Trình An Nhã há hốc miệng…. Lần gặp gỡ này của cô…quả là ly kỳ.
Cô nhớ lại Louis từng nói biết cô đã có bạn trai, lại nhớ lại chiếc xe Rolls Royce thân dài kỳ lạ, cô hoàn toàn hiểu rồi.
Louis nhất định là điều tra tư liệu của Diệp tam thiếu, phát hiện sự tồn tại của cô, vì gương mặt cô giống hệt bạn gái anh ta, cho nên anh ta mới đến đây…
“Mami thấy ông ta thế nào?” Ninh Ninh đột nhiên quay đầu nhìn Trình An Nhã vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
“Rất quyến rũ, rất đẹp trai.” Trình An Nhã thành thật nói lên cảm nghĩ của mình, chỉ ánh mắt nhìn đầu tiên cô thậm chí còn phải trầm trồ, phải biết rằng năm đó khi lần đầu tiên nhìn thấy Diệp tam thiếu, cô không có cảm giác trầm trồ như thế.
“Con biết ngay mà.” Ninh Ninh giận dữ giậm chân, “Mami là đồ háo sắc. Daddy quyến rũ hơn, đẹp trai hơn ông ta.”
“Cục cưng, con đừng kích động, mặc dù daddy của con cũng rất đẹp trai, rất quyến rũ, nhưng tướng mạo người ta bày ra thế kia, chúng ta phải học cách chấp nhận sự thật khách quan.” Trình An Nhã lời rộng ý dài dạy dỗ, sau đó cười nói: “Mami của con cho dù lấy chồng rồi, trên đường nhìn thấy trai đẹp cũng phải nhìn mấy cái, tán thưởng mấy câu, cũng là chuyện hết sức bình thường, có phải không?”
Ninh Ninh lườm cô, môi chu lên.
“Mami cảnh giác một chút có được không?” Ninh Ninh nói, “Louis là ông trùm mafia ở Italia, ông ta rất nguy hiểm.”
“Ai mà ngờ ông trùm mafia ở Italia lại có gương mặt đẹp trai đến vậy, anh ta nhìn thế nào cũng giống hoàng tử dương cầm u sầu.”
Khí chất u sầu, ánh mắt chân tình, thêm vào đó là phong độ trác tuyệt, ôn nhu nho nhã, ai mà ngờ được người đàn ông như vậy lại là vua bóng đêm, giết người không chớp mắt, những từ như lạnh lùng tàn khốc căn bản không phù hợp với anh ta.
“Tóm lại, mami nên cách xa ông ta một chút.”
“Lần này anh ta đến thành phố A, rốt cục là muốn làm gì?” Trình An Nhã nhíu mày, cực kỳ bất an, thảo nào phía sau Louis u sầu lại là một màn đêm lạnh lẽo, với tinh thần cảnh giác cực kỳ cao độ như Diệp tam thiếu, việc này e rằng không hề đơn giản như vậy.
“Việc này e rằng mami phải hỏi ông ta rồi.” Ninh Ninh khẽ nói, “Con chỉ biết ba của Louis với Diệp lão gia giao tình rất tốt, ông ta sớm không đến muộn không đến lại đến vào đúng lúc này, rất khả nghi.”
“Việc này trước tiên không thể cho Diệp Sâm biết.” Trình An Nhã khẽ rùng mình đá Ninh Ninh, “Con sẽ không bán đứng mami chứ?”
“Tất nhiên là không, con yêu mami biết nhiêu.”
“Con bán đứng mami không ít lần rồi.” Trình An Nhã mặt không cảm xúc nói ra sự thật.
Ninh Ninh, “… Ảo giác.”
“Ngậm chặt miệng của con lại, đừng để ba con biết.”
“Việc gì đừng cho anh biết vậy?” Cửa lớn mở, bóng dáng cao lớn của Diệp tam thiếu thấp thoáng ngoài cửa, anh chậm rãi tiến vào, ném chùm chìa khóa xe lên bàn, nới lỏng cà vạt đã thắt cả ngày trời, “Hai mẹ con đang nói gì ba?”
Ninh Ninh nhanh chóng quả quyết đứng dậy, lướt vào nhà bếp, cậu phải nấu cơm.
Trình An Nhã đứng như trời trồng, không biết nói gì.
“Vụ tăng tiền đầu tư bàn xong rồi à?” Không thể nhanh như vậy chứ, cô còn tưởng anh đến nửa đêm mới về.
Diệp Sâm gật đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thấy lòng bàn tay cô có chút chầy xước, anh cầm lấy tay cô, hai mày nhíu lại, sắc mặt trầm xuống: “Thế này là thế nào?”
“Không sao, bị ngã một cái ấy mà.” Không nghiêm trọng lắm, chỉ là vết thương ngoài da, không đau cũng không ngứa.
“Sao em lại bất cẩn thế.”
“Không sao mà.” Trình An Nhã rụt tay lại, mới chút chầy xước, cô vừa suy nghĩ không cho Ninh Ninh nói ra, bây giờ cô lại muốn nói, Louis đã đến sớm hơn lịch trình rồi.
“Diệp tam thiếu, em có việc muốn báo cáo.” Trình An Nhã do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định nói ra, “Chiều nay về nhà em đã…gặp trai đẹp.”
Sắc mặt Diệp tam thiếu trầm xuống, trợn mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên cười mà như không: “Gã đàn ông nào không có mắt thế?”
“Nghe nói, anh ta tên Louis.”
Ánh mắt Diệp tam thiếu đột nhiên trở nên nghiêm nghị, tựa như đang cư trú một con quỷ dữ, anh ta đến rồi sao?
“Gặp trai đẹp?” Diệp tam thiếu đột nhiên bắt được từ nhạy cảm, một tay túm lấy áo cô lật người cô lại, đôi mắt đen thẫm: “Anh ta đã làm gì em, vết thương này có phải do anh ta gây ra không?”
“Diệp tam thiếu…bình tĩnh, bình tĩnh…em không sao, vết thương này đích thực là do em tự ngã, còn về Louis…” Trình An Nhã không còn cách nào đành phải kể lại hết đầu đuôi câu chuyện.
“Hừ, bạn gái hắn ta chết có liên quan gì đến em, em cũng đúng là đen đủi, giống ai không giống lại giống bạn gái của hắn ta.” Diệp tam thiếu lạnh lùng hừ một tiếng, sắc mặt âm u, dường như gương mặt Trình An Nhã như vậy hoàn toàn là lỗi của cô.
Trình An Nhã: “…”
Chết tiệt! Gương mặt của cô vậy mà cũng bị kỳ thị ư?
Cô biết hai ba con đều lo lắng cho cô, vì thân phận của Louis quá nguy hiểm, bất lợi đối với cô, nhưng người ta cũng không làm gì, chỉ là bèo nước gặp nhau, nói không chừng ngày mai là quên rồi.
“Anh ghét hăn ta.” Diệp tam thiếu trầm giọng nói, bởi vì Louis và Diệp lão gia giao tình không tệ, mấy năm gần đây bắt thóp anh không ít.
“Anh ghét anh ta như vậy, tại sao mấy năm nay lại giao dịch với anh ta?”
“Trên lĩnh vực buôn lậu kim cương và vũ khí, hắn ta rất thành thạo, đường dây an toàn, hơn nữa bảo mật rất kín đáo, không thể xảy ra chuyện gì.” Diệp tam thiếu sắc mặt âm u, dù sao mới đầu anh cũng dựa vào trung gian gia nhập thị trường này, mà đường dây của MBS xây dựng cũng là của gia tộc Louis, mối làm ăn này từ khi bắt đầu đã bắt buộc phải tiếp tục, ai cũng không thoát khỏi mối quan hệ này.
Anh biết Louis và Diệp lão gia có liên hệ là chuyện từ năm ngoái, lúc này đột nhiên rút ra sẽ khiến người ta nghi ngờ, anh liền dứt khoát tương kế tự kế.
Ai ngờ gã này gặp may, chó ngáp phải ruồi, quét sạch thế lực mafia ở Italia, còn ép Long môn bất đắc dĩ phải rời khỏi phạm vi thế lực của Mafia.
Trong trận giao dịch về đấu tranh quyền lực này, anh ủng hộ Ruth, âm thầm xây quan hệ cho y, đập tan không ít nhân lực vật lực. Kết quả phí công vô ích, điều này khiến Diệp tam thiếu rất không thoải mái.
Lần này anh ta đến thành phố A, mục đích rõ ràng không đơn thuần.
“Daddy, lần trước chẳng phải con đã nhắc nhở daddy rồi sao, lần sau daddy muốn chơi thì tìm Sở Li ấy, anh ta sẽ đảm bảo cho daddy.” Ninh Ninh giơ con dao trong tay lên, dáng vẻ nếu như là nếu Sở Li dám ức hiếp daddy của cậu, cậu sẽ chém anh ta ra không bằng.
Ánh mắt thâm trầm của Diệp tam thiếu thoáng qua một nét cười, anh cười mắng: “Thôi đi ông tướng, lão tử lại kiếm tiền của con trai, con bảo bộ mặt này của ba để đâu đây?”
Trình An Nhã, “…”
Ninh Ninh, “…”
Diệp tam thiếu, anh có nhất thiết phải thẳng thắn thế không?
Daddy, thực ra con cũng không phật ý mà.
“Louis có phải rất đẹp trai không?” Diệp tam thiếu đột nhiên hỏi Trình An Nhã, Trình An Nhã đột nhiên cảm thấy trong phòng nổi trận gió độc
Cô, “…”
“Em dám nói em nhìn Louis mà không trầm trồ không?”
“Sao anh biết?” Trình An Nhã buột miệng hỏi, nói xong chỉ hận không tự cắn lưỡi mình cho rồi, đúng là không khảo mà xưng.
“Chết tiệt, anh biết anh biết ngay em sẽ thế mà.” Đôi mắt Diệp tam thiếu vừa đen vừa sáng, lấp lánh ánh lửa. Trình An Nhã trông mặt mà bắt hình dong, đã không phải là điều gì bí mật, anh bất giác hoài nghi bảy năm trước, bọn họ yêu nhau phải chăng chính là vì gương mặt tinh xảo này.
Trình An Nhã cảm thấy rất vô tôi, cô chẳng làm gì cả.
Phụ nữ trên đường nhìn thấy trai đẹp liếc nhìn vài cái là chuyện bình thường, Diệp tam thiếu anh dù sao cũng không thể bóc lột nhân quyền của tôi chứ?
“Diệp tam thiếu, anh lạc đề rồi, trọng tâm bây giờ là Louis, không phải em, anh đừng lẫn lộn thứ tự chứ.” Trình An Nhã mỉm cười nói, cô có chút không biết nói gì, máu ghen của anh chàng này thật là…khủng khiếp.
“Kết hôn…” Diệp tam thiếu lần đầu tiên đưa ra yêu cầu, anh cảm thấy có nguy cơ, kết hôn là trói chặt luôn, ai còn dám tán tỉnh cô đều biến sang một bên hết, tránh việc có người quang mình chính đại khiêu khích mà anh còn không có cớ để phản kích.
Không được.
Tranh thủ, vồ lấy nuốt chửng, kết hôn là khá an toàn.
“Ngoan, anh đi siêu thị mua cái gối.” Trình An Nhã mát mẻ nói, nằm mơ còn nhanh hơn, ác bá như vậy mà muốn cô lấy, Diệp tam thiếu, anh cầu hôn cũng dễ dàng quá.
Diệp tam thiếu lạnh lùng trợn mắt nhìn cô, âm mưu dùng trường khí chèn ép cô.
Trình An Nhã không chịu thua kém trợn mắt nhìn lại.
Thoáng chốc trong không gian hoa lửa tứ tán, Diệp tam thiếu cảm thấy thất bại, sầm mắt, ánh mắt trầm lại: “Rốt cục phải lam sao mới chịu lấy anh?”
“Thái độ cầu hôn của anh không tốt!” Trình An Nhã nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh có thấy ai cầu hôn mà lại như ăn thịt người ta như anh không?”
“Em muốn thái độ gì?” Diệp tam thiếu nhẫn nại hỏi.
“Bét nhất cũng phải bữa tối với ánh nến, 9999 đóa hồng, thêm vào quỳ xuống cầu hôn chứ.”
“Em đi siêu thị mua cái gối đi.”
“Ồ, vậy chúng ta cùng đi mua.” Trình An Nhã chậm rãi trả lời, cô không hiểu, bọn họ rõ ràng đang nói chuyện về Louis, tại sao lại chuyển sang chủ đề kết hôn chứ?
Lạc đề rồi.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, cục cưng Ninh Ninh đang nấu nướng không rảnh ra mở. Diệp tam thiếu hùng hổ đứng trợn mắt với cô, không chịu nhấc gót ra mở cửa, Trình An Nhã lấy quyển tạp chí đập anh, ra lệnh bằng giọng điệu của nữ vương: “Đi mở cửa.”
Diệp tam thiếu không mấy tình nguyện đứng dậy, vừa mở cửa, đập vào mắt là một bó hoa hồng vô cùng rực rỡ đẹp mắt.
“Xin hỏi, cô Trình…”
Sầm.
Phản ứng đầu tiên của Diệp tam thiếu là đóng sầm cửa lại, chặn đứng bó hoa hồng nhức mắt và cả tạp âm bên ngoài cửa.
Trong lòng lửa ghen bừng bừng.
Kẻ nào không có mắt tặng cho cô bó hồng to như vậy?
Cô nàng này gần đây số đào hoa hưng thịnh chăng?
Chết tiệt.
Ngắt bông hoa loa kèn trong công viên tặng tốt biết bao nhiêu.
Vừa đỡ tốn tiền vừa đỡ tốn công.
Cô ra mở cửa, dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên chuyển phát nhanh, ký tên của mình, nhận bó hoa hồng rực rỡ kia.
Anh hỏi bằng giọng kỳ quái: “Là ai tặng? người anh dịu dàng chân tình của em à?”
Mùi ghen tuông này đến Ninh Ninh ở trong bếp cũng cảm nhận được.
Vừa hay nấu xong một món, Ninh Ninh nấu canh, thêm nước xong cũng bước ta ngoài, nhanh tay nhanh mắt rút lấy tấm thiệp từ trong bó hoa ra, cười nói: “Daddy, con cho ba biết một chuyện, trước đây người theo đuổi mami rất nhiều, mỗi lần đến lễ tình nhân, mami đêỳ lừa người ta nhận được cả đống hoa hồng, sau đó, buổi tối mang đi bán lại, kiếm bội tiền, lại không mất vốn.”
Diệp tam thiếu im bặt, nhìn Trình An Nhã không nói được lời nào.
Trình An Nhã, chuyện này cô cũng làm được sao?
Quả là có tài.
Ninh Ninh cũng cảm thấy mami của cậu có tài, Trình An Nhã mặt không biến sắc biện bạch, “Đây gọi là có đầu óc kinh doanh, hai người thì hiểu cái gì?”
“Mami, Louis tặng cho mami.” Ninh Ninh lắc đầu, vẫy vẫn tấm thiệp trong tay.
Diệp tam thiếu cướp lấy tấm thiệp, vo tròn, ném vào trong thùng rác, túm lấy bó hoa hồng trướng mắt này, mở cửa sổ ném ra ngoài. Anh đóng cửa sổ lại, mặt không cảm xúc rót nước uống.