Sau khi Quý Như Phong nhìn mẹ Hướng đi vào thang máy, nụ cười trên gương mặt trong chớp mắt liền biến mất, anh cầm lấy điện thoại gọi cho Hướng Khả Tinh, sắc mặt rất khó coi hẹn chỗ với Hướng Khả Tinh, rồi buông công việc trong tay xuống, nhanh chóng rời khỏi đây.
Trong phòng ăn, sắc mặt Quý Như Phong và Hướng Khả Tinh đều rất khó coi, làm phục vụ không dám đến gần, sau khi bưng món ăn mà họ đã gọi lên, rồi nhanh chóng biến mất.
Hướng Khả Tinh cầm lấy ly nước trái cây, trừng mắt nhìn chằm chằm Quý Như Phong, cắn ống hút nói: “Quý Như Phong, rốt cuộc anh có ý gì, đây là cách anh giải quyết đó sao?” Người đàn ông này thật không đáng tin, xem đi, hiện tại, giá cũng lớn rồi.
“Đúng đó, thế nào, cô không nhìn thấy sao?” Quý Như Phong bày ra bộ dạng hờ hợt, nhưng trong lòng lại rất tức giận.
Người phụ nữ này, gả cho anh thật sự khó chấp nhận như vậy sao? Xin nhờ, rốt cuộc cô có biết sức quyến rũ của anh không?
“Anh thật quá nhàm chán, ai muốn kết hôn với anh, anh nhanh chóng nói rõ cho tôi.” Hướng Khả Tinh rất bực bội, tên này có vẻ mặt gì, chẳng lẽ không biết mình làm sai chuyện gì sao?
Thật khó khăn lắm mới làm quen được với Âu Lực Kiệt, lại bị tên này đến phá cô, khiến cô thật muốn đánh anh một trận mà.
“Tôi nói nè Quý Như Phong, không phải anh rất thích vui vẻ bên cạnh mấy cô người mẫu của anh sao? Anh có thể đi tìm cô ta, kết hôn với tôi không tốt đâu, anh xem hai người các người, trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, thật không sai mà………………”
“Hướng Khả Tinh, cô có thể nói rõ một chút.” Quý Như Phong nghiên răng nghiến lợi nói, lòng tự trọng của anh không chỉ bị tổn thương một lần, người phụ nữ đáng chết này, chẳng lẽ cô không biết bộ dạng như vậy là rất thương người sao?
“Tôi không có nói sai đâu, anh cưới tôi, không có khả năng anh hợp với tôi đâu.” Hướng Khả Tinh nhún nhún vai, không hiểu rốt cuộc không hợp ở chỗ nào, cô nhìn anh, cười hết sức tự nhiên.
“Vì sao không có khả năng?” Quý Như Phong không giận mà cười.
Làm Hướng Khả Tinh trừng to hai mắt, cô không thể tin được, nuốt nước bọt: “Anh………Anh………Anh không nghiêm túc đi.”
“Thế nào, nghe tôi nói như vậy, cô cảm thấy rất ngạc nhiên, rất ngoài ý muốn, rất vui vẻ không?” Quý Như Phong rất hài lòng với biểu tình của cô bây giờ, không kiềm chế được lại bắt đầu tự luyến.
Nhưng chỉ vài giây sau, một trận tiếng cười nhạo vang lên, trong lúc nhất thời làm anh đang tự luyến đều bị dập tắt.
“Ha ha ha ha……………………”
Giọng cười thanh thúy của Hướng Khả Tinh vang lên, Quý Như Phong tức giận bóp chặt ly cà phê trên tay: “Hướng Khả Tinh, thu hồi nụ cười của cô lại, nếu cô còn ngại cuộc sống lâu dài của cô.”
“Tôi thu hồi là được, nhưng mà Quý Như Phong, anh đúng là một người tự luyến nha.” Hướng Khả Tinh lắc đầu không nói gì, thực sự không biết cái kiểu tự cho bản thân là tốt đẹp của anh ta từ đâu ra.
“Đó là vì tôi vốn có tính tự luyến.” Quý Như Phong kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nháy mắt vài cái với Hướng Khả Tinh, loại ánh mắt phóng điện kia làm cô bị mê hoặc.
“Đúng là, anh thật sựt rất vô lại, đáng tiếc, đáng tiếc rồi………….Haizz……………” Lúc nói chuyện, Hướng Khả Tinh giả vờ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, bày ra bộ dạng rất thất vọng.
“Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc anh không có cái xác nha” Cô nhìn Quý Như Phong, rồi chớp chớp mắt vài cái.
Hướng Khả Tinh nở nụ cười tươi làm Quý Như Phong ngây ngốc tại chỗ, anh không phản ứng kịp, xấu hổ ho khan vài tiếng: “Hướng Khả Tinh, tôi thật không biết ánh mắt của cô dùng để làm gì?”
“Tôi chỉ nhìn người bằng tâm, thuận theo ánh mắt, cho nên có thể nhìn thấu con người anh triệt để.” Hướng Khả Tinh trả lời anh, nhìn bộ dạng ngứa răng của anh, tâm tình của cô càng vui vẻ, lo đấu võ mồm với anh, cũng quên mất giờ phút này cô đến đây là vì chuyện gì.
Quý Như Phong nhìn cô, nghĩ thầm trong bụng, nếu cô không phải là phụ nữ, đã bị anh đánh một trận từ lâu rồi.
“Hướng Khả Tinh, cô cảm thấy vui vẻ khi ở cùng với tên nhiếp ảnh gia kia sao?” Cuối cùng, Quý Như Phong hít sâu một hơi, dùng nụ cười cứng đờ hỏi những lời này.
Hướng Khả Tinh nghe chuyện liên quan đên Âu Lực Kiệt, nụ cười trên gương mặt càng vui vẻ hơn, không một chút giấu diếm gật gật đầu.
“Vậy được, tôi sẽ để cho Âu Lực Kiệp chụp hình cưới cho chúng ta, tôi sẽ để cho cô kết hôn trước mặt người đàn ông lý tưởng của cô.” Quý Như Phong cười rất quỷ dị, từ từ đến gần cô, rồi ngắc ngắc tay với cô, để cho cô đến gần mình, rồi nói những lời này.
“Quý Như Phong! Tôi sẽ không kết hôn với anh.” Không ngờ anh đê tiện như thế, Hướng Khả Tinh bực bội vỗ bàn một cái, tức giận không thôi.
“Đáng tiếc, đáng tiếc mà…………….” Quý Như Phong bất đắc dĩ lắc lắc đầu, anh im lặng nhìn vẻ mặt của Hướng Khả Tinh, rồi bày ra bộ dáng như không muốn giúp cô.
“Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc, ông xã của cô chỉ có thể là tôi, mà nhất định phải là tôi.” Quý Như Phong nói to những lời ước hẹn rồi nhanh chóng bắt lấy tay cô, ánh mắt kiên định dù bất cứ cái gì cũng không lay động được, trên đời này, không có người phụ nữ nào mà anh không chiếm được.
“Anh nằm mơ đi, tôi sẽ không kết hôn với anh, còn mẹ tôi cũng đã biết ý tôi rồi.” Cô đắc ý hất tay anh ra, Hướng Khả Tinh ngẩng đầu cười vui vẻ nhắc nhở anh.
“Đúng không? Mẹ cô đã tìm tôi, mà tôi cũng nói cho bà ấy biết, hai người chúng ta chỉ nháo loạn với nhau mà tôi, không có chuyện gì lớn cả.”
“Anh………..Sao anh lại là tên mặt dày vô sĩ như vậy.” Cô run tay chỉ anh, chẳng trách anh ta lại gọi điện thoại hẹn gặp cô.
“Đi thôi, ông xã mặt dày vô sĩ này sẽ đưa cô đi chọn áo cưới, đến chỗ mà cô cảm thấy vui vẻ.” Nói xong, Quý Như Phong không tránh sự phản kháng của cô, nắm lấy tay cô kéo đi ra ngoài.
Đến cửa hàng áo cưới của Âu Lực Kiệt, đứng trong cửa hàng, Hướng Khả Tinh cười cứng đờ, cô đứng sát Quý Như phong, chỉ dùng giọng nói đủ để hai người nghe được: “Anh có ý gì? Đến đây làm gì chứ?”
“Để trước khi cô kết hôn, đến đây gặp ông xã lý tưởng của cô nhiều một chút, để cô càng hiểu rõ hơn, cô gã cho tôi là đúng nhất.” Quý Như Phong cũng dùng giọng nói chỉ có hai người nghe được cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô, anh đến gần tai cô, hôn nhẹ một cái, nụ cười trên gương mặt làm các cô gái phải điên đảo, nhưng không bao gồm Hướng Khả Tinh.
Hướng Khả Tinh bực bội nói: “Đủ rồi, anh đừng chiếm tiện nghi tôi, tranh xa tôi ra một chút.”
“Khả Tinh, trước khi chúng ta kết hôn phải thích ứng một chút mới đúng nha, sau này, hành động thân mật còn nhiều hơn nữa.” Quý Như Phong nghe cô nói vậy chẳng những không tránh xa, ngược lại ôm càng chặt, giọng nói đầy mập mờ, còn cố ý thổi khí nóng vào tai cô, cảm giác ngưa ngứa làm Hướng Khả Tinh rất khó chịu.
Đúng lúc này, Âu Lực Kiệt đi đến trước mặt bọn họ, nhìn hai người họ thân mật như vậy, anh không biết đang làm cái gì: “Hai người đến…………………………”
“Đúng nha, bà xã của tôi thích anh…………Áo cưới ở đây, cho nên ầm ĩ muốn đến đây xem cái khác.” Âu Lực Kiệt bị những lời nói của Quý Như Phong làm cho lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, sau khi nghe những lời này, anh quay đầu nhìn Hướng Khả Tinh.
“Tôi………………..Tôi……………………”
Ngay lúc Hướng Khả Tinh không biết nói gì, Quý Như Phong lại có lòng tốt nói giúp cô: “Nếu là anh chọn, bà xã tôi nhất định sẽ rất thích.”
Lời nói của Quý Như Phong làm người khác phải giật mình, Hướng Khả Tinh hô hấp suýt chút ngừng lại, Âu Lực Kiệt đang cười tươi trong nháy mắt đều cứng đờ, mọi người sững sờ nhìn Hướng Khả Tinh, hai má Hướng Khả Tinh đỏ bừng lên, cô quay đầu nhìn Quý Như Phong.
“Bà xã của tôi nói anh là nhiếp ảnh gia, ánh mắt nhất định sẽ không sai chỗ nào.” Quý Như Phong nhún nhún vai mỉm cười tiếp tục nói, dường như không hiểu nổi đối với biểu tình của những người có mặt ở đây.
Quý Như Phong gương mặt mờ mịt, khiến Hướng Khả Tinh hận giờ phút này không thể làm cho anh ta biến mất, làm cho ý tốt của cô đều biến mất, tóm lại, không được để hai người đàn ông này tồn tại ở chỗ này, sẽ có tai nạn chết người!
“A…………….Vậy à, Quý tiên sinh nói chuyện thật hài hước.” Anh thuận tay cầm lấy một bộ áo cưới: “bằng không thử bộ này xem thế nào?” Âu Lực Kiệt cảm giác mồ hôi lạnh chảy trên trán mình, nhìn hai người họ một đôi, còn vẻ mặt cười như không cười của Quý Như Phong, làm cho anh có cảm giác tên Quý Như Phong này là một người không hiền.
“Khả Tinh, bộ này em có thích không?” Quý Như Phong vẫn cười thản nhiên, anh quay đầu nhìn Hướng Khả Tinh, giọng nói rất ôn nhu thâm tình, làm cho người khác thật hâm mộ.
“Tùy ý là được rồi.” Lúc này có thể nói cái gì, Hướng Khả Tinh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc, quyết định rời khỏi đây, Quý Như Phong này đúng là cố ý mà.
“Vậy được rồi, lấy bộ này đi, anh cũng thật lợi hại, bà xã tôi chọn không được, anh nói một tiếng, cô ấy đã chọn được, quyết định chọn áo cưới này”
Quy Như Phong suy nghĩ nhìn Âu Lực Kiệt, ánh mắt ác kiệt kia nhìn làm Âu Lực Kiệt cảm thấy không thoải mái, mà lời nói của anh ta làm Âu Lực Kiệt không thể tin được.
Hướng Khả Tinh bực bội nhìn Quý Như Phong, thật không biết anh ta muốn làm cái gì.
“Khả Tinh, chúng ta đi chụp hình cưới, anh nghĩ để cho vị nhiếp ảnh gia này đến chụp, như vậy, hình cưới của chúng ta có thể đẹp hơn.” Quý Như Phong tiếp tục nói, không để ý đến vẻ mặt ngày càng khó chịu của Hướng Khả Tinh bên cạnh.
“Quý………Như Phong, bụng em hơi đói, chúng ta ra ngoài ăn một chút đi.” Hướng Khả Tinh hít một ngụm khí lạnh, nắm lấy cổ tay Quý Như Phong, để cho anh ngừng nói nữa, đáy mắt cô đều hàm chứ ý cảnh cáo nhìn anh.
“Bà xả, quả nhiên là phải như vậy, xưng hô này thật thân mật.” Quý Như Phong vẫn cười như trước, lúc này anh không nói thêm gì, gật gật đầu với Âu Lực Kiệt, rồi ôm lấy eo Hướng Khả Tinh rời khỏi đây.