ng yên tâm nhiều, bà gật gật đầu xem như đồng ý, bà đứng lên, chuẩn bị điện thoại cho Hướng gia, cũng cần giải thích rõ với họ, nhân tiện tìm thời gian đưa Quý Như Phong qua đó xin lỗi.
Mấy này nay, Hướng Khả Tinh đều rất bực bội, mỗi ngày Quý Như Phong đều đến nhà cô chào hỏi, khiến cô cảm thấy ghét lên đến đỉnh đầu.
Một ngày này, sáng sớm Hướng Khả Tinh vừa thức dậy, cô chỉ mặc áo ngủ đơn giản, chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí.
“Sao anh lại đến sớm vậy hả?” Hướng Khả Tinh cố ý né tránh anh, nên sáng sớm đã đến đây, hiện tại xem ra, tâm sức của cô đã mất sạch rồi.
“Cô làm gì rời giường sớm vậy? làm hại tôi cảm thấy ngủ không ngon.” Quý Như Phong xoa xoa chân mày, nhìn Hướng Khả Tinh mặc đồ như vậy, càng nói không nên lời.
“Đến giờ chạy bộ rồi hả?”
“Tôi không gọi anh đến đi theo giúp tôi.” Hướng Khả Tinh trợn to hai mắt, hơi khó chịu xoay người rời khỏi, không thèm để ý đến Quý Như Phong.
Ái biết được Quý Như Phong nhanh chóng đuổi theo, một phát nắm lấy cổ tay cô đi về phía trước.
“Quý Như Phong! Anh làm gì vậy? Buông tay ra, đừng làm như chúng ta đang rất thân thiết!” Nói xong, Hướng Khả Tinh hất tay anh ra, nhanh chóng đi về phía trước.
“Chúng ta sắp kết hôn rồi, lại còn không tính rất thân thiết sao?”
Quý Như Phong nhanh chóng đuổi theo, vừa vô liêm sỉ nói, vừa nhìn Hướng Khả Tinh đang tức giận giậm chân, nụ cười của anh càng tươi hơn.
“Chúng ta không có khả năng sẽ kết hôn! Này, tôi thật không biết rốt cuộc anh muốn thế nào, vì sao anh muốn kết hôn với tôi, anh thích tôi, yêu tôi sao?” Thật là phiền phức, đột nhiên Hướng Khả Tinh quay đầu lại nhìn anh, rất bất mãn hỏi, bước từng bước đến gần anh.
“Sẽ không, cô cảm thấy tôi có khả năng sẽ thích cô, yêu thương cô sao?”
Quý Như Phong không muốn nghĩ đến những lời này, nếu không phải Hướng Khả Tinh nói ra, anh còn nghĩ trên đời này sẽ không có những lời đó, nhìn Hướng Khả Tinh rất nghiêm túc, Quý Như Phong liền cười tươi, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
“Ai biết được, cho nên tôi mới hỏi anh vì sao, vì sao muốn đùa giỡn như vậy?” Hướng Khả Tinh chu miệng nhỏ nhắn lên, nhìn bộ dáng đáng đánh đòn của anh, càng bực bội thêm.
Những việc mấy ngày nay của anh đều hướng về sự tin tưởng người nhà của cô, làm Hướng Khả Tinh càng phát hỏa thêm.
Hừ, chẳng lẽ anh không biết, nếu vẫn tiếp tục bày ra bộ dáng này không biết sẽ xảy ra chuyện gì sao?
“Tôi không nói đùa, cưới cô, là tôi nghiêm túc.” Quý Như Phong trả lời rất nghiêm túc, anh không biết kết hôn có liên quan gì đến vui vẻ hay không.
“Quý Như Phong, van xin anh, nếu không muốn chết trong tay tôi, vậy lập tức chấm dứt hành động của anh đi, anh không phải là món ăn của tôi.” Hướng Khả Tinh nghiên răng nghiến lợi nói.
Cái tên này, anh ta rốt cuộc muốn thế nào, tại sao luôn làm việc tùy ý như vậy, cho tới bây giờ đều không nghĩ đến cảm nhận của người khác, chẳng lẽ anh ta không có suy nghĩ xem, cô có đồng ý hay không đồng ý sao?
“Hướng Khả Tinh, tôi thật không nghĩ ra, người đàn ông hoàn mỹ như tôi, sao không phải là người lý tưởng trong lòng cô…………….. Ông xã, tôi như vậy, nếu tôi không thể xứng với cô thì có người đàn ông nào có thể xứng với cô?” Nói đến đây, Quý Như Phong cũng tức giận, nghĩ mình đẹp trai, hoàn mỹ như thế mà Hướng Khả Tinh lại nói anh không xứng với cô, thật là đả thương lòng người mà.
“Anh? Ha ha ha, tôi nghĩ anh cũng tự luyến quá rồi.” Hướng Khả Tinh nhìn anh từ trên xuống dưới, rồi nhìn từ dưới lên trên, cuối cùng không khỏi lắc đầu, cho anh một vẻ mặt rất thất vọng, rồi xoay người tiếp tục đi.
Quý Như Phong bị cô đánh giá như vậy cảm thấy rất khó xử, lấy điện thoại di động ra, mở kính ra nhìn mình, vẫn tiêu soái anh tuấn như vậy, không có một chút tỳ vết nào nha.
Ánh mắt kia của cô là gì?
Dọc theo đường đi, Quý Như Phong đi theo Hướng Khả Tinh lên đến đỉnh núi, nhìn cô dừng lại cuối đường, rồi tùy tiện ngồi xuống, phong cảnh ở đây mát mẻ đẹp như vậy, còn hít thở không khí trong sạch.
Quý Như Phong cũng đi đến bên cạnh cô, nhìn trên mặt đất không được sạch, anh hơi hoi nhíu mày.
“Một người đàn ông, không cần dùng bộ dáng này, con phụ nữ hơn so với phụ nữ.” Hướng Khả Tinh để ý anh thật lâu, sau khi nhìn anh nhìn lên mặt đất, từ vẻ mặt anh nhìn ra được, anh chán ghét ở đây dơ bẩn mà.
“Một người phụ nữ như cô, chẳng lẽ không chú ý đế hình dáng thái độ sao?” Quý Như Phong không quên phản bác lại, rồi từ từ ngồi xuống.
“Tôi và anh không có chuyện để nói.” Hướng Khả Tinh liên tục lắc đầu, không muốn ngó ngàng đến anh, cả người nằm xuống, hai tay để sau đầu, nằm nhìn trời, cảm giác thật thoải mái.
Quý Như Phong vô lực, nhưng nhìn nụ cười thản nhiên của Hướng Khả Tinh, dương như có một loại ma lực, làm Quý Như Phong đang nhíu mày lập tức thả lỏng ra.
“Nằm xuống đi, rất thoải mái, nhìn lên trời như vậy, không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì nữa, thật là rất thoải mái.” Hướng Khả Tinh nhìn Quý Như Phong ngồi một chỗ không nhúc nhích, cho một lời đề nghị tốt.
“Phải không?” Anh giật giật khóe môi từ chối cho ý kiến, nhưng vẫn nằm xuống……….Nhìn Hướng Khả Tinh nằm bên cạnh, nhìn một bên mặt của cô, nụ cười của cô có chút mê người, giống như ánh mặt trời, khiến Quý Như Phong nhìn có chút say mê rồi.
Thời gian trôi qua giữa hai người, Hướng Khả Tinh im lặng nhắm mắt lại, nụ cười trên gương mặt vẫn không giảm, tất cả phiền não trong đầu đều mất sạch.
Mà Quý Như Phong vẫn luôn nhìn cô, ngón tay từ từ đưa ra, chậm rãi phát họa gương mặt cô, giống như gương mặt Hướng Khả Tinh, lại không biết trên gương mặt anh lộ ra một tia mỉm cười nhạt.
“Không ngờ nha đầu này lại có một mặt như vậy.”
Mặt trời từ từ hiện lên, hơi chói mắt làm Hướng Khả Tinh từ từ tỉnh táo lại, cô hé mắt ra nhìn, lấy bàn tay che lại ánh sáng của ánh mặt trời, nhìn lại một bên thì ngạc nhiên không thấy người đâu.
Thật ra Hướng Khả Tinh đã đoán trước, Quý Như Phong không thể ở lại đây lâu.
Nghĩ lại, Hướng Khả Tinh phủi bụi trên người mình, rồi đứng lên xoay người chuẩn bị rời đi, lại thấy Quý Như Phong thong thả đến gần cô.
“Phải đi rồi sao? Cũng không nói với tôi một tiếng.” Quý Như Phong lười nhác nhìn cô, nhìn trên đầu cô có một cọng cỏ nhỏ, muốn vương tay lấy ra giúp cô.
Ai biết được Hướng Khả Tinh vừa nhìn thấy hành động này của anh lập tức né tránh: “Anh muốn làm gì?”
“Đừng động được chưa, tôi không phải là một tai họa.” Một tay nắm lấy tay cô, không để cho cô động đậy, Quý Như Phong đến gần cô, nhẹ nhàng lấy cong cỏ nhỏ trên đầu cô ra.
Hành động này của anh làm Hướng Khả Tinh hơi ngây ra, cô sững sờ nhìn anh, cảm nhận được sự ôn nhu của anh, làm cô có chút mê hoặc, thật lâu vẫn không có cách nào khôi phục lại bình tĩnh.
Mãi cho đến khi Quý Như Phong mở miệng nói chuyện mới kéo Hướng Khả Tinh lại hiện tại: “Một người phụ nữ, sao lại nhếch nhác như thế?”
Hướng Khả Tinh đẩy tay anh ra, tim đang đập loạn lập tức trở lại bình thường: “Tôi không có nhờ anh làm giúp, hừ.” Hừ lạnh một tiếng, Hướng Khả Tinh xoay người bước đi cũng không quay đầu lại.
Quý Như Phong bất đắc dĩ cười cười, ném cọng cỏ trong tay xuống, dường trên chóp mũi vẫn con vương lại mùi hương trên tóc cô.
“Còn thật sự hơi mê người.”
Ngẩng đầu thật cao, hít lấy không khí trong lành, Quý Như Phong không biết đang làm gì, xoay người bắt kịp bước chân của Hướng Khả Tinh.
Đã vài ngày qua Hướng Khả Tinh vẫn không nhìn thấy Quý Như Phong, từ lần sau lần leo núi đó, Quý Như Phong dường như biến mất.
Hôm nay Hướng Khả Tinh thức dậy muộn, mặc quần áo ở nhà, ra cửa chuẩn bị xuống lầu, lại không ngờ Quý Như Phong đang đứng trước cửa phòng cô, anh đưa tay lên đang chuẩn bị gõ cửa, cũng không ngờ đến Hướng Khả Tinh lại mở cửa ra.
Quý Như Phong suy nghĩ nở nụ cười: “xem ra đây gọi là trong lòng có cảm giác giống nhau.”
“Không vui! Đúng là oan gia ngõ hẹp.” Hướng Khả Tinh trợn to hai mắt, không để ý đến anh, cũng không muốn hỏi vì sao anh ở đây, vẫn đi xuống lầu.
Thoáng một cái, Hướng Khả Tinh bị một màn trước mắt dọa sợ hãi.
“Bác trai, bác gái, sao các người lại đến đây?” mặc dù Hướng Khả Tinh bị dọa sợ hãi, nhưng vẫn lễ phép, bước lên rất ôn nhu chào hỏi.
“Khả Tinh, con đến đây, đến đây nhìn xem, đây đều là tên tiểu tử kia chọn áo cưới cho con, còn có chỗ các con hưởng tuần trăng mật, có vui không?” mẹ Quý cười toét miệng, bà nhìn Hướng Khả Tinh, trong lòng cô bé này chắc rất vui vẻ, tiến lên giữ chặt cánh tay Hướng Khả Tinh, để cô ngồi xuống bên cạnh mình, rồi mới chờ quyết định của cô.
“Bác gái………….này có phần quá nhanh đi!” nhìn mẹ Quý như vậy làm Hướng Khả Tinh đều không nói nên lời.
Mà một màn này, từ lúc bước xuống lầu Quý Như Phong đã nhìn thấy.
Nha đầu này, tâm còn mềm, nhưng mà như vậy cũng tốt, có thể giúp cho kế hoạch của anh thành công.
“Không nhanh, không nhanh, từ nhỏ con và Quý Như Phong đã biết nhau rồi, đúng không?” Mẹ Quý phản bác không chút suy nghĩ, nụ cười trên mặt vẫn tươi như vậy, giống như toàn bộ tất cả đều đã nằm trong kế hoạch.
Hướng Khả Tinh vẻ mặt khổ sở, muốn mở miệng, nhưng lại không biết mình phải nói cái gì, cô thật sự không muốn mất hứng, đúng là sự việc này hoàn toàn không phải như bọn họ đã nghĩ.
Nghĩ đến đây, Hướng Khả Tinh hít sâu một hơi, rồi cố gắng lấy dũng khí từ trong lòng mình, nghiêm túc nói: “Thật ra………….”
“Thật ra chúng con nghĩ muốn ra ngoài một chút.” Lúc Hướng Khả Tinh muốn nói, Quý Như Phong lập tức cắt đứt lời nói của cô, rồi nhanh chóng đến bên cạnh cô, rất thân thiết dựa sát vào cô.
“A………… thanh niên, tốt lắm, các con đi ra ngoài một chút đi.” Mẹ Quý nhìn bọn họ, hiểu rõ gật gật đầu.
Cứ như vậy, Hướng Khả Tinh đã bị Quý Như Phong kéo ra ngoài.