Được, mặc kệ các cậu muốn ở bao nhiêu ngày, nhưng không cho phép ở nhà mình. Còn nữa, tối hôm qua cho mượn lão bà, hôm nay lập tức đón người đi, nếu không đừng trách mình không lưu tình.”
Lưu Thế Hiền liền cười: “Ha ha, cậu không nói, tối nay coi như giữ chúng mình lại cũng không ở. Ở làm gì nha, các cậu cho là chúng là bia đỡ đạn hả? Mình đã tìm khách sạn, sẽ dẫn người đi. Chẳng qua nghe nói khách sạn kia là của cậu?”
Lãnh Diễm dừng tay cầm bút lại, chậm rãi ngẩng đầu, hung hăng nhìn hắn, cảm thấy chưa hết giận, cắn răng nghiến lợi nói: “Không trách được người ta vẫn thường nói người một nhà thường giống nhau. Cậu và Chu Châu đúng là rất giống nhau, rất tham tiền, chính cậu kiếm được bao nhiêu còn phải tới keo kiệt với mình sao?”
Lưu Thế Hiền nghiêm mặt không nói lời nào, thật lâu mới cười hắc hắc: “Hết cách rồi, cùng cô ấy sống qua ngày đã lâu, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Có thể tiết kiệm được thì liền tiết kiệm một chút, cậu thấy đúng không?”
Lãnh Diễm trực tiếp xem thường không nói một câu.
Gần đây Nhà họ Chu không biết xảy ra chuyện gì, cả ngày giống như không có người sống. Ông Chu cả ngày đều ở trong thư phòng không ra cửa, Chu Khải luôn luôn ngồi ở trong phòng khách giống như môn thần đề phòng Lý Lệ ra cửa. Lý Lệ giống như không có sinh mệnh, đàng hoàng sống ở trong phòng không ra cổng trước không bước cổng sau. Bình thường nhất chỉ có Chu Kỳ, nhưng cái bình thường này sau khi bị bàn tay Triệu tổng quấy rối luôn sợ hãi, buổi tối ngủ luôn gặp ác mộng, luôn xuất hiện với đôi mắt thâm quầng.
Chu Kỳ ngẩn ngở xuống lầu tìm thức ăn, chợt thấy Chu Khải đang ngồi ở sa lon, bị dọa sợ, mí mặt nhảy lên. Chu Kỳ thấy rõ là Chu Khải, cẩn thận thở phào một hơi, đưa tay che mí mắt đang nhảy: “Anh, anh còn muốn ngồi ở đây bao lâu? Tình trạng của chị dâu hiện giờ anh cũng đã nhìn thấy, chị ấy sẽ không chạy ra ngoài nữa. Anh, rốt cuộc tại sao lại có bộ dáng như vậy.”
Chu Khải ngồi trên sô pha uống cà phê, cũng không nói chuyện, chính là mí mắt lười phải nâng lên hạ xuống. Chu Kỳ ở trước mặt hắn nói cũng giống như không khí, khiến cho Chu Kỳ tức giận, trực tiếp hét lên, cái nhà này sao đột nhiên lại biến thành như vậy, cô có chút không chịu nổi, quá đè nén: “Anh, có thể không như vậy nữa được không, anh cảm thấy nhà chúng ta hiện nay giống bình thường không? Anh tại sao lại không nói chuyện!”
Mí mắt Chu Khải hạ xuống, giống như tượng đá, mí mắt vừa động, giống như hao tốn thời gian dài mới nứt ra, dùng thời gian rất lâu mới thích ứng hoàn cảnh, cuối cùng chậm rãi ngẩng lên nhìn Chu Kỳ. Vừa nói thành tiếng liền dọa sợ Chu Kỳ,giọng nói giống như cả đời chưa nói bao giờ, khàn khàn không giống như tiếng người nói: “Chu Kỳ, anh hối hận, ban đầu anh không nên buông tha Nghiêm Hi. Sau khi Nghiêm Hi trở lại bên cạnh Lãnh Diễm, anh cũng cưới Lý Lệ. Anh chỉ muốn cứ như vậy mà sống, như vậy rất tốt. Nhưng Kỳ Kỳ à, em biết không, người phụ nữ tên Lý Lệ này trước mặt chúng ta đều là giả bộ, em có biết cô ta ở ngoài làm những gì không? Em có biết ban đầu cô ta một dạng mềm mại yếu ớt để che giấu chân tâm của mình không? Anh sợ, Kỳ Kỳ, người phụ nữ như vậy anh lại cùng cô ta chung giường chung gối bao lâu nay, chỉ nghĩ một chút anh đều lạnh đến buồn nôn.”
Chu Kỳ càng nghe càng đau lòng, vội vàng rót một chén nước, đoạt lấy ly cà phê trong tay của hắn: “Anh uống một ngụm nước đã, anh nhìn giọng nói của anh thành cái dạng gì rồi kìa, không phải anh ngồi cả đêm ở đây chứ?” Gần đây Chu Khải giống như điên rồi, hắn liên tục mấy ngày ngồi ở đây không nhúc nhích, giống như thần giữ cửa vậy. Nhìn kỹ một chút, mệt mỏi trên mặt không che giấu được nữa, Chu Kỳ đau lòng. Nhưng cô càng không hiểu, không có ai nói với cô cả. Không hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao một nhà đang tốt đột nhiên lại biến thành thế này!
Chu Khải không lên tiếng, Chu Kỳ càng không chịu nổi, đè nén đến nỗi sắp điên lên: “Anh điên rồi sao? Anh cho rằng anh là ai, anh có thể liên tục ngồi ở đây canh mấy ngày đêm không ngủ? Anh, rốt cuộc là như thế nào? Anh tỉnh lại được không? Nếu thật sự không chịu nổi thì ly hôn, anh nhìn hai người đi, thành hình dạng gì rồi!”
Thay vì một người ngồi canh một người mất hồn, không bằng trực tiếp ly hôn. Hiện tại trong đầu Chu Kỳ trừ ly hôn thì không còn biện pháp nào khác.
Đôi mắt vẫn bất động nghe thấy hai từ ly hôn liền giật giật, sau đó chết lặng. Con ngươi từ từ tụ ánh sáng, Chu Khải giống như tỉnh ngủ, đúng vậy, ly hôn, làm sao hắn lại không nghĩ được ra.
Chu Kỳ nằm trên người hắn khóc ô ô, cô vẫn đau lòng, tại sao có thể như vậy chứ, cái nhà này là như thế nào?
Chu Khải lập tức đứng lên, trong mắt lóe lên ánh quyết tuyệt: “Đúng vậy, tại sao anh lại không nghĩ ra được, ly hôn, anh nhất định phải ly hôn.”
Chu Kỳ nghe hắn quyết định, liền ngây người, thật cứ như vậy ly hôn? Không ngờ mình vô tâm nói một câu lại khiến anh trai có phản ứng như vậy. Cô lập tức luống cuống, cô cảm thấy mình trở thành nguyên nhân khiến anh trai và chị dâu ly hôn. Hận không thể trực tiếp nuốt lại lời mình vừa nói: “Không, anh, anh…… đừng kích động……”
“Phanh……” âm thanh vật nặng ngã xuống đất cắt đứt lời nói Chu Kỳ. Chu Kỳ và Chu Khải đồng thời nhìn sang, đúng lúc thấy Lý Lệ như quả cầu tuyết lăn từ cầu thang xuống.
Phản ứng đầu tiên của Chu Kỳ là xong rồi. Nhất định là chị dâu nghe được anh em họ nói muốn ly hôn, nhất thời không chịu nổi đả kích ngã bất tỉnh. Nhưng tất nhiên sẽ không tự nhiên té xỉu, đúng lúc ấy đi trên cầu thang, không phải đang lăn hay sao?
Trong lòng Chu Kỳ hoang mang rối loạn, cô là đầu sỏ gây nên. Thấy Lý Lệ lăn đến chân bọn họ một thân bê bết máu, thoi thóp một hơi, Chu Kỳ hét lên một tiếng rồi nhào tới, khàn khàn gọi: “Chị dâu……”
Chu Kỳ hốt hoảng gào lên gọi ông cụ xuống, ông Chu nhìn thấy không nói gì, chỉ là cau mày nhỏ giọng phân phó: “Gọi xe cứu thương.” Tiếng nói vững vàng, không nhìn ra hỉ nộ, cũng không nhìn ra sự lo lắng đối với cô con dâu này, chỉ là cau mày lại mà thôi. Mà cau mày cũng vì phản ứng đầu tiên chính là nói với bên Lý Thánh Đức như thế nào.
Trong bệnh viện, Lý Lệ đang cấp cứu bên trong phòng cấp cứu, bên ngoài ông cụ nghe Chu Kỳ giải thích. Chu Khải vẫn như không có chuyện gì ngồi một bên nghe, trên mặt cũng không biểu hiện gì.
Ông Chu nghe xong, lông mày giương lên, ly hôn? Liếc mắt nhìn con trai coi như không có chuyện gì, gật đầu một cái ý bảo với Chu Kỳ “Ta biết rồi” sau đó đi tới vỗ vai Chu Khải: “Đi theo ta.” Nói xong liền đi trước.
Chu Khải nghiêng đầu nhìn người cha đi trước, nghiêng đầu sang chỗ khác nặng nề thở dài, sau đó mới đứng lên, sửa sang lại quần áo, lúc này mới chậm rãi đuổi theo bước chân của ông Chu. Nhìn hắn chậm rãi bước đi, Chu Kỳ nổi giận, bọn họ sẽ nói cái gì? Chu Kỳ tò mò, cô nhận thấy rõ hai người đàn ông nhà mình thay đổi thái độ đối với Lý Lệ, quá đột ngột, nhất định là có nguyên nhân. Nhưng mình hỏi bọn họ đều không nói, nhất thời hiếu kỳ, đi theo.
Ông Chu mang theo Chu Khải quẹo vào cầu thang, nơi này yên tĩnh không có ai, thích hợp nói chuyện.
“Con tính ly hôn?” Câu đầu tiên ông Chu hỏi là như vậy, âm thanh hơi cao, trầm thấp, giống như thường ngày, không nghe ra hỉ nộ.
Chu Khải gật đầu một cái, không phủ nhận: “Không sai, con nghĩ đến những chuyện kia mà cô ta làm liền không chịu nổi. Con không cách nào làm được, không nghĩ chuyện sẽ như vậy. Con không thể tiếp tục chung sống với cô ta được, co sợ con sẽ ói.”
Mặc dù trước mắt cũng biết Lý Lệ làm những chuyện đó, nhưng biểu hiện của Lý Lệ lại không như vậy, thậm chí Chu Khải có cảm giác, con người Lý Lệ còn kinh khủng hơn nữa. Hiện tại hắn muốn sớm rút khỏi người ra, không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này.
Ông Chu đột nhiên mắt trở nên sắc bén, ngược lại âm thanh không thay đổi: “Con nói tới chuyện Lý Lệ làm ở thành phố A, con cũng nói bởi vì chuyện kia của Lý Lệ mà nhất định không muốn sống cùng nó. Nhưng ta không đồng ý con ly hôn, đừng quên, sau lưng Lý Lệ còn có Lý Thánh Đức. mặc dù Lý Duệ Thần không coi có cô em gái này nhưng cuối cùng vẫn có chút quan hệ. Cứng với tầng quan hệ này không tốt.”
Chu Khải lập tức có chút không tin, tại sao lúc này trong đầu vẫn còn vấn đề lợi ích được mất. Hắn liền hỏi: “Cha, Kỳ Kỳ gặp chuyện không may đều là do Lý Lệ làm hại, chẳng lẽ cha quên bộ dáng của Lý Lệ đêm đó ở nhà họ Nghiêm? Khi đó rõ ràng Triệu tổng coi trọng cô ta, nhưng ngày đó Lý Lệ lại mang theo Kỳ Kỳ đi gặp Triệu tổng? Con đã hỏi Kỳ Kỳ, y phục kia là Lý Lệ mua, rất đẹp. Đúng vậy, rất xinh đẹp, mà nhìn lại ngày đó Lý Lệ mặc gì trong ngày đó? Bình tĩnh nghĩ lại một chút buổi tối thọ yến của nhà họ Nghiêm Lý Lệ mặc gì? Ngẫm lại ngày đó Kỳ Kỳ gặp chuyện không may là do bộ đồ con bé mặc, chẳng lẽ nói thẩm mỹ của Lý Lệ có vấn đề? Đi tham gia một bữa tiệc hội họp lại ăn mặc xấu?”
Trong góc, Chu Kỳ nghe thấy lời này cả người liền cứng đờ, mắt mở lớn. Đầu óc cô chuyển chạm, từng câu từng câu Chu Khải vừa nói trôi qua trong đầu, sau đó một câu phân tích, cuối cùng mới phản ứng được. Thì ra cô gặp chuyện không may bởi vì Lý Lệ muốn chuyển tầm mắt của Triệu tổng lên người cô.
Cô lập tức ngây dại, trong đầu lướt qua những lời nói của Lý Lệ ngày hôm đó, còn có lúc mình gặp chuyện không may Lý Lệ vừa lúc không có ở đó, tại sao có thể như vậy? Lý Lệ gắt gao cắn tay của mình, cô sợ mình sơ ý một chút kêu thành tiếng.
Bên kia ông Chu mí mắt giật giật, người phụ nữ kia còn tính toán như vậy trên người con gái ông, điều này khiến ông Chu cực kỳ bất mãn, ngàn phòng vạn phòng cướp nhà khó phòng. Lưu lại Lý Lệ, không biết người phụ nữ này sẽ còn làm ra chuyện gì gây tổn hại cho lợi ích nhà họ Chu nữa, nhưng bây giờ còn chưa được, thời cơ chưa tới.
“Con cảm thấy bây giờ là thời cơ tốt? Đừng quên, mấy hóa đơn quan trọng ở thành phố A đều do Lý Lệ tìm về. Một khi Lý Lệ xuất hiện vấn đề với nhà chúng ta, mấy đơn hàng kia khó có thể bảo toàn. Đều đã ký hợp đồng, một khi xảy ra vấn đều công ty chúng ta sẽ không chịu được. Con cảm thấy bây giờ là thời điểm?”
Chu Khải rất muốn nói hắn sẽ tận lực cứu vãn, sẽ không xuất hiện những vấn đề kia. Nhưng lời đến miệng cũng không nói ra được, bởi vì loại sự tình này khó tránh khỏi sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Nếu như Lý Lệ bị đuổi ra khỏi nhà họ Chu, khó khỏi tâm lý cô ta sẽ có vướng mắc. Nếu đến lúc đó ở bên trong thò một chân vào, vậy thì nhà họ Chu hoàn toàn xong rồi.
Chu Khải cảm thấy hô hấp mình không thông, ngực của hắn giống như có cái gì đè ép, ép đến mức đau không chịu nỏi. Nhưng ông Chu nói đúng, lúc này không phải là thời điểm: “Vậy cứ như vậy? Giữu Lý Lệ ở nhà họ Chu, khó tránh khỏi sẽ xảy ra vấn đề.”
Ông Chu cúi đầu suy tư, cuối cùng quyết định: “Khi trở về làm như không có chuyện gì xảy ra, thừa dịp trong khoảng thời gian này Lý Lệ nằm viện phải nhanh chóng giải quyết mấy hóa đơn kia đi, trước hết không để cho Lý Lệ phát hiện bất kỳ cái gì.”
Cứ như vậy, Lý Lệ từ nàng dâu bảo bối của nàh họ Chu biến thành người cả nhà cẩn thận đề phòng. Lý Lệ bị thương rất nặng, bác sĩ cũng động nhiều nơi.
Khi lui ra thấy đôi mắt Chu Kỳ đỏ, bác sĩ hảo hảo an ủi: “Không có việc gì không có việc gì, chính là phải nằm viện một thời gian. Trong một tuần bệnh nhân muốn động cũng không thể động, vậy thôi, không có việc gì.”