Quả nhiên, Chu Kỳ quay đầu lại nói một câu này, Kiều Chi cười dè dặt, đưa tay chỉnh lại tóc rối, cúi mắt cười xấu hổ: “Nhiều người như vậy cũng không nhận ra, rất lúng túng, tôi không quen hết.” Bộ dáng của cô hoàn toàn chính là kiểu người hướng nội không quen thấy người lạ, không còn nhìn thấy bộ dạng khi nãy nói chuyện với Chu Kỳ. Chu Kỳ liếc mắt nhìn bên kia, một người đàn ông đang dính sát một người phụ nữ, một nhóm người trò chuyện vui vẻ. Chu Kỳ nghĩ, Kiều Chi có thể là không có thói quen nhìn thấy trường hợp náo nhiệt như vậy.
Quay lại liền kéo cô: “Đi thôi, những người này khó gặp, không chừng khi cô quay phim cần dùng đến những người này đấy.” Vừa nói vừa lôi kéo Kiều Chi đi tới, để lại Triệu tổng đi theo sau, chân mày nhíu chặt, người phụ nữ tên Kiều Chi này……
Chu Kỳ đầu tiên là quét mắt nhìn một vòng, không thấy Trình Thụy, lập tức cảm thấy không có chút sức lực nào. Đám người kia phần lớn là phu gia nổi danh của thành phố A, thấy Triệu tổng mang hai mỹ nữ tới đều ồn ào lên: “Triệu tổng, hai cô cùng chung một chồng nha, ngài nên có chừng mực.”
Chu Kỳ vốn ghét lão này, nghe được đại gia hỏa ồn ào nói như vậy, cô không nhịn được. Triệu tổng đã quen với những chuyện như vậy, liền cười nhạo báng: “Ai u, lời này của Lưu thiếu sai rồi, Vị này là Chu tiểu thư bạn tốt của con gái tôi, là được mang tới đây để va chạm xã hội hôi. Nói sai thì nên phạt nha.” Nói qua liền gọi mang tới một chai rượu. Ở đây Triệu tổng coi như là một nhân vật già cội, người nhiều tuổi như hắn vào đây không nhiều lám, người này lại có danh hoa tâm ở bên ngoài, cho nên căn bản khi nhìn thấy hắn ở chung một chỗ với phụ nữ thì không hề nghĩ tới chuyện khác. Trong tiềm thức tất cả mọi người phàm là phụ nữ đi sau Triệu tổng đều là cái loại đó.
Sắc mặt Chu Kỳ tối lại, cô cũng không ngốc. Nhìn những người ngồi trong ánh sáng mập mờ mắt to mắt nhỏ nhìn mình cô cũng biết, lời kia của Triệu tổng cố ý nói không minh bạch, đây là ý gì!
Chu Kỳ ngồi không được, đứng lên cười lễ phép, lôi kéo Kiều Chi đứng lên: “Thật xin lỗi các vị, tôi và bằng hữu còn có chút chuyện phải đi trước, hẹn ngày khác gặp lại.”
Kiều Chi nghe vậy sửng sốt, cô ta phải đi chứ cô đâu phải đi, lôi kéo cô tính làm gì? Cô thật khó mới có cơ hội tiếp xúc được với những đại thiếu gia như thế này, cô không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Vô tội nháy mắt mấy cái hỏi: “Chu Kỳ, hai ta có chuyện gì, sao mình không biết? Sao lại vội vã như vậy?”
Đối mặt với cặp mắt kai của Kiều Chi, Chu Kỳ im lặng. Cô sao lại đần như vậy, muốn hỏi cũng phải ra ngoài rồi mới hỏi chứ, ở đây hỏi như vậy thì những người này sẽ nghĩ như thế nào.
Ánh mắt đảo qua, quả nhiên thấy mấy đôi mắt nhìn kịch hay. Chu Kỳ hơi khó chịu, không biết phải làm sao, vừa nhìn Kiều Chi, lại thấy bộ dáng mơ mơ màng màng.
Triệu tổng cũng không quản cô, nghi vấn nhìn Chu Kỳ. Trong lòng có chút buồn cười, chờ Chu Kỳ sẽ nói gì.
Chu Kỳ nhìn xung quanh, có chút bối rối.
Đang lúc ấy thì cửa được mở ra, cả đám liền quay đầu, không biết người nào đi vào. Những người bên này nhìn sang, chợt có người nói: “A, thật lạ, vị thiếu gia này khi nào thì tới đây?”
Chu Kỳ nhìn sang, đúng lúc Trình Thụy mang Nghiêm Lê Lê tới. Thấy Trình Thụy mắt Chu Kỳ lóe lên, rất vui mừng. Nhưng nhìn thấy Nghiêm Lê Lê bên cạnh anh, không vui. Người phụ nữ này rốt cuộc là ai, vì cái gì lại ở bên cạnh Trình Thụy? Cố Tiêu và Lý Duệ Thần ba người lảo đảo tiến vào.
Bên này có người nói: “Trình thiếu, ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?”
Trình Thụy nghe vậy tầm mắt nhìn sang, thấy được Chu Kỳ, lông mày nhíu lại. Nghiêm Lê Lê bên cạnh cũng nhìn thấy, trong mắt lóe lên một tia hài hước, nhỏ giọng nói chuyện bên tai Trình Thụy: “Trình thiếu, tiểu tình nhân đang chờ anh kìa. Anh xem anh vừa tiến vào ánh mắt người ta liền nóng rực nha.”
Trình Thụy có chút không nhịn được, đưa tay vòng qua em của Nghiêm Lê Lê, cố ý tỏ ra một bộ dạng thân thiết: “Vị hôn thê thân ái của anh, lời này của em anh có thể lý giải em đang ăn dấm sao?”
Nghiêm Lê Lê khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, nháy mắt một cái, giống như sao trên trời tỏa sáng lấp lánh. Chớp mắt một cái đột nhiên như ác ma đưa tay của Trình Thụy ở ngang hông nhéo một cái. Trình Thụy hít vào một ngụm khí lạnh, có chút oan ức: “Lão bà, em muốn mưu sát chồng?”
Hai người ở trước mặt mọi người trình diễn tiết mục ân ái, Tiếu Thâm bên cạnh có chút không chịu được nhảy ra: “Ai ai ai, tôi nói các cậu đang xảy ra chuyện gì, ba người độc thân chúng ta cả ngày nhìn Lãnh Diễm và Nghiêm Hi ân ân ái ái đã là quá đủ rồi. Giờ lại đến lượt các cậu, đây là cố ý kích thích những người không có vợ như chúng ta sao.” Tiếu Thâm rất không vui, hắn cảm thấy gần đây mình bị kích thích quá rồi, không chịu nổi.
Cố Tiêu và Lý Duệ Thần nghe vậy liền liếc nhau một cái, hai huynh đệ liền cười, Cố Tiêu tiến lên: “Tiếu Thâm, gần đây rất không đúng nha, lần trước cậu không phải nói như vậy, chuyện gì xảy ra? Mình nhớ được cậu nắm một tiểu ký giả không buông tay mà……” Âm thanh cố ý kéo thật dài, có chút mập mờ ở sau.
Tiếu Thâm liền xù lông: “Cậu nói ai đó nói ai đó, cái gì tiểu ký giả, mình không biết. Người phụ nữ kia cứ như vậy dám xông tới chụp hình, đúng là không muốn sống nữa mà.”
Cố Tiêu và Lý Duệ Thần hai huynh đệ ăn ý nhìn Tiếu Thâm, cũng không nói chuyện. Chính là dùng ánh mắt khoa trương “a, thì ra là vậy” nhìn anh, rõ ràng là không tin.
Tiếu Thâm mặt rất thối, không nói tiếp.
Bên kia Chu Kỳ nhìn Trình Thụy và Nghiêm Lê Lê hai người thân mật trong lòng có chút khó tả. Xem ra hôm nay cô đến nhầm chỗ rồi. Quay đầu nhìn Kiều Chi, buông lỏng tay nói: “Cô không muốn đi vậy tôi đi trước đây, hôm nào liên lạc.”
Dứt lời liền đi, Triệu tổng ở phía sau liền kéo lại: “Chu tiểu thư sao vậy, tâm tình không tốt?”
Chu Kỳ lúc này tâm tình không tốt, mặc kệ người nào, nụ cười trên mặt không duy trì nổi nữa, hất tay dãy dụa: “Thật xin lỗi Triệu tổng, tôi đi tìm chị dâu.”
Chu Kỳ giãy giụa, âm thanh có chút lớn, mặt mũi của Triệu tổng liền bị Chu Kỳ hủy, cảm thấy mất mặt, lúm đồng tiền trên mặt không nén được giận.
Chu Kỳ lại xoay người, tránh thoát không được, mặt liền chìm xuống, tính khí đại tiểu thư liền nổi dậy: “Lấy bàn tay bẩn thỉu của ông ra.”
Mặt Triệu tổng lập tức tối lại: “Tay bẩn? Tốt, nếu là tay bẩn, vậy thì cô chà mẹ nó sạch đi.” Nói xong đem tay mình sờ loạn lên người Chu Kỳ.
Chu Kỳ giãy giụa mạnh hơn, cô từ nhỏ đã bị làm hư, làm sao chịu được người khác làm nhục như vậy. Ánh mắt có chút hoảng hốt, thân thể lộn xộn, ý đồ muốn né đôi tay kia. Nhưng mà vô dụng, ai biết dạng này như thế nào. Chu Kỳ có chút sợ hãi, mắt không ngừng nhìn về phía Lý Lệ. Nhưng Lý Lệ vốn đang ngồi ở sô pha đã sớm không thấy người, Chu Kỳ càng luống cuống hơn.
Cô nhìn mấy người đàn ông kia vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn mình chằm chằm, tay họ Triệu vẫn còn đang giở trò: “Ông buông tôi ra!” Tiếng nói có chút bén nhọn, căn bản dẫn đến chú ý của mọi người. Lý Lệ đã sớm không thấy bóng dáng, cũng có mấy người biết Chu Kỳ. Bên này ba người Tiếu Thâm nhìn sang, đúng lúc thấy Chu Kỳ đang hốt hoảng.
Ba người hai mặt nhìn nhau, liếc mắt nhìn Trình Thụy. Người ta vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt giống như nhìn một người xa lạ. Hiện tại anh thấy Chu Kỳ gặp phiền phức, nhưng anh cũng không phải là người tốt. Mặc dù Triệu tổng không có cái gì tốt nhưng gần đây đang hợp tác, không tiện ra tay. Hơn nữa Chu Kỳ là người nào, anh chẳng muốn quan tâm.
Cố Tiêu cảm thấy đều là người quen biết, liền đẩy đẩy Lý Duệ Thần: “Nói thế nào người ta cũng có chút thân thích với cậu, lên đi.”
Lý Duệ Thần lười biếng, không muốn quan tâm. Nhưng nhìn một vòng người, hiện tại chỉ mình anh được tính là thân thích với Chu Kỳ. Hết cách rồi, nhưng vẫn không muốn: “Trước gọi cho Nghiêm Hi một chút, nếu cô ấy đồng ý mới nói tiếp.”
Tiếu Thâm ngạc nhiên: “Sách sách sách, cậu không thể như vậy nha. Cậu nhìn tiểu cô nương đã bị dọa sợ như vậy rồi, cậu không thể lập tức đi lên?”
Lý Duệ Thần không thèm để ý, đầu tiên là cầm ly rượu uống từ từ. Cố Tiêu hết cách, liền gọi điện thoại. Nghiêm Hi đang bị Lãnh đại gia ôm trong ngực giở trò. Điện thoại của Nghiêm Hi vang lên, Lãnh đại gia đang hăng hái bị cắt ngang, anh không vui nhận điện thoại của Nghiêm Hi: “Chuyện gì?” Giọng điệu có chút lạnh, Cố Tiêu lập tức cầm điện thoại cách xa lỗ tai một chút, xa thêm chút nữa, lông mày nhíu lại, nghĩ thầm, mình không phải là trêu chọc hắn, hai người đang làm gì?
Lúc này Cố Tiêu bị một giọng rống, cũng quên mất mình đang gọi điện cho Nghiêm Hi, tại chỗ nói chuyện này, cuối cùng liền hỏi: “Có cứu hay không?”
Bên kia Lãnh Diễm tên đã lắp vào cung, mắt thấy sắp thành rồi, ai ngờ lại bị điện thoại này cắt đứt. Gân xanh trên trán giật giật, khuôn mặt chịu đựng dục vọng càng thêm vặn vẹo. Nghiêm Hi vừa nhìn liền vui vẻ, thừa dịp anh khó chịu vì không ăn được đưa tay của mình quạt gió hạ hỏa, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng liếm trên ngực Lãnh Diễm. Hành động này thiếu chút nữa khiến Lãnh Diễm phát tiết ra bên ngoài, kích thích này, anh còn cảm thấy đôi tay nhỏ bé còn cố ý trượt một đường đến quanh vật nhỏ không ngừng vẽ vòng vòng, Lãnh Diễm không nhịn được rên lên một tiếng.
Cái âm thanh này khiến Cố Tiêu kinh hãi, người nào mà không biết tiếng rên này. Vừa khổ sở lại cực kỳ vui thích khiến người nghe biết ngay người trong cuộc đang làm gì. Cố Tiêu cảm thấy mình ngày mai không thấy được mặt trời, xong chuyện này khẳng định Lãnh Diễm sẽ lột da anh.
Mọi người thấy Cố Tiêu đau khổ cúp điện thoại, Tiếu Thâm buồn bực: “Thế nào?”
Cố Tiêu cảm thấy cuộc sống của mình sắp tiêu, đây là lỗi của ai đây?
Lý Duệ Thần yêu cầu gọi điện hỏi? Chắc hẳn không phải, huynh đệ của mình sai lầm lớn hơn nữa vẫn là sai lầm nhỏ, đó chính là……
Cố Tiêu mắt nhìn Chu Kỳ đang bị Triệu tổng bất nhã, đầu óc nóng lên. Chợt nhớ đến Lãnh Diễm, càng nóng hơn. TMD nó chứ, ngươi sung sướng thì cứ sung sướng, vướng gì đến lão tử. Anh cảm thấy tinh trùng trong não đàn ông chính là thứ gây lên.
Trong lúc vô hình, Cố Tiêu cảm thấy nếu muốn chết, cũng phải kéo theo cái đệm. Sau đó mọi người liền nhìn Cố Tiêu giống như đấu sĩ đi lên kéo tay Triệu tổng, mặt âm trầm không vui hỏi: “Triệu tổng thật hăng hái nha, ở nơi này trước mặt chúng ta trình diễn màn này.”
Chu Kỳ vừa nhìn thấy người quen, lúc này liền mặc kệ người đối đầu với mình, như con mèo nhỏ bị kinh sợ chạy trốn sau lưng Cố Tiêu.
Tiếu Thâm kinh ngạc nhướng mày, chuyện gì xảy ra?
Triệu tổng bị Cố Tiêu hung hăng nhéo, hắn biết Cố Tiêu, nhưng cụ thể không biết Cố Tiêu làm gì, chỉ biết người này không thể chọc nổi, âm thanh liền mềm đi: “Cố thiếu, đây không phải là kéo phụ nữ vui đùa một chút thôi sao, không nên hiểu lầm.”
Cố Tiêu liền cười: “Tùy tiện kéo phụ nữ? Ông cũng biết người này là ai?”