i đang nắm tay nhau kia. Mẹ Liễu nhìn cũng nháy mắt lại vài cái, tỏ đã hiểu rõ. Thôi thì cho họ đôi vợ chồng này ở cùng nhau. Không biết về sau hai người như thế nào, khó được một đêm ấm áp như thế này.
Trở lại nhà trọ của Lãnh Diễm, Nghiêm Hi ở trong phòng tắm một lúc lâu, Lãnh Diễm đứng trên ban công hút thuốc. Nghiêm Hi đi ra vừa nhìn thấy trên ban công khói thuốc bay lên từng vòng từng vòng.
Nghiêm Hi vừa lau tóc vừa đi tới, lúc này mới thấy dưới chân Lãnh Diễm là Tiểu Yêu. Con vật này đặc biệt thích ngủ ở dưới chân Lãnh Diễm. Bây giờ Tiểu Yêu đã lớn thành một con chó to lớn, cái đầu không phải rất to nhưng thân hình tuyệt đối tuyệt vơi. Đôi tai thật dài dựng lên, nghe được tiếng động khẽ, sau đó liền tỉnh lại. Mở mắt ra nhìn thấy là Nghiêm Hi, thân thể lập tức đứng lên, ngoắn nguýt cái đuôi cọ vào cô làm nũng.
Lãnh Diễm bị động tác của Tiểu Yêu làm kinh hãi hồi hồn, thấy được Nghiêm Hi thuận tay đem tàn thuốc dập đi, lúc này mới xoay người đi tới trước mặt Nghiêm Hi. Đưa tay cầm lấy khăn lông trên tay lau tóc giúp cô.
“Bây giờ trời dần lạnh rồi, về sau chú ý một chút. Bị cảm sẽ không tốt.”
Tiếng anh nhàn nhạt giống như gió thoáng qua. Nghiêm Hi ngẩn ra, mỗi lúc tiếng anh nhẹ như vậy nét mặt nhất định là rất nhạt, ngẩng đầu lên nhìn,quả nhiên là như vậy.
Nghiêm Hi đưa tay ôm cổ anh, tới gần phía trước hỏi: “Tối nay tâm tình không tốt?” Hỏi xong lại thấy mình ngu, hôm nay kiểm tra tim của Chu Vận Uyển không được tốt, hôn nhân của bà với Lãnh Dật Lăng lại như vậy, bản thân anh là con tâm tình tốt mới là lạ. Nghiêm Hi hơi nhíu mày lại, cảm giác mình rất ngu xuẩn, mặt khẽ cúi thấp, len lén cắn đầu lưỡi mình. Thật ngốc.
Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ của cô, khẽ mỉm cười. Nhìn vẻ mặt rối rắm của cô liền buồn cười, trên tay dùng sức, vuốt vuốt mái tóc còn ướt của cô, nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, nhìn hai người kia như vậy tạm thời sẽ không có chuyện gì xảy ra. Vấn để sớm muộn cũng sẽ có, chỉ là thời gian mà thôi.” Lãnh Diễm than thở: “Mẹ anh kiên trì nhiều năm như vậy, bây giờ kiên trì cũng không còn cần thiết nữa.”
Trong lòng Nghiêm Hi cả kinh, ngẩng đầu hỏi: “Anh đồng ý cho họ ly hôn?” Điều này ngoài ý muốn của Nghiêm Hi. Đại gia tộc họ Lãnh luôn coi trọng danh tiếng, làm sao có thể cho phép Lãnh Dật Lăng và Chu Vận Uyển đến tuổi này ly hôn. Năm đó có náo nhưng náo không thành, hiện tại già rồi ngược lại như vậy, truyền ra ngoài sẽ không ổn. Sợ rằng chính bản thân Chu Vận Uyển cũng không muốn.
Suy nghĩ của Lãnh Diễm hiển nhiên khác với cô, nhướng mày nói: “Hai người không có tình cảm, cần gì cứ phải quấn lấy nhau, không bằng sớm buông tay. Bây giờ mặc dù tuổi của hai người không còn ít nhưng vẫn không tính là quá muộn. Dù sao mẹ anh cũng không phải đã quá già.” Lãnh Diễm vừa nói vừa để Nghiêm Hi ngồi xuống, còn anh đứng ở sau lau tóc của cô.
Nghiêm Hi càng nghe càng không thể tin được: “Anh còn tính tìm mùa xuân thứ hai cho mẹ mình? Vậy cha anh thì sao?” Nghiêm Hi cảm thấy đầu óc của Lãnh Diễm có vấn đề. Bình thường mọi gia đình đều sợ chuyện ly hôn, anh lại đồng ý cho cha mẹ mình ly hôn, thật là quái lạ.
Lãnh Diễm nhớ tới Lãnh Dật Lăng trong bệnh viện, khóe miệng không nhịn được lạnh lùng nâng lên. Người đàn ông kia còn muốn anh giúp một tay? Chuyện cười!
Lãnh Diễm đổi đề tài: “Vừa rồi Tiểu Tam gọi điện tới nói Lý Lệ bắt đầu quan hệ với Triệu tổng rồi.”
Nghiêm Hi mắc bẫy, biết Lãnh Diễm không muốn nói nhiều về cha mẹ mình, liền theo đề tài của anh, miệng cũng mím lại: “Cô ta có quan hệ với ai liên quan tới em sao? Dù sao hiện tại cô ta làm gì em cũng đoán được.”
Lãnh Diễm nghe vậy nhướng mày cười một tiếng: “A, tiểu tức phụ nhà ta là thần cơ diệu toán a, nói một chút, làm sao em biết?”
Nghiêm Hi thần bí cười, bộ mặt phớt tỉnh lắc đầu một cái, hơi híp mắt lại: “Thiên cơ bất khả lộ, nói ra sẽ không đúng.” Dứt lời liền nghích ngợm đẩy Lãnh Diễm ra, nhảy lên chạy trốn.
Lãnh Diễm nhíu mắt lại, đưa tay kéo lại áo choàng tắm của Nghiêm Hi, nhưng không gấp gáp, trực tiếp kéo áo choàng xuống. Nhìn thần thể lộ ra liền ngây ngẩn cả người.
Nghiêm Hi nhìn áo choàng tắm trong tay Lãnh Diễm, lại nhìn cơ thể mình, hét lên một tiếng: “Lãnh Diễm, anh lưu manh.” Nói xong tiến lên lấy lại áo choàng, rất nhanh mặc xong, đôi mắt nhỏ gắt gao nhìn chằm chằm anh, chỉ sợ sơ ý một chút thì gió thổi cỏ lay.
Lãnh Diễm đầu tiên là sững sờ, sau đó lơ đễnh chau mày. Học bộ dáng lưu manh huýt sáo: “Oa oa, thì ra vóc dáng tiểu tức phụ nhà ta tốt như vậy. Nhưng mà nàng cũng không thể cứ như vậy mà quyến rũ ta, ta chính là không chịu được sự quyến rũ của nàng nha!” Lãnh Diễm vừa nói vừa lộ ra bộ dáng lưu manh, lời nói cùng dáng vẻ lưu manh, thân thể từng bước từng bước tiến gần Nghiêm Hi.
Thân thể Nghiêm Hi co rút, từng bước một lui về phía sau. Cô sợ, Lãnh Diễm người này mỗi lần lên giường liền thay đổi thành người nguyên thủy. Cái gì gọi là lý trí, dịu dàng, cái gì thân sĩ đều là mây bay. Anh chính là ở trên giường muốn cô tận tình, nhưng hậu quả kia chính là khiến cô hối hận, nước mắt chảy đầy mặt, ngày thứ hai chân vẫn mềm nhũn như sợi mỳ vậy.
Nghiêm Hi khẩn cầu: “Lãnh Diễm, có thể hay không tối này đàng hoàng mà ngủ?”
Lãnh Diễm nhoẻn miệng cười, cười đặc biệt gợi tình, chớp mắt một cái, cố ý mập mờ nói: “Vợ yêu, em nói có ngày nào anh không ngủ đàng hoàng không?”
Nghiêm Hi cảm thấy da gà toàn thân trong nháy mắt nổi hết lên, sao lại cảm thấy trời đang nóng đột nhiên lại lạnh như vậy? Liếc nhìn Tiểu Yêu đang chăm chú nhìn ở bên cạnh, ánh mắt của Nghiêm Hi sáng lên, thật nhanh ôm Tiểu Yêu nặng nề kia lên.
“Tối nay ngủ chung với nó.” Nói xong liền đem Tiểu Yêu đặt ở giữa giường, cô cũng thật nhanh nằm vào một bên.
Tiểu Yêu sững sờ nằm ở trên giường, đưa móng vuốt cào thử trên giường. Mềm mại a, thật thoải mái, cũng không tệ lắm, Tiểu Yêu vui vẻ, bộ dạng xun xoe lăn hai vòng. Nhìn thấy Nghiêm Hi đàng hoàng ngủ, nó hiểu, đây là muốn nó ngủ, liền ngoan ngoãn nằm xuống ngủ.
Lãnh Diễm bất đắc dĩ nhìn một người một chó, thật lâu mới hồi tỉnh, không nhịn được tức giận, gân xanh trên trán nổi lên, cảm thấy thật bất đắc dĩ.
Sải bước đi tới sốc Tiểu Yêu ném xuống, Nghiêm Hi thấy thế: “Lãnh Diễm!”
Lãnh Diễm mặc kệ. Tiểu Yêu đột nhiên bị ném xuống nên cảm thấy không cam lòng. Tại sao người có thể ngủ mà mình không được ngủ ở bên trong? Móng vuốt dùng sức cào cửa, tiếng vang vọng cả vào trong phòng.
Bên trong Lãnh Diễm vừa xoay người liền cởi quần, nhìn người phụ nữ trên giường trợn to mắt, Lãnh Diễm cười một tiếng, tiếp tục cởi quần áo của mình ra. Lúc đi tới mép giường đã không còn gì trên người. Động người một chút nhào tới bắt người đang chuẩn bị chạy. Lãnh Diễm ôm lại rồi bắt đầu gặm, giống như đang gặm chân gà vậy.
Nghiêm Hi giãy giụa, móng tay dài trực tiếp luyện cửu âm bạch cốt trảo trên người Lãnh Diễm, lại không nghĩ rằng càng như vậy Lãnh Diễm càng hưng phấn. Thời điểm cuối cùng khi rút ra khỏi người cô thuận tiện liếc mắt tới dấu vết trên ngực và sau lưng mình. Giống như vết mèo cào vậy, nhúc nhích, thở dốc vì kinh ngạc, lúc nãy anh cũng không hề phát hiện ra. Nhìn người trên giường đã sớm ngủ mê man, tắm qua một chút, thỏa mãn ôm mỹ nhân chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau ở công ty, tất cả mọi người đều kinh hãi. Hôm đó có một tin đồn, bà chủ thật hung hãn, đêm qua làm như vậy với lão bản. Nhìn gương mặt anh tuấn của lão bản một chút đi, dấu vết ba đường cong mập mờ ở trên đó nha.
Lãnh Tiểu Tam cũng hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó tiến lại gần hai bước, không nhịn được cười hắc hắc. Lãnh Diễm hôm nay tâm tình không tệ, tối hôm qua thật thoải mái, nha đầu kia bắt đầu còn phấn khởi phản kháng, cuối cùng trực tiếp ôm cổ anh mềm giọng nói cầu xin tha thứ. Âm thanh mềm nhũn kia giống như lông vũ mềm mại, khẽ “xoạt’ qua trái tim của anh, hạ xuống, lần nữa “xoạt” xuống, khiến tâm can anh rung động, hưng phấn ôm eo nhỏ của cô dùng sức.
Lãnh Tiểu Tam hề hề hỏi thăm: “Lão đại, hôm qua tiểu Hi Hi rất có lực?”
Lãnh Diễm khóe miệng luôn treo nụ cười hạnh phúc, tâm tình rất tốt, nghe thấy Tiểu Tam hỏi như vậy lại nhớ tới Nghiêm Hi tối hôm qua, khóe miệng không nhịn được cười sâu hơn, gật đầu một cái: “Ừ! Rất có lực!” Lời này hoàn toàn từ trong tiềm thức nói ra,chờ đến khi ý thức được bản thân nói ra cái gì, ngẩng đầu lên thấy Tiểu Tam cả kinh miệng mở rộng không thể rộng hơn. Lãnh Diễm nhoẻn miệng cười, âm lãnh nói: “Lãnh Tiểu Tam, cậu muốn đến châu Phi đào quặng?”
Thân thể Lãnh Tiểu Tam run lên, bộ mặt rơi lệ ôm bắp đùi Lãnh Diễm: “Lão đại, em sai lầm rồi, em không muốn làm công nhân đào quặng!”
Lãnh Diễm cười trấn an: “Ngoan, làm công nhân đào quặng có gì không tốt đâu, còn có thể lén lấy kim cương bỏ vào túi tiền của mình, tốt vô cùng.”
Đi châu Phi làm công nhân đào quặng, Lãnh Diễm ở châu Phi mua mấy mỏ quặng, vừa vặn phát hiện ra có kim cương, mấy mỏ kim cương này thành phần rất tốt. Gần đây Lãnh Diễm muốn phái người đến đó, vừa hay Lãnh Tiểu Tam gặp dịp, coi như cậu ta xui xẻo.
Lãnh Tiểu Tam hối hận, ôm Lãnh Diễm khóc lóc kể lể: “Lão đại, em đi rồi thì người nào cung cấp tình báo cho anh, em có rất quan trọng nha.”
Lãnh Diễm liền nói: “Có ích? Vậy trước tiên nói nghe một chút, nếu không có giá trị thì chiều hôm nay nhất định phải mua vé đi châu Phi, đi rồi không cần vội vã quay về.”
Mắt Lãnh Tiểu Tam sáng lên, như nhìn thấy được ánh rạng đông, tinh thần lập tức phấn chấn: “Lý Lệ gần đây quan hệ với Triệu tổng, công ty Thánh Đức đang điều động nhân sự, nguyên phó tổng Tống Quốc Bằng bị Lý Lệ áp chế.”
Lãnh Diễm lẳng lặng nghe, sau đó thấy Lãnh Tiểu Tam không nói nữa, nhíu mày liếc cậu ta: “Tiếp tục đi.”
Lãnh Tiểu Tam cắn đầu ngón tay, lão đại, mấy sự kiện này chẳng lẽ không quan trọng? Trong đầu hồi tưởng thật nhanh chuyện tình các gia tộc ở thành phố A mấy ngày gần đây, sau đó hai mắt tỏa sáng: “Tiếu thiếu gần đây đang nhắm một thiếu nãi nãi, đại tiểu thư Nghiêm Lê Lê bên Nghiêm gia gần đây náo nghiêm trọng với Trình thiếu gia, còn có……”
Lãnh Diễm trực tiếp cầm điện thoại di động lên gọi cho tiếp viên sân bay: “Cho tôi đặt một vé máy bay sớm nhất đi châu Phi. Cám ơn!”
Lãnh Tiểu Tam cuối cùng vẫn rơi lệ, ở sân bay một đi không trở lại rồi.
Chờ tới khi Nghiêm Hi biết chuyện hỏi, anh không có chuyện gì làm đi khi dễ Tiểu Tam à?
Lãnh đại gia thản nhiên trả lời: “Em nói đó, nó là tiểu tam ở giữa hai ta, có thể không dọn dẹp hay sao!”
Nghiêm Hi kinh hãi, thầm nói: Lãnh Tiểu Tam, chị xin lỗi em, em mà trở về chị nhất định đổi tên cho em.
Lý Lệ gần đây bị Triệu tổng gọi điện thoại phiền không chịu được. Nhưng lại nghĩ đến thế lực sau lưng của Triệu tổng còn dùng được nên cô ta nhịn.
Chu Khải vừa vào tới nhà liền nghe thấy Lý Lệ đang cầm điện thoại nói chuyện, trêu chọc với một người đàn ông khác, tiếng cười kia khiến hắn cảm thấy rất mập mờ, nghiêm mặt, quay đầu bước đi.
Lý Lệ nhìn thấy, nhanh chóng nói một câu: “Triệu tổng, thật xin lỗi, bên em có khách, lần sau chúng ta lại tán gẫu.” Nói xong liền cúp điện thoại, tiến lên kéo Chu Khải lại. Thấy Chu Khải liên tiếp hất tay mình ra, giống như tay của mình rất bẩn, cau mày không vui.
Lý Lệ ghét nhất là hắn lộ ra vẻ mặt ghét bỏ kia, không nhịn được hét lên: “Chu Khải, anh có ý gì, ghét b