ha ha, hỏi: “Năm đó thật sự là anh chỉ tình cờ nhặt được Nghiêm Hi sao?”
Lãnh Dật Lăng tối sầm mặt, ông biết sẽ hỏi như vậy, nghĩ lại ngay cả bạn mình cũng nghĩ như thế, người khác sẽ nghĩ thế nào. Càng nghĩ càng thấy không thể được, nói thẳng: “Khi đó tôi cũng không biết đứa bé kia trông như thế nào. Hơn nữa Nghiêm Hi là do Diễm Diễm nhặt được.” Nói xong cũng rời đi, để lại một mình người nọ đứng ngơ ngác nhìn người ta đi ra, thật lâu mới có thể bình tĩnh, kinh sợ trong lòng. Thật sự sẽ có chuyện khéo như vậy sao? Nhưng sẽ có người nào tin chuyện này là chuyện trùng hợp?
Lãnh Dật Lăng lái xe thẳng đến nhà họ Nghiêm, đã nhiều năm rồi ông không tới đây, ngay cả mừng thọ ông Nghiêm ông cũng chỉ mua quà rồi bảo Lãnh Diễm mang tới. Thật ra ông cũng không phát hiện ra lúc đến đây ông sẽ nhớ tới Nghiêm Tử Hoa, trong lòng ông vẫn còn vướng mắc không bỏ được.
Cuối cùng Lãnh Dật Lăng vẫn đi vào, lúc quản gia đi vào thông báo Nghiêm Đình rất ngạc nhiên. Phong Trác Hạo đang ngồi với Nhục Đoàn Tử tập viết chữ bằng bút lông, cậu bé cầm bút lông không vững viết chữ xiêu xiêu vẹo vẹo không nói, trên người còn dính đầy mực nước. Hai người này chiếm một bàn đọc sách, bên kia ông cụ cũng một mình chiếm một bàn đọc sách.
Lúc quản gia đi vào cả ba người đều dừng lại, Phong Trác Hạo liếc mắt nhìn ông cụ, bế con trai trong ngực giao cho quản gia: “Dẫn cậu chủ nhỏ đi tắm, thay một bộ quần áo khác.”
Quản gia đi xuống, Phong Trác Hạo buông bút lông trong tay đi tới trước mặt ông cụ hỏi thăm: “Người xem…”
Ông cụ cũng đặt bút trong tay xuống, phất tay nói: “Cho cậu ta vào.” Ông đã đoán trước người này sẽ không chịu đựng được vác mặt đến, nếu như cậu ta không đến vậy chứng tỏ cậu ta đã biết thân phận Nghiêm Hi từ lâu. Như vậy thì lúc ấy cậu ta sẽ đưa Nghiêm Hi đi mà không trả lại, ông đã có thể ghi sổ chuyện này.
Lãnh Dật Lăng khá căng thẳng ngồi trong phòng khách nhà họ Nghiêm, đã bao nhiêu năm không gặp ông cụ, mỗi lần cũng không dám quay lại. Sau chuyện của Nghiêm Tử Hoa ông đã ra nước ngoài, thật sự là sợ ông cụ nhìn thấy ông sẽ nhớ đến Nghiêm Tử Hoa, như vậy thì tội nghiệt của ông càng nặng.
Phong Trác Hạo đỡ ông cụ xuống, Lãnh Dật Lăng lập tức đứng bật dậy, cẩn thận quan sát ông cụ trước mắt. Thật sự ông cụ đã già, chỉ còn hai mắt kia vẫn còn tinh thần như vậy, không hề nhận ra thế nào là không có tinh thần.
“Ông Nghiêm, ông vẫn như vậy.”
Nghiêm Đình chỉ lười biếng nâng mí mắt, nhìn lướt qua, đi tới ngồi lên trên ghế sô pha, lúc này mới lạnh lùng lên tiếng: “Ngồi đi, mấy chục năm không tới, bây giờ tới đây là có chuyện gì?” Ông Nghiêm nhìn chằm chằm tách trà đang bốc hơi trên mặt bàn, mắt không nhìn Lãnh Dật Lăng, dáng vẻ lười biếng khiến Lãnh Dật Lăng càng bối rối không biết phải làm sao.
Suy nghĩ một chút cũng không để ý Phong Trác Hạo đang ở đây, Lãnh Dật Lăng lên tiếng: “Ông Nghiêm, năm đó thật sự là con không biết Nghiêm Hi là đứa bé đó, nếu con biết chắc chắn con đã dẫn con bé đến cho ông. Hôm nay con mới nghe nói Nghiêm Hi là con gái Nghiêm Tử Hoa, trong lòng con thật sự rất vui mừng cho cô ấy. Con gái cô ấy còn sống, cô ấy nhất định rất vui mừng, về sau người dĩ nhiên cũng rất vui mừng. Nhưng con vẫn nên giải thích rõ ràng cho người biết, năm đó con chỉ xem Nghiêm Hi là một đứa bé con nhà bình thường. Khi đó Lãnh Diễm vào trong rừng đi vệ sinh bắt gặp Nghiêm Hi, lúc đó mới đưa con bé về nuôi dưỡng ở nhà họ Lãnh.” Lãnh Dật Lăng nói rất kích động, nghĩ tới nhất định phải giải thích chuyện này thật rõ, nếu không không biết sẽ có hiềm khích gì nữa.
Nghiêm Đình chỉ lẳng lặng nghe Lãnh Dật Lăng nói, thật lâu sau mới miễn cưỡng nhìn với ánh mắt xem thường, nâng tách trà lên hớp một ngụm: “Chuyện cậu muốn nói là chuyện này sao? Tôi già nhưng không hồ đồ. Hôm nay cậu đến rồi cũng thôi, nếu hôm nay cậu không tới vậy sẽ nói lên điều gì biết không?” Giọng ông cụ thật dài, giọng điệu chất vấn lạnh lùng.
Trong nháy mắt Lãnh Dật Lăng liền biến sắc, vậy là muốn nói mình cố ý giấu cháu gái nhà họ Nghiêm đi sao! Lãnh Dật Lăng nhìn ông Nghiêm, vội vàng muốn nói, ông Nghiêm khoát tay ngăn lại.
“Tôi cũng là người nhìn cậu lớn lên, cũng khá hiểu tính khí của cậu, chỉ là khá nhu nhược. Chuyện năm đó không phải là chuyện người ta có thể làm được. Cậu nói thử xem, cậu cũng có con, sao đột nhiên lại vừa ý con bé đó? Khi con bé vẫn còn bé, sao cậu không để ý đến? Đơn giản chỉ là thấy con bé lớn lên đột nhiên trở nên xinh đẹp nên mới động lòng, tình yêu của cậu như vậy sao? Về nhà nhìn lại con trai cậu xem, thẳng bé đó còn có trách nhiệm hơn cậu rất nhiều.” Lời này là Nghiêm Đình nghĩ thật lâu mới nói, năm đó ông cũng chứng kiến mọi chuyện giữa Nghiêm Tử Hoa và Lãnh Dật Lăng, hai người trẻ tuổi kia chỉ là nhất thời bị suy nghĩ làm choáng váng đầu óc.
Cái gì là yêu? Có phải là sinh ra từ lúc hai người còn nhỏ cùng lớn lên cùng chơi đùa, hay là sinh ra từ lúc Nghiêm Tử Hoa học xong mới trở nên duyên dáng yêu kiều? Đó không phải là yêu, đơn giản chỉ là đánh lừa thị giác mà thôi. Thế nhưng khi những người trong nhà ngăn cản quá mức, hai đứa đều là người bướng bỉnh, cho nên càng phản đối bọn nó càng muốn đến với nhau. Khi đó tình cảm này không phải là yêu, hoàn toàn chỉ là muốn chống đối lại gia đình. Nghiêm Tử Hoa còn nhỏ đối đầu với gia đình không nói làm gì, nhưng Lãnh Dật Lăng gần ba mươi tuổi sao vẫn còn ngu ngốc như vậy?
Nghiêm Đình hừ một tiếng: “Tôi nói những chuyện này, chuyện cũng đã trải qua lâu lắm rồi, bởi vì chuyện này mà chúng ta không qua lại với nhau cũng nhiều năm. Bây giờ tôi và cha cậu cũng đều lớn tuổi, không thể chịu đựng nổi những người trẻ tuổi các cậu tranh cãi. Tôi thấy con trai cậu không tệ, ít nhất từ nhỏ đến lớn đều đồng ý với cháu gái tôi, vội vàngg giải quyết hết mọi chuyện, không gây ra những chuyện giống cậu năm đó.”
Lãnh Dật Lăng choáng váng đầu óc, không hiểu tại sao tình yêu mình kiên trì cả đời lại bị ông cụ nói thành ra như vậy?
Nghe lời nói hành động sau cùng của ông cụ, Lãnh Dật Lăng gật đầu một cái, hơi mất hồn mất vía ra khỏi nhà họ Nghiêm.
Phong Trác Hạo nhìn dáng vẻ đi ra ngoài của người đàn ông kia, hơi lo lắng nói: “Ông, người nói như vậy là không công bằng với anh ấy.” Vốn dĩ anh cũng cảm thấy chuyện tình yêu này chỉ như cái rắm, tình yêu vui đùa không quan trọng về tiền bạc. Ai ngờ gặp phải người như vậy đã phá vỡ hoàn toàn thế giới nhận thức trước đây của anh.
Thế giới u ám màu xám tro của anh đã được mẹ của cô bé đó biến thành màu sắc sặc sỡ, cho nên anh mới biết thế giới này tươi đẹp biết chừng nào.
Ông cụ thở dài: “Hết cách rồi, con bé đã ra đi nhiều năm như vậy, con xem những năm này vợ cậu ta đã trải qua cuộc sống như thế nào. Nhân cơ hội hiện tại nên chấm dứt mọi ý nghĩ, kịp thời quay đầu lại, bù đắp cho Vận Uyển thật tốt.”
Phong Trác Hạo nghe vậy, câu chuyện tình yêu này thật sự rất phức tạp, thật sự không thích hợp để người mới học yêu như anh nghiên cứu phán xét.
Dường như Lãnh Dật Lăng hồn bay phách lạc đi dọc theo con đường trở về biệt thự nhà họ Lãnh. Không biết bởi vì tinh thần hốt hoảng thế nào mà vượt mấy chỗ đèn đỏ. Sau khi xe dừng lại ông đột nhiên cảm thấy cả người hết sức mệt mỏi, kiệt sức ngã ra sau ghế, nhắm tịt hai mắt.
“Cộc cộc cộc…” có người bên ngoài cẩn thận gõ cửa kính, Lãnh Dật Lăng nhướng mày, không để ý giả bộ như không nghe thấy. Ai biết rằng người nọ tiếp tục gõ cửa, Lãnh Dật Lăng cảm thấy phiền não, sao không thể để ông yên tĩnh một lúc. Kết quả vừa mở mắt ra, là Chu Vận Uyển. Chu Vận Uyển ôm ngực nhìn Lãnh Dật Lăng, hai mắt vừa mở kia hàm chứa vô số tia ác độc, trái tim bà bị dọa sợ co rút lại, nói không nên lời.
Lãnh Dật Lăng nghĩ tới câu nói của Nghiêm Đình, chẳng lẽ mình kiên trì nhiều năm với Nghiêm Tử Hoa chỉ là như vậy sao?
Trong lòng hết sức bối rối, không quan tâm đến bất cứ thứ gì, trực tiếp lái xe rời khỏi nhà họ Lãnh. Bây giờ ông cần không gian yên tĩnh để ông suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện.
Chiếc xe kia dính sát tới chân Chu Vận Uyển phóng bay ra ngoài, tốc độ hết sức nhanh, trong nháy mắt không thấy bóng dáng. Chu Vận Uyển bị tiếng xe ầm ầm hù dọa, bị hành động mạnh mẽ này xô ngã xuống đất, ngơ ngác nhìn chiếc xe đã không còn thấy bóng dáng, Chu Vận Uyển ngồi dưới đất chưa hoàn hồn.
Mẹ Liễu đang đứng ở bên trong nhìn thấy cảnh này vội vàng chạy tới đỡ Chu Vận Uyển dậy, gấp gáp hỏi: “Không sao chứ, bà chủ đừng dọa tôi.” Chu Vận Uyển từ từ nhìn lên, nhìn thấy mẹ Liễu, hốc mắt nong nóng, nước mắt tuôn trào như mưa.
Mẹ Liễu càng thêm sốt ruột, bình thường tính tình bà chủ rất mạnh mẽ, chưa bao giờ khóc, cho dù có oan ức đến mấy cũng không khóc. Bây giờ nghĩ lại không biết ông chủ đã làm chuyện gì quá đáng rồi, “Bà chủ, có phải ông chủ đã làm gì không?”
Chu Vận Uyển cảm giác cả người không còn sức lực, đã nhiều năm như vậy chồng mình vẫn đối xử với mình như vậy, tiếp tục kiên trì có cần thiết không? Thật sự bây giờ bà không kiên trì được nữa.
Mẹ Liễu đỡ bà đi vào trong nhà, kết quả chưa đi được hai bước Chu Vận Uyển đột nhiên cảm thấy trời đất xoay mòng, lập tức ngã xuống.
Lúc Lãnh Diễm nhận được điện thoại hết sức sững sờ, không dám tin hỏi: “Mẹ nói người nào?”
Bên kia mẹ Liễu kể hết mọi chuyện, còn nói bây giờ Chu Vận Uyển đang cấp cứu ở phòng cấp cứu trong bệnh viện. Cúp điện thoại, Lãnh Diễm hết sức bình tĩnh, Nghiêm Hi đang ngồi trên ghế sô pha nhìn thấy Lãnh Diễm như vậy, cảm thấy hết sức khác thường, hỏi: “Anh đứng sững đó làm gì? Xảy ra chuyện gì sao?”
“Mẹ anh nhập viện, hiện đang cấp cứu ở phòng cấp cứu.” Giọng Lãnh Diễm hết sức bình tĩnh, bình tĩnh giống như đang nói chuyện của người khác.
Nghiêm Hi trợn to hai mắt, “Cái gì?”
Chờ sau khi Lãnh Diễm dẫn Nghiêm Hi đi tới bệnh viện Chu Vận Uyển đã được chuyển vào phòng ICU. Lãnh Diễm nhìn mẹ mình đang đeo bình chụp dưỡng khí bên trong, cách một lớp thủy tinh thật dầy, sắc mặt u ám, “Đã xảy ra chuyện gì?” Câu hỏi rất nhẹ nhàng, giống như hơi bay ra, Nghiêm Hi nghe thấy càng thêm kinh hãi.
Lãnh Diễm bình thường có chuyện gì lớn xảy ra đều nói như vậy, càng là lúc anh đang suy tính chuyện gì, giọng điệu càng trở nên mơ hồ như vậy. Liếc mắt nhìn mẹ Liễu đang đứng phía sau không biết nên nói hay không nên nói, Nghiêm Hi đưa tay kéo tay mẹ Liễu, nháy nháy mắt, nói mau đi, nhất định phải nói nếu không Lãnh Diễm còn phát điên đến mức nào.
Mẹ Liễu nhìn ánh mắt Nghiêm Hi, trong lòng hết sức rõ ràng, đã cho nói. Thật ra thì bà cũng không rõ chuyện này lắm, chỉ là lúc bà đi ra thấy ông chủ đã lái xe đi, cũng không quan tâm đến bà chủ đã ngã ra phía sau.
Sắc mặt Lãnh Diễm càng lúc càng tối, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chu Vận Uyển vẫn đang còn hôn mê, nói với mẹ Liễu đứng sau: “Mẹ chăm sóc cho mẹ con thật tốt, khi nào bà ấy tỉnh thì nói cho con.” Nói xong cũng sải bước rời khỏi bệnh viện.
Nghiêm Hi nhìn sắc mặt anh hình như có gì đó không bình thường, vội vàng nói đôi lời với mẹ Liễu: “Chăm sóc cho mẹ Lãnh thật tốt, con thấy sắc mặt anh ấy rất khác thường, chắc chắn có chuyện.” Nói xong cũng nhanh chóng chạy theo.
Mẹ Liễu cũng gật đầu với Nghiêm Hi, “Mau đi đi, chăm sóc cho cậu chủ thật tốt.” Sau dó quay đầu lại nhìn Chu Vận Uyển yếu đuối bên trong, càng nhìn càng thấy đau lòng. Bình thường bà ấy là người kiêu ngạo đến mức nào, sao lại khóc, chứn