m dịu dàng cúi đầu hôn cô: “Bao lâu? Hai ngày nữa là đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ, đời người chỉ có một lần.” Ý kia rất rõ ràng, bảo Nghiêm Hi xuất hiện trong ngày đại thọ của ông cụ, hơn nữa còn gọi một tiếng ông ngoại, đây là lúc Lãnh Diễm tiễn người, Phong Trác Hạo lặng lẽ nói cho anh biết. Vốn dĩ anh sẽ không nhúng tay vào chuyện nhà bọn họ, nhưng sau khi về thấy cô vợ nhỏ khóc thê thảm như vậy, rõ ràng là bởi vì cô không nhận ông ngoại nên mới tự trách.
Lãnh Diễm không thể làm gì khác hơn là nói chuyện với Phong Trác Hạo.
Nghiêm Hi vốn đang nhắm mắt, từ từ mở mắt ra, thật lâu mới có tiếng nói: “Ừm!”
Bên kia Phong Trác Hạo đỡ ông cụ lên xe, quản gia cũng ôm cậu chủ nhỏ trở lại. Trên xe hai tay Nghiêm Đình còn hơi cứng ngắc, lúc nãy thái độ của Nghiêm Hi đối với ông khiến lòng ông cảm thấy khá lo lắng. Ông đã lăn lộn trên chốn thương trường hơn nửa đời người, già rồi vẫn còn có chuyện khiến ông phải hoảng sợ. Nói chung là thật sự đã già, cho nên mới càng để ý đến con cháu mình.
Phong Trác Hạo ôm con trai lên ngồi bên ghế lái phụ, mình thì ngồi ở phía sau. Anh không yên tâm, mở miệng an ủi: “Ba, không cần quá lo lắng, lúc nãy thái độ của Hi Hi đã cho thấy trong lòng con bé đã nhận ba từ lâu. Nhưng bởi vì chúng ta tới chậm, cho nên khó tránh khỏi có ác cảm trong lòng. Chỉ cần cho con bé thêm chút thời gian, con tin rằng con bé sẽ mở lòng, ba cũng không cần phải buồn rầu nữa.”
Nghiêm Đình gật đầu, chợt nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, trước kia ta để con trên danh nghĩa tên Tử Hoa, trên danh nghĩa con là con nuôi Tử Hoa. Mặc dù con nhiều hơn Hi Hi gần mười tuổi, nhưng trên danh nghĩa vẫn là anh trai của con bé. Về sau chúng ta phải thay đổi cho đúng, nếu không đến lúc con bé vào nhà cũng sẽ nhầm lẫn.”
Đổi kiểu gọi ông ngoại? Phong Trác Hạo nhíu mày, gọi như vậy anh có cảm giác giống như mình trở thành người có cấp bậc của Nhục Đoàn Tử. Cũng đã hơn ba mươi tuổi, từ nhỏ anh đã đi theo ông cụ, xem ông như cha mình. Mặc dù trên danh nghĩa anh là con nuôi của Nghiêm Tử Hoa, nhưng hai người vẫn coi nhau như cha con. Bây giờ…
Nghĩ đến lúc nãy khi ông cụ đối mặt với Nghiêm Hi trở nên rất kích động, Phong Trác Hạo thở dài. Anh sợ, ngộ nhỡ Nghiêm Hi không trở lại, có phải ông cụ cũng sẽ ngã xuống hay không?
Không dám có ý kiến, không thể làm gì khác là gật đầu, hơi miễn cưỡng gọi “Ông ngoại!” Giọng nói khác cứng ngắc. Anh quyết định từ nay về sau nên ít gọi hai từ ‘ông ngoại’ này, thực sự quá kỳ cục. Lúc trước thậm chí anh còn gọi ông cụ là ba, bây giờ mới đổi, có phải là đã muộn hay không?
Nhục Đoàn Tử trước mặt nghe anh gọi vậy, quay đầu nhìn lại không hiểu: “Ông Phong, tại sao ông gọi ông nội là ông ngoại, vậy không phải ông cùng vai vế với con sao?” Đây không phải là kém vai vế sao?
Phong Trác Hạo vừa nghĩ tới lại nhíu chân mày, quay đầu lại thương lượng với ông cụ: “Người xem, ngay cả đứa nhỏ cũng quen miệng rồi, đổi nữa sẽ thành loạn. Về sau con gọi người là ông cụ, Đoàn Tử tiếp tục gọi là ông nội, coi Hi Hi là em gái, người thấy được không?”
Ông cụ không vui: “Đây không phải là kém vai vế rồi! Về sau con gọi ta là ông ngoại.”
Phong Trác Hạo bất đắc dĩ, nhưng cũng hết cách rồi. Anh đã chống lại kiểu xưng hô này nhiều năm, rốt cuộc vẫn thất bại.
**
Lý Lệ gọi điện thoại về cho nhà họ Chu, nói rõ tình hình nơi này. Ông Chu vừa nghe thấy, bọn người Lãnh Diễm đều ở trong vòng thái tử?
Lúc này đúng là xong rồi, ông Chu chợt nhớ tới chuyện đã từng đắc tội với Lãnh Diễm, mồ hôi lạnh toát đầy sau gáy, cúp điện thoại vẫn còn suy nghĩ, rốt cuộc nên làm gì? Lãnh Diễm chính là kẻ có quyền lực ở thành phố A, mặc dù ở bên kia Chu Khải và Lý Lệ đã có Lý Thánh Đức làm quan là chỗ dựa, nhưng chức quan của Lý Thánh Đức cũng không ngăn được Lãnh Diễm. Với tài lực của Lãnh Diễm, chỉ cần tùy ý động tay động chân cũng có thể đè chết hai người trẻ tuổi.
Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, ông Chu quyết định tự mình đến thành phố A một lần. Ông ta quyết định rất vội vàng, một đêm không ngủ ngon, sáng hôm sau rời giường lập tức bảo người thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
Bà Chu không biết tình hình thế nào, mặt oán giận: “Sáng sớm cũng không yên ổn, làm cái gì vậy?” Bà bị đánh thức lúc người giúp việc đi vào thu dọn hành lý. Tối hôm qua đi ngủ muộn, hơn nữa tuổi cũng đã cao, đặc biệt coi trọng đến nhan sắc. Vốn dĩ mỗi ngày đều phải ngủ đến hơn chín giờ, kết quả liếc mắt nhìn lên đầu giường, mới sáu giờ rưỡi, người này lại có tật xấu gì!
“Còn có để cho người ta ngủ hay không, cút ra ngoài cho ta!”
Người giúp việc bị tính khí bà chủ dọa chạy, không dám đắc tội, chỉ có thể chạy xuống dưới lầu xin phép ông chủ. Ông Chu vốn đang nóng lòng như lửa đốt, ông nghĩ có thể sớm một phút là có thể tránh được phiền toái một phút. Ai ngờ rằng vợ mình ăn sung mặc sướng lại đuổi người giúp việc ra ngoài, mặt đã bừng bừng lửa giận.
Lên tầng hai, đá văng cửa phòng ngủ ra, rống lên với người phụ nữ vẫn đang còn ngủ trên giường: “Còn ngủ nữa, nhà chúng ta sắp rơi vào đại họa rồi, bà còn có thể ngủ được? Chết thế nào cũng không biết!” Nói xong cũng tự mình thu dọn đồ đạc, tiếng động khá lớn, chủ yếu là máy tính, điện thoại di động, vài bộ quần áo để thay, những thứ khác để đến lúc đến bên kia rồi mua cũng được. Bây giờ thời gian không chờ ai cả.
Bà Chu bị tiếng đá cửa dọa sợ đến chết, nào có thể ngủ được nữa, nghe thấy lời chồng nói cũng rất hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy, vuốt vuốt tóc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Nhà chúng ta lớn hơn tai họa trước mắt, là ai muốn đối phó với nhà chúng ta?” Nhà họ Chu ở thành phố G là ông lớn, ai dám đối phó với nhà bọn họ?
Ông Chu thoáng nhìn qua vợ mình, trong lòng càng buồn bực hơn, chỉa tay về phía bà, cứng rắn nói: “Bà đó bà đó, lòng dạ đàn bà! Sao bà nghĩ không ai ở thành phố G có thể đối phó với nhà chúng ta? Kể từ sau khi xảy ra khủng hoảng kinh tế với nhà họ Chu chúng ta bà không biết gì sao? Còn nghĩ rằng nhà họ Chu chúng ta vẫn bền vững chắc chắn như trước đây sao. Huống chi sau này khi ta tiếp nhận nền tảng bền vững chắc chắn lại là bùn lầy, không chịu nổi một chiêu!”
Nói xong trên mặt ông Chu còn vô cùng giận dữ chạy thẳng tới sân bay.
Vốn dĩ ông ta có thể lái xe đến, nhưng bây giờ thời gian không nhiều lắm, có thể tiết kiệm phút nào hay phút đó.
Lúc nãy ông Chu đá cửa khá lớn, không chỉ đánh thức bà Chu mà còn đánh thức cả Chu Kỳ ở phòng bên cạnh. Không biết có chuyện gì xảy ra nhưng tính khí tiểu thư cô ta khá lớn, rống to: “Ai vậy, đáng ghét vậy.” Lúc đó ông Chu đã lái xe ra khỏi nhà.
Người làm bên ngoài vội vã chạy tới giải thích: “Ông chủ và bà chủ cãi nhau, trong lúc tức giận ông chủ đã đạp cửa.”
Nói đến đó Chu Kỳ cảm thấy rất kinh ngạc, sao có thể như vậy, ba luôn luôn nghe theo lời mẹ tự nhiên nổi dậy sao?
Chu Kỳ cảm thấy khá hưng phấn, vội vàng xuống giường chạy đến phòng đối diện, cô ta phải hỏi mẹ thật kỹ, mẹ và ba làm sao?
Kết quả là sau khi chạy tới, cửa phòng ngủ đang trong tình trạng thê thảm khiến Chu Kỳ sững sờ. Sao có thể tức giận đến mức này, chuyện rất nghiêm trọng sao?
Đi vào thấy bà Chu ngồi ngơ ngác ở trên giường, rất dễ nhận ra là mới tỉnh dậy, tóc tai còn chưa chỉnh lại, hơi rối loạn.
Chu Kỳ đi lên ôm bà Chu: “Mẹ, mẹ và ba sao vậy, sao sáng sớm đã làm rùm beng lên rồi?”
Hai mắt bà Chu đăm đăm, trong đầu vẫn nghĩ đến những lời chồng bà nói trước khi rời đi: “Nhà ta sắp gặp phải tai họa thê thảm.” Bà Chu chợt sợ hãi: “Vậy phải làm sao bây giờ?” Cảm nhận được nhiệt độ con gái bên cạnh, bây giờ Chu Khải không có ở bên cạnh mình, người duy nhất bà có thể tin tưởng chỉ còn lại cô con gái này.
Vội vàng kéo tay Chu Kỳ: “Kỳ Kỳ, con nhanh chóng về thu dọn hành lý, mua vé máy bay chuyến đến thành phố A trong thời gian sớm nhất. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn). Phải nhanh lên, không biết anh trai và chị dâu con đắc tội với ai ở thành phố A, nhà chúng ta cũng sắp gặp phải khó khăn rồi.”
Chu Kỳ vừa nghe thấy bỗng sửng sốt. Cái gì? Tai họa đến nơi? Còn là do anh trai và chị dâu gây ra ở thành phố A? Lúc này cô ta mới thấy nghiêm trọng, vừa an ủi mẹ vừa nói: “Mẹ, mẹ đừng nóng vội, lát nữa con đến thành phố A sẽ hỏi chuyện rõ ràng rồi gọi điện thoại về cho mẹ. Mẹ đừng lo lắng!”
Bà Chu gật đầu lia lịa, mắt không ngừng nhìn lên bầu trời, nhà họ Chu sắp không xong rồi sao? Sao lúc còn trẻ đi xem bói người ta nói bà có số làm phu nhân nhà quan?
Không thể nào, nhà họ Chu sẽ không suy sụp, cho dù nhà họ Chu sụp đổ…cho dù sụp đổ? Bà không nên nói, bà đã xem bói rồi, cả đời này bà có thể làm phu nhân nhà quan, có thể hưởng phúc cả đời.
Ông Chu và Chu Kỳ người trước người sau đến thành phố A, ông Chu vừa đến cũng biết Chu Khải và Lý Lệ ngủ ở khách sạn, cho nên cũng không dừng lại trực tiếp gọi xe đến khách sạn. Nhưng Chu Kỳ cục cằn liều lĩnh, cô ta chỉ cố thu dọn đồ đạc đến thành phố A, hơn nữa mẹ còn khóc lóc bên tai không ngừng, bây giờ lỗ tai còn ong ong.
Sau khi ra khỏi sân bay cô ta khá bối rối. Đây là đâu, không đâu là đông tây nam bắc. Buổi sáng cũng không ngủ ngon, cộng thêm bị bà Chu lải nhải bên tai, bây giờ Chu Kỳ cũng không phân rõ bên nào trái bên nào phải.
Hai tay trống không ra khỏi sân bay, ánh mắt mờ mịt luống cuống. Hành khách bên cạnh đã xuống máy bay, bên người túi lớn túi nhỏ. Chu Kỳ chợt nhận ra một vấn đề, hành lý cô ta đâu?