Nghiêm Hi oán giận nhìn anh, cúi đầu nhìn thứ máu me trong đĩa mình, chịu không nổi, gọi người bồi bàn nói : “Đổi một suất chín cho tôi.” Sau đó chán ghét ném dao nĩa, quay đầu nhìn nơi khác, kiên quyết không nhìn đến cái đĩa đầy máu đó.
Người bồi bàn nghe vậy hết sức kinh sợ, sau khi hơi ngừng lại, liếc mắt nhìn Lãnh Diễm không hề nhúc nhích, ngồi vững như núi thái sơn. Người bồi bàn khổ sở cau mày, thật sự không nhìn ra quan hệ giữa ông chủ và vị tiểu thư này. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ nhìn, có phải ông chủ lớn không thích vị tiểu thư này hay không ?
Hoặc là vị tiểu thư này cũng giống rất nhiều người phụ nữ đẳng cấp lúc trước, ông chủ bị người phụ nữ này gây mệt mỏi?
Vậy nếu mình thật sự đổi món bò bít tết có thể ăn cho vị tiểu thư này, nghĩa là có phải ông chủ lớn không muốn ngồi cùng bàn ăn với vị tiểu thư này không? Ông chủ không vui!
Người bồi bàn suy nghĩ như thế, nghĩ thông suốt, người bồi bàn khẽ mỉm cười, nói : “Tiểu thư, bò bít tết tươi nhất là thịt bò tái, đầu bếp ở đây của chúng tôi không biết làm thịt chín.”
Nghiêm Hi cảm thấy cổ mình cứng đờ, mất tự nhiên nghiêng đầu liếc mắt nhìn người bồi bàn đang cười mỉm trước mặt, rồi nhìn Lãnh Diễm vẫn không nói lời nào đối diện, Nghiêm Hi nổi giận, nhìn người bồi bàn xui xẻo nói : “Sao có thể không làm, khách bảo các người làm thế nào mấy người phải làm như thế đó. Một chút quy tắc cũng không hiểu, sao mấy người có thể làm việc. Gọi quản lý của mấy người tới nói chuyện.”
Trong mắt người bồi bàn thoáng khinh thường Nghiêm Hi. Phụ nữ như vậy, trước đây hắn từng thấy rất nhiều, dường như mỗi ngày ông chủ lớn đều sẽ gặp phải. Hắn nghe Nghiêm Hi nói vậy, nghiêng đầu nhìn Lãnh Diễm, Lãnh Diễm coi như hoàn toàn không thấy, tiếp tục ăn phần của mình.
Anh thực sự muốn cách này để Nghiêm Hi có thể hiểu, rõ ràng cô có thân phận cao quý, nhưng lại không muốn bị người khác biết. Cô sống khiêm tốn, tuy nhiên nó lại gây ra tình huống chó cậy gần nhà.
Xã hội này chính là như vậy. nếu bạn không có thân phận nhất định sẽ bị người ta khinh thường. Nhớ tới khoảng thời gian trước anh cũng là một người mới khổ sở bước chân vào kinh doanh R&D là vì cái gì, không phải là vì để tiểu công chúa trong lòng bàn tay mình có thể trở thành một cô công chúa thực sự sao? Nhưng cô tốt hơn, bản thân chạy đến thành phố G chơi trò khiêm tốn, kết quả bị người nhà họ Chu khinh thường cũng không biết phản kháng.
Nghiêm Hi thấy người bồi bàn cung kính với Lãnh Diễm, nhìn lại bản thân là bị khinh thường, rất dễ nhận thấy người bồi bàn này xem thường mình. Nghiêm Hi không vui, lông mày nhướn cao, ngồi thẳng lưng, mỉm cười với người bồi bàn, nụ cười ưu nhã cao quý, giọng nói cũng nhẹ hơn, “Làm ơn mời quản lý của các anh ra đây được không ?”
Trải qua náo loạn như vậy, người ở mấy bàn cơm xung quanh cũng đã nhìn đến bên này, mà một đôi tình nhân vừa ngồi xuống dĩ nhiên cũng bị tình huống bên này hấp dẫn lực chú ý.
Lý Lệ nghe thấy tiếng Nghiêm Hi bên kia, nụ cười châm biếm xem trò vui, ngược lại mặt đổi sắc, lo lắng nhìn Chu Khải đang đưa lưng về phía bên kia. Lý Lệ nhỏ giọng nói : “Bên kia, Nghiêm Hi hình như ở bên kia.” Dáng vẻ ấy thế nào cũng rất lo lắng, trong lòng cũng cảm thấy cho dù Nghiêm Hi gặp được loại người có tiền như Lãnh Diễm cũng chỉ là một Nghiêm Hi không bao giờ ra ngoài.
Giống như cô chỉ là một người lớn lên ở chợ, sao có thể xứng với nhà hàng cao cấp !
Chu Khải nghe vậy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên vừa nhìn thấy bóng lưng Nghiêm Hi, người bồi bàn bên cạnh cô không ngừng cười. Không biết người bồi bàn nói gì, Nghiêm Hi xanh mặt lập tức đứng lên, giọng vẫn rất êm ái, “Tôi muốn gặp vị quản lý của các anh!”
Mà Lãnh Diễm đối diện cô hoàn toàn như không có việc gì ngồi ăn phần bò bít tết của mình. Chu Khải giận, vốn hắn cảm thấy Lãnh Diễm thật lòng với Nghiêm Hi, nhưng bây giờ nhìn lại, giống như không phải là vậy. Hắn nắm chật dao nĩa trong đĩa mình, lửa giận trong lòng đã cháy hừng hực.
Lãnh Diễm, anh nói đối xử tốt với cô ấy là như vậy sao ? Phương thức đối xử tốt với người khác của anh cũng thật đặc biệt !
Lý Lệ nhìn dáng vẻ ngầm chịu đựng của Chu Khải, khẽ khinh thường, ánh mắt lười biếng nhìn ra xa, càng nghe càng cảm thấy Nghiêm Hi không đáng là gì.
Chu Khải không nhịn được, hắn muốn đi đến đánh Lãnh Diễm một trận, ai ngờ vừa giơ tay lên, một bàn tay bé ấm nắm lấy tay mình, Chu Khải quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết Lý Lệ đang nhìn mình.
Lý Lệ nói : “Khải, em hiểu rõ anh không thể nhìn Nghiêm Hi chịu uất ức, nhưng đây là con đường mà cô ấy lựa chọn. Nếu ban đầu cô ấy lựa chọn Lãnh Diễm, như vậy cho dù xảy ra bất kì chuyện gì đều là cô tự nguyện. Bây giờ anh đến giúp cô ấy nhưng là hại cô ấy, chúng ta mới đến thành phố A, không thể có loại danh tiếng này!”
Lý Lệ nói với Chu Khải với vẻ lo lắng, hai mắt nhíu lại vẻ cầu khẩn, “Khải, anh phải biết, người có tiền có thế ở thành phố A không thể ít hơn ở thành phố G. Trong khi chúng ta không thể xác nhận thân phận của Lãnh Diễm không nên đắc tội, một khi mắc sai lầm, không chừng còn liên lụy tới cả nhà họ Chu.”
Không thể không nói, Lý Lệ rất hiểu Chu Khải, nắm được nhược điểm lớn nhất của Chu Khải, nhược điểm của hắn là nhà họ Chu. Lúc đầu hắn đồng ý buông tay Nghiêm Hi, cưới Lý Lệ cũng là bởi vì ông Chu lấy vinh nhục của nhà họ Chu ra uy hiếp. Khi đó tất cả đầu tư của Chu thị đột nhiên thất bại, tiền vốn không đủ, một công ty lớn tầm quốc gia suýt chút nữa sụp đổ, ông Chu bảo Chu Khải cưới Lý Lệ, tập đoàn Thánh Đức có thể giúp bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn.
Kết quả sau cùng là Chu Khải đồng ý, có lẽ, ở trong lòng hắn, tình cảm hắn dành cho Nghiêm Hi không đủ để đem ra so sánh với nhà họ Chu.
Chu Khải nghe Lý Lệ nói, quả nhiên dần dần tỉnh táo lại. Lý Lệ nói rất đúng. Trước khi tới thành phố A, ba ở nhà đã dặn, khi không hiểu lai lịch đối phương, không được đắc tội với bất kì người nào.
Chu Khải thở dài, quay đầu lại liếc nhìn theo hướng Nghiêm Hi, người bồi bàn đã mời trưởng ca đến. Nữ trưởng ca thái độ ôn hòa cũng không biết phải giải quyết tình huống này như thế nào. Người phụ nữ đi cùng ông chủ lớn đến, mà cô thật sự không thể nhìn ra thái độ ông chủ đối với cô ấy. Chuyện này đúng là làm khó cô quá!
Lý Lệ nhìn Chu Khải, khẽ mỉm cười, đưa tay cầm lấy bàn tay hắn đặt phía trước, giọng điệu ôn hòa nói : “Chúng ta qua xem thế nào, bạn bè cũ gặp lại nhau, chào hỏi cũng không sao đâu!”
Đầu tiên là Chu Khải sững sờ, nhìn nụ cười thản nhiên trên mặt Lý Lệ, chợt hiểu ý nghĩa trong lời Lý Lệ. Chu Khải thoáng mơ hồ. Đúng vậy, bạn bè cũ gặp lại nhau, vẫn nên đi lên chào hỏi một tiếng, đến lúc đó bốn người khó tránh khỏi ngồi chung một bàn. Như vậy không phải vô tình sẽ giúp Nghiêm Hi loại bỏ hết lúng túng sao?
Chu Khải khẽ mỉm cười, ngầm đồng ý đề nghị này của Lý Lệ. Hắn có cảm giác mình thật sự có lỗi với Lý Lệ, Lý Lệ thật ra cũng là một người rất tốt, trong cuộc hôn nhân này, Lý Lệ là người bị hại. Cô ấy biết rõ chồng mình yêu người phụ nữ khác, nhưng cô ấy độ lượng không nói một lời, còn thỉnh thoảng âm thầm tìm cơ hội giúp Nghiêm Hi.
Lý Lệ nhìn thấy ánh mắt áy náy của Chu Khải, khẽ mỉm cười, ánh mắt vô cùng đắc ý, ưu nhã đứng dậy, kéo tay Chu Khải đến bàn Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi, lần này cô đã hiểu chưa? Cho dù cô đi theo Lãnh Diễm đến thành phố A phồn hoa hơn thành phố G, nhưng cô cũng chỉ là một người bình thường thôi, còn muốn không biết tự lượng sức mình trước mặt cô sao? Cô không có tư cách!
Bên kia, Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm đối diện tiếp tục im lặng ăn bò bít tết làm cô ghê tởm, lại nhìn sang nữ trưởng ca đang nhìn cô cười.
Nữ trưởng ca thấy Lãnh Diễm chẳng hề quan tâm, thái độ vẫn giống như trước, nhưng cẩn thận vẫn nhận ra hình như không giống. Cô cảm giác không khí xung quanh ông chủ lớn hôm nay dường như rất lạnh, nhìn Nghiêm Hi đối diện đang rất bất mãn, mở mắt thật to, phùng miệng giận dữ, hình như tức giận không nói nên lời, giống như cô gái nhỏ đang giận dỗi này rất đáng yêu.
Trưởng ca nghi ngờ, vị tiểu thư ngày hôm nay hình như không giống với những người thường ngày.
“Tiểu thư, cô không hài lòng với cái gì của chúng tôi sao ?” Cuối cùng trưởng ca cảm thấy nên tìm quản lý tới xử lý chuyện này, vì vậy lén lút nháy mắt với người bồi bàn, sau đó cười mỉm hỏi Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi liếc mắt nhìn Lãnh Diễm chẳng hề quan tâm đến cô, nhìn miếng bò bít tết trên bàn, “Tôi không thích phần bò bít tết này, tôi muốn ăn chín, đổi giúp tôi.” Trong lời nói vẫn xen lẫn rất nhiều tức giận.
Trưởng ca sững sờ, cô không biết xử lý chuyện này thế nào, tính khí mấy đầu bếp trong phòng ăn quá nóng. Cô nhìn lại, bò bít tết chín không những ảnh hưởng đến khẩu vị, mà màu sắc cũng rất khó coi, đối với bất kỳ yêu cầu nào ảnh hưởng đến món ăn, đầu bếp nhất định bác bỏ.
Trưởng ca khó xử : “Thật xin lỗi tiểu thư, đầu bếp chúng tôi quả thật không cho phép khách hàng yêu cầu làm bò bít tết chín, cô xem, tôi đổi thứ khác cho cô nhé ?”
Bây giờ Nghiêm Hi đang tranh luận với con sói đuôi dài kia, người này đúng là không có lương tâm, là anh cố ý muốn xem chuyện cười của mình, mình không muốn giao Tiểu Yêu cho anh nuôi, anh nhân cơ hội này để chỉnh cô, quá gian trá!
“Không cần, tôi muốn ăn chín, không muốn ăn thứ khác!”
Vừa dứt lời trưởng ca cảm thấy cô gái đáng yêu này đúng là một cô công chúa bị làm hư. Hơn nữa lúc nãy cô rõ ràng thấy khóe miệng ông chủ nhếch lên như đang cố gắng nén cười, giật giật như đang bật cười, mượn động tác cầm khăn ăn lau miệng, lén nở nụ cười sau khăn ăn, sau khi cười là dáng vẻ thờ ơ.
Trưởng ca hiểu ra, thì ra ông chủ cố ý cưng chiều vị tiểu thư này, vì vậy thái độ đối xử với Nghiêm Hi càng cung kính hơn.
“Tiểu thư có thể không làm khó chúng tôi không ? Nếu không như vậy đi, chúng tôi đổi thịt chín bảy phần cho cô. Bò bít tết chín bảy phần mà đầu bếp chúng tôi làm cực kỳ ngon, tin rằng tiểu thư chắc chắn sẽ rất muốn ăn.”
Nghiêm Hi đang còn suy nghĩ, còn chưa giải thích, cũng là nửa sống nửa chín nhưng phần thịt chín bảy phần trong trí nhớ vẫn là ngon nhất, lúc này mới thư thái đôi chút. Trưởng ca vừa thấy sắc mặt Nghiêm Hi khá tốt, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, rốt cuộc cũng thở bình thường trở lại. Cô nhìn lại ông chủ đối diện, rất tốt, sắc mặt vẫn tồi tệ như vậy, nhưng cũng không phải do mình tự làm chủ mà không vui, như vậy trưởng ca càng chắc chắn lúc nãy mình đã đoán đúng.
Trong lúc Nghiêm Hi muốn mở miệng thì sau lưng chợt vang đến giọng nói khiến cô ghê tởm nhất, giống như bò bít tết chín năm phần. Nghiêm Hi quả thật không muốn gặp cô ta.
Lý Lệ kéo tay Chu Khải đến chủ động mở miệng, “Hi Hi, thật sự là cô, lúc nãy tôi ở bên kia nói với Chu Khải hình như cô ở bên này, anh ấy lại không tin, quả nhiên chính là cô.”
Lý Lệ nói chuyện từ đầu đến cuối đều giả vờ như thật, giọng điệu thân thiết như gặp được bạn cũ lâu năm. Nghiêm Hi nghe vậy thật sự không còn khẩu vị muốn ăn, vốn dĩ đã không tốt, khi nhìn thấy Lý Lệ càng tồi tệ hơn.
Lý Lệ hoàn toàn không nhìn thấy nét mặt lạng lẽo của Nghiêm Hi, trực tiếp kéo Chu Khải ngồi vào chỗ ngồi bên bàn, rồi sau đó mới tủm tỉm cười nói : “Không ngại cùng nhau chứ?”