cười nói : “Sao có thể không hoan nghênh, vô cùng hoan nghênh!” Chẳng qua đôi mắt kia vốn cực kỳ hăng hái, lúc này cũng hoàn toàn lạnh lùng.
Lý Lệ cho rằng Lãnh Diễm vốn có dáng vẻ thế này, hoàn toàn không để ở trong lòng. Hai người ngồi vào chỗ của mình, Chu Khải mở lời hỏi Nghiêm Hi : “Lúc nãy ở bên kia nghe thấy tiếng của em, hình như không vui, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Nghiêm Hi mặt ngượng ngùng, bây giờ cô không muốn nhìn thấy ba người đối diện một chút nào, bao gồm cả người ngồi đối diện hay Lý Lệ đang cười không ngớt. Lãnh Diễm càng khiến cô ghét hơn, lúc nãy có đánh chết cũng không mở miệng, vậy mà khi Lý Lệ vừa cười đi đến, mặc dù cũng chỉ là nụ cười giả tạo, nhưng mở miệng nói cũng được rồi.
Nghe thấy Chu Khải hỏi câu đó, Nghiêm Hi càng không dễ coi: “Không có gì, chỉ là không quen với bò bít tết, không muốn ăn.”
Chu Khải nghe vậy cười, vừa muốn mở miệng lại bị Lý Lệ đối diện cướp lời. Lúc đầu vốn là Nghiêm Hi ngồi đối mặt với Lãnh Diễm, bây giờ có thêm Chu Khải và Lý Lệ, vậy cũng chỉ còn dư lại hai chỗ ngồi, đây cũng là chuyện khiến Nghiêm Hi buồn bực nhất. Hai người ngồi gần cô nhất cũng là hai người cô không muốn nhìn thấy nhất.
Lúc này Lý Lệ đưa tay cầm tay Nghiêm Hi, vẻ mặt ân cần nói : “Hi Hi, cô cũng không biết, bò bít tết vốn không thể ăn chín quá, năm phần chín là vừa miệng nhất, có lẽ lúc đầu cô ăn sẽ không quen, nhưng sau đó từ từ sẽ quen.” Vừa nói xong, ra vẻ như đã biết Nghiêm Hi chưa từng ăn bò bít tết cho nên không quen, lời nói mang vẻ quan tâm, như đang trấn an một người bạn tốt.Nghiêm Hi bị Lý Lệ nắm lấy tay, dùng sức muốn rút về, ai ngờ sức Lý Lệ lại lớn như vậy, mu bàn tay cô đều đỏ lên không rút về được. Nghiêm Hi tức giận, không phải sẽ gặp phải người không biết xấu hổ như vậy chứ ?
Lý Lệ này, cả lời nói lẫn dáng vẻ đều như quan tâm cô, nhưng có thể nhận ra thần thái xem chuyện vui trong đôi mắt đó. Nghiêm Hi chợt cảm thấy buồn cười. Lý Lệ, cô nói xem cô không hề hay biết tôi là ai còn dám nhanh tới mèo khóc chuột, không sợ đau lưỡi sao ?
Trong lòng nghĩ như vậy, Nghiêm Hi vẫn nở nụ cười trên mặt, tay cô ta ân ân ái ái cầm tay cô, cô xem như là bị con chó cầm tay, cười tao nhã, thản nhiên nói : “Lý Lệ, cô tới lúc nào vậy, sao không nói sớm một tiếng.” Nghiêm Hi nói rất nhỏ nhẹ, hoàn toàn không giống như vừa tức giận với Lãnh Diễm.
Lý Lệ nháy mắt mấy cái, hình như không ngờ trong một thời gian cực ngắn Nghiêm Hi có thể thay đổi thành cử chỉ tao nhã cao quý như vậy, “À, tôi và Chu Khải vừa đến hôm qua. Cô nói xem, chúng ta là bạn học lâu năm như vậy, cô đi theo Lãnh tiên sinh đến thành phố A sinh sống cũng không lên tiếng chào hỏi, tôi cũng không đưa tiễn cô được.” Lý Lệ nhìn Nghiêm Hi đang chớp mắt, trong lòng vẫn cảm thấy Nghiêm Hi không phải là một người không có đẳng cấp. Cho dù cô ta có mặc lễ phục quốc tế trên người, tận trong xương tủy sâu thẳm cũng đê tiện như vậy.
Nghiêm Hi nghe được ý tứ trong câu nói Lý Lệ, quay đầu liếc mắt xung quanh, quả nhiên toàn bộ khách trong nhà hàng đều trưng ra vẻ mặt ‘thì ra là vậy’. Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, Lý Lệ cố ý. Cô ta cố ý nói một câu hai nghĩa trong trường hợp này. Cái gì gọi là ‘mọi người đều là bạn học’? Cái gì là ‘đi theo Lãnh tiên sinh đến thành phố A sinh sống’?
Ra vào nơi này đều là nhân vật không giàu cũng quý ở thành phố A, đều là một đám người nhiều chuyện. Chỉ một câu nói tùy tiện, một ánh mắt tùy tiện cũng có thể suy nghĩ lan man ra ý tứ khác. Những lời này của Lý Lệ là đang ám chỉ người xung quanh rằng Nghiêm Hi cô không phải là người giàu có, nói chính xác hơn, cô là phụ nữ bao dưỡng của Lãnh Diễm đối diện.
Nghiêm Hi chợt phát hiện cô không tức giận, cảm thấy thật ra Lý Lệ là một kẻ rất đáng thương. Khi còn bé cô ta trăm phương nghìn kế để ba mẹ kết hôn, còn phải thận trọng không để cho tiểu công chúa cô tức giận. Sau khi mẹ gặp chuyện không may, giống như ông trời đang giúp cô ta, dùng hết mọi thủ đoạn đuổi cô ra khỏi nhà…
Khi đó cô chỉ mới năm tuổi, thật khó có thể tưởng tượng, lúc năm tuổi cô nằm trong ngực ba mẹ làm nũng, còn cô ta đã bắt đầu tính toán.
Cuộc sống như thế có mệt mỏi không? Kết quả thì sao? Mẹ chết rồi, Lý Thánh Đức vào tù, nhà cũ bị ngân hàng tịch thu, trong công ty Thánh Đức không có cổ phần của cô ta. Một cô gái nho nhỏ sao có thể sống được? Nhìn Lý Lệ bây giờ, thật sự rất khó tưởng tượng, một người nhỏ bé như vậy, sao trong đầu có nhiều tính toán như vậy.
Đối mặt với một người đáng thương, bản thân cần gì phải tức giận?
Trên mặt Nghiêm Hi không phải không vui, “Chúng tôi cũng vừa mới về hôm qua.”
Lý Lệ nghe xong, trong ánh mắt dường như run lên. Cô ấy dùng từ ‘về’ ? Lý Lệ cảm thấy buồn cười. Cho dù trước kia ở thành phố A cũng không thể ngốc như vậy, cho dù đã quen biết Lãnh Diễm từ sớm vậy thì thế nào?
Chu Khải nghe vậy, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, sau đó quay đầu nhìn Lãnh Diễm, “Sao Lãnh tiên sinh không nói câu nào vậy?”
Lãnh Diễm vốn đang cười tủm tỉm bỗng xoay người, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Chu Khải, giọng điệu cực kỳ thấp, “Chu tiên sinh là đang trách tôi sao?” Nói đùa, anh đang chơi đùa với vợ con anh, hắn quan tâm làm gì?
Anh cảm thấy Chu Khải hình như vẫn chưa nhìn nhận vào sự thật, Nghiêm Hi vốn là của anh. Chẳng qua bốn năm trước không cẩn thận ngủ gật, cho nên mới để tiểu tử này có cơ hội lợi dụng. Anh cũng đã đủ tuổi rồi, không thể chịu nổi muốn được xóa bỏ tất cả những gì đã xảy ra bốn năm qua. Thực sự anh không muốn trong cuộc đời bà xã mình có dấu vết của người đàn ông khác!
Chu Khải nhìn người đàn ông trước mặt đột nhiên thờ ơ, trong lòng chợt nảy sinh ảo giác. Người đàn ông trước mặt này cao cao tại thượng như một vị hoàng đế, buồn vui trong lời nói cũng có thể làm cho những người xung quanh e ngại. Thật sự hắn chưa từng gặp qua người đàn ông nào như vậy.
“Tôi…” Chu Khải nghẹn họng, thật sự không biết nên nói thế nào, vốn là do mình phản bội Nghiêm Hi trước, sau đó xảy ra một loạt chuyện bản thân cũng không xử lý tốt. Ví dụ như lần trước Lý Lệ rơi xuống nước dẫn đến sẩy thai, người trong nhà cho rằng là Nghiêm Hi đẩy Lý Lệ xuống nước, nhưng hắn lại không tin. Nếu không phải hắn cũng không đồng ý, đoán chừng bây giờ Nghiêm Hi đã bị quan tòa quấn lấy rồi.
Nhưng đối mặt với câu nói thản nhiên của Lãnh Diễm, Chu Khải đột nhiên cảm thấy mình không còn có lý do bảo vệ Nghiêm Hi rồi.
Lý Lệ nghe vậy cũng sửng sốt, sau đó buông đôi bàn tay đang nắm chặt tay Nghiêm Hi, ngồi nghiêm túc, cũng có phần đùa giỡn, “Chu Khải cũng là xuất phát từ đạo nghĩa bạn bè nên mới hỏi như thế, Lãnh tiên sinh không nên nghi ngờ!” Lý Lệ vốn nhỏ nhắn, bây giờ nói chuyện còn bí mật ẩn giấu nét mặt yêu kều, đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ như Nghiêm Hi cũng bị mê hoặc bởi ánh mắt cong cong của cô ta, nghe thấy giọng nói yêu kiều của cô, xương cũng mềm nhũn.
Nghiêm Hi chợt run, không muốn tiếp tục giả vờ ngây ngô ở đây nữa.
Lãnh Diễm khẽ cong khóe mắt, rõ ràng nhìn thấy nụ cười yêu kiều của Lý Lệ nhưng đã nhận ra sự mờ ám trong đôi mắt người phụ nữ đối diện. Thấy Nghiêm Hi nhẹ chau mày, Lãnh Diễm chợt giương môi cười, nói với Lý Lệ: “Nghi ngờ? Có không?” Rồi sau đó thận trọng cau mày im lặng, hình như rất nghiêm túc nói câu kia của Lý Lệ thật giả tạo.
Lý Lệ thấy giọng khẳng định của anh, chợt cảm thấy trước kia mình thực sự đã xem thường người đàn ông này. Đêm hôm đó ở trong bệnh viện, lúc cô chứng kiến tình cảnh đó đã biết Lãnh Diễm không phải là một công tử không tiền không thế như mình tưởng trước đây nhưng vẫn không xem ra gì. Cô vẫn luôn cảm thấy anh cùng lắm cũng chỉ giống Chu Khải, mượn danh tiếng gia đình. Nhưng bây giờ, lần đầu tiên nhìn thấy Lãnh Diễm ở thành phố A, có thể nhận ra rất khác Lãnh Diễm lúc ở thành phố G. Một người đàn ông như vậy rốt cuộc sẽ có bối cảnh như thế nào cũng không biết.
Lý Lệ không biến sắc liếc mắt nhìn Nghiêm Hi, nhìn vẻ mặt cô ta không kiên nhẫn, Lý Lệ mới bình ổn bỗng cảm thấy không cam lòng, hơn nữa càng lúc càng thêm không cam lòng. Tại sao Nghiêm Hi tốt số không bỏ ra cái gì cũng có thể nhận được nhiều như vậy? Lãnh Diễm cưng chiều không nói, còn dễ dàng được Chu Khải yêu. Nhưng đáng giận hơn là, thế mà Lý Duệ Thần cũng yêu cô ta. Rốt cuộc trên người cô ta có gì đáng giá khiến đàn ông có thể như vậy?
Mắt chợt thấy Nghiêm Hi không hề đụng vào bò bít tết trên bàn trước mặt, Lý Lệ chợt sáng hai mắt, sau đó nghĩ đến cái gì đó, cười tủm tỉm nhìn Nghiêm Hi.
Có lẽ, cũng không phải tốt như vậy, ít nhất Lý Lệ cũng tận mắt thấy thì không phải là rất tốt. Mặc dù Lãnh Diễm trông rất cưng chiều Nghiêm Hi, nhưng ai biết được con người rốt cuộc thế nào. Nói không chừng, Nghiêm Hi cũng chỉ là được anh bao dưỡng, đợi đến lúc già cả nhan sắc tàn phai còn ai nhớ đến cô ta!
Nghiêm Hi nhìn nụ cười trên mặt Lý Lệ, nụ cười rõ ràng đang nói “màn kịch hay của cô còn đang ở phía sau, tôi chờ!” Nghiêm Hi chợt mở to mắt xem thường, nhìn trần nhà im lặng.
Lãnh Diễm chỉ cười không nói, chỉ nở nụ cười thản nhiên nhìn thoáng qua Nghiêm Hi đang thờ ơ nhìn trần nhà, sau đó giống như không có gì cầm ly rượu đó từ từ thưởng thức.
Không khí lập tức trở nên rất căng thẳng, cũng không ai nói gì, Nghiêm Hi nhìn trần nhà chằm chằm không nói lời nào. Chu Khải bị một câu của Lãnh Diễm chặn họng không nói nên lời, còn Lãnh Diễm tự mình làm hài lòng mình lười nói chuyện. Một bàn bốn người chỉ còn lại Lý Lệ.
Lý Lệ nhìn Nghiêm Hi một chút, rồi nhìn lại Lãnh Diễm, chợt cười khẽ: “Ha ha, Lãnh tiên sinh, về sau chúng tôi còn phải làm ăn ở thành phố A, sợ rằng cần rất nhiều quan tâm chăm sóc của địa phương, về sau làm phiền anh.”
Lãnh Diễm đang nhấp rượu chợt dừng tay lẳng lặng nhìn Lý Lệ, sau đó hai mắt hẹp dài chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý Lệ. Trong lòng Lý Lệ rét run, không hiểu mình đã nói sai ở đâu, đắc tội với vị công tử lúc nóng lúc lạnh này.
Lãnh Diễm như chế giễu nhìn ánh mắt Lý Lệ, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu khó hiểu: “Có lúc tôi thật sự rất khó hiểu, trông cô cũng là người phụ nữ vừa khéo léo vừa có sắc đẹp, nhưng rốt cuộc cấu tạo trong lòng cô thế nào? Hay là nói, lòng cô là đen tối?”
Trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, Lãnh Diễm đã sai người đi điều tra thân phận của Lý Lệ, không thể tránh khỏi biết được năm đó cô ta còn có một cô em gái, đúng lúc, tên là Lý Nghiêm Hi!
Lãnh Diễm liếc mắt nhìn Nghiêm Hi đối diện vẫn không nói câu nào, chợt cảm thấy đứa bé mình nuôi lớn đúng là rất biết chịu đựng, chịu đựng lâu như vậy vẫn không làm loạn. Mấy người này đều đang diễn trò trước mặt cô, có phải là gắng gượng nhiều đến nghiện không?
Nhận thấy rõ ràng ánh mắt Lãnh Diễm đang nhìn mình chăm chú, Nghiêm Hi thoáng giật mình, nhìn thẳng qua, bỗng nghe thấy Lãnh Diễm sắc bén hỏi Lý Lệ một câu cứng nhắc như vậy. Sau đó cô nhìn thấy cách Lý Lệ không xa quản lý đang đi tới, Nghiêm Hi phất tay ý bảo quản lý tới đây.
Quản lý là một người đàn ông bốn mươi mấy tuổi, rất gầy, đi tới bên cạnh Nghiêm Hi, vẻ mặt bình tĩnh ung dung.
“Tiểu thư đã lâu không gặp, mấy năm nay có khỏe không?” Vừa đi tới đã chào hỏi như vậy, Lý Lệ nghe thấy cảm giác cũng mơ hồ.
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, “Chú Lý, bốn năm nay tôi rất khỏe, hôm nay vừa về, rất lâu rồi không ăn bò bít tết, cho nên không quen, nghe nói mấy vị đầu b