ơng cốt hắn trở nên mềm yếu, nhưng vừa nói xong lại khiến cho xương cốt mềm yếu đó trở nên lạnh như băng trong tủ lạnh, cả người không nhúc nhích mặc cho bàn tay nhỏ bé trước ngực bày trò.
Trong đầu Chu Khải căn bản không có chỗ để suy nghĩ tới những cái khác, trong đầu chỉ ngập lại một câu: “Cô ta cũng chỉ coi như một con vật được cưng chiều, nuôi để đùa giỡn mà thôi. Cho dù chúng ta không kết hôn, đến lúc cô ta tốt nghiệp, người đàn ông kia cũng sẽ xuất hiện, cô ta sẽ rời bỏ anh.”
Chu Khải có cảm giác lồng ngực mình như bị người ta đâm một nhát dao, cảm giác đau đớn khiến trái tim co rút, dần dần cảm thấy máu trong người ngưng lại, giống như lưỡi dao lạnh lẽo vô tình, xuôi theo huyết quản khiến máu bên trong cũng trở nên đông cứng.
Hắn cảm thấy lạnh, rất lạnh. Đến bây giờ khi hắn nhìn thấy Nghiêm Hi đã cảm thấy mình là một kẻ bạc tình, là mình phản bội tình cảm của hai người trước. Cho dù đó là ba mình ép buộc, cũng là bản thân không kiên định, vì muốn được Nghiêm Hi tha thứ, hắn đã chạy khỏi hôn lễ của mình, chạy đi tìm cô. Một đêm đó, hắn dường như nhớ tất cả mọi con đường lớn nhỏ của thành phố G đều hiện dấu chân mình, hoặc cho tới bây giờ cũng sẽ có người nhớ, một đêm đó, có một người đàn ông mặc lễ phục chính thức, cài hoa chú rể trên ngực mơ hồ nhìn xung quanh.
Đêm đó là đêm hắn nhếch nhác nhất trên đời này.
Vì cô, hắn cam lòng.
Nhưng đến bây giờ bị một câu của người khác đánh thức, thì ra trước kia chỉ một mình hắn đơn phương kiên trì, có phải Nghiêm Hi cô vẫn luôn vụng trộm cười nhạo hắn?
Lý Lệ quyến rũ nhìn đôi mắt Chu Khải trước mắt trong nháy mắt biến đổi phức tạp, cười hài lòng, sau đó nhẹ nhàng đến gần ngực hắn trấn an: “Không sao, anh đã kết hôn rồi.” Nói xong, đưa tay vỗ về trái tim như đang ngừng đập của hắn.
Bởi vì Lý Lệ vẫn luôn ở trong ngực Chu Khải, hai người lại đứng ở trong góc, Lý Lệ đưa lưng về phía mọi người, cho nên ngoài Chu Khải không còn ai nhìn thấy. Mọi người chỉ thấy Lý Lệ chợt luồn tay qua cổ Chu Khải, không biết nói gì, sắc mặt Chu Khải chợt khác thường, sau đó Lý Lệ nằm trước ngực hắn trấn an hắn.
Nghiêm Hi thản nhiên liếc mắt qua bên kia, nhìn bóng lưng Lý Lệ nằm trong ngực Chu Khải, chợt cảm thấy thật ra Lý Lệ rất thích hợp ở cùng người nhà họ Chu. Cô không phải là kẻ ngốc, chỉ nhìn sắc mặt Chu Khải thay đổi cũng biết lời Lý Lệ không hề tốt đẹp gì.
Vừa muốn dời tầm mắt đi chợt thấy ánh mắt phức tạp của Chu Khải nhìn qua, Nghiêm Hi giật mình, từ trước đến nay ánh mắt Chu Khải oán niệm xưa nay chưa từng có, trong nỗi tuyệt vọng còn ẩn chứa tự giễu, giống như hắn chợt ý thức mình đúng là một tên ngu ngốc.
Nghiêm Hi không hiểu, khẽ đau lòng vì một Chu Khải như vậy. Cô có yêu, thật có yêu, chỉ một chút yêu thích. Nhưng chỉ một chút yêu thích thôi, Lãnh Diễm vừa xuất hiện, chút yêu thích đó cũng bị Lãnh Diễm bá đạo đuổi đi. Bản thân cô chỉ còn sót lại áy náy với hắn, nhưng cũng dần biến mất bởi vì Lý Lệ.
Nhưng tại sao bây giờ Chu Khải nhìn cô với ánh mắt như vậy?
Không chờ Nghiêm Hi nhìn rõ ý tứ trong mắt Chu Khải, Chu Khải đã sắp dời tầm mắt mình đi, giống như Nghiêm Hi là một người độc ác đáng ghét, chỉ liếc mắt cũng khiến bản thân chán ghét.
Hai bàn tay nhẹ nhàng vòng qua eo cô từ sau lưng, Nghiêm Hi hồi hồn, hơi thở lành lạnh quen thuộc giúp cô an lòng, nghiêng đầu khẽ mỉm cười với Lãnh Diễm.
Lãnh Diễm cũng không nói gì, chỉ sóng vai cùng cô đứng đó, yên lặng khích lệ cô.
Hai người ông Chu và Lý Thánh Đức nhìn hai đứa nhỏ trước mắt này, rõ ràng cảm giác tim mình như theo bản năng để bọn nó lui về sau một bước. Bây giờ chỉ còn lại hai người kiêu ngạo từng lăn lộn hơn nửa đời người chống đỡ, nếu không có chút kiêu ngạo này, e rằng không ép được hai người trẻ tuổi.
Lý Thánh Đức khôi phục tinh thần trước, cười lạnh nhìn Lãnh Diễm, sau đó nhìn Nghiêm Hi đang thờ ơ, giọng điệu xem thường: “Chẳng lẽ Nghiêm tiểu thư muốn dùng gia thế chèn ép người khác sao? Ta hiểu rõ Lãnh tiên sinh có gia cảnh, thế lực rất tốt, có lẽ nhà họ Chu và nhà họ Lý chúng ta không thể chống lại, nhưng ở thành phố G này, bây giờ vẫn do ta quyết định. Nếu mấy người muốn cường cũng không dễ dàng như vậy!”
Ông Chu nghe vậy, nhẹ nhàng tiếp lời, “Không sai, cho dù mấy người quyền thế ngất trời ở thành phố A, cũng sợ không phải là đối thủ của chúng ta ở đây.”
Nghe vậy Nghiêm Hi vẫn ung dung cười như cũ, nghiêng đầu liếc nhìn người đàn ông không nhúc nhích đó, dáng vẻ rõ ràng không xem hai người này ra gì, mỉm cười, “Hai vị, hai người có thể đã hiểu lầm rồi, chúng tôi cũng định trở về thành phố A rồi. Chỉ cần mấy người không trở lại thành phố A tìm chúng tôi gây phiền toái, tôi đảm bảo nhà họ Chu và nhà họ Lý sẽ bình yên vô sự.”
Sau khi nói xong còn nhìn Lý Thánh Đức thật lâu, cái nhìn vừa như cảnh cáo, vừa như không có gì cả, chỉ thản nhiên nhếch miệng mà thôi.
Tuy rất thờ ơ nhưng cũng đủ để Lý Thánh Đức lấy lại chút tự tin.
Nghiêm Hi cảm thấy mệt mỏi. Tại sao tối nay ra ngoài lại gặp phải tình huống này cơ chứ, liếc mắt nhìn người đàn ông vẫn đang cười, nhẹ nhàng hỏi: “Anh có vấn đề gì sao?”
Lãnh Diễm cười khẽ, cũng xoay người liếc nhìn chỗ Lý Lệ, sau đó nhìn Chu Kỳ vẫn luôn không cho phép nói: “Người tối nay đừng nghĩ rằng tôi không biết là ai, chỉ là thấy khó khăn lắm Hi Hi mới đồng ý trở về thành phố A không như tôi dự trước. Nhưng về sau còn dám chọc tới tôi nữa, tự gánh lấy hậu quả.”
Lời này nói cho người phụ nữ Chu Kỳ ngu ngốc, thế nhưng con ngươi lạnh lùng như gánh nặng đâm vào lưng Lý Lệ, cảm giác người đàn ông này lạnh lùng đáng sợ. Tại sao phải để cô cảm thấy, đôi mắt lạnh lẽo trong vắt kia có thể nhìn rõ tất cả mọi thứ, giống như thế gian này không gì có thể lừa gạt được hắn. Lý Lệ đổ mồ hôi lạnh, chẳng lẽ, tối nay người nọ đã nói tất cả rồi?
Nhưng nghĩ lại, với thủ đoạn cô dùng với người nọ, đàn ông khó có thể phản bội cô, thay vì ở đây nơm nớp lo sợ, không bằng nên rời đi sớm. Nhưng, nhớ tới câu nói kia của Nghiêm Hi.
Bọn họ cũng muốn quay về thành phố A?
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhăn lại, trong lòng dường như không vui. Tại sao Nghiêm Hi luôn muốn dây dưa không dứt với cô?
Về phần Nghiêm Hi, Lý Lệ cảm giác bản thân càng nhìn càng không hiểu. Trước đây lúc còn đi học, tuy cũng không ưa gì dáng vẻ thản nhiên thờ ơ không xem ai ra gì của cô ta nhưng đều có thể nhận ra cô ta không hề muốn khiêu chiến.
Nghiêm Hi bây giờ, bề ngoài luôn cười rất lương thiện, nhưng từ đầu đến cuối đôi mắt kia không hề để lộ chút khác thường nào. Lý Lệ không hiểu, liếc mắt nhìn Lãnh Diễm sau lưng Nghiêm Hi, hai người này trông như cùng một khuôn mẫu. Tại sao?
Lý Lệ khẽ cau mày, không nghĩ ra nổi, chẳng lẽ Nghiêm Hi và Lãnh Diễm đã quen biết từ lâu? Lâu đến mức thay đổi lẫn nhau, còn khiến cho đối phương trở nên cực kỳ giống mình!
Lãnh Diễm không để ý tới những người đang sững sờ tại chỗ, ôm Nghiêm Hi rời khỏi nơi đó. Bất luận tối nay người nọ là do ai phái tới, anh cũng đã biết, chỉ là không biết tối nay còn có một thu hoạch bất ngờ, Nghiêm Hi đã tính về thành phố A. Chuyện này khiến Lãnh Diễm vô cùng vui mừng.
Vừa đi vừa hỏi: “Bà xã, em muốn về thành phố A với anh sao?”
Nghiêm Hi liếc mắt nhìn anh, chợt nở nụ cười kỳ dị bên miệng, quay đầu lại nhìn người nhà họ Chu vẫn đang trừng mắt ở đó. Lý Thánh Đức vẫn đang nhìn hai người Lãnh Diễm rời đi, đúng lúc đụng phải ánh mắt Nghiêm Hi quay đầu lại nhìn. Trùng hợp như thế, Lý Thánh Đức cảm thấy đôi mắt này hết sức quen thuộc, cháy hừng hực, cho dù bị Nghiêm Hi bắt quả tang vẫn không hề thuyên giảm.
Nghiêm Hi sửng sốt, nhớ lại mười bảy năm trước, vẫn là ánh mắt đó nhìn cô, sau này cô đã trải qua quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời mình.
Còn muốn lập kế hoạch sao? Lý Thánh Đức, lần này chỉ sợ sẽ không như ý ông tính toán đâu.
Cô quay đầu nhìn về phía Lãnh Diễm vẫn đang mỉm cười, “Lãnh Diễm, chúng ta về thành phố A sẽ gặp trở ngại rất lớn, anh có…”
Lãnh Diễm thôi nhìn Lý Thánh Đức phía sau, nghe Nghiêm Hi nói thế, thoáng sững sờ, ngay sau đó hiểu ra, bí mật của bà xã mình cũng không ít đâu? Nhưng không suy nghĩ đã thốt ra ngoài miệng: “Không biết, dù trời có sập cũng không thể khiến em rời anh lần nào nữa, dù cho em muốn rời khỏi cũng không được!”
Giọng nói trầm thấp có chút bá đạo, dường như còn ẩn chứa chút dịu dàng, Lãnh Diễm chỉ cảm giác nhịp tim mình đập thình thịch. Bây giờ nàng dâu còn nhỏ khó khăn lắm mới tiếp nhận, thời gian mình đi với cô không nhiều. Trong thời gian này, hai người cùng ăn cùng ở, dù biết tâm trạng Nghiêm Hi thay đổi bất thường, nhưng trong lòng vừa vui vừa lo khi được Nghiêm Hi tiếp nhận.
Sau khi nếm trải phần ấm áp ngọt ngào này, quay đầu nhớ lại những ngày trước đây. Bốn năm không có cô, đó là một đoạn phim câm, không tiếng, không màu, thậm chí cũng không có niềm vui, chỉ còn lại một khoảng trống trong tim. Dù ai làm gì làm thế nào cũng không thể mở miệng, cả người đột nhiên như biến thành trục bánh xe, một ngày hai mươi tư giờ trở thành hai mươi lăm giờ sử dụng, mỗi ngày đều rất bận rộn. Sáng sớm mỗi ngày vào phòng làm việc bắt đầu làm việc, nhìn tấm ảnh Nghiêm Hi trên bàn trở thành món ăn tinh thần, mỗi ngày đều dựa vào nụ cười của cô để chống đỡ.
Cho nên, Nghiêm Hi, vết thương đó anh cũng không muốn nếm thử lần nữa, cũng đừng nghĩ rời đi nữa, nếu không anh không chắc chắn có nổi điên ném cả anh và em vào trong vận mệnh luân hồi, làm lại từ đầu, cho dù có chết cũng phải chết chung một chỗ. Vài ngàn năm sau anh cũng sẽ ôm cô, sau khi bị người đời sau phát hiện cũng sẽ ngạc nhiên nói: Nhìn xem, tình yêu của người này đối với bạn vĩ đại cỡ nào, hai người cùng sinh cùng chết, đây là câu chuyện tình yêu lãng mạn đến mức nào.
Khi đó anh nghĩ, dù là giữ lại một đối tượng giả cũng được, chỉ cần bọn họ được đi cùng nhau, là đủ rồi.
Nhớ lại tâm trạng của mình khi đó, rồi nhìn lại Nghiêm Hi trước mắt, Lãnh Diễm chợt có cảm giác không an toàn, ôm eo Nghiêm Hi thật chặt. Đến lúc Nghiêm Hi không thể thở nổi thốt lên lời kháng nghị, Lãnh Diễm chợt vội vàng cắt đứt cô: “Chúng ta không về thành phố A được không, em thích nơi nào, anh dẫn em đi. Chúng ta hãy đi du lịch vòng quanh thế giới, trước kia không phải em nói em đã chuẩn bị bản đồ du lịch thế giới, đợi đến lúc em trưởng thành sẽ hoàn thành sao? Bây giờ chúng ta đi thôi!”
Nghiêm Hi chợt cũng không rõ Lãnh Diễm sao lại như vậy, nhìn xung quanh, phát hiện hai người đã rời khỏi vườn hoa đó từ lâu, xung quanh không còn bất kỳ ai, ba người Lý Duệ Thần cũng không theo kịp bọn họ. Nghiêm Hi dừng bước, hai tay nâng mặt Lãnh Diễm, dịu dàng hỏi: “Thì sao, không phải vẫn luôn muốn em về thành phố A sao? Sao đột nhiên giở quẻ muốn dẫn em đi du lịch vòng quanh trái đất?” Ánh mắt Nghiêm Hi lo lắng, chưa từng thấy Lãnh Diễm bỗng nhiên thay đổi như vậy, tâm trạng như của một đứa bé khiến cô rất lo lắng.
Lãnh Diễm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhìn mình lo lắng, hai mắt đen nhánh hốt hoảng dần bình phục, sau đó cũng bình tĩnh trở lại. Lúc Nghiêm Hi nhìn chằm chằm vào đôi mắt biến đổi kia, Lãnh Diễm chợt thở một hơi thật dài, khép chặt đôi mắt.
Nghiêm Hi lo lắng: “Lãnh Diễm?” Rốt cuộc anh sao vậy.