ng nổi, cậu nhỏ dường như đã trướng lên, khóe miệng càng ngày càng cong.
Nghiêm Hi cẩn thận nhìn nụ cười càng lúc càng lớn kia, rốt cuộc giọng cũng thoải mái hơn, lặng lẽ le lưỡi, cũng may đã qua được một cửa, nếu không cô thật sự không biết nên làm gì!
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi như đang đánh trận, vẻ mặt càng vui vẻ hơn, mặc dù vẫn để cho con mèo nhỏ sợ hãi nhưng ít nhất vẫn có chút tác dụng đối với con mèo nhỏ trong lòng, về sau nếu muốn thuần dưỡng cũng không quá phiền phức.
Lãnh Diễm dùng một tay nắm chặt tay nhỏ bé của Nghiêm Hi, một tay vuốt nhẹ mũi Nghiêm Hi, cúi đầu nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem xem người đứng sau chuyện này thực sự là ai.”
Nói xong anh kéo Nghiêm Hi ra ngoài, Nghiêm Hi bị kéo đi, đầu vẫn nghĩ về câu nói trước, cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi: “Sao anh biết được người đứng sau chuyện này là ai, tên đó cũng không mở miệng nói câu nào.”
Lãnh Diễm đi đằng trước khẽ mỉm cười, đang đi chợt quay đầu lại hôn cô mãnh liệt, lúc lâu sau mới buông ra.
Nghiêm Hi sững sờ, còn chưa kịp tỉnh táo trở lại đã nghe thấy giọng mỉa mai quen thuộc ở đằng sau, “Hừ, tôi còn tưởng là ai đó, hơn nửa đêm không ngủ được còn chạy tới vườn hoa bệnh viện làm chuyện không đứng đắn, thật không hổ là kẻ xuất thân từ khu ổ chuột, thật tùy tiện!”
Nghiêm Hi nghe thấy giọng đó lập tức cứng đờ người. Lãnh Diễm vừa rời miệng Nghiêm Hi xong, nghe thấy giọng trào phúng sắc bén kia chợt bắn mắt như ngàn mũi tên sang, lạnh lùng lườm Chu Kỳ đang lộ vẻ vô cùng hả hê.
Chu Kỳ bị ánh mắt lạnh lùng này làm cho hoảng sợ, chân lảo đảo không yên, lui người về sau một bước, chẳng biết mồ hôi lạnh đã toát ra ở sau lưng từ lúc nào. Nhờ có Lý Lệ đứng sau đỡ, Chu Kỳ mới có thể đứng vững, thái độ khó chịu, mở hai mắt thật to, nhìn chằm chằm đôi nam nữ lúc này còn đang ôm nhau.
Lý Lệ đưa tay đỡ Chu Kỳ nhưng không ngờ sau lưng cô ta đều ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng càng thêm khinh bỉ Chu Kỳ. Trong lòng cô Chu Kỳ chỉ là một con cờ không có đầu óc. Với đầu óc này của cô ta, chỉ còn sót lại giá trị của một con cờ, ngoài ra cuộc đời cô ta không có bất kỳ giá trị nào nữa.
Nghiêm Hi nghiêng đầu vừa nhìn thấy đôi mắt uất hận của Chu Kỳ, hai tay đặt trước ngực muốn đưa ra, không ngờ Lãnh Diễm còn nắm tay cô chặt hơn.
Lãnh Diễm thoáng dùng ánh mắt trấn an Nghiêm Hi, ôm cô trước khi cô bùng phát, sau đó mới phóng ánh mắt lạnh lùng về phía cách đó không xa.
Bên cạnh Lý Lệ, Chu Khải, ông Chu, Lý Thánh Đức lần lượt xuất hiện.
Lãnh Diễm nhìn năm người này, đôi môi mỏng nói một câu hết sức lạnh lùng, “Tối nay sao vậy, ngược lại rất đông đủ mọi người!”
Chỉ một câu hỏi cũng khiến cả năm người đông cứng người, một câu nói của người trẻ tuổi xen lẫn cả ý châm biếm vô tận, cả tầm nhìn xa trông rộng hiểu rõ sự đời.
Lý Thánh Đức nhìn người đàn ông đó, dù bọn họ xuất hiện vẫn còn ôm Nghiêm Hi thật chặt, đôi mắt già nua không ngừng thưởng thức. Nhưng mà lúc lão nhìn qua Nghiêm Hi được Lãnh Diễm kéo đưa lưng về phía bọn họ, đôi mắt già nua đột nhiên trở nên sắc bén. Người phụ nữ này chính là người ba lần bốn lượt phá hư hạnh phúc Lý Lệ sao?
Nghiêm Hi nằm trong ngực Lãnh Diễm, đột nhiên như cảm thấy gánh nặng trên lưng, dường như đang có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào lưng nàng, là chuyện gì đang xảy ra.
Nghiêm Hi nghi ngờ quay đầu lại, vừa bắt gặp ánh mắt ghen ghét của Lý Thánh Đức, Nghiêm Hi hơi sững sờ, không ngờ là Lý Thánh Đức! Ông ta là đang bất bình vì con gái mình – Lý Lệ sao?
Đúng là một người ba tốt, không phải sao?
Nghiêm Hi nghiêng đầu nhìn, trong đôi mắt đó còn có thêm sự lạnh lùng giễu cợt. Lãnh Diễm đã nhận ra cơ thể người trong ngực đang run rẩy, dần ép chặt vào trong ngực anh, vội vàng yên lặng trấn an cô.
Lúc này Chu Khải nhìn Nghiêm Hi ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực người đàn ông khác, trái tim co rút đau đớn không nói nên lời. Chu Khải muốn tiến lên một bước lại phát hiện Chu Kỳ đang kéo anh ta lại, thoát ra không nổi. Dù sao bây giờ cũng đang có nhiều người ở đây, cũng không nên bộc lộ rõ ràng quá, chỉ đành nhìn chằm chằm Chu Kỳ, ý bảo cô ta nhanh buông tay.
Từ nhỏ Chu Kỳ đã được người trong nhà chiều chuộng như một bà cô, giờ này thấy anh trai mình còn có tình cảm với người phụ nữ không biết xấu hổ, bản thân có cảm giác rèn sắt không thành thép. Sao anh trai lại như vậy, một bà chị dâu thật tốt trước mắt mình không bảo vệ, sao vẫn luôn si mê với Nghiêm Hi đang ngã vào lòng người đàn ông khác?
Đúng là không có tiền đồ!
Trong phút chốc hai bên không ai mở miệng, không khí vô cùng yên tĩnh, ba người Tiếu Thâm đứng xa nhìn thấy, sau khi nhìn đối phương, Lý Duệ Thần dẫn đầu đi trước, đi về phía người bên hồ.
Nơi này vừa vặn cách hồ nhân tạo bệnh viện không xa, Lãnh Diễm kéo Nghiêm Hi ngồi trên chiếc ghế gỗ bên hồ. Đêm hè, gió đêm mang theo hơi nước mát mẻ trong hồ thổi qua, làm rối tung mái tóc thật dài của Nghiêm Hi.
Lãnh Diễm ngồi bên cạnh cô, ngón tay thon dài lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, sợi tóc sắp bị gió cuốn đi, vẻ mặt chuyên chú dịu dàng giống như Nghiêm Hi chính là một bảo bối trân quý vô giá được anh nâng niu trong tay, khiến người khác nhìn phải không khỏi không hít khí lạnh.
Lúc ba người Lý Duệ Thần đi tới, yên lặng đứng sau Lãnh Diễm và Nghiêm Hi, rất giống như đang đi theo bảo vệ hai người, hoặc chỉ riêng mình Lãnh Diễm.
Nếu đặt vào tình huống bình thường, bốn người đàn ông có thế lực này là những người không liên quan đến nhau. Theo cách nói lão đại gì gì đó thì, bốn người này chính là bốn vị Vua của bốn Vương quốc, chia ra để quản lý lĩnh vực của mình và không can thiệp đến chuyện của nhau.
Một khi có địch bên ngoài xâm lấn, bốn người sẽ ăn ý tập hợp thành nhóm, sau khi đánh bại kẻ địch không còn lực chống đỡ, mất tinh thần, rồi sau đó mới để cho người ta khá thoải mái.
Lý Thánh Đức nhìn thấy Lý Duệ Thần giảm bớt ánh mắt tàn ác, trong lòng càng thêm tò mò đối với thân phận Lãnh Diễm. Mấy ngày nay bọn họ cho người cẩn thận điều tra lai lịch người trẻ tuổi này, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là lợi dụng chức quyền của mình ở thành phố A ra lệnh cho chính phủ bên kia điều tra, kết quả cũng không đáng nói, chỉ điều tra được hai người trong số bốn người.
Một người chính là con nuôi của ông, hắn được người ta gọi là thần thiếu*, trong thời gian chỉ mười năm ngắn ngủi đã mạo hiểm đầu tư vào thương nghiệp ở thành phố A. Trong mười năm này tài sản không ngừng được mở rộng, vốn tiền tệ khổng lồ đã biến hắn trở thành một tổng giám đốc tập đoàn.
*thần thiếu: người trẻ tuổi tài năng như thần – socfsk lí giải ^^
Một người tên là Tiếu Thâm, là thế hệ con cháu hồng quân, Tiếu gia, là tướng quân thế gia nổi tiếng thành phố A. Ngay cả đứa cháu nhỏ tuổi nhất sau khi thuận buồm xuôi gió ở trong quân đội, cảm thấy quân đội cũng không có gì quá đặc biệt, cho nên bốc đồng đã bỏ cuộc giữa đường, trái lại gia nhập vào giới thương nhân không chút trở ngại.
Có thể nói hắn là một cá sấu chúa về địa ốc ở thành phố A, tốc độ tiến lên còn nhanh hơn cả bốn năm ngẩn người trong quân đội, sau khi tái xuất giang hồ đã xáo trộn ngành địa ốc thành phố A trở nên không được yên ổn.
Lúc ấy cấp dưới cũ nhỏ giọng nói cho ông biết tin tức này, thầm nhắc nhở ông không thể điều tra được chút tin tức nào của hai người kia. Chăng qua, dựa vào bối cảnh của Lý Duệ Thần và Tiếu Thâm, bối cảnh của hai người kia cũng không hề thua kém. Bốn vị này đều có thể là nhân vật tai to mặt lớn ở thành phố A, không thể đắc tội dễ dàng.
Cấp dưới cũ của ông ngày xưa là thư ký riêng, sau khi ông xảy ra chuyện, vẫn là người này chạy đi tìm người giúp đỡ, lúc đó mới có thể làm chậm thời hạn thi hành án. Có thể nói mạng lưới liên lạc của cấp dưới có thể là những nhân vật trung tâm, nếu hắn đã mở miệng nói không thể đắc tội cũng có thể hiểu ra được thế lực của bốn người này.
Lý Thánh Đức nhìn năm người trẻ tuổi, cuối cùng nhìn đứa con nuôi của mình, khẽ mở miệng nói: “Duệ Thần, ngày mai hãy tới nhà họ Chu, ta có chuyện muốn nói.”
Lý Duệ Thần thoải mái đút hai tay vào trong túi quần, dựa vào một cái cây, cũng không nhìn Lý Thánh Đức, chỉ mở miệng chậm rãi nói: “Chuyện gì, bây giờ nói luôn đi, con không có hứng đến nhà họ Chu.”
“Con…” Này xem, không chỉ có Lý Thánh Đức tức giận, ngay cả người nhà họ Chu cũng tức giận, nghĩ tới địa vị nhà họ Chu ở thành phố G, còn dám…
Lý Thánh Đức hơi suy nghĩ, liếc mắt nhìn Lãnh Diễm và Nghiêm Hi đang còn ngồi mà không nhìn bọn họ, dứt khoát nói thẳng: “Chúng ta đã quyết định rồi, Lý Lệ và Chu Khải sẽ đi cùng ta đến thành phố A phát triển sự nghiệp Chu thị. Con cũng là người làm ăn ở thành phố A, Lý Lệ là em gái con, sau này trở về thành phố A nhớ chăm sóc nó thật tốt.”
Vừa dứt lời, Lãnh Diễm đang chuẩn bị khoác tay qua người Nghiêm Hi hơi ngừng lại, sau đó ra vẻ không sao tiếp tục, Nghiêm Hi dịch đến gần người Lãnh Diễm, nhìn kỹ vẫn thấy đang còn khá đau lòng.
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, một tay khoác qua người Nghiêm Hi ôm cô chặt thêm, lồng ngực ấm áp, tim đập nhẹ nhàng, trong nháy mắt để cô an lòng.
Nghiêm Hi khẽ nghiêng đầu, gối lên cánh tay Lãnh Diễm, khóe mắt có chút bi thương thoáng qua, vẫn còn hình dung đến ánh mắt phức tạp Lý Lệ nhìn mình. Nghiêm Hi khẽ bật cười, Lý Lệ, tại sao lúc tôi quyết định quay về thành phố A cô cũng cứ bám lấy, chẳng nhẽ cô nhất định cứ muốn dây dưa không rõ?
Lý Duệ Thần đang tựa vào thân cái cây to khẽ động người, chuyển mắt nhìn đám người Lý Lệ, giọng nói trầm thấp bí ẩn còn có chút gì đó xa cách, như giễu cợt nói: “Đến thành phố A? Em chắc chắn chứ?” câu hỏi này là dành cho Lý Lệ, đôi mắt luôn dịu dàng kia giờ phút này khiến Lý Lệ sợ hãi không nói nên lời.
Lý Thánh Đức thấy con nuôi Lý Duệ Thần như vậy, khẽ không vui mở miệng: “Đúng, là ta muốn dẫn bọn nó đi, dù sao thành phố A vẫn rất phát triển.”
Nghe thế, Lý Duệ Thần càng thêm khinh thường, nói một câu châm chọc: “Đúng vậy, tương lai thành phố A sẽ rất phát triển. Nhưng thành phố A cũng là một nơi tốt xấu lẫn lộn, dưới chân thiên tử, có người là con cháu danh môn vọng tộc bối cảnh hùng hậu, có người đứng nhất đứng nhì thành phố A có thể sẽ không vừa mắt nhưng nếu mấy người đắc tội với nhân vật lớn, sẽ có người cả ngày liều mạng chạy trên đường đâm chết người. Còn có một số ít con em thế gia danh môn vọng tộc bởi vì chọc giận những người này nên đã chết không yên thân.”
Lý Duệ Thần cẩn thận nói đủ loại tình huống ở thành phố A, từ đầu đến cuối giễu cợt trong mắt không hề thuyên giảm. Về thành phố A, nếu như nói như vậy còn chưa đủ, không những có phồn hoa thịnh vượng, cùng với nó là một phần được che giấu cẩn thận, một phần tội ác không rõ.
Trong không khí yên tĩnh ban đêm bỗng có tiếng nói thản nhiên nhẹ nhàng vang lên, “Dù như vậy mấy người cũng muốn đến thành phố A sao?”
Lý Lệ lẳng lặng nhìn đôi mắt giễu cợt của Lý Duệ Thần, một câu tự thuật cuộc đời kia khiến cô ta cảm thấy mặt mình như bị Lý Duệ Thần vô tình đâm một nhát. Ngay cả kẻ ngu ngốc nhất ở đó, Chu Kỳ, cũng có thể hiểu được, từng câu từng chữ của Lý Duệ Thần đều đang châm chọc đến Nhà họ Chu.
Ở thành phố G, nhà họ Chu tương đương với ông trời, cái gì gọi là danh môn vọng tộc, cái gì gọi là đầu