Sau đó khoang hai tay lại trước ngực, nhìn xung quanh căn phòng nhỏ thêm một lần nữa.
Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ và bộ mặt khinh thường của cô gái nhỏ này, bĩu môi một cái, “Không có lòng thành.” Nói xong bỏ hai tay vào túi quần của mình, lười biếng bước tới trước mặt người đàn ông kia, ngôi xổm xuống, đưa tay vỗ vỗ lên mặt người đó.
Bộ dáng kia giống như lão đại của Bến Thượng Hải thế kỷ trước, cực kỳ ngông cuồng.
Nghiêm Hi âm thầm liếc mắt xem thường.
Ở trước mặt cô có thể đùa giỡn được, nhưng khi làm chính sự thì làm ơn nghiêm túc một chút được không?
Lãnh Diễm vỗ vỗ vào mặt người kia, từng cái, từng cái một, âm thanh phát ra ngày càng lớn.
Môi mỏng mím chặt đột nhiên mở ra, thanh âm lạnh thấu xương như tuyết trong những ngày đông đâm thẳng vào trong tim, “Đừng giả chết với ta, ngươi cho rằng ngươi giả chết mà có thể hoàn thành nhiệm vụ của ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết, ta đã sớm biết ngươi là do Chu Kỳ phái tới, nhưng ta không hiểu, cô ta và ngươi có quan hệ gì mà có thể khiến ngươi một mực bảo vệ cô ta?”
Người đàn ông nằm trên đất vốn không động đậy nghe vậy thân thể liền cứng đờ, mí mắt khẽ lay động, tựa như đã đấu tranh rất lâu, cuối cùng vẫn không chịu mở ra.
Lãnh Diễm nhìn bộ dáng quyết tâm của hắn ta, trái tim khẽ bật cười, khóe miệng xẹt qua một nụ cười lạnh lẽo, đột nhiên anh thở dài, hình như có chút tiếc nuối: “Nếu đã như vậy, ta cũng không muốn lãng phí thời gian với ngươi, cho người đi điều tra một chút, xem xem rốt cuộc ngươi có quan hệ như thế nào với người nhà họ Chu, ta tin tưởng, kết quả điều tra sẽ làm ta thất kinh, ngươi nói có đúng không?”
Giọng nói lạnh băng này tựa như có ma lực mê hoặc lòng người, hoặc giống như một ngoại lực rất lớn đánh thẳng vào trái tim là tường đồng vách sắt của người đàn ông kia.
Nếu đã quyết định tới giết người, dĩ nhiên hắn sẽ tra rõ xem đối thủ của mình là ai, nhưng hắn lại không ngờ được, thân phận của người trước mặt này lại thần bí như vậy, hắn đã vận dụng toàn bộ hệ thống thông tin, kết quả vẫn khiến hắnthất vọng. Hắn chỉ biết, mấy người này đến từ thành phố A, tên của người đàn ông trước mặt này là Lãnh Diễm, hình như còn là người thừa kế một phần nhỏ cổ phần của tập đoàn R&D.
Trừ tin tức đó ra, không còn bất kỳ tin tức nào có giá trị.
Nhưng mà xúc giác nghề nghiệp nói cho hắn biết, người đàn ông trước mặt này không chỉ đơn giản như vậy, chỉ nhìn dánh vẻ ngông cuồng cường đại của anh ta cũng đủ khiến người ta hít thở không thông, lập tức sẽ nghĩ người đàn ông này lớn lên trong một gia đình bề thế.
Lãnh Diễm thấy hắn ta vẫn im lặng, chỉ có điều, đôi mắt kia cuối cùng cũng chịu mở ra, trong đó tràn đầy mệt mỏi, còn thoáng qua sự do dự.
Lãnh Diễm hơi híp mắt lại, bỗng nhiên anh bật cười, kể lại một câu chuyện cũ.
Nhân vật nam chính và nữ chính trong câu chuyện xưa đó thật khéo lại chính là anh và cô, sau đó anh dùng thanh âm trầm thấp dễ nghe mang theo thâm tình kể lại.
Nghiêm Hi nghe anh lẩm bẩm, nếu không phải một phút trước anh còn muốn giết người thì cô còn cho rằng anh đang giảnh giải cho mấy người bọn họ về tình yêu.
Nghiêm Hi không hiểu, nhưng với tính tình của Lãnh Diễm, mặc dù bình thường thì hi hi ha ha cãi nhau với cô, nhưng khi gặp chuyện lại rất bình tĩnh, không phân tâm, từ trước đến giờ anh làm gì đều có lý do của anh.
Ví dụ như, hiện tại!
Chuyện xưa vừa kể xong, Nghiêm Hi phát hiện ánh mắt ấm áp của anh đang nhìn mình, trái tim cô cũng cảm nhận được hơi âm đang lan tỏa, nhưng mặt cô lại rất nóng, a, cô đỏ mặt.
Rồi sau đó lại nghe thấy tiếng Lãnh Diễm vui vẻ cười khẽ, Nghiêm Hi chợt buồn bực.
Vừa định khiển trách anh không đứng đắn, thế nhưng sắc mặt anh đột nhiên lại nghiêm túc, thật lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: “Thấy không, đó mới thật sự là tình yêu, dù ta biết trong lòng cô ấy còn cất giấu nhiều bí mật không muốn chia sẻ với ta, nhưng ta vẫn không muốn bận tâm, chỉ cần cô ấy yêu ta, như vậy không phải là đủ rồi sao?”
Mọi người trong phòng đều không hiểu Lãnh Diễm nói như vậy là vì nguyên nhân gì, Nghiêm Hi lại càng vì vẻ mặt của anh mà cảm thấy áy náy, trong chuyện tình cảm này, chỉ có mình cô một mực trốn tránh, Lãnh Diễm tâm cao khí ngạo như vậy, sao lại có thể như thế này?
Có phải sự kiên trì từ trước đến này của cô là… hoàn toàn không cần thiết?
Bởi vì người đàn ông trước mặt này, anh đủ mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không cần cô gái bé nhỏ như cô bảo vệ.
Nghiêm Hi nhìn người đàn ông đang ngồi kia mà hơi thất thần, đôi mắt cô tựa như mặt hồ bị gió thổi qua, còn Lãnh Diễm là những gợn sóng lăn tăn, suy nghĩ trong lòng cô tựa như những rễ cây chằng chịt đan xen vào nhau, phức tạp, hỗn độn, không tìm thấy đâu là điểm mấu chốt.
Cô chỉ có cảm giác ngực mình buồn buồn, nhu cầu cấp bách nhất là phát tiết, là nói ra hết những suy nghĩ rối rắm trong lòng, nhưng sau khi thử một vài lần, cô thất vọng phát hiện ra, cô căn bản không là cái gì, không thể phá vỡ được những rào cản kia, không muốn mình sống tốt hơn.
Này, có tính là cô đang tự trừng phạt mình không?
Trừng phạt cô quá mềm yếu!
Nghiêm Hi chậm rãi nhắm mắt lại, cố gằng đè những suy nghĩ đang bay tán loạn trong đầu mình xuống.
Bên kia, người đàn ông nằm trên đất nghe Lãnh Diễm kể chuyện xưa, cảm giác trong lời Lãnh Diễm còn có ý tứ khác, anh im lặng lắng nghe, trong đầu bất giác nhớ đến người phụ nữ kia, hình như chỉ có chuyện muốn nhờ anh giúp thì cô ấy mới tới tìm anh.
Đôi mắt vốn không cử động bỗng thoáng qua một nét tang thương, tựa như một người đã đi rất lâu trong bão cát, mơ hồ nhìn thấy phía trước có người, nhưng lại mơ mơ hồ hồ, bởi vì luôn bị ngăn cách bởi từng tầng cát bụi, từng tầng cát bụi.
Lãnh Diễm nhìn thấy ánh mắt kia chợt khép hờ đôi mắt, khẽ trầm tư một lát rồi mới đưa tay vô vỗ bờ vai hắn ta, trầm ngâm mở miệng: “Người anh em, tôi sẽ khiến cậu hiểu, có lúc kiên trì với tình yêu của mình không có gì là xấu, nhưng nếu yêu phải người không thuộc về mình, như vậy thì……..”
Lời kế tiếp anh không nói ra, nhưng cũng đã khiến người đàn ông nằm kia hiểu được ý tứ trong lời của anh, yêu nhầm người không thuộc về mình? A, mỗi lần nhìn thấy cũng chỉ như hai người xa lạ, vậy tại sao còn không chết tâm đi?
Lãnh Diễm đứng lên, nhìn cô gái đứng bất động tại chỗ như bị điểm huyệt, anh khẽ mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ đỉnh đầu cô, cưng chiều nói: “Đang nghĩ gì thế?”
Nghiêm Hi khẽ giật giật, miệng cũng cong lên, vươn tay lấy bàn tay đang vỗ loạn trên đỉnh đầu mình xuống, ngược lại dùng cả hai tay ôm cánh tay Lãnh Diễm, nhẹ nhàng nói: “Anh hỏi được gì rồi?”
Giọng nói kia giống như đang chất vấn, mới vừa rồi còn nói muốn chính tai mình nghe, nhưng người đàn ông kia lại không chịu nói ra chuyện gì, vậy mà cô còn hỏi anh, anh hỏi được gì rồi? Không phải là không hỏi được gì sao?
Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ đắc ý của cô, khẽ mỉm cười rồi kiêu ngạo ngẩng đầu lên, cũng không giải thích.
“Đi thôi, chúng ta có người quen tới thăm.” Nói xong liền kéo Nghiêm Hi đi ra ngoài, vừa đi ra ngoài vừa nhàn nhạt mở miệng: “Trông coi hắn cho kỹ, nếu ngày mai tôi thấy trên người hắn có thêm một vết thương, tôi sẽ không tha cho các người.”
Lạnh nhạt nói một câu, nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại uy nghiêm mười phần.
Nghiêm Hi bị kéo về phía trước, quay đầu lại len lén liếc nhìn người đàn ông kia, người đàn ông thấy hai người bọn họ rời đi, chỉ hơi hơi nghiêng đầu nhìn bọn họ một cái, cái nhìn đó, nhưng như xem lẫn rất nhiều tâm sự.
Trái tim Nghiêm Hi không khỏi chua xót, đó là một loại tuyệt vọng, đã bỏ ra tất cả nhưng sau đó lại đột nhiên phát hiện mình bị người yêu phản bội, nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ không cho phép mình dao động, liều mạng chống đỡ đến tôn nghiêm cuối cùng, thật giống cô lúc trước, vì Chu Khải phản bội.
Lãnh Diễm đứng trước mặt không khách khí lại vò loạn trên đầu cô, tựa như đang đánh trứng, cuối cùng đại não của Nghiêm Hi cũng hoạt động trở lại, nghiêm trang ngó anh một cái liền phát hiện ánh mắt cười mà như không cười của anh.
Nghiêm Hi chớp chớp đôi mắt, cô không hiểu, bộ dạng của anh sao giống như bắt được kẻ thông dâm vậy?
Lãnh Diễm cười khẽ, nụ cười đó cũng nhanh chóng biến mất, nhẹ nhàng mở miệng, giọng có vẻ lành lạnh: “Nhìn đủ chưa, có phải anh lớn lên rất đẹp trai không?”
Lúc này Nghiêm Hi mới hiểu, anh vẫn còn đang bận tâm cái vấn đề này.
Con ngươi quay tít một vòng, hai tay ôm lấy cánh tay của anh, gương mặt tươi cười lấy lòng, giọng cô nũng nịu: “Phải, anh thật là “đẹp mắt”.”
Tiếu Thâm đi ở phía trước liền phì cười, đẹp mắt? Ha ha ha….
Lãnh Diễm cũng không cười, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Tiếu Thâm đang cười to càn rỡ trước mặt, sau đó lại quay đầu lại nhìn Nghiêm Hi, đáy mắt hàm chứa nhu tình mềm mại như nước, nét nhu tình này đánh thẳng vào trái tim Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt lóe sáng dưới ánh đèn mờ nhạt, gương mặt nhỏ nhắn trắng nộn được một tầng sáng nhu tình bao phủ, đôi mắt to tròn khẽ chớp chớp, vô cùng xinh đẹp.
Nếu không phải Lãnh Diễm chú ý thấy đôi mắt to tròn của cô đang không ngừng chớp chớp thì cô đã sớm biểu lộ bộ dáng đơn thuần nhất ra ngoài rồi, lông mi thật dài tựa như cây quạt khẽ quét từng cái, từng cái khiến lòng anh ngứa ngáy.
Hai tay Nghiêm Hi ôm lấy một cánh tay của Lãnh Diễm, cả thân thể nhỏ nhắn dựa hoàn toàn vào người anh, một tay khác của Lãnh Diễm đặt ngang hông cô, che chở cho cô, vừa nhìn dáng vẻ của hai người này liền biết họ đang có chung một suy nghĩ.
Chỉ có điều, bộ dáng thân mật của hai người lại là cái gai làm nhức mắt Lý Duệ Thần. Hai tay Lý Duệ Thần buông thỏng bên người, nắm chặt lại thành quyền.
Đôi mắt kia vẫn dịu dàng nhìn dáng vẻ Nghiêm Hi, khẽ mỉm cười, trong đôi mắt sáng lấp lánh còn có vẻ cô đơn, nhìn xung quanh một hồi lâu mới tùy ý mở miệng: “Được rồi, mấy người chúng ta đi trước, nhìn hai vợ chồng son bọn họ ân ái, chúng ta cũng không có ai để cùng diễn cảnh này đâu.” Giọng điệu trêu ghẹo xen chút tự giễu, anh đã cất giấu cảm xúc không nên có xuống đáy lòng.
Chỉ có Tiếu Thâm tùy ý quét mắt nhìn anh một cái, trong ánh mắt có chút thương hại.
Lắc lắc cái đầu của mình, Tiếu Thâm nghĩ, sau này nhất định anh sẽ không dính vào loại chuyện tình cảm như thế này, tiếp túc ngẩng đầu sống cuộc sống công tử danh gia phong lưu phóng khoáng.
“Được lắm, hai người nên nghĩ đến cảm nhận của những người độc thân bọn tôi chứ. Dù là diễn tiết mục tình yêu hai vợ chồng cũng không thể diễn trước mặt những người độc thân, đã thế cảm xúc của hai người lúc này mãnh liệt quá!” Dứt lời liền vươn tay kéo Lý Duệ Thần nhanh chóng đi ra ngoài.
Chỉ còn lại hai người đưa mắt nhìn ba người ngoài cửa, sau đó Lãnh Diễm mới thản nhiên mở miệng: “Trông anh rất đẹp trai sao? Hả?” Cố ý nâng cao giọng nói, đồng thời còn nhướng cả lông mày lên, tất cả điều này không thể nói là đẹp trai được.
Nghiêm Hi nhìn thoáng qua, sau đó chợt phát hiện bàn tay trên eo mình hơi tăng thêm lực, Nghiêm Hi không chịu nổi khẽ cong mắt cười, mở miệng: “Đàn ông tốt, em yêu dáng vẻ này đến chết mất.” Lúc nói chuyện mắt cô trông sáng rực.
Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ muốn phủi bỏ vẻ nóng lòng muốn chết của cô, kiềm chế kh