Lý Lệ cười cười, vươn tay cầm lấy đơn thỏa thuận, tùy ý liếc mắt, sau đó lại ném lên người Chu Khải: “ĐƯợc rồi, tôi đã nhìn, nhưng anh xác định?”
Lý Lệ cười cười nhìn Chu Khải, đôi mắt hàm chứa nụ cười. Cô ta biết, trước mắt dự án của họ vừa mới tiến vào giai đoạn hai, với tình huống như bây giờ, ông Chu sẽ không cho phép ly hôn.
Chu Khải cũng biết Lý Lệ nghĩ chuyện gì, nhưng hắn không hiểu, tại sao Lý Lệ không muốn ly hôn?
Trước mắt cuộc hôn nhân này cả hai người đều không muốn duy trì nữa, nhưng tại sao Lý Lệ lại không muốn ly hôn?
“Đây là vấn đề của tôi, Lý tiểu thư không cần phải biết.” Nói xong Chu Khải trực tiếp đi ra ngoài.
Lý Lệ dù bận vẫn ung dung nhìn hắn rời đi, cuối cùng còn nói một câu: “Giúp một tay đóng cửa lại được không?”
Chu Khải đóng một tiếng rất lớn, trực tiếp đi ra ngoài, trong lòng hắn nghĩ, lần này có thể ly hôn?
Bên kia Lãnh Tiểu Tam ngồi ở ngoài phòng làm việc cảm thấy rất kỳ quái. Sáng sớm hôm nay đến, phát hiện phòng làm việc của tổng tài bị đập, bên trong cũng gần như vậy, là tính huống gì? Một tuần gần đây ngày nào cậu cũng phải gọi người bên dưới lên dọn dẹp phòng làm việc của tổng tài. Những đồ dùng trong phòng đã được chuẩn bị sớm để ở trong kho, cậu chỉ sợ một ngày kia lão đại đập nát đồ cậu sẽ không có cái thay vào.
Cậu rất muốn nói, lão đại, anh thật đáng trách, nhưng không dám. Mấy lần hội nghị của công ty, lão đại xuất hiện với vẻ mặt vô cùng khó chịu, giống như là có người thiếu anh vậy. Chẳng lẽ Nghiêm Hi có mâu thuẫn với lão đại?
Nhưng không đúng, hai người này không phải tối hôm qua mới vừa về nhà họ Lãnh hay sao?
Không nghĩ ra, ngày hôm qua khi tan việc Lãnh Diễm cười đặc biệt dịu dàng gọi điện thoại cho Nghiêm Hi. Cậu còn tưởng rằng hôm nay đi làm việc nhất định sẽ vô cùng tốt, ai biết được, khi Lãnh Tiểu Tam vừa mở cửa phòng làm việc ra liền thấy một mảnh hỗn độn.
Tất cả bình hoa, điện thoại đều bị rơi vỡ, ngay cả ghế sa lon cũng bị người đạp vài nhát. Lãnh Tiểu Tam đứng ở cửa phòng làm việc bất đắc dĩ chống nạnh thở dài, sau đó thuận tay lấy điện thoại ra gọi cho người mang tất cả đồ mới lên. Cúp điện thoại sau đó nhìn vào phòng nghỉ, đúng lúc này Lãnh Diễm liền mở cửa ra, cặp mắt đỏ ngầu, như là bị lửa thiêu. Gần đây lửa này của Lãnh Diễm rất lớn, bốc lửa, mỗi lần rời giường vào buổi sáng đã cảm thấy mình đau họng đến lợi hại.
Lãnh Tiểu Tam gì cũng không nói, trực tiếp đi đến chỗ của mình. Cậu cảm thấy buồn bực, sau đó lấy ra hành trình của mình, phát hiện Lãnh Diễm bắt đầu ném đồ vật từ khi Nghiêm Hi bị gièm pha, sau đó Lãnh Tiểu Tam bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra là nhưu vậy.
Sau đó suy nghĩ nhìn của đóng chặt kia, bình thường giống như là không sao, ai biết, còn tưởng rằng anh đã dự liệu sớm chuyện này lên không thèm để ý, ai biết ban đêm sẽ thành như vậy. Đối với tâm tư của Lãnh Diễm, Lãnh Tiểu Tam cảm thấy rất kỳ quái, đây là một người? Xem ra, người như vậy không thể coi là người, tính khí như vậy, tại sao còn tỏ ra không sao?
Cũng là, người phụ nữ mình yêu bị người như vậy ai nguyện ý? Nhưng là ý định của Lãnh Diễm đến cùng là gì? Rốt cuộc anh có suy nghĩ gì đây?
Một nhóm người tiến vào cũng thấy nhưng không thế trách, mấy ngày nay đều như vậy. Lần đầu tiên tiến vào còn có thể nghĩ là bị trộm sao? Sau đó ngày ngày đều như vậy liền biết không phải, ngược lại duy trì thuần thục, một hồi nhanh chóng đem phòng làm việc trở lại như cũ.
Lãnh Diễm ngồi vào ghế da mới của mình, đưa tay kéo kéo cà vạt, sau đó dựa vào ghế chống cằm suy nghĩ, thật lâu sau liền gọi điện thoại cho một người phụ nữ. Người phụ nữ này chính là người trực tiếp tra được lần Nghiêm Hi bi tai nạn xe cộ, điện thoại thông Lãnh Diễm cũng không khách khí trực tiếp nói ra yêu cầu của mình. Người phụ nữ là ai anh cũng không biết, chỉ biết cô ta tra tìm đồ đặc biệt tốt. Có chút lạnh lùng, lúc nói chuyện mũi hướng lên trời, bình thường Lãnh Diễm gọi cô ta là “Đồng”.
“Lão bản lớn, lại cho ta tiền à?” Bên kia người phụ nữ cười giỡn, cô ta đặc biệt dùng điệu bộ trang nhã để nói đùa.
Tâm tình hôm nay của Lãnh Diễm không tốt, chính xác mà nói, tâm tình của anh gần đây vẫn luôn không ổn, khi gặp Nghiêm Hi mới có tâm tư nói giỡn một chút với cô, trực tiếp lạnh lùng nói: “Đem người phụ nữ trong hình kia tìm ra, giá tiền tùy cô.”
Bên kia người phụ nữ nghe thấy nhíu mày, đây chính là buôn bán lớn nha, lão bản ra tay đủ rộng rãi, lại hỏi một câu: “Anh nói thật? Giá tiền là tự tôi ra?”
Lãnh Diễm lạnh lùng trả lời: “Không sai.”
Sau đó người phụ nữ kia liền sảng khoái cúp điện thoại, cô ta đã hợp tác nhiều lần với Lãnh Diễm, chưa từng hỏi nhiều, chỉ cần đến lúc đó đưa tiền, chuyện khác cô ta không quản.
Bởi vì đấu thầu đến giai đoạn cuối, Lý Lệ và ba công ty đặc biệt coi trọng. Lần này thì khỏi nói, vì làm tốt dự án này, ba công ty gần như dừng tất cả các dự án khác lại, toàn lực để làm, bọn họ đang liều mạng. Lý Lệ còn nhưng có như không nói ý tưởng trong lòng mình, R&D là công ty lớn, nhưng không có tác dụng gì nếu như dự án không tốt, cuối cùng cón không phải là thất bại hay sao?
Hội đồng quản trị Thánh Đức mở hội nghị, kết quả cuối cùng chính là toàn bộ đồng ý, cho Lý Lệ toàn quyền xử lý hạng mục lần này. Bên Chu thị cũng điều một lượng tiền lớn cho hạng mục lần này. Dù sao bên Triệu thị tài lực cũng lớn, thêm tiên cũng không tính toán. Nhưng hắn vẫn có nghi ngờ, không thể lấy toàn bộ gia sản của mình ra, ai biết kết quả cuối cùng là gì. Đối với chuyện này, hắn cảm thấy Chu thị và Thánh Đức rất kỳ quái, vì một hạng mục chưa xác định mà vội lấy ra nhiều tiền như vậy đưa cho Lý Lệ, các ngươi yên tâm?
Triệu thị cũng đưa tiền, nhưng mà không nhiều bằng Chu thị và Thánh Đức, chẳng qua đối với thực lực công ty mình mà nói, thật ra tiền hoàn toàn coi như là không ít.
Ông Chu cũng rất lo lắng, tiền cứ giao ra hết?
Đó đương nhiên không thể, công ty bọn họ muốn ký hiệp ước, có hiệp ước bảo đảm, ông Chu mới yên tâm.
Về đến nhà nói với Chu Khải, Chu Khải có chút sửng sốt, không xác định liền hỏi: “Cha, người nói cái gì? Người nói người đem hết tiền bạc của công ty giao cho Lý Lệ rồi hả?”
Ông Chu nói: “Đúng vậy, không có chuyện gì đâu, con yên tâm. Con xem, không riêng gì ta đưa, ngay cả Thánh Đức cũng đưa, còn có bên Triệu thị nữa, chúng ta cứ yên tâm đi.”
Chu Khải lập tức cảm thấy cha mình quá ngu rôi, nhanh chóng đứng lên rống: “Cha, lão ngài hồ đồ rồi. Chuyện này làm sao đơn giản như vậy được, chủ ý của Lý Lệ ngài còn chưa rõ liền đưa tiền cho cô ta, ngộ nhỡ Lý Lệ nuốt tiền của chúng ta làm của riêng, vậy chúng ta làm như thế nào?”
Ông Chu lập tức sửng sốt, ông ta nói: “Sẽ không, chúng ta ký hợp đồng rồi, ba công ty cùng ký, sẽ không có vấn đề gì.”
Chu Khải có chút lờ mờ phát giác ra, người cha trước mắt này, lúc nào thì ngây thơ vậy? Có cái gì không đúng, trước kia người này thông minh như vậy, tại sao gần đây càng ngày càng không bình thường?
Chu Khải cứ như vậy nhìn cha mình, giống như là muốn nhìn thấu trong lòng ông nghĩ gì. Ông Chu không hiểu, đây là thế nào? Tại sao con trai mình lại nhìn mình như vậy?
Chu Khải trước sau nghĩ thật lâu, cảm thấy chuyện này có cái gì không đúng, liền hỏi ông Chu đưa hợp đồng nhìn kỹ lại, nhưng không có bất kỳ vấn đề gì.
Chu Khải rất muốn đổi ý, nhưng hợp đồng đã ký rồi, nếu phía kia đổi ý dù gì cũng đã ký kết, không thể sửa lại. Chu Khải nghĩ… hết cách rồi, cũng chỉ có thể nhắm mắt tiếp tục hợp tác thôi.
Bên này khí thế ngất trời, ba công ty đều cử những tinh anh trên phương diện này đến, tạm thời lập thành một tổ nhỏ. Tổ này cơ hồ ngày ngày đều đi họp, mỗi người cũng đến khuya mới về nhà, đến cuối cùng dứt khoát không về nhà. Những người này là người nào, đều là những tinh anh của công ty, lúc nào gặp được một lão bản trẻ tuổi như vậy? Nhất là Lý Lệ ngày ngày đều khiến bọn họ phiền vô cùng, quả thật chính là tìm xương trong trứng gà.
Bên này coi trọng, bên kia Lãnh Diễm tương đối an tĩnh. Người ta bên này còn lập tổ dự án, bên Lãnh Diễm lại giống như một người bình thường, hạng mục cũng không có gì khác biệt, nhân viên không bị áp lực, người người phát huy ưu thế của mình, dự án này không được liền đổi, điều này có thể là đại sự gì đâu?
Lãnh Diễm cũng thoải mái nhàn nhã không động thanh sắc, nhưng ngày ngày đều sai Lãnh Tiểu Tam đi mua báo. Tờ báo này nói xấu Nghiêm Hi, Lãnh Diễm quét mắt tên tòa soạn, sau đó yên lặng nhớ kỹ trong lòng. Gần đây tin tức của Nghiêm Hi không có nhiều bởi vì nhóm truyền thông phát hiện ra một mục tiêu mới.
Bên thành phố G phát hiện ra một người phụ nữ, người phụ nữ này giống y Nghiêm Hi. Làm sao lại có thể giống như vậy được?
Có ký giả cầm báo trong tay, nhìn mặt bên người phụ nữ phía trước, càng nhìn càng giống, liền không nhịn được vỗ nhẹ nhẹ bả vai người phụ nữ đó. Ai biết được người phụ nữ kia giống như sợ quá độ, trực tiếp hét lên hai tiếng. Ký giả bị dọa sợ, không hiểu chuyệ gì xảy ra.
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của người phụ nữ kia, vừa chạy vừa ôm bụng mình, ký giả không hiểu, hắn đã làm gì? Âm thầm suy nghĩ một chút, gì cũng chưa làm, vì sao người phụ nữ kia phản ứng lớn như vậy?
Giống như thần kinh có bệnh vậy. Ký giả cũng chỉ kịp vỗ vỗ lên vai người phụ nữ kia, kinh hoảng nhanh chóng chụp hình, chụp được mặt bên, trở lại viết bài liền phát tài rồi. Sau đó một nhóm người cũng nhớ tới lời nói của Chu Khải với một ký giả khác, mọi người liền biết, thì ra người trong hình đúng là không phải là Nghiêm Hi. Nhưng bọn họ đều đã viết rồi, bây giờ có thể làm gì? Chính là phải rửa sạch sự trong sạch của Nghiêm Hi, dù sao sau lưng Nghiêm Hi còn có Lãnh Diễm, trong khi tin tức kia xuất hiện hai người này còn thân thiết hơn xuất hiện trước mắt công chúng, vậy cũng khiến cho mọi người biết được tình cảm hai người rất tốt.
Kết quả gần như tất cả ký giả bên thành phố A chạy tới thành phố G, đám người này không biết địa chỉ của người phụ nữ kia cho nên như không có chuyện làm đi dạo đầy đường.
Lãnh Diễm nhìn tờ báo trong tay, sau đó lền nhận được điện thoại của “Đồng”, rất đơn giản: “50 vạn, trực tiếp gửi vào tài khoản của tôi.”
Lãnh Diễm cũng không hề ngập ngừng: “Tốt.” Cúp điện thoại liền ném tờ báo kia xuống không nhìn nữa rồi sai Lãnh Tiểu Tam gửi 50 vạn cho “Đồng”. Tiểu Tam nghe vậy liền gọi điện thoại nhạo báng “Đồng” : “Ai, tôi nói nha Lãnh mỹ nhân, tiền cũng đã tới tay, thế nào, mời khách đi.”
Bên kia “Đồng” đặc biệt như trâu bò nói: “Tôi kiếm tiền mua sữa bột cho con trai tôi, anh nhất định phải cướp à? Như vậy tôi liền mời anh tới uống sữa bột nha. Ai, tôi nói với anh nha, kỹ thuật hòa sữa bột của tôi rất khá đó.” Lãnh mỹ nhân nói xong liền cúp điện thoại, Lãnh Tiểu Tam vừa nghe liền ngây người, có con trai? Trên mặt có chút ngượng ngùng, dạo này cô gái tốt đều là hoa đã có chủ rồi a.
Bên thành phố G không biết người nào cho địa chỉ, có ký giả len lén cắm điểm ở đó. Phần lớn bọn họ đều là người ngoại tỉnh, căn bản cũng không biết rõ nơi này. Sau lại trong lúc vô tình liền biết được nơi này là hang ổ hắc đạo lớn nhất thành phố G, bọn họ vừa nghe liền có chút sợ, tình huống này là như thế nào?
Người phụ nữ kia ở nơi này, vậy… Cô ta bị hắc đạo bao nuôi hả? 12»