tại Xương huyện chính là hai người mà tất cả dân chúng trong huyện đều biết. Nhưng một điều không bình thường là, tất cả những người mà ta hỏi chuyện, khi nhắc đến Đại Liên công tử thì họ liền thao thao bất tuyệt. Thí dụ như: Đại Liên công tử đã thi đậu tú tài, sau đó mới gác bút theo nghiệp kinh thương; việc buôn bán thì làm đâu ra đó; không chỉ là một thương gia có học thức, vẻ ngoài lại tuấn tú nho nhã, phong lưu phóng khoáng, là phu quân tuyệt nhất trong mắt các vị hoàng hoa khuê nữ tại Xương huyện... Còn hễ nhắc tới Tiểu Liên công tử, ai ai cũng lặng thinh không nói, giữ kín như bưng.
Nhưng ta nghe được một tin tức, Đại Liên công tử gần đây đã hứa hôn với thiên kim của Huyện thái gia, không lâu nữa sẽ tới lễ nghênh thân, có thể nói là chuyện vui liên tiếp. Có thêm tin tức nghe được từ chỗ Mệnh Cách tinh quân minh chứng, ta gần như nhận định Đại Liên công tử rất có khả năng chính là Chi Liên đế quân đầu thai hạ phàm.
Tối hôm đó bản tiên cô niệm chú thuật ẩn thân, đi đến Lý phủ thám thính.
Kim Phong viện của Đại Liên công từ treo đèn lồng sáng rực, bản tiên cô mò vào thư phòng, nam tử một thân trường bào màu lam đứng xoay lưng về phía ta đang đối chiếu sổ sách với hai gã chướng quỹ. Bản tiên cô ôm theo kỳ vọng đi đến đối mặt với nam tử, vừa nhìn hắn, ta liền không thể không thất vọng tràn trề. Nam tử này tuy diện mạo cũng xem như anh tuấn, nhưng so với Chi Liên đế quân thanh nhã thoát trần thì hoàn toàn chẳng đáng là gì. Hơn nữa, người này tuy tướng mạo không tồi, nhưng lại mày dài, mắt sắc, mũi diều hâu, cực kỳ đáng ghét, đây chính là hình mẫu khuôn mặt mà bản tiên cô ghét nhất.
Bản tiên cô chẳng thèm dùng tiên thuật quan sát cũng có thể lập tức loại trừ khả năng người này là Chi Liên đế quân.
Lúc này, chắc họ cũng sắp bàn xong việc làm ăn, ngoài cửa có một nam nhân ặn mặc như đầy tớ tiến vào thưa chuyện. Vẻ mặt gã gian xảo, vừa nhìn đã biết đây cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Gã ghé sát vào Đại Liên công tử mà nói: “Đại gia, tiểu nhân mới nghe nói viên ngoại lại bỏ ra số tiền lớn mời một vị thái y gì đó từ kinh thành về đây để chữa bệnh cho Tiểu Liên công tử”.
Nam tử áo lam cười lạnh: “Thái y? Ta thấy cho dù có là Đại La thần tiên thì cũng không chữa nổi!”.
Ồ, xem ra vị Tiểu Liên công tử thần bí này là một con ma ốm.
“Dạ vâng, dạ vâng, tiểu nhân cũng nghĩ như vậy!”, gã nam nhân mặt gian xảo lập tức hùa theo, rồi lại tiếp tục nịnh bợ mà hiến thêm một tin tức nữa về Tiểu Liên công tử: “Công tử gia, vị sư phụ ngài mời về cho y, hôm nay đã lắc đầu thở dài, thu dọn tay nải bỏ đi rồi. Xem ra nội trong mười dặm Xương huyện này sẽ chẳng có vị sư phụ nào bằng lòng dạy dỗ y đâu”.
Đại Liên công tử cười mỉa, khuôn mặt tràn đầy đắc ý.
Chẳng lẽ Tiểu Liên công tử không chỉ là con ma ốm mà còn là một tên đần độn bất tài?
Ta không chần chừ nữa, lập tức đi xuyên tường tới một tòa viện tử khác, trên bức hoành phi của viện tử này đề là “Lam Tuyết viện”, trang trí bên ngoài xa hoa hơn nhiều so với Kim Phong viên của Đại Liên công tử, điều kỳ lạ là chẳng thấy một a hoàn hay phó dịch* nào ở đây. Ta đi xuyên qua hành lang trống không, tới một căn phòng trông rõ ràng là ngọa thất*. Bên chiếc đèn dầu, một nam tử mặc bạch y đang ngồi thẳng lưng. Ta vừa thấy y lập tức vui mừng khôn xiết.
* Phó dịch: Nô bộc, người hầu.
* Ngọa thất: Phòng ngủ.
Khuôn mặt người này giống hệt như Chi Liên đế quân, chắc chắn là y rồi.
Ta gần như không hề do dự bước đến trước mặt y nhưng ngay sau đó ta liền cảm thấy hình như có gì đó không đúng lắm.
Trong phòng im phăng phắc, chỉ có mỗi một tên phó dịch. Lúc này phó dịch đang dè dặt nói với Chi Liên đế quân đã đầu thai làm phàm nhân: “Thiếu gia, để tiểu nhân dìu người đi nghỉ”.
Chi Liên đế quân vẫn ngồi thẳng, không lên tiếng trả lời, ngay cả tay cũng không hề cử động.
Phó dịch tiến lại gần thêm một bước nữa, hướng về phía Chi Liên đế quân mở miệng, vẫn là câu nói đó: “Thiếu gia, để tiểu nhân dìu người đi nghỉ”.
Đối phương vẫn không có phản ứng gì.
Dường như phó dịch cũng quen với chuyện này rồi, cẩn thận đi lại, giọng nói lại càng như không muốn kinh động đến người kia chút nào. Mỗi khi bước lên một bước, hắn lại nói lại câu đó một lần nữa, mãi cho tới khi nói tới bảy, tám lần, hắn mới tới bên cạnh Chi Liên đế quân, động tác nhẹ nhàng dìu y đứng dậy. Chi Liên đế quân thần sắc thẫn thờ được hắn dìu đến bên giường rồi nằm xuống.
Bây giờ, nếu như trong tay ta đang cầm ly trà hay cái gì đó tương tự như vậy thì chắc chắn đã sảy tay rơi xuống đất rồi.
Chi Liên đế quân ở trước mặt ta đây, không phải là con ma ốm, càng không phải một tên ngu dốt bất tài, bởi vì ánh mắt y trống rỗng, thần sắc thẫn thờ, căn bản chính là một tên ngốc.
4.
Cảnh đêm cực kỳ vắng vẻ, hoa sen trong hồ đã kết nụ, bên cạnh có vài gốc trúc, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng ve kêu yếu ớt.
Phó dịch nhẹ nhàng đi ra ngoài, đưa tay chùi mồ hôi trên trán rồi phân phó với hai tiểu tư cũng đang rón ra rón rén: “Mau dùng cái gì đuổi mấy con ve trên cây trúc kia đi, ban đêm công tử gia rất ghét nghe âm thanh này, hễ nghe thấy liền cáu gắt ngay”.
Hai tiểu tư liền hoảng hốt đi làm ngay. Thấy tên phó dịch đi vào căn phòng nhỏ bên cạnh ngọa thất của công tử, bản tiên cô liền nhẹ tay hạ chú mê hoặc khiến tên phó dịch kia bị thôi miên mà đứng dậy. Ta đi tới trước mặt phó dịch hỏi chuyện:
“Ngươi tên gì?” “Tiểu Mã.”
“Công tử nhà ngươi tên gì?” “Lý Tấn Liên.”
Tấn Liên, Tấn Liên, quả thật Đế quân y ngay cả cái tên ở phàm trần cũng nghe êm tai như vậy.
Sau khoảng một nén hương, từ chỗ của phó dịch Tiểu Mã, bản tiên cô đã moi móc được không ít chuyện nhà họ Lý.
Lý gia nhiều đời đều theo nghiệp kinh thương, gia nghiệp truyền đến đời này thì càng phát đạt. Lý gia buôn bán đủ loại, từ tiệm lương thực cho đến tiệm tơ lụa, từ sòng bạc cho đến tiệm cầm đồ, nếu ông ta đứng thứ hai thì không ai dám nhận mình là thứ nhất. Tuy nhiên, mỗi một đời nhà họ Lý đều có một tâm bệnh rất lớn, đó là đường con cháu không vượng. Không biết tổ tiên đã tạo nên nghiệp chướng gì, đến đời này Lý viên ngoại cưới liền chín vị thê thiếp, vất vả gieo giống từ thuở thiếu niên cho tới trung niên, có mài sắt cũng suýt nữa thành kim, thế mà vẫn không thể sinh được một mụn con trai. Vốn cứ nghĩ là nhà họ Lý đến đây là tuyệt hậu, bất đắc dĩ phải nhận Đại Liên công tử trong tộc họ làm con thừa tự. Nào ngờ không lâu sau, Lý viên ngoại lại “cây già nở hoa”, người vợ đầu hoài thai con trai, sinh hạ được Tiểu Liên công tử.
Cứ nghĩ là chuyện sẽ tốt đẹp, thế nhưng nhà họ Lý chẳng vui vẻ được bao lâu, bởi vì không lâu sau lại biết được Tiểu Liên công tử là kẻ ngốc.
Y ăn được ngủ được nhưng lại không nói chuyện. Bây giờ đã hơn hai mươi tuổi, vậy mà một câu phụ mẫu cũng chưa gọi lần nào, không biết bao nhiêu lần khiến cho cha mẹ y khóc thương suốt đêm.
Hai mắt y vô thần, vẻ mặt cứng đơ, cả người cứ như bức tượng gỗ. Điều duy nhất khiến Lý gia cảm thấy được an ủi là Tiểu Liên công tử không đến mức đần độn như những kẻ ngốc khác, trước giờ chưa từng có chuyện khóe miệng chảy nước dãi, tiểu tiện lung tung hay gì đó. Chẳng qua... chỉ không có bất kỳ phản ứng gì như một cái xác không hồn mà thôi.
Đương nhiên, kẻ ngốc cũng có tính cách riêng của mình. Tiểu Mã nói: “Công tử không thích người lạ, không thích ồn ào, không được động vào đồ đạc trong phòng của công tử. Công tử một khi nổi giận...”. Tiểu Mã ca lộ ra thần sắc sợ hãi: “Công tử có thể liền một lúc đánh bị thương bảy, tám tráng đinh”.
“Viên ngoại và phu nhân chưa từng từ từ bỏ việc tìm đại phu chữa bệnh cho Tiểu Liên công tử, thậm chí cũng đã mời tới không ít đạo sĩ. Đại phu nói công tử bị bệnh từ khi còn trong bụng mẹ, đạo sĩ thì bảo công tử lúc còn nhỏ đã bị trúng tà. Tóm lại là không thể khá lên được.”
Ta lại đi xuyên tường.
Chi Liên đế quân trong thân xác phàm trần đã ngủ rồi, đôi mắt ung dung nhắm lại, trên khuôn mặt anh tuấn tràn đầy vẻ nhã nhặn điềm tĩnh, làm gì có vẻ hung tàn một hơi đánh ngã bảy, tám tráng đinh như Tiểu Mã ca hình dung chứ. Ta nhớ lại vẻ thẫn thờ đờ đẫn, không có chút linh khí của y khi tỉnh táo, bất giác thở dài thườn thượt.
Bản tiên cô đi đến ngọa thất của Lý viên ngoại. Mẫu thân tại trần gian của Đế quân đang nằm bên Lý viên ngoại mà ngủ, ta thổi vào người bà một luồng tiên khí, hắng giọng nói vài câu. Không lâu sau, Lý phu nhân tỉnh lại từ trong mộng, dùng sức lay Lý viên ngoại đang nằm bên, thần sắc hoảng sợ:
“Lão gia, vừa nãy thiếp có một giấc mơ rất lạ. Thiếp mơ thấy một vị đại tiên vẻ mặt hiền từ, cả người tỏa ra ánh sáng màu hoàng kim óng ánh, người nói với thiếp, ngày mai sẽ có một vị thư sinh gọi là Bích công tử đến phủ, nếu lưu hắn lại trong phủ thì hắn sẽ dạy cho Liên Nhi đọc sách biết chữ.”
Bản tiên cô gật đầu, hài lòng bỏ đi.
Hôm sau, bản tiên cô niệm chú thay đổi thành y phục của nho sinh, Nhất Chi Mai hóa thành thư đồng, gửi bái thiếp* đến nhà họ Lý, tuyên bố rằng ta sẵn lòng dạy Tiểu Liên công tử đọc sách biết chữ, nếu dạy không được thì không lấy tiền. Lý viên ngoại vội vàng đón bản tiên cô vào phòng khách, hỏi thăm danh tính. Bản tiên cô đáp: “Tại hạ họ Bích, thường gọi là Bích thư sinh. Không sợ Lý viên ngoại cười chê chứ tại hạ được thiên phú dị bẩm, khi tiếp xúc với những người có tính cách cổ quái thì có một sự cảm ứng kỳ diệu, có thể khai thông những chuyện mà người bình thường phải bó tay. Nghe nói, Lý viên ngoại đang muốn mời sư phụ về dạy cho Tiểu Liên công tử mắc bệnh bẩm sinh, thế nên tại hạ mạo muội tự tiến cử mình”. Lý viên ngoại còn chưa kịp đáp lời, Lý phu nhân nấp trong tấm rèm nãy giờ đã sớm kích động đến mức tay chân run rẩy, loạng choạng chạy ra nắm lấy một cánh tay của Lý viên ngoại: “Lão gia, hắn, hắn, hắn... chính là vị Bích công tử mà đêm qua thiếp nằm mơ thấy... Phật Tổ hiển linh rồi... Nhi tử ta... Nhi tử ta lần này có hy vọng khỏe lại rồi...”.
* Bái thiếp: Bái thiếp: Thiệp xin bái phỏng.
Cùng ngày hôm đó, bản tiên cô được an bài vào ở trong Lam Tuyết viện, chỉ cách phòng của Đế quân có một tòa lầu. Chuyện bản tiên cô được thần tiên chỉ điểm đến dạy Tiểu Liên công tử đọc sách biết chữ lập tức làm chấn động xung quanh Lý phủ, bởi vì vị Tiểu Liên công tử này ngốc đến mức không ai dám tiếp cận ngoại trừ Tiểu Mã ca, nếu ai đến gần y thì người đó chắc chắn sẽ ăn đòn.
Vì để thể hiện sự xem trọng với bản tiên cô, tối hôm đó nhà họ Lý đã bày một bàn tiệc rượu thịnh soạn, đương nhiên tại những bữa tiệc như vậy Tiểu Liên công tử không thể xuất hiện. Đại Liên công tử... bởi vì bản tiên cô chẳng thèm nhớ tên của cái kẻ tiểu tốt này, thế nên toàn gọi hắn là Lý Đại Liên. Đại Liên công tử kia đối với bản tiên cô quả là trong ân cần hiển lộ cung kính, trong cung kính tiềm ẩn giả dối, trong giả dối lại mang theo cạnh khóe, vòng vo dò hỏi bản tiên cô có phương pháp gì lợi hại. Bản tiên cô chỉ cười không nói, làm ra vẻ cao thâm khó dò.
Cuộc sống sinh hoạt mỗi ngày của Tiểu Liên công tử rất theo quy luật, chỉ đi đi về về hai chỗ là hậu viện và ngọa thất, bắt đầu giờ Thìn một khắc*, Tiểu Mã ca sẽ chịu trách nhiệm đến bên cạnh giường gọi: “Công tử, đến giờ thức dậy rồi”, cứ gọi cho đến nửa canh giờ