p phải đại hạn không?”. Ta sững sờ đáp: “Sao huynh lại nói như vậy?”. Hắn thở dài thườn thượt, rút nhanh lấy phong thư trên tay ta rồi nói: “Thôi đi, ta nhận vậy”.
Một khắc đó, trên mặt hắn rõ ràng đang cười, thế nhưng ta lại thoáng cảm nhận được, Hoành Thanh đang rất đau lòng. Suy nghĩ này khiến ta hoảng hốt.
Dường như ta đã phát giác ra điều gì đó nhưng lại càng mơ hồ hơn.
Không để ta nói gì thêm, hắn liền phất tay với ta, nói: “Muội đi đi, trên đường nhớ cẩn thận”.
Ta sốt ruột lo lắng chạy đến Thanh Khưu. Tính đến bây giờ ta đã rời khỏi tầng thứ ba thiên giới mười mấy ngày rồi. Ở Thanh Khưu bốn mùa đều như mùa xuân, những dãy núi trùng điệp quanh năm đều phủ kín một màu xanh biếc. Ta và Nhất Chi Mai vừa hạ xuống mặt đất, còn chưa kịp bước được mấy bước liền có một tiếng quát lớn vang lên như sấm rền. “Yêu nữ! Ngươi còn dám đến! Nhận một kiếm của ta đi!”.
Ta vô thức tránh luồng kiếm khí màu trắng đó. Nhất Chi Mai lập tức tiến lên ứng chiến, rất nhanh, thiếu niên anh tuấn mặc áo bào mãnh hổ vuốt bạc đã đánh lén ta và cả mấy tên tiểu lâu la của nó lập tức bị xử lý. Ta bỏ chiếc nón đội trên đầu xuống, tức giận nói: “Tiểu yêu quái, ngươi thật không biết điều, sao chưa phân rõ trắng đen mà đã rút kiếm xông tới thế?!”.
Ngoài dự tính của ta, thiếu niên anh tuấn kia vừa nhìn thấy ta, lập tức trợn tròn hai mắt, lắp bắp nói: “Tỷ tỷ... tỷ tỷ?”.
Ta quét mắt nhìn nó từ trên xuống dưới, cũng hơi quen quen, thế nhưng nhất thời không nhớ ra được đó là ai.
Thiếu niên anh tuấn nhảy lên, kích động nói: “Tỷ tỷ, đệ là Kiếm Minh đây!”. Ta còn đang kinh ngạc, Nhất Chi Mai đã thổi một luồng gió lạnh khiến vị thiếu niên ngã nhào, quát mắng: “Nhất Chi Mai đại gia ta còn phải gọi một tiếng cô cô đây này, ranh con như ngươi còn dám gọi tỷ tỷ, gọi thế nữa cẩn thận ta diệt ngươi bây giờ!”.
“Đệ là nhóc trọc đầu!” Ta đã nhận ra rồi, thế là lại càng cảm thấy kinh ngạc hơn nữa. Thiên Đế bệ hạ ơi, chớ trách cái trí nhớ tồi của ta, nhóc trọc đầu ba trăm năm nay, tóc cũng mọc ra rồi, lông mày đã thành màu đen, dáng người cũng thon gầy hơn, từ con dế nhũi trọc đầu đã tiến hóa thành thiếu niên anh tuấn rồi.
Nhóc con còn phụng phịu đáp: “Con không còn trọc đầu nữa rồi, người ta cũng có tên đàng hoàng chứ bộ”. Nói xong, hai tròng mắt xoay chuyển, nó bắt đầu nhìn tới nhìn lui, ta hiểu được suy nghĩ của nó liền nói: “Khỏi cần tìm nữa, Hàn Nhi không đến đây”. Nó ừm một tiếng, vẻ mặt vô cùng thất vọng. Ta nói: “Này... Kiếm Minh, sao đệ vừa thấy ta liền rút kiếm đánh thế?”.
Nó ngại ngùng nói: “Chuyện này nói ra rất dài. Tỷ... Cô cô cứ vào trong ngồi một chút, con từ từ nói rõ cho người nghe”. Nhóc con này trước nay đều cảm thấy mình là bề trên có thể chèn ép Hàn Nhi, cho nên khi sửa miệng gọi “cô cô”, trên mặt nó còn mang theo sự dằn vặt, không cam tâm. Ta nhìn nó mà bất giác mỉm cười.
Nó dẫn chúng ta cưỡi mây bay vào sâu trong ngọn núi. Cái tính ồn ào nghịch ngợm của Kiếm Minh khi còn là nhóc trọc đầu hầu như đã bớt đi nhiều, nó nghiêm cẩn hàn huyên với ta vài câu. Ta không kìm nổi hỏi nó: “Chi Liên đế quân ở nơi này sao?”. Kiếm Minh lắc đầu nói: “Cô cô đến muộn rồi”. Ta thấy vẻ mặt của nó rất khó coi, trong lòng liền trầm hẳn xuống. Lúc này, một tòa động phủ cao lớn sừng sững hiện ra trước mắt chúng ta.
Ở đây cung điện lầu các đều xây bằng bạch ngọc, mái ngói cũng được làm từ ngọc lưu ly. Thường nghe nói Thanh Khưu giàu có trù phú, xem ra không phải là giả. Ta lại quan sát thêm lần nữa, phát hiện một nữ tử đang đứng trên thềm son ở chính giữa đại điện, diện mạo trông rất quen, ả ta đang phồng mang trợn mắt, dùng vẻ mặt như quý dạ xoa mà nhìn trừng trừng bản tiên cô.
Tư Đàn.
Bà chằn này chắc là đã nghe tin bản tiên cô đến cho nên chạy nhanh tới nghênh đón đây mà. Bản tiên cô cũng không so đo với bộ mặt xui xẻo đó của ả, mỉm cười thiện ý. Ả đáp lễ ta bằng một ánh mắt phẫn nộ, rồi chỉ vào Kiếm Minh quát mắng: “Ai cho ngươi dẫn ả vào đây? Thanh Khưu sơn không hoan nghênh nữ nhân này!”. Kiếm Minh bình thản đáp: “Công chúa, cô cô đến tìm Đế thượng”. Khuôn mặt Tư Đàn lạnh lùng như băng tuyết tháng Chạp, hai bàn tay nắm lại chân mày nhíu chặt, cực kỳ căm hận nói: “Ngươi còn dám vác mặt tới đây? Chắc ngươi nghĩ ngươi hại huynh trưởng ta chưa đủ phải không? Hôm nay ta cứ đứng ở đây, để xem ngươi vào kiểu gì”.
Chỉ chốc lát sau, Tư Đàn đã bị Nhất Chi Mai quật ngã, Kiếm Minh thản nhiên gọi người tới khiêng Tư Đàn đi, sau đó dắt chúng ta vào nội điện, sai hạ nhân pha trà. Lúc này, ta thật sự không kiên nhẫn nổi nữa: “Con không cần phải khách sáo với chúng ta. Ta thấy không khí ở đây cực kỳ khẩn trương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
Kiếm Minh bảo ta chờ một chút, sau đó xoay người đi vào một tòa điện khác. Lúc đi ra, trên tay nó còn cầm theo một viên ngọc châu rất to, bảo ta nhìn vào xem thử. Ta tập trung tinh thần, viên ngọc châu lúc đầu là một mảnh trắng mù sương, không lâu sau cảnh vật dần rõ ràng hơn, trong đó hiện ra hình dáng của một tòa động phủ. Tòa động phủ này bị băng tuyết phủ kín, bên trong có một con cửu vĩ bạch hồ* đang nằm nhắm mắt, toàn thân phát ra ánh sáng trong suốt màu lam nhạt, ta biết đây chính là tiên khí của Chi Liên đế quân.
* Hồ ly chín đuôi, lông màu trắng
Kiếm Minh nói: “Đây là pháp thân của Đế thượng, bây giờ đang đặt tại Tuyết Phách Huyền động, cấm địa của Hồ tộc để an dưỡng”. Ta ngẩn người hỏi: “Vậy vừa nãy con nói Chi Liên đế quân không ở đây là ý gì? Kiếm Minh nói: “Bởi vì bản mệnh nguyên thần của Đế thượng không ở đây”.
Nếu không có bản mệnh nguyên thần, pháp thân cũng chỉ là một cơ thể không có thần trí mà thôi.
Ta hồi tưởng lại, khi Đế quân hóa thành từng điểm sáng bạc rồi biến mất, đột nhiên ta cảm thấy tay chân mình phát lạnh. Kiếm Minh tiếp tục nói: “Đế thượng bị đày đến Phù Lê sơn, gần đây mới kết thúc hình phạt, những chuyện này cô cô đều biết phải không?”.
Ta gật đầu.
Kiếm Minh nói: “Sau khi Đế thượng ra khỏi đó, người liền để pháp thân trên Thanh Khưu linh sơn để tĩnh dưỡng, đáng ra chỉ cần qua một khoảng thời gian liền có thể hồi phục nguyên khí. Thế nhưng trước đó mười mấy ngày, có một nữ tử che mặt đột nhập vào Thanh Khưu sơn, ý đồ cướp đi pháp thân của Đế thượng. Bởi vì được phát hiện kịp thời, nên nữ tử kia không đạt được mục đích tuy nhiên vẫn khiến cho pháp thân của Đế thượng chịu tổn thương nặng nề, ba hồn bảy phách sau khi quay về thân thể lại thiếu mất hai phách”.
Ta ngỡ ngàng lặp lại lần nữa: “Ba hồn bảy phách lại thiếu mất hai phách”, chậm chạp một lúc lâu sau mới hiểu được hàm ý trong đó, lại ngẩng đầu hỏi Kiếm Minh: “Vậy nữ tử che mặt kia là ai? Tại sao lại muốn cướp pháp thân của Đế quân?”. Nó lắc đầu. Ta vội vàng hỏi: “Thế còn nguyên thần của Đế quân bây giờ ở đâu?” Kiếm Minh thở dài: “Đã xuống trần gian rồi”.
3.
Thiếu đi hai phách thì chỉ còn cách tiến vào lục đạo luân hồi, chờ đến khi dưỡng đủ hồn phách mới có thể quay trở về thiên giới.
Còn về chuyện dưỡng nguyên thần phải mất bao lâu, nếu nhanh thì chỉ cần khắc sau là được, còn chậm thì có khả năng phải mất đến một, hai kiếp.
Kiếm Minh nói: “Cô cô yên tâm, kiếp này Đế thượng đầu thai vào một gia đình giàu có, sẽ được sống một cuộc đời nhàn hạ thư thái. Thân phận của Đế thượng không giống với những thần tiên tầm thường khác, đã có Mệnh Cách tinh quân chăm lo rồi, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu”.
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng ta vẫn buồn rầu không vui. Có lẽ nhìn ra được sự buồn bã của ta, Kiếm Minh nói: “Vừa hay bên dưới có gửi tặng vài hộp tiên trà thượng đẳng, con đang định chọn ra hai hộp mang đến biếu Mệnh Cách tinh quân, xem như lễ vật tạ ơn. Hay là cô cô cùng đi với con luôn, có thể còn hỏi thăm được tình hình xác thực hơn từ chỗ Mệnh Cách tinh quân đấy”.
Năm ngày sau, chúng ta đến bái phỏng Mệnh Cách tinh quân, ông búi tóc cao, năm chòm râu dài bạc trắng trông vô cùng tiên phong đạo cốt*, ông mỉm cười đón nhận hai hộp tiên trà, nói với Kiếm Minh: “Mấy ngày nay ở tại nhân gian, Chi Liên đế quân ăn được ngủ được, chư vị đừng lo lắng”.
* Phong cách của người tu tiên.
Kiếm Minh nhân cơ hội nói: “Có tiên quân trông coi, đương nhiên không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Chẳng qua công chúa nhà ta rất bận lòng, không biết tiên quân có thể cho mượn Chiêm Mệnh trì để chúng ta xem thử tình hình tại phàm trần của Đế thượng không?”.
Khuôn mặt Mệnh Cách tình quân hiện ra thần sắc tiếc nuối, ông lắc đầu: “Bình thường thì không sao, hôm nay thật không may, Diêm Vương tại địa phủ mấy ngày nay đang chỉnh lý lại sổ sách, ta cho ngài ấy mượn Chiêm Mệnh trì để đối chiếu số mệnh rồi. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết một chuyện về Đế thượng nhà ngươi, kể ra thì cũng xem là một việc đáng mừng”.
Kiếm Minh vui mừng: “Vậy xin tiên quân hãy cho ta hay”.
Mệnh Cách tinh quân nói: “Phàm nhân mà Chi Liên đế quân đầu thai trong kiếp này, trong số mệnh đã an bài có một mối nhân duyên, đó chính là vào những ngày sắp tới”.
Ra khỏi Mệnh Cách phủ, Kiếm Minh nói chuyện đều mang ý an ủi: “Cô cô, người cũng biết mà, một kiếp tại phàm trần chẳng qua chỉ là nghiệp quả ngắn ngủi trong lục đạo luân hồi, không thể xem là thật được”. Ta gật đầu: “Ta biết mà, ta biết mà”.
Nói xong, phía trước có một đội thiên binh đang đi tới, phía sau thiên binh áp giải một tiên nữ thần sắc ủ rũ. Người dẫn đầu vẫy tay chào tiên đồng của Mệnh Cách phủ, nói: “Tiên nữ này phạm tội trộm cắp, sắp bị chém đứt tiên căn, đày xuống trần gian, thế nên ta đến phủ tiên quân lĩnh một phần số kiếp cho nàng ta, làm phiền tiên đồng bẩm báo giúp cho”.
Ta đang định nhấc chân bỏ đi, nghe vậy lập tức dừng bước. Ta nói với Kiếm Minh: “Vậy chúng ta cáo biệt ở đây đi! Có cơ hội con hãy đến tầng thứ nhất thiên giới thăm Hàn Nhi nhé”. Lệnh bài trên người Kiếm Minh có hạn chế, không giống như tấm mà ta lấy được từ chỗ sư huynh. Cho nên vẻ mặt nó viết rõ ý muốn lập tức theo ta đi tìm Hàn Nhi, nhưng lại không thể không vì tình thế bức bách mà phải ngậm ngùi bỏ đi. Ta vừa tiễn nó đi, Nhất Chi Mai đã sớm không nhịn nổi nữa, cuống cuồng nói: “Cô cô, cơ hội tốt như vậy, chúng ta không xuống trần gian một chuyến sao?”.
Suy nghĩ của nó giống hệt như ta.
Ngay sau đó, nhân lúc thiên binh không chú ý, ta và Nhất Chi Mai hóa thành một làn khói trắng, nấp vào chiếc trâm hoa cài tóc của tiên nữ nọ. Vừa đúng lúc vị thiên binh dẫn đầu giao nhận với Mệnh Cách tinh quân xong, lập tức dẫn tiên nữ đến Nam Thiên Môn, sau khi giao môn phù* liền đẩy tiên nữ kia xuống dưới, cứ như vậy, bản tiên cô đã thuận lợi đi xuống phàm trần.
* Môn phù: Lệnh bài qua cửa.
Đáng tiếc là, những tin tức bản tiên cô nghe được có hạn, chỉ biết rằng gần kinh thành có một nơi gọi là Xương huyện, Chi Liên đế quân đầu thai vào một công tử phú hộ, còn cụ thể thế nào thì không rõ. Tuy nhiên, chuyện này cũng dễ xử lý, chỉ cần biết được địa danh, sau khi đến đó thì vào tửu lầu lớn nhất, tìm một người thông thạo tình hình bản địa để hỏi ra vài vị phú hộ trong thành, rồi cứ thăm dò từng chỗ một là được. Bản tiên cô thân là thần tiên, tuy cấp bậc không cao, nhưng những chuyện cỏn con thế này sao có thể làm khó được ta.
Đến nơi mới biết, ta căn bản chẳng cần tìm làm gì.
Đại Liên và Tiểu Liên công tử nhà Lý viên ngoại giàu nhất