vào cửa ải đầm nước bị cấm sử dụng tiên thuật, mấy chiếc đuôi rậm lông còn lại của nó bắt đầu lộ ra, ta đã cố vờ như không biết. May nhờ vị cá chép tinh này thông minh quá nên bây giờ mới phát hiện ra.
Ả ta hưng phấn nói: "Cửu Vĩ Thiên Hồ là hậu duệ của tộc Hồ thời thượng cổ, khả năng sinh sôi rất cao, những con hồ ly bình thường phải trải qua sự tu luyện gian khổ mới có thể mọc ra từng cái đuôi một. Những con vừa sinh ra đã có được thân thể là Cửu Vĩ Thiên Hồ thì chỉ có thể là hậu duệ chính thống của Hồ vương thôi! ".
"Lẽ nào…", cá chép tinh kinh hoảng nói: "Tiểu hồ này chính là? ".
"Quan hệ giữa vị tỷ tỷ này và Đế quân là?! ".
Ta ngoáy lỗ tai, vị đại tỷ cá chép tinh này nhanh mồm nhanh miệng như vậy, thật khổ cực cho ả, sống đến bây giờ mà vẫn chưa bị người ta diệt khẩu. Nhìn thấy ả kích động đến nỗi khuôn ngực phập phồng như có điều muốn nói, Đế quân và nhi tử ta vẫn thản nhiên như không, còn bản tiên cô đang định nhắm mắt dưỡng thần. Đột nhiên, một bóng xám hiện lên, tự nhiên ở đâu xuất hiện một cái đuôi rắn cực lớn cuộn lại, đại tỷ cá chép hét thảm rồi dùng tư thế thê thảm cực độ mà ngã nhào xuống sông.
"Cứu mạng! ".
Nhất Chi Mai thè lưỡi rắn chửi ầm ĩ: "Lỗ tai của lão tử sắp bị ngươi ồn ào làm điếc rồi! ".
Ánh mắt Đế quân lóe lên, hơi chau mày nhìn về phía cá chép tinh. Bản tiên cô cười khan nói: “Chắc Đế quân không định vớt ả ta lên chứ?”.
Đế quân trầm mặc.
“Ả ta vốn là họ nhà cá, thả xuống sông thì hợp quá còn gì”, ta cung kính nói: “Ta với Đế quân cũng xem như quen biết, có những lời trong tận đáy lòng không thể không nói ra”.
Đế quân dịu dàng: “Cứ nói”.
Ta thật tâm thật ý nói: “Tuy trên thiên giới, địa vị cao thấp rất quan trọng, nhưng muốn tìm kiếm một tiên lữ cùng mình chung sống trọn kiếp thì cũng phải tìm một người dễ ở chung mới được. Chứ như vài thượng tiên phẩm cấp tôn quý, nhưng lại kiêu căng ngạo mạn, tính tình khó chịu, nếu ở chung nhất định sẽ mệt mỏi vô cùng. Ngược lại, có vài vị tiên tuy rằng phẩm cấp hơi thấp...”. Bản tiên cô nói bóng nói gió: “Tuy rằng phẩm cấp hơi thấp một chút, nhưng tính tình đức hạnh khỏi nói, chăm chỉ cần cù, cư xử lễ độ, ưm. .. còn dịu dàng khiêm tốn nữa...”.
Vừa nói xong, quay sang liền thấy khuôn mặt co rúm của Nhất Chi Mai, trong lòng ta nhịn không được mà thầm mắng một câu.
Đế quân nói: “Cho dù phẩm cấp cao hay thấp, ta đều thích”.
Câu nói này còn khiến ta khó chịu hơn là y trực tiếp nói với bản tiên cô rằng “Ta thích người có phẩm cấp cao hơn”. Ta yên lặng lúc lâu, đành phải thu lại hoàn toàn chút ý muốn nhỏ nhoi của mình, cười giả lả nói: “Nếu vậy, Đế quân phải cẩn thận đấy”.
Đế quân như có gì muốn nói lại thôi: “Cô cô...”.
Bản tiên cô chỉ về phía đại tỷ cá chép, tốt bụng nhắc nhở: “Đế quân mau đi cứu đi, vị tiên liêu kia e là sắp trợn trắng mắt rồi”.
Quãng đường sau đó, không khí đương nhiên chẳng thể tốt đẹp nổi.
Sau khi cá chép tinh được vớt lên dường như rất khiếp sợ Nhất Chi Mai, thức thời mà co ro ở đuôi thuyền tắm mưa. Nhất Chi Mai xung phong đứng ra che dù cho ta, ta biết tên này nhất định là cố ý. Cái đuôi hắn cuộn lại, chiếc dù giấy xoay một vòng trên không, nước mưa dính trên dù liền bắn tung tóe lên khuôn mặt Đế quân. Nếu như lúc bình thường, đối tượng là một người khác chẳng liên quan, bản tiên cô nhất định sẽ phì cười ra tiếng, nhưng lúc này ta vờ như không thấy, ánh mắt vẫn nhìn thẳng phía trước. Sắc mặt ta tối sầm, cực kỳ u ám.
6.
Kết quả của vòng này quả là ngoài dự đoán, vị tiên quân cập bờ sớm nhất đã bị loại.
Đại tỷ cá chép hô hào cầu cứu trên đường đúng là có vấn đề, lúc chúng ta lên bờ mới biết những tiên quân khác khi đi trên đường cũng gặp phải chuyện y như vậy. Đối mặt với vị khách không mời gian xảo gặp ở giữa đường, các tiên quân khác hầu như đều đương đầu với nguy hiểm lật thuyền mà cho đi nhờ sang bên kia sông. Chỉ có mỗi tiên quân này một mực cảm thấy đây là vòng thi đua thuyền nhanh, thế nên liền tàn nhẫn cự tuyệt lời kêu cứu của cá chép tinh, vội vội vàng vàng như chạy đi đầu thai mà chèo thuyền về tới bờ bên kia. Mới đầu, trên mặt hắn còn mang theo chút đắc ý, sau khi nghe thấy mình bị loại, mãi một lúc lâu mà chưa hồi thần nổi.
Chúng ta là người tới chậm nhất, tiên nữ của Linh Tựu cung chờ chúng ta lên bờ xong, mới thong thả nói? “Tại phàm trần có một câu tục ngữ để hình dung nhân duyên, ‘tu mười năm mới được đi cung thuyền’. Đế Cơ từng nói, ân nghĩa phu thê cũng giống như việc tu để được cùng thuyền vậy. Nếu như cả hai cùng ở trong tình trạng nguy cấp, nhất định phải tìm một người có thể đồng cam cộng khổ, cùng ngồi chung một thuyền. Chư vị tiên quân cho dù đang ở trong tình thế khó khăn, vẫn có thể đưa tay cứu giúp tiên liêu không hề quen biết gặp giữa đường, quả không làm Đế Cơ thất vọng”.
Không chỉ là không hề làm Đế Cơ thất vọng, mà phải nên biểu dương mới đúng. Nhìn xem, giày vò như vậy, Chi Liên đế quân lúc đầu anh tuấn phóng khoáng là thế, bây giờ bị ngâm nước đến nỗi hệt như một cây dưa chua, bộ dạng mê đắm cảm động trời xanh. Ta vừa lên bờ đã thấy Hoành Thanh đang đứng lấp ló ở đằng xa, đang định bước tới phía đó thì tay bỗng dưng bị kéo lại, toàn thân ta lấp lánh ánh sáng bạc, y phục trên người vốn bị nước mưa và nước sông làm ướt tức khắc được tiên thuật do bàn tay kia truyền tới hong khô. Ta ngại ngùng gạt tay y ra nói: “Đa tạ, đa tạ”.
Đế quân chau mày cúi đầu, trên gương mặt dường như thoáng qua thần sắc phức tạp.
“Cô cô đã từng gặp Thiên Đế bệ hạ chưa?”
Ta không biết tại sao y lại hỏi như vậy nhưng cũng đáp đúng sự thật: “Chưa từng”. Trong đầu ta lóe lên một ý nghĩ, bất giác cười chua xót: “Đế quân cứ yên tâm, chuyện giữa chúng ta chẳng qua chỉ là một sai lầm ngẫu nhiên. Cho dù gặp được Thiên Đế bệ hạ, ta cũng không nhiều lời gì đâu, tuyệt đối sẽ không phá vỡ mới nhân duyên tốt đẹp giữa huynh và Đế Cơ, còn về Hàn Nhi...”.
Ta nhíu mày, không cam nguyện gọi tên nhi tử vài lần, để cho nó ra diễn phụ tử tình thâm với phụ thân nó một hồi. Nào ngờ nhóc con vẫn nằm bẹp trong giỏ trúc sau lưng ta, không hề có động tĩnh gì. Ta mừng thầm trong bụng, trên mặt vẫn làm bộ làm tịch nói: “Ôi, tiểu tử này không biết đang giận dỗi gì nữa đây, thôi sau này có cơ hội rồi gặp lại cũng được”.
Sau này làm gì còn cơ hội để mà gặp lại chứ. Y đã chọn lựa như vậy rồi, bản tiên cô mà còn tiếp cận y nữa thì ta chính là con heo. Thế nhưng, những lời như “Thanh Sơn bất cải, lục thủy trường lưu*” thì vẫn phải nói, nó còn thể hiện khí phách của bản tiên cô nữa.
*Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu: Núi xanh không đổi dời, nước biếc vẫn còn chảy mãi. Ý nói vạn vật vẫn còn mãi không thay đổi, thường nói vào những lúc từ biệt, ý bảo nằm dài tháng rộng, sau này sẽ còn cơ hội gặp lại.
Đế quân dường như không cảm nhận được một chút ý từ biệt trong lời nói của bản tiên cô, y nói: “Chưa từng gặp được Thiên Đế, vậy tấm lệnh bài thông hành trên người cô cô từ đâu mà có?”.
Ta thản nhiên đáp: “Một vị tiên liêu quen thân với ta đã giúp đỡ”. Cũng không biết sau khi sư huynh tỉnh lại mà phát hiện ta chôm mất tiền bạc và lệnh bài của hắn thì sẽ có vẻ mặt như thế nào. Nghĩ lại thì ta đến Linh Tựu cung phá rối “thùng nước đục” này đúng là một việc rất ngu xuẩn, chắc ta nên đến phủ của Thiên Xu tinh quân tìm sư huynh trước, chủ động nhận sai với hắn, đó mới là chuyện đúng đắn.
Ta vừa vẫy tay với Hoành Thanh, liền nghe thấy Đế quân vội vàng gọi: “Chờ đã”.
Ta nói: “Đế quân có chuyện gì xin cứ nói”.
Chi Liên đế quân nói: “Người... không hay đến tầng thứ ba thiên giới phải không. Chờ chuyện ở đây kết thúc, có muốn đến phủ Thanh Liên của ta ngồi chơi một chút không? Kiếm Minh, Tư Đàn đều rất nhớ cô cô và Hàn Nhi”.
Ta đáp: “Tính cách của nhóc trọc đầu và ta rất hợp nhau, ta cũng rất nhớ nó... nhưng để tới lúc đó hẵng nói”.
Đế quân đang định nói gì đó, thì có hai tiên nữ của Linh Tựu cung đứng chắn trước mặt chúng ta, nói một câu hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của ta: Tương Nghi tỷ tỷ của họ có lời mời. Lúc này Hoành Thanh chạy lại cười mỉm hỏi: “Không biết Tương Nghi tiên tử truyền thị nữ của ta đến có chuyện gì?”.
Hai tiên nữ lắc đầu. Ta bất giác chau mày, lại nhìn thấy Hoành Thanh nháy mắt với ta, trên mặt hắn viết rõ ràng mấy chữ “Muội cứ an tâm đi”. Ta lại lén liếc nhìn Chi Liên đế quân, vẻ mặt y cũng rất bình tĩnh. Bản tiên cô chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả, đành phải đi theo mấy tiên nữ kia.
Trong lòng ta thầm suy xét, với giao tình giữa ta và sư huynh, hắn nhất định không thể bởi vì một tấm lệnh bài thông hành mà đi tố cáo ta. Còn chuyện Nhất Chi Mai nhập vào Tiểu vương tử ma giới bây giờ đã là vụ án không có manh mối. Không lẽ bởi vì chuyện Thiên Hậu triệu kiến ta?
Họ không dẫn ta đến điện chấp sự lúc trước từng tới, mà rẽ trái rẽ phải, tiến vào một tòa cung điện càng vắng vẻ hơn. Trên đường đi, ta nghe hai vị tiên nữ khe khẽ bàn luận với nhau: Họ vừa mắt với vị tiên quân nào nhất, tại trận địa sa mạc còn có những thử thách nào nữa...
Một người hưng phấn nói: “Thật lòng mà nói, ta chẳng thích những thử thách chém chém giết giết chút nào, nếu cái nào cũng giống như trận địa sa mạc thì tốt quá”. Người còn lại hiếu kỳ hỏi: “Thế nào? Lẽ nào không phải thi sức chịu đựng, đi bộ xuyên qua sa mạc sao?”. Vị tiên nữ kia lắc đầu nguây nguẩy: “Sao có thể. Thử thách qua đầm nước không được sử dụng pháp lực chỉ là ngoại lệ thôi. Còn thử thách lần này là...”.
Đáng tiếc, ta còn chưa nghe được thử thách lần này là gì, bởi vì hai tiên nữ kia đã dẫn ta đi vòng qua điện chấp sự, tiếng nói lập tức im bặt, vẻ mặt trang trọng, bộ dạng hệt như đi vào vùng nội viện cấm địa vậy. Lại đi vòng qua một dãy hành lang uốn khúc tiên khí mờ ảo, một tòa cung điện xuất hiện trong rừng cây hạnh tiên đang ra quả xanh ngắt xem ra đã đến địa điểm cần tới rồi. Một trong hai tiên nữ hướng về bên trong nhỏ giọng bẩm báo, sau đó lập tức im lặng khom lưng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Ban đầu bản tiên cô bị mấy chùm quả hạnh hớp mất hồn cho nên mới chảy nước miếng, lúc sau liền sững sờ bới phong thái của nơi này. Ta ngoan ngoãn theo sự chỉ dẫn mà bước vào điện, nhìn tới nhìn lui, bên trong vô cùng nguy nga lộng lẫy, đáng tiếc là chẳng có bàn ghế hay vài chỗ để ngồi, không có bất cứ vị thần tiên nào ở đây, thế mà cửa đại điện phía sau ta đột nhiên đóng sầm, làm bản tiên cô giật bắn mình.
Cửa vừa đóng, trong đại điện tức khắc vang lên tiếng nói trầm thấp của một nam nhân.
“Ngươi thật to gan! Chỉ là một tiểu tiên nữ thấp kém mà lại dám trà trộn vào buổi kén rể của Đế Cơ, ý đồ gây rối.”
Bản tiên cô xoa xoa da gà nổi lên hai bên tay, nói: “Ngươi là ai? Giả danh nghĩa của Tương Nghi tiên tử lừa ta đến đây làm gì?”.
Nam nhân cười quái đản: “Khì khì khì, ngươi cũng có chút thông minh đấy”.
Nhất Chi Mai đang trốn trong tay áo truyền mật âm cho ta: “Cô cô, qua tiếng cười của hắn con có thể nghe ra được, thanh âm này rất quen tai”
Ta nói: “Thượng tiên có điều gì cần dặn dò, sao không lộ diện, để tiểu tiên biết mà hành lễ”.
“Không cần! Ngươi dám phá hoại việc kén rể của Đế Cơ, may mà Đế Cơ phát hiện ra sớm. Hậu quả bây giờ ngươi đã hiểu rồi đấy, hôm nay ngươ