Chi Liên đế quân nói: "Kẻ làm loạn lúc nãy vừa được đưa đến điện chập sự* không bao lâu thì đột nhiên ngất đi hơn một khắc, sau khi tỉnh lại hỏi cái gì cũng bảo là không biết, thoái thác tất cả mọi chuyện. Hoành Thanh đế quân xưa nay đều rất thông minh nhanh nhạy, không biết suy nghĩ thế nào về chuyện này? ".
* Điện chấp sự: Cung điên chuyên để xử ly sự vụ.
Tiểu vương tử ma giới tội nghiệp, bản tiên cô thật sự cảm thấy áy náy với ngươi nhiều lắm.
Hoành Thanh thong thả đáp: "Trong chuyện này đương nhiên là phải có nguyên do rồi. Hay là có lúc nào đó Chi Liên đế quân không cẩn thận đắc tội với Tiểu vương tử ma giới? ".
Chi Liên đế quân hừ lạnh, sóng mắt quét quanh một vòng rồi nói: "Ta thì lại không biết từ khi nào bên cạnh Hoành Thanh đế quân lại có thêm một thị nữ, nhưng sao bây giờ lại không thấy bóng dáng thị nữ ấy đâu thế? ".
Bản tiên cô đã hóa thành một nam tiên vô danh, lúc này tâm trạng từ oán hận chuyển dần sang lo lắng, liên tục lau mồ hôi, nghe y nói thế, tay ta liền run lên, khăn tay rơi xuống đất. Ngay tức khắc hai ánh mắt lạnh buốt nhìn thẳng vào người ta, khiến ta hoảng sợ đến nỗi lông tơ dựng đứng hết cả. Hoành Thanh phất tay một cái đã nhặt được chiếc khắn tay lên.
"Bản thượng quân gần đây đúng là mới thu nhận một thị nữ, trông cũng khá vừa mắt nên giữ ở bên người để sớm tối bên nhau… Vị tiên liêu này sao trông quen thế nhỉ, xưng hô sao đây? "
"Bản tiên là Nhất Chi Mai, chỉ là một tán tiên*. Vị này là Phượng vương của Hỏa Ngô sơn, đúng chứ? Thất kinh! Còn đây là? "
* Tán tiên: thần tiên trên thiên giới nhưng không được phong tước hiệu.
Hoành Thanh cười mỉm nói: "Đây là Chi Liên đế quân ở Thanh Khưu. Sao? Chưa từng thấy qua à? ".
Bản tiên cô đột nhiên cảm thấy mình cười hình như hơi đáng sợ, chua ngoa nói: "Thấy qua rồi thì sao chứ? Tiểu tiên thân phận hèn mọn, tất nhiên không thể lọt vào pháp nhãn của Chi Liên đế quân cao cao tại thượng đây".
Bộ dàng thù sâu hận lớn của ta hiển nhiên khiến Chi Liên đế quân giật mình, trên mặt hiện lên thần sắc ngạc nhiên, nhưng lập tức lạnh nhạt nói: "Vị tiên liêu nói đùa rồi, tán tiên bình thường sao có thể đến nơi này được? ", ánh mắt quay qua nhìn ta một lượt.
Trên người ta lại nổi thêm một lớp mồ hôi lạnh nữa.
May là các tiên quân đã bắt đầu vượt ải, hai ánh mắt sắc lẹm kia cũng nhanh chóng rời đi chỗ khác, ta ngập ngừng truyền âm cho Nhất Chi Mai: "Lần này ngươi có thành công nổi không? ", giọng điệu không tín nhiệm đả kích nặng nề lên lòng tự trọng của Nhất Chi Mai. Ta vừa chuẩn bị đi hướng vào cửa ải, cổ tay đã bị túm lại, bên tai vang lên tiếng nói có chút tức giận của Hoành Thanh: "Lần này muội chớ có làm chuyện ngu ngốc nữa, nếu không ta sẽ vạch trần muội đấy".
Ta giậm chân: " Huynh…".
Hoành Thanh trợn mắt: "Thế nào? ".
Bản tiên cô định nói là" Huynh đừng có nhiều chuyện", thế nhưng khi lời ra đến miệng thì lại nhút nhát đổi thành: "Huynh trả khăn lại cho ta". Hoành thanh cười hừ một tiếng, trến mặt lại mang theo ý cười, vừa buống tay phút chốc đã không thấy đạu nữa.
Các vị tiên nữ của Linh Tựu cung đang đứng nhìn chằm chằm như hổ đói, tuy rằng bản tiên cô đã hóa thành hình dáng khác, chúng quy cũng là do Hoành Thanh bảo đảm mới được vào, mà người bảm đảm cho ta lại cảnh cáo ta không được có tâm ý thừa nước đục thả câu. Tuy nhiên không thừa nước đục thả câu được thì ta len lén để Nhất Chi Mai ra quấy rối cũng được mà…
Thấy ta lúc lâu vẫn chưa có động tĩnh gì, Nhất Chi Mai sốt ruột xoay vong vòng, liên thanh thúc giục: "Cô cô, sắp bắt đầu vượt ải rồi, không đi nữa là trễ đó, hay là cô cô không tin con? Lần này con nhất định thành công mà! ". Ta thở dài, uể oải nói: "Nếu ngươi thừa sức lực mà không có việc gì làm thì lại đây dựng một cái mái che nắng cho cô cô đi, nóng chết đi được".
Ta ôm lấy nhi tử từ trong giỏ trúc sau lưng ra. Nhóc con lúc này đã hai mắt vô thần, hai cái tai bình thường dựng đứng lên mà giờ lại ủ rũ cụp xuống, cái đuôi vốn rậm lông cũng cụp xuống, da lông bóng loáng xinh xắn bị hơi nóng hun cho ướt mèm, dính bết lại với nhau. Bản tiên cô trông mà lòng đau như cắt vừa lấy tay áo lau mồ hôi cho nó, vừa đút cho nó chút nước, sau đó đọc khẩu quyết hóa ra một cái quạt để quạt mát giúp nhi tử. Nhất Chi Mai cũng rất lanh lợi, thật sự dưng một mái che cho ta, xung quanh là rèm châu buông rủ, rèm châu này không biết làm bằng cái gì mà con phả ra hơi mát lạnh, ngăn chặn được một nửa khí nóng của thất sắc Hỏa Diệm sơn. Nhất Chi Mai không chỉ dựng mái che mà còn hóa ra một chiếc trường kỷ lớn, làm xong mọi việc mới nằm xuống bên, dùng đuôi kẹp lấy chiếc quạt hương bồ lớn mà quạt cho chúng ta. Bản tiên cô quả thật rất hài lòng.
Ta và Hàn Nhi không thể sánh bằng những vị thượng tiên có tu vi thâm hậu kia, có thể dùng tiên thuật để chống lại khí nóng, cho nên trông chúng ta mới thảm hại thế này.
Trong lòng ta thầm nói: "Thôi bỏ đi! ".
Thật ra, suy nghĩ của ta cũng rất đơn giản, có thể tranh thì cứ tranh, còn nếu không tranh được thì trút giận một chút coi như xong.
Trong chuyện tình yêu nam nữ, phải "ngươi tình ta nguyện" mới được. Chi Liên đế quân muốn tìm cho mình một bạn đời xứng đôi, bản tiên cô có thể bắt y rồi trói chặt bên người mãi mãi hay sao? Không có được trái tim thì cho dù chiếm được thể xác cũng chỉ để giày vò nhau thôi. Thôi thì sảng khoái đoạn tuyệt cho dứt khoát, cùng lắm thì bản tiên cô lại đau lòng thêm một trăm, hai trăm năm nữa, quay đầu nhìn lại vẫn là một thần tiên vui vẻ.
Khí mát thoang thoảng vô cùng dễ chịu nên bản tiên cô dùng đang trong tình trạng đau khổ bi thương độc nhất vô nhị trong thiên hạ cũng có thể đánh một giấc, sau đó ta liền bị một tràng tiếng huyên náo đánh thức. Mãi một lúc sau mới hồi thần, ta nhìn ra ngoài thì thấy toàn bộ lửa ở thất sắc Hỏa Diệm sơn đã bị dập hết. Một tay Hoành Thanh cầm cả bảy chiếc quạt màu sắc khác nhau, các tiên quan cùng muốn vượt ải đang vây xung quanh hắn, mồm năm miệng mười mà la hét ầm ĩ, có người thì sắc mặt khó coi, người thì phẫn nộ, người thì sững sờ.
Ngay cả Nhất Chi Mai cũng lộ vẻ mặt kỳ quái, ngừng lại không quạt nữa.
Ta sửng sốt, hiểu rằng mình dường như đã bỏ qua một màn kịch hấp dẫn rồi: "Vừa xảy ra chuyện gì thế? ".
Nhất Chi Mai nói: "Hoành Thanh đế quân dùng thủ đoạn cạnh tranh không chính đáng, giành hết bảy chiếc quạt về tay mình rồi".
Ngừng lại một lúc, nó mới tặc lưỡi nói tiếp: "Tộc Phượng Hoàng thiên về tính hỏa, chiếc quạt ba tiêu có thể dập lửa đương nhiên chính là thiên địch của tộc này. Xem ra Hoành Thanh đế quân có thể cảm ứng đặc biệt với bảy chiếc quạt, lúc tìm nó có dễ dàng thì cũng là chuyện hiển nhiên. Nhưng làm như vậy hao tốn rất nhiều nguyên khí, không biết đầu óc của hắn bị khí nóng làm cho hồ đồ rồi hay sao mà lại đi làm những việc tốn sức lại chẳng được lợi ích gì thể nhỉ? ".
Trong lòng ta căng thẳng hẳn lên. Lúc này vài tiên nữ của Linh Tựu cung đi về phía Hoành Thanh, một người lúng túng nói: "Hoành Thanh đế quân, việc ngài làm không hợp với quy định…". Chân mày Hoành Thanh dựng ngược lên: "Quy định quả thật viết mỗi tiên một chiếc quạt, nhưng cũng có viết là một tiên không được nhiều quạt đâu! Ngươi dựa vào cái gì mà nói không hợp quy định? ".
Một tiên nữ khác nhanh trí hơn, liên tục bồi tội, dùng những lời lẽ nhỏ nhẹ mời các vị tiên quân khác hãy yên lặng chờ một lạt, sau đó quay qua nói với Hoành Thanh: "Tương Nghi tỷ tỷ mời Đế quân đến chỗ khác thương nghị".
Nhất Chi Mai nhìn ngang nhìn ngửa, cực kỳ hưng phấn xem náo nhiệt. Hỏa Diệm sơn đã sớm bị lửa thiêu đỏ rực, khí nóng vẫn bốc lên từng đợt. Bản tiên cô không khỏi lên tiếng sai bảo: "Quạt tiếp đi". Lỗ tai nhi tử khẽ động, cằm dụi dụi tìm một vị trí thoải mái tiếp tục ngủ vùi. Bản tiên cô cũng cảm thấy cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hết, nước mắt rơm rớm nơi khóe mi, không nén nổi ngáp dài một cái. Miệng mới há được một nửa đã nghe thấy tiếng nói băn khoăn của Nhất Chi Mai: "Cô cô, kẻ phụ tình của cô cô đang nhìn sang bên này nè".
Ta đã sớm biết được kết quả của cuộc thương nghị này, bởi vì cách đó không lâu, vị tiên nữ tên là Tương Nghi kia và một vị tiên nữ cũng kiêu căng hợm hĩnh không kém cùng nhau cầm theo cờ lệnh di tới, nghe nói là họ nhận lệnh của Đế Cơ, tạo lửa tại Hỏa Diệm sơn thêm lần nữa, sau đó đưa sáu chiếc quạt ba tiêu vào trong biển lửa. Những người muốn vượt ải thì tiếp tục vượt ải, bây giờ trên tay Hoành Thanh chỉ còn một chiếc quạt mà thôi.
Bản tiên cô động viên nói: "Chiếc quạt trong tay Hoành Thanh đế quân màu sắc rực rỡ lóa mắt, vừa nhìn là biết đây là chiếc đẹp nhất rồi, rất nổi bật".
Sắc mặt Hoành Thanh vô cùng u ám, vẫn không cam tâm mà nói: "Đúng là phí sức! ".
Nhìn khuôn mặt hắn trắng bệch, ta xúc động nói: Không phải vì ta nên huynh mới làm như vậy chứ? Hoành Thanh liếc ta: "Đừng có mà tự đa tình". Ta nói: Dù thế nào thì ta cũng nợ ân tình của huynh. Hoành Thanh hừ một tiếng, trên mặt lại hiện lên thần sắc dễ chịu. Ta vội vàng rót sạch tiên lộ* đưa tới, lấy lòng nói: "Huynh cứ nghỉ ngơi đã".
* Tiên lộ: Chỉ nước sương tiên ngọt lành.
Quá trình vượt ải bên kia cũng đã sắp kết thúc, không ngoài dự đoán, Chi Liên đế quân là một trong sáu vị tiên quân qua ải.
Núi đao biển lửa, tiếp theo là đến đầm nước, đưa mắt nhìn ra xa là bọt nước cuồn cuộn trắng xóa, đây chính là một con sông lớn.
Các tiên nữ của Linh Tựu cung dẫn chúng ta qua đó, bản tiên cô không có tâm lý chuẩn bị, bị luồng gió ẩm ướt thổi cho rùng mình.
Ác độc quá! Vừa nãy thì nóng bức, thình lình lại lạnh như thế này, vị tiên nào thân thể không cường tráng, không tiêu mới là lạ!
Bên bờ có buộc bảy chiếc thuyền nhỏ. Tiên nữ của Linh Tựu cung cười mỉm nói: "Lần này các vị tiên quân chỉ cần chèo thuyền qua sông là được. Chỉ có điều, trong lúc qua sông không được sử dụng tiên thuật. Có qua được ải này hay không, sau khi qua đến bờ bên kia sẽ công bố".
Chúng tiên ngơ ngác nhìn nhau.
Hoành Thanh nói: "Rất tuyệt! Không ngờ ở tầng thứ ba thiên giới mà còn có thể thể nghiệm cảm giác của người lái đò phàm tục".
Ta thì lại nhìn chằm chằm một bên cánh tay của hắn, nói: "Lần này phải dùng nhiều sức đấy, cánh tay của huynh có ổn không? ". Từ lúc nãy ta đã thấy Hoành Thanh xoa nắn, chắc là bị thương rồi. Chiếc thuyền kia trông vừa nhỏ vừa yếu, chắc chỉ có thể cho một người ngồi, bản tiên cô mà còn đi nhờ chiếc thuyền đó, không khéo vừa có trận gió thổi qua đã không giữ vững được lại còn lật cả thuyền ấy chứ. Giả sử như lúc này người chèo thuyền bị thương ở tay thì thật sự không ổn rồi. Bản tiên cô dựa vào thực tế mà suy nghĩ như vậy, bất giác nhíu chặt chân mày. Hoành Thanh thì giống như thình lình nghe thấy cái gì tuyệt diệu lắm, hai mắt sáng rực nhìn ta, còn nở nụ cười ngọt ngào.
Trong lúc ta bị đôi mắt phát sáng của Hoành Thanh nhìn đến mức lúng túng không biết phải làm sao thì bỗng một tiếng nói vang lên: "Cô cô".
Vừa nghe thấy tiếng nói này ta liền sững người, quay đầu lại cười nhăn nhở: "Thì ra là Chi Liên đế quân, tại hạ là Nhất Chi Mai, huynh nhận nhầm người rồi".
Chi Liên đế quân không thèm nghe: "Cô cô, qua bên đây một chút đi".
Bản tiên cô bắt đầu tỏ vẻ không vui, nghiêm nghị đáp: "Chi Liên đế quân, đã nói là huynh nhận nhầm người rồi. Tuy tiểu tiên địa vị thấp kém, nh