o, bản tiên cô căn bản tranh không lại với quyền thế của người ta.
Ta đành một mình lẻ loi quay về phủ.
Còn chưa nuốt trôi ngụm trà, liền thấy tám vị nam thiếp của nữ thừa tướng như cùng lúc bổ nhào tới, bốn nguòi kéo tay, bốn người ôm chân, khóc như hoa lê trong mưa.
"Thừa tướng đại nhân, rốt cuộc X Nhi hầu hạ người không tốt ở điểm nào mà đến nỗi đại nhân vừa khỏe lại liền gấp rút tìm tình nhân mới? "
Bản tiên cô nhìn người nay khóc lóc, người kia nỉ non.
Thân là chủ nhân của một gia đình, ta lại lần nữa cảm thấy áp lực cực kỳ to lớn.
2.
Cơm no rượu say, ta tĩnh tâm xem xét kỹ càng thanh Cơ Canh kiếm và Hoành Thanh đã để lại, sau đó liền đánh một giấc.
Trong mơ ta thấy Cơ Canh đã hóa thân thành hình người, dùng ánh mắt vô tội nói với ta: "Cô cô, Cơ Canh chẳng qua chỉ là một vị thần bảo hộ nhỏ nhoi thôi, phương pháp đánh thức Xà tiên trong kiếm chỉ có cô cô mới biết mà". Ta hoảng quá mà tỉnh dậy, vừa mở mắt liền thấy quản sự đang đứng bên cạnh cười đến mức cả mặt toàn nếp nhăn.
"Đại nhân, theo sự dặn dò của người, vừa sáng ra hạ nhân đã đứng chờ trước cửa, quả nhiên cuối cùng cũng đợi được biểu thiếu gia* tới".
* Biểu thiếu gia: Người trong họ.
Tâm trạng cô đơn của ta lập tức như bắng tuyết tan chảy vui mừng hớn hở.
Y phục giày tất của nhi tử ta đều mới tinh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có một chút căng thẳng khó phát hiện. Nhóc trọc đầu lẽo đẽo theo bên cạnh đang nhìn ta chằm chằm, còn nở nụ cười ngây ngô. Tư Đàn dắt hai đứa đi vào, hếch cằm liếc ta một cái, vẻ mặt cứ như thể ta không đáng cho ả ta để tâm, cực kỳ không nể mắt.
Bản tiên cô độ lượng nói: " Người đâu, hãy chuẩn bị cho tỳ nữ của biểu thiếu gia gian phòng tốt một chút, đun thêm một thùng nước nóng rồi khiên qua cho cô ấy tắm rửa, nhìn cả người bẩn quá kìa! ".
Mặt Tư Đàn tái mét, đập bàn bỏ đi.
Đợi người tản đi hết, ta liền như "sói ác vồ dê", ôm ghì nhi tử vào lòng. Hơn nửa tháng trời, cuối cùng bản tiên cô mới có cảm giác tự hào của kẻ làm mẫu thân, được ôm chặt nhi tử trong lòng, làm sao có thể không khiến người ta nước mắt lưng tròng được cơ chứ!
Trò chuyện cả buổi trời, cộng thêm tay chân cùng lúc vừa xoa vừa nắn vừa ôm vừa bế kiếm đút cơm, bao luoên khoản tắm rửa, mới miễn cưỡng khiến nhi tử ta có chút cảm giác thân thiết với thân xác mới của mẫu thân nó. Để dễ tiêu cơm sau khi ăn, bản tiên cô hớn hở dắt nhi tử đi dạo quanh phủ, đúng lúc này thì quản gia mặt đầy nếp nhăn mới lau mồ hồi lật đật chạy tới: "Đại nhân, sát vách có động tĩnh rồi! Bắt đầu từ nãy ở hậu viện liên tục truyền đến tiếng đàn sáo! ".
Sau đó, lão nịnh bợ ghé sát miệng lại: "Vừa nãy tiểu nhân bạo gan bắc thang trèo lên nhìn lén bên kia một chút, chao ôi, Định Quốc công chúa đang mặc một bộ y phục mùa hè mỏng nhất trong những bộ mỏng, còn vén lên đến bắp đùi mà thưởng rượu cho hai vị công tử anh tuấn ấy".
Tay bản tiên cô miết một cái, vò nát một bông hoa tươi: "Tiếp túc thám thính! ".
Một khắc sau: "Công chúa và hai vị công tử đang đọc thơ, hết sức vui vẻ".
Hai khắc sau: "Công chúa đang ngâm thơ tình, hai vị công tử vỗ tay tán thưởng".
Ba khắc sau: "Công chúa bản thưởng ba chén mỹ tửu, hai vị công tử vui sướng uống cạn".
Nửa canh giờ sau: "Công chúa ngà ngà say".
Một canh giờ sau: "Hai vị công tử ngà ngà say".
Vị quản gia già nua ghé sát lại, nói dầy mưu mô: "Đại nhân, tiểu nhân đã gọi hơn mười tên hộ viện* cao to lực lưỡng, công phu quyền cước có thể sánh ngang với cao thủ đại nội. Nếu cần, đại nhân cứ phân phó, tiểu nhân nguyện vì đại nhân mà không tiếc máu chảy đầu rơi".
* Hộ viện: Hộ vệ trong phủ.
Bản tiên cô chua sót nghĩ, cho dù có đánh ngất công chúa như ả kỹ nữ già kia đi chăng nữa, thì hai vị đế quân cũng phải chịu theo bản tiên cô mới được. Không còn cách nào khác, bản tiên cô thở dài thườn thượt ba lượt, cô đơn ôm lấy nhi tử đi ngủ.
Nửa tỉnh nửa mơ, dường như ta còn nằm mộng thấy tên Hoành Thanh kia thở dài nói: "Ngủ gì mà say như con heo, đúng là chẳng có chút lương tâm". Bản tiên cô trong mơ nghe xong tâm trạng vô cùng sảng khoái, ngủ càng lúc càng say hơn.
Ngày hôm sau, ta ngủ tới khi mặt trời lên cao hơn ngọn sào mới chịu dậy, tình hình bên ngoài đã thay đổi cực lớn.
Chuyện thứ nhất, hoàng đế yêu quái trong cung đã gặp phải thích khách. Trên buổi chiều sáng, hắn nổi cơn thịnh nộ liên tục chém đầu không ít các đại thần. Nhờ đang ở phủ nghỉ ngơi mà bản tiên cô tránh được một kiếp. Ta đoán chuyện thích khách lần này chắc chắn có liên quan đến hai vị đế quân.
Chuyện thứ hai, chính là ở phủ Định Quốc công chúa bên cạnh. Đầu tiên là mới sáng ra bên đó đã gà bay chó chạy, Định Quốc công chúa xinh đẹp lẳng lơ không còn lẳng lơ nữa mà khóc lóc thê thảm đến mức suýt tung cả nóc nhà. Theo tin tức tuyệt mất mà Cẩu Thặng trong phủ ta lấy được từ người bạn tốt A Hoa ở phủ công chúa sát vách, không biết tại sao, sáng nay Định Quốc công chúa vừa thức dậy, trên khuôn mặt như hoa bỗng nổi lên một vết bớt to bằng cái bát ở bên má, cực kỳ xấu xí, ngay cả đứa con tư sinh* của công chúa cũng bị dọa khóc, cho nên xung quanh đang truy bắt tên hung thủ hạ độc và cao thủ có thể xóa vết bớt.
* Con tư sinh: Con riêng.
Công chúa đã trở nên như vậy cũng không còn mặt mũi nào giữ hai vị mỹ nam lại trong phủ, đành phải để cho họ cáo từ ra đi. Lúc đó, bản tiên cô còn đang ngủ ngon, gia định trong phủ không kịp xin chỉ thị của ta, quản gia già nua liền nắm bắt thời cơ, quyết định giữ hai vị mỹ nam lại. Chuyện này đã tạo thành hậu quả trực tiếp, đó chính là khi bản tiên cô dùng bữa sáng, trên bàn cơm còn có thêm hai người khệnh khạng ngồi chung.
Hoành Thanh nói: "Xem ra tinh thần sư muội rất tốt, tối qua quả thức ngủ rất ngon". Câu này nghe quen quen.
Ta cười khan: "Hai vị sư huynh, không biết chuyện tiếp theo phải làm thế nào đây? ".
Hoành Thanh đáp: "Cái này thì phải hỏi sư muội chứ. Phương pháp đánh thức Cơ Canh chỉ có một mình muội biết, muội đã nghĩ ra được gì chưa? ".
Ta đang gắp cái bánh bao cuối cùng thì lại bị Hoành Thanh đoạt mất, đành ngừng đũa thở dài: "Một chút đầu mối cũng không có".
Hoành Thanh cũng thở dài nói: "Sao chỉ có mấy cái bánh bao thế này? ".
Định Quốc côn chúa ở trong phủ tìm không ra chân tướng của việc nổi vết bớt trên mặt, sau đó y liền nghĩ tới nữ thừa tướng luôn luôn đối đầu với mình, nên lập tức sai gia nô đến phủ ta gây rối mấy lượt. Ta nghĩ lại cũng thấy vết bớt của cô ta quả thực rất kỳ quái. Đầu tiên ta nghi ngờ đây là mưu tính của Hoành thanh, lúc sau nhìn thấy Tư Đàn cả người toàn mùi giấm chua*, cuối cùng ta cũng hiểu rõ toàn bộ sự việc.
* Mùi giấm chua: Ý ám chỉ ghen tuông.
Buổi trưa, trong cung truyền đến tin tức, hoàng đế yêu quái chê mình tạo nghiệt vẫn còn ít, lại chém thêm vài người nữa.
Chúng ta ở hậu viện ngắm hoa cúc, trời đang nắng đẹp bỗng nổi cuồng phong, mây đen che phủ cả bầu trời. Mắt bản tiên cô rất tốt, vừa nhìn đã thấy trong những đám mây đen ngòm đó có hơn trăm tên yêu quái đang đứng, còn đồng loạt đi về phía hoàng cung.
Hôm sau, chúng ta đã biết được, hơn trăm tên yêu quái này vừa đến hoàng cung liền được phong làm thần tiên, trên Đồng Tước đài tại hoàng cung biểu diễn một màn quần ma loạn vũ*. Lũ yêu quái đó lúc đầu còn tỏ vẻ nho nhã đàng hoàng, nhiều nhất cũng chỉ phát ra những tiếng cười he he quái đản, tay chân không đứng đắn một chút thôi. Vậy mà đến khi chúng nốc vào vài ba ly rượu, thì cung nữ thị vệ chính là những người gặp phải đại hạn, nam yêu thấy nữ tử là đẩy xuống, ma nữ thì thấy nam nhân là bổ nhào qua, lại còn có những trường hợp nam nhảy xổ vào nam, nữ vô lấy nữ, tất cả cùng nhau thác loạn, hoang dâm vô độ. Uế khí bốc cao đến tận bên ngoài tầng thứ ba thiến giới.
* Quần ma loạn vũ: Yêu ma quỷ quái múa may loạn xạ.
Nghe nói khi đó Thiên Đế đang nằm nghỉ ngơi giữa ngàn hoa, vừa chợp mắt được một lát thì bị luồng uế khí mãnh liệt khôn cùng đó làm cho hắt hơi ba cái liên tiếp, còn nằm mơ thấy ác mộng, sau đó giật mình thức giấc vì thân thể nặng nề như bị bóng đè. Thiên Đế lập tức nổi cơn thịnh nộ, sai Thiên Lý Nhãn và Vạn Lý Nhĩ* đi điều tra chuyện này, nghe xong lại càng thịnh nộ hơn.
* Vạn Lý Nhĩ còn có tên gọi khác là Thuận Phong Nhĩ. Thiên Lý Nhãn là vị thần có mắt nhìn nghìn dặm. Thuận Phong Nhĩ là vị thần có tai nghe theo gió.
Thế là Tứ trực Công tào* mới mang thoe một đạo chiếu chỉ do đích thân Thiên Đế ngự viết tới, mắng té tát chúng ta một trận, đồng thời lệnh trong ba ngày phải diệt trừ yêu quái
* Tứ trực Công tào: Bốn vị thần tướng trông coi thời gian trên thiên đình.
Bản tiên cô càng lúc càng phiền não hơn. Âm thầm đánh giá Đế quân, vẻ mặt bình thản, sâu xa khó dò, còn Hoành Thanh thì như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Kể ra mà nói thì bản tiên cô cũng rất để tâm chuyện này. Hai ngày nay, có ngày nào ta không ngồi ôm Cơ Canh kiếm mà suy nghĩ nát óc, thế nhưng linh cảm vẫn chẳng thấy đâu. Thời gian suy nghĩ quá dài, khó tranh khỏi mơ màng buồn ngủ, nhưng đó chẳng qua cũng là vị ta đã nghiêm túc quá mà ra.
Lần này ta chỉ chợp mắt một chút rồi tỉnh dậy, vô tình đi tới trước cửa phòng của Đế quân, nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện.
"Đệ phải biết rằng, muốn đánh thức Cơ Canh chỉ còn một cách là giúp sư muội hồi phục pháp lực thôi".
"Thân xác hiện tại của sư muội và cả trước đó nữa đều không phải là pháp thân thật sự của muội ấy. Pháp thân của sư muội biến mất nhất định có liên quan đến chuyện xảy ra giữa hai người bốn năm trước".
"Đệ biết pháp thân của sư muội ở đâu phải không? "
"Ta không biết", Đế quân nói.
"Đến lúc bị thẩm vấn trước mặt Thiên Đế, đệ còn có thể nói như vậy sao? "
"Ta có cách đối phó rồi".
…
Ta lùi về sau vài bước rồi xoay người bỏ đi.
A Hàn đang đọc sách, nhóc trọc đầu ngồi bên cạnh nó, buồn chán mà búng quân cơ, vừa nhìn thấy ta, hai mắt nó liền sáng rỡ: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, lại chơi cờ với đệ đi… Ơ, sao sắc mặt tỷ khó coi thế? ".
Đang ngồi trong phòng mà những lời giễu cợt của Hoành Thanh vẫn cứ vang vọng trong đầu ta: "Cách gì? Đệ định lấy tiên nguyên hơn vạn năm của mình ra để đồng quy vu tận với Lệ Ma à? Lẽ nào đệ không biết nếu làm như vậy thì chắc chắn sẽ hồn phi phách tán, biến mất mãi mãi sao? ".
Hắn tiếp tục chế nhạo: "Trước giờ ta không hề biết rằng Chi Liên đế quân của tầng thứ ba thiên giới lại là người thiển cận như vậy. Ta biết đệ cũng sợ sư muội trước kia quay trở về, nhưng đây chỉ là chuyện tình ái nhỏ nhoi của chúng ta, dù thế nào cũng phải lấy đại cục làm trọng chứ".
Đế quân lạnh giọng nói: "Huynh đừng tự cho mình là đúng".
Ta nghĩ lại chuyện ở trong Tam Sinh thạch, tiên nữ ngồi xếp bằng trước mặt Bồ Đề địa tiên, và câu nói cuối cùng của Địa tiên là: "Chuyện mượn xác tránh thiên kiếp này cũng chỉ có thể tránh được nhất thời, không thể làm cho thiên kiếp biến mất, thậm chí khi người quay về với pháp thân, sức phản phệ* đó sẽ càng mãnh liệt hơn, ngươi nên thận trọng suy nghĩ".
* Phản phệ: Cắn trả, đáp trả. Ví hư kẻ bị tố cáo lại bịa đặt vu cáo người tố cao cũng những người làm chứng.
Ta nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nhi tử, cặp lông mày nhíu lại. Bé con nhỏ nhắn này từ khi sinh ra đã được ta chăm chút từng li từng tí, ban ngày thì bế trên tay dỗ dành, ban đêm ôm trong lòng mà ngủ, khó khăn lắm mới n