Ta hỏi Hoành Thanh, kẻ cả ngày bám lấy ta mà không biết chán: " Trên núi, vị đại nương nấu ăn ở nhà bếp mà cũng biết cầm củi để tùy thời đánh ác thú, thế mà sao mỗi mình huynh lại rảnh rỗi như vậy? ". Hoành Thanh chớp chớp mắt, nói vẻ vô tội: "Việc quan trọng nhất của ta lúc này chính là để sư muội chọn ta làm chủ nhân của Cơ Canh kiếm đấy".
Ba ngày sau, chúng ta nhận được chỉ thị của Bán Nguyệt Lão Tổ, ông muốn chúng ta xuất phát đến Hội Âm sơn để truy tìm thanh kiếm.
Buổi chiều trước ngày xuất phát, nhóc trọc đầu hứng chí chạy đến nói muốn ta cùng đi xem quá trình con quái vật hình thù kỳ dị chụi ra từ quả mọc trên quái thụ[2]. Ta chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi đã thấy buồn nôn rồi, nhưng cuối cùng cũng đành bó tay bị nó khăng khăng kéo đi xe.
[2] quái thụ: Cái cây quái dị.
Nó kéo ta càng đi càng chệch hướng, khi ta cảm thấy không đúng lắm, muốn giả vờ không nhìn thấy thì đã muộn rồi.
Một người đang đứng trên núi đá, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn những con quái thú hình rắn đang qua lại không ngớt bên ngoài kết giới. Người nọ chính là vị Đế quân mà mấy ngày nay ta đã cố gắng tránh không gặp.
Tên nhóc trọc đầu khi chạy đi nhanh như chớp. Ta lập tức muốn lùi về phía sau, cười gượng nói: "Nhị sư huynh đang ở đây à? Ta chỉ đi ngang qua thôi. Ha ha. Chỉ đi ngang qua thôi. "
Vừa định xoay người, tiếng nói lạnh lùng của Đế quân liền vang lên: "Hôm đó trên ngự điện, thần sắc muội oai phong lẫm liệt, ngạo mạn đứng trước mặt Thiên Đế, dường như trong tam giới, không có việc gì có thể làm khó được muội. Sự tự tin ngày hôm đó, bây giờ đã đi đâu rồi? ".
Chẳng biết tại sao mà tâm tình bực dọc ta khổ sở kìm nén mấy ngày nay trong lúc này liền bộc phát ra hết. Ta nghe thấy giọng nói gay gắt của minh cất lên: "Ta vốn không phải là Tam sư muội gì đó của huynh, đương nhiên không thể so được với nàng ta! ".
Đây là lần đầu tiên ta dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với Đế quân, trong lòng bực bội, nhất thời cũng không cảm thấy sợ hãi nữa.
Đế quân vươn tay, con quái vật đang rình mò ở bên ngoài kết giới liền như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ, tứ chi quẫy đạp trong không trung, phát ra những tiếng "chi chi" kỳ quái, giãy giụa một lúc rồi oạch một cái ngã xuống đất và không động đậy nữa.
"Ngày đó cho dù là muội ấy đối mặt với con quái thú còn hung ác hơn vậy một trăm lần, khuôn mặt cũng không hề biến sắc mà chém về phía trước. Ta chỉ hỏi muội có dám hay không? "
Ta cảm thấy lưng mình cứng đơ, giống như con mèo đang dựng lông lên vì bị xâm phạm lãnh thổ vậy.
Ta tức giận nói: "Có gì mà không dám! ".
Đế quân bỗng nhiên nở nụ cười.
Nụ cười đó âm u lạnh lẽo, ương bướng gàn dở, kỳ dị không cùng. Y dùng giọng điệu mỉa mai nói: "Nếu như bây giờ ta chính là yêu ma quỷ quái trước mặt muội, muội cũng dám đánh sao? ".
Khiêu khích như vậy quả thực là quá đáng lắm rồi.
Trong lòng ta bây giờ cứ loảng xoảng loảng xoảng giống như có mười bảy, mười tám cái bình bị ta liên tục đập vỡ. Ta nắm chặt nắm đấm mà đánh tới.
Nhưng tay vẫn còn chưa chạm vào vạt áo Đế quân thì eo liền bị giữ chặt.
Ta liều mình lao tới, thuật thế đẩy y ngã xuống đất.
Ta cảm thấy cả người mình bị siết chặt trong một vòng tay, theo thế núi nghiêng ngả mà lăn xuống không biết bao nhiêu vòng.
Trời đất quay cuồng.
Mãi tới khi ngừng lại, thân thể nam nhân nặng nề liền đè lên người ta, hơi thở khô nóng của y phả vào hõm cổ.
Khi ta vẫn còn đang hoa mắt chóng mặt, thì sau gáy đã bị giữ chặt, một đôi môi lành lạnh hôn xuống.
Lại một trận quay cuồng trời đấy.
Đến khi có thể suy nghĩ được, ta liền vô thức vung tay lên cho y một bạt tai.
"Đã nói ta không phải là Tam sư muội của huynh mà! ", ta hét lên.
Bàn tay Đế quân nhẹ nhàng lau hốc mắt của ta, lúc đó ta mới phát hiện, mình lại yếu ớt mà khóc rồi.
Gần nhau trong gang tấc, hơi thở nóng rực của hai người hòa quyện với nhau, Đế quân nhìn ta thật lâu mới mở miệng: "Nghe nói ở Hội Âm sơn có một phiến đá, có thể cho ta biết những chuyện trong quá khứ, muội muốn cùng ta đi xem thử không? ".
Ta ngẩn người, nước mắt vẫn theo làn mi mà rơi xuống.
6.
Hành trình đến Hội Âm sơn, cả Đế quân và Hoành Thanh đều đi, như vậy đương nhiên là Tư Đàn và nhóc trọc đầu cũng đi theo. Ôn Ngọc Tuyển cũng đi cùng đường với chúng ta, hắn phụng mệnh Bán Nguyệt Lão Tổi tới thông báo cho trưởng môn nhân của các môn phái khác: Lệ khí đã xâm vào địa mạch, rất có thể sẽ gây bất lợi cho các phái, để các vị môn chủ bảo quản tốt bảo vật trấn sơn của họ.
Đan Thần ở lại trên núi với Bán Nguyệt Lão Tổ, mặt mày buồn rười rượi.
Trước lúc xuất phát mà mọi người vẫn còn chí chóe nhau. Tư Đàn muốn Đại sư huynh cho ả cùng đạp kiếm. Hoành Thanh thu kiếm lại, cười giả lả nói: "Sư muội, dạo này muội lại mập lên rồi, sư huynh mang không nổi muội đâu", khiến Tư Đàn tức đến mức giẫm chân bình bịch. Đế quân ôm A Hàn, nhóc trọc đầu nhảy lên kiếm rồi vẫy tay với ta: "Tam sư tỷ, nhanh lên đây đi! ". Ta còn chưa của động, cánh tay đã bị kéo lại, Hoành Thanh khẩu khí kiên quyết như đinh đóng cột nói: "Không được! Sư muội phải đi với ta! ".
Cuối cùng ta đành miễn cưỡng đứng sau Tư Đàn.
Nào ngờ kiếm vừa bay lên, Hoành Thanh đã nhảy đến bên cạnh ta, không chút tiết tháo nói với Tư Đàn: "Lục sư muội, thật ngại quá, tự nhiên người sư huynh chẳng còn tì sức lực nào cả, muội mang huynh đi chung với".
Tư Đàn vốn đã bực dọc nãy giờ, bây giờ thấy Đại sư huynh đã làm biếng rồi lại nhảy lên bám dính lấy ta, bản tính nóng nảy nổi lên, liền chuyển hướng đầu kiếm muốn đâm vào đỉnh một ngọn núi, như thể muốn cùng đồng quy vu tận [1] , cực kỳ liều mạng.
[1] Đồng quy vu tận: Cùng đến chỗ chết.
Mạng nhỏ quan trọng, ta không còn cách nào khác, đành phải đi chung với Ôn Ngọc Tuyển, người này xem ra còn đáng tin cậy hơn nhiều.
Mặt của Ôn Ngũ sư đệ đỏ hết cả lên. Từ khi nghe sư phụ tuyên bố ta chính là Tam sư tỷ thì hắn liền duy trì bộ dáng này từ đó đến giờ. Hắn lắp bắp nói với ta: "Tam sư tỷ, tỷ… tỷ đứng vững nhé", sau đó điều khiển kiếm bay vô cùng bình ổn.
Tư Đàn liếc chúng ta rồi "hừ" một tiếng, Đại sư huynh "hừ" thêm một cái mạnh hơn, Đế quân ôm nhi tử, vững vàng bay lướt qua ta.
Cùng đứng trên kiếm, Ôn Ngọc Tuyển bày tỏ với ta: "Tam sư tỷ trước kia cao cao tại thượng, còn Tam sư tỷ hiện giờ… lại bình dị gần gũi. Nhưng dù là dáng vẻ trước kia hay bây giờ, ta đều rất thích…".
Bản tiên cô nghe xong, hoài nghi rằng tên này có phải cũng thầm tương tư Tam sư tỷ của hắn hay không.
Tốc độ đạp kiếm cực kỳ nhanh, chặng đường cả ngàn dặm mà chỉ cần nửa ngày đã tới.
Buổi tối chúng ta ở lại Kê trấn ở ngoài Hội Âm sơn, Ôn Ngọc Tuyển từ biệt chúng ta để tiếp tục lên đường. Lúc hạ xuống mặt đất, sắc trời vẫn chưa tối lắm, nhưng nhà nào nhà nấy lại đóng kín cửa giống như gặp phải đại địch, chúng ta gõ cửa mãi mới có một nhà mở, chủ nhà mặt mày xanh lét, môi thì trắng bệch, hắn nói: "Hội Âm sơn có một con yêu quái ăn thịt người, cứ đến ban đêm lại đi ra ngoài tác quái, đến nay không biết đã có bao nhiêu người chết rồi".
Tư Đàn nghe xong hưng phấn nói với các sư huynh: " Đại sư huynh, Nhị sư huynh, chúng ta đi bắt yêu đi? ". Hoành Thanh lại nhăn nhở hỏi ta: "Sư muội có muốn xem tư thế oai hùng của Đại sư huynh khi trảm yêu diệt quái không? ". Vẫn là Đế quân thiết thực hơn, y dắt tay nhi tử ta gõ cửa một khách điếm.
Thái độ thù địch của Tư Đàn đối với ta, trước đây thì biểu lộ rõ ràng, bây giờ lại bí ẩn kín đáo, ánh mắt tỏ ra không đếm xỉa gì đến ta, nhưng thật ra chuyện gì cũng hiếu thắng, muốn vẻ vang hơn ta, cho nên trước mặt người qua đường cũng thể hiện mình vượt trội.
Ả ta vô cùng đắc ý mà tiết lộ với vị chưởng quỹ, mình là người tu hành đắc đạo. Ừm, cái kiểu có thể bay tới bay lui trên trời ấy, chưởng quỹ và các tiểu nhị - những người đã phải chịu sự giày vò về tinh thần bởi yêu quái Hội Âm sơn – trông thấy liền vui mừng khôn xiết mà bàn tán xôn xao, vây kín lấy nữ thần tiên. Đế quân lạnh nhạt tìm một bàn rồi ngồi xuống, y đang dắt nhi tử ta, đương nhiên ta cũng phải theo qua đó. Hoành Thanh lắc đầu, bộ dạng như thể "không thèm để ý đến muội, toàn làm việc không đâu", rồi cười nhăn nhở ngồi xuống. Trên chiếc bàn vuông nhỏ, nhóc trọc đầu và nhi tử ta cũng chiếm một chiếc ghế dài, năm người đã ngồi kín, Tư Đàn đến chậm một bước, tức quá đứng giậm chân bành bạch.
Ta thấy kỳ lạ nên hỏi: "Mục đích mà Đại sư huynh và Nhị sư huynh hạ phàm chẳng phải là để trừ yêu sao? Tại sao trông thấy yêu quái mà các người lại tỏ ra như không để ý? ".
Đế quân vẫn ngồi uống trà, Hoành Thanh thì giơ một ngón tay ra lắc lắc: "Là ‘ chúng ta ‘, không phải là ‘ các người ‘". Hắn chầm chậm nói: "Cái loại tiểu yêu tiểu quái này có giết cũng không hết, việc cấp bách nhất của chúng ta lúc này chính là mau chóng tìm ra Cơ Canh kiếm, giết Đại Ma Vương. Đại Ma Vương mà chết đi, luồng lệ khí đó liền sẽ tiêu biết, lũ tiểu yêu tiểu quái này tự nhiên cũng sẽ biết mất".
Ta mù mờ hỏi: "Hóa ra là vậy. Thế Đại Ma Vương ở chỗ nào? ". Hoành Thanh phì cười: "Muội chỉ cần chời đợi là được rồi, nếu Đại Ma Vương xuất thế, nhất định sẽ xảy ra chuyện khiến trời long đất lở. Mà theo tình hình yêu nghiệt hoành hành như hiện này, phỏng chừng cũng sắp rồi".
Ngữ khí của hắn cực kỳ thoải mái.
Ta nhíu mày: "Vậy bách tính ở đấy phải làm sao? ".
Hoành Thanh hoàn toàn không để tâm nói: "Lục đạo sinh tử luân hồi, điện Diêm La tự có định đoạt. Ở đây xuất hiện yêu nghiệt ăn thịt người cũng giống với việc lệ khí khiến Ma Vương xuất thế, tất cả đều là thiên số".
Thiên số, thiên số, thiên số cái đầu huynh ấy!
Ấn đường ta hơi giật giật, hiểu rằng bây giờ mình mà nói nữa thì khó cả thể bảo đảm rằng sẽ không cho tên này một trận.
Thật sự là bách tính của Kê huyện này quá bất hạnh, gặp phải bốn vị thần tiên, một người mất hết pháp lực, một người chỉ biết khoác lác, hai người còn lại thì máu lạnh.
Ta đã không vừa lòng, Hoành Thanh còn đổ thêm dầu vào lửa: "Sư muội đừng lo lắng, có Đại sư huynh ở đây, nhất định sẽ bảo vệ muội an toàn", nói xong còn động tay động chân mà vỗ vỗ tay ta. Ta tức quá liền lấy cái đĩa đựng tương đổ ụp lên tay hắn. Hắn hét lên rồi rụt tay lại, dùng ánh mắt vô tội mà nhìn ta.
Nửa ngày hôm nay ta cố gắng tránh tiếp xúc với Đế quân, bởi mỗi lần nhìn thấy y, ta liền bất giác nhớ lại những chuyện xấu hổ đó, khi thì hận y dắt ta đi xem chuyện quá khứ phong hoa tuyết nguyệt, chàng chàng thiếp thiếp của y cùng "Tam sư muội", khi lại cảm thấy vô cùng khó hiểu: Chẳng lẽ mình chính là Tam sư muội của y thật sao? Khiến ta lúc nào cũng băn khoăn khó chịu, đã bao năm rồi ta chưa từng phải hao tâm tổn trí như vậy, suy nghĩ nhiều nhưng đều không có kết quả, thôi đành phải tỏ ra nhìn như không thấy.
Tâm tình này tích tụ khiến ta có chút buồn phiền, điều đang giận là tính tình của Đế quân giống như hàn băng vạn năm, ta đã lạnh lùng, y lại càng lạnh lùng hơn, không hề để ý đến ta, giống như những vướng mắc trước đây chỉ là tưởng tượng.
Cuối cùng ta cũng hiểu được tại sao ở các triều đại lại xuất hiện nhiều oán phụ như vậy, tất cả cũng đều là tự đào hố cho mình nhảy vào, tự khiến mình cảm thấy ấm ức. Đến bây giờ ta vẫn còn xụ mặt xuống h