ao nhiêu? Cô rất hiểu, những người bạn thân từ nhỏ như Ngô Giang chính là thứ tài nguyên vô giá không thể phục hồi! Nếu mất đi rồi sẽ không sao tìm về được nữa. Vậy nên khi không đoán nổi là ai đã mach lẻo với Diêu Khởi Vân, cô thà hoài nghi mình ú ớ nói mơ mà tiết lộ ra còn hơn là nghi ngờ Ngô Giang. Chẳng vì gì cả, cũng vì một ý nghĩ rằng anh sẽ không làm thế. Sinh nhật mình, Ngô Giang ddieenj thoại cho cô, tuy cô nói cứng ngoài miệng nhưng sao có thể không tới.
Từ xa, cô đã thấy Ngô Giang đợi ngoài phòng VIP.
- Bà cô ơi, em mà không tới thì anh không thọ được đâu
Ngô Giang cười nịnh nọt ra đón.
- Không tới kiếm cớ chèn anh một trận thì em làm sao ngủ được chứ?
Cô lườm anh, hai người tươi cười bước vào phòng.
Trong phòng chỉ có một người đang ngâm nga tự hát theo nhạc đệm. Cũng chẳng có gì bất ngờ, ngày trọng đại của Ngô Giang sao có thể vắng mặt Khúc Tiểu Uyển được, có điều dường như khách mời tối nay không chỉ một hai người, mà hai người bọn họ trước đây chưa từng công khai sánh vai xuất hiện trước mặt bạn bè, tối nay xem như là lần đầu tiên. Tư Đồ Quyết vẫn kinh ngạch vì “Quan Âm tỷ tỷ” thanh cao nhường ấy cũng mặt dày măyf dạn quá mức, sau khi bạn thân của Ngô Giang phát hiện chuyện nhơ nhớp giữa cô ta và Trâu Tấn, sao cô ta vẫn có thể trơ trẽn đứng bên anh như chưa có chuyện gì vậy nhỉ? Hơn nữa, thấy cô bước vào phòng, cô ta vẫn thản nhiên hát tiếp
Đợi Tư Đồ Quyết ngồi xuống, Ngô Giang liền hỏi:
- Sao em đi có một mình à? Chẳng phải anh mời cả Diêu Khởi Vân sao, cậu ta chịu để em đi một mình chắc?
- Thôi đi, em giúp anh báo với anh ta, có điều anh ta rới hay không em cũng chịu.
- Hai người cãi nhau à? Dạo này em nóng tính thế, có cần một chén trà lạnh không?
Cô gượng cười:
- Stress trước khi thi thôi
- He, em cần lo gì chứ, trăng đến rằm trằng tròn thôi mà.
- Nghe nói đỗ được vào làm thạc sĩ của giáo sư Cao đâu có dễ.
- Em đổi giáo sư rồi sao?
- Ừm.
- Em không định làm một chén trà hạ hỏa thật hả?
Quả nhiên Ngô Giang đã khui một lon trà lạnh ra, chuyển chủ đề đúng lúc khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Giọng ca của Khúc Tiểu Uyển cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn theo tiếng nhạc, cô vừa buông micro Ngô Giang đã ân cần đưa chén trà cho cô.
- Trời lạnh thế này uống trà lạnh làm gì?
Khúc Tiểu Uyển cười nói.
Ngô Giang gãi gãi đầu:
- Em đợi một chút, anh đi hỏi sao Lục trà của em còn chưa có, quán này ít phục vụ quá.
Anh nói xong liền mở cửa đi ngay, trong phòng chỉ còn lại Tư Đồ Quyết và Khúc Tiểu Uyển. Tư Đồ Quyết tự thấy lương tâm trong sạch, nhưng nghĩ tới chuyện hôm đó cũng thấy ngượng ngùng.
Hôm đó Khúc Tiểu Uyển đã khóc, những giọt lệ của cô ấy không có vẻ hoảng sợ vì bị phát hiện mà chỉ có sự tuyệt vọng khôn cùng. Dẫu sao tình huống khi đó cũng rất khó giải thích, có khi cô ta sẽ cho rằng Tư Đồ Quyết là nguyên nhân khiến quan hệ giữa cô ta và Trâu Tấn rạn nứt.
Tư Đồ Quyết cũng chẳng ngại cô ta gây chuyện, nhưng lại sợ làm ầm ỹ khiến Ngô Giang, chủ nhân buổi sinh nhật hôm nay phải khó xử.
Quả nhiên Khúc Tiểu Uyển đi quanh quẩn một vòng rồi tới ngồi cạnh cô.
Tư Đồ Quyết giữ vẻ thản nhiên nhưng trong lòng lại thầm đề phòng:
- Ngô Giang kể rằng chỗ này là cô mach anh ấy. Tôi đã nói mà, chỗ hay thế này đâu phải gu của Ngo Giang.
Khúc Tiểu Uyể không hề hung hổ hung hăng như cô tưởng mà ngược lại còn thong thả nói như bạn bè thân thiết tán gẫu cùng nhau. Thâtk ra mấy năm nay Ngô Giang và Khúc Tiểu Uyển âm thầm qua lại với nhau, nhưng Tư Đồ Quyết không mấy thân thiết với cô ta vì không hợp chuyện.
- Thật sao? Tên phòng VIP này cũng rất đặc biệt, chị cũng nghe rồi nhỉ, gọi là “Góc khuất thời gian”.
Cô điềm nhiên đáp, xem cô ta còn muốn giở trò gì.
Nào ngờ Khúc Tiểu Uyển gật đầu, rồi chẳng nói thêm gì nữa.Tiếng nhạc lại vang lên dù chẳng ai hưởng ứng,
Nào ngờ Khúc Tiểu Uyển gật đầu, rồi chẳng nói thêm gì nữa. Tiếng nhạc lại vang lên dù chẳng ai hưởng ứng, vẫn là bài hát vừa nãy cô ta hát. Tư Đồ Quyết chán ngán nhìn lời bài hát, nhớ lại lần đầu gặp cô ta tại trại hè năm đó. Dường như lúc đó cô ta cũng hát bài này.
- Ngô Giang thích bài này.
Khúc Tiểu Uyển lẩm nhẩm hát theo, giọng hát lay động lòng người.
Tư Đồ Quyết cười:
- Ngô Giang cái gì cũng tốt, có điều hay thích những thứ lạ lùng.
- Phải, tôi cũng thấy thế.
Khúc Tiểu Uyển nhướn mày, vui vẻ tỏ ý tán đồng:
- Đặc biệt là tôi.
Cô ta cắn môi dưới cười cười, dường như đang bỡn cợt chính mình.
Tư Đồ Quyết nhún vai nghĩ thầm: cô ta sẽ không vì chịu bao nhiêu đả kích mà nổi khùng chứ.
- Tôi đã cãi nhau với anh ấy suốt một buổi tối vì cô.
Khúc Tiểu Uyển cúi đầu vén tóc, Tư Đồ Quyết ngẩn ra một lát mới hiểu “anh ấy” là ai.
- Hôm sau trời còn chưa sáng anh ấy đã gói ghém đồ đạc ra sân bay. Còn lại một mình ở đó, tôi đập phá rất nhiều thứ, rồi lại từ từ dọn sạch chúng. Thật ra tôi biết anh ấy nói thật, chuyện này chẳng liên quan gì tới cô. Anh ấy thích cô giống như thích tôi hồi xưa vậy, nếu năm xưa tôi cũng tránh xa anh ấy thì có lẽ hiện giờ vẫn là vì sao lấp lánh trên bầu trời của anh ây. Nhưng tôi ngu ngốc hơn cô, một khi dính vào rồi thì còn chẳng bằng thiên thạch nữa, chỉ là một đống bùn nhơ mà thôi.
- Vậy Ngô Giang là gì đây, dù sao cũng đều dẫm phải bùn cả, lẽ nào còn chẳng bằng con tôm con tép?
Tư Đồ Quyết bĩm môi.
Khúc Tiểu Uyển mỉm cười không đáp.
- Tư Đồ Quyết, tôi muốn cảm ơn cô.
- Cảm ơn gì chứ, cảm ơn tôi đã không chấp nhận ông ta sao? Tôi bỏ qua chẳng phải là tán thành với chị đâu.
- Tôi chẳng cần ai tán thành cả. Đi hay ở đều là chuyện riêng của cô. Cô tưởng rằng bây giờ trong mắt anh ấy chỉ có cô, là vì cô mạnh hơn tôi chắc? Thật ra nếu cô đáp lại anh ấy thì kết cục cũng chẳng tốt hơn tôi đâu. Anh ấy là hạng người như vậy, khi yêu thì yêu rất chân thật, khi hết yêu thì cũng rất phũ phàng, chỉ có vĩnh viễn không với tới mới là đẹp đẽ nhất.
Hiện giờ Tư Đồ Quyết có thể nhận định rằng Khúc Tiểu Uyển về cơ bản đã bình thường, vì giọng điệu cô ta vẫn xóc óc như vậy.
- Ngô Giang đúng là một tên ngốc, bị người ta giỡn quay như chong chóng lại còn vỗ tay nữa.
Nụ cười châm biếm của Khúc Tiểu Uyển khiến Tư Đồ Quyết rất phản cảm, đành nhẫn nhịn làm thinh.
- Tôi cảm ơn bởi cô đã không kể chuyện hôm đó với anh ấy, bất kể cô vì lý do gì, ít ra tại thời điểm tôi bi đát nhất, gã ngốc đó cũng luôn ở bên tôi. Dù một ngày nào đó anh ấy biết chuyện và ra đi, thì tôi cũng phải cảm ơn cô vì khoảng thời gian này,.
Tư Đồ Quyết định nói: “ Chị tưởng rằng anh ấy chẳng biết gì hết á?”
Nhưng cuối cùng cô vẫn giữ kín, chỉ nói:
- Rốt cuộc ai ngốc hơn ai chưa thể nói rõ được.
- Đương nhiên anh ấy ngốc hơn, tôi hỏi anh ấy rằng: đến em còn chẳng chịu nổi tính khí của mình, sao anh không đánh em. Cô đoán xem đồ ngốc ấy nói sao, anh ấy nói: “ Nếu một cô gái coi mình là công chua, vậy người đàn ông bên cạnh cô ấy sẽ cảm thấy mình là hoàng tử, ngược lại nếu cô ta coi mình là nữ tì thì người đàn ông đó chỉ là nông dân. Cô xem, còn câu nào ngốc hơn câu đó chứ?
Đây đúng là giọng điệu của Ngô Giang, Tư Đồ Quyết cúi đầu cười khổ.
- Lúc mới tới, phục vụ quán có hỏi tôi có tin rằng thời gian có thế quay ngược không, nếu có thể, tôi sẽ trở về quá khứ làm gì. Tôi đều đã nhét vào mỗi chiếc hộp ghi năm một tờ giấy, để tôi trong quá khứ biết rằng, thế nào cũng có một ngày, có một gã ngốc nói với tôi một câu ngớ ngẩn khiến tôi cứng họng không đáp được. Dù ở trong vũng bùn tôi cũng thấy vui, vì gã ngốc đó đang đợi tôi trong tương lai.
Cô ta vẫn cười vô tư như vậy, khiến Tư Đồ Quyết phải vờ không thấy anh nước lấp loáng trong mắt cô.
Gã ngốc kia dẫn theo cả mấy người bạn thân vào, trên tay còn bưng một bình Thiết Quan Âm vừa pha. Khúc Tiểu Uyển nhắp được vài ngụm đã đòi về, Ngô Giang hỏi sao không nán lại thêm lát nữa, cô ta bèn đáp rằng đông người quá, chẳng khác nào phiên chợ quê. Mọi người nghe vậy chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không ai nói được lời nào.
Ngô Giang ngượng ngập cười với mọi người, nói phải đưa Tiểu Uyển về nhưng cô ta lại nhã nhặn chối từ để anh ở lại tiếp bạn.
- Tư Đồ à, cô ngồi đây từ nãy rồi, hay là đi ra cửa gọi xe với tôi được không?
Khúc Tiểu Uyển quay sang nói với cô
Ngô Giang chợt đớ người ra, không hiểu sao Khúc Tiểu Uyển đột nhiên lại nhìn Tư Đồ Quyết bằng con mắt khác. Tư Đồ Quyết cũng nể mặt đứng dậy theo cô ta ra ngoài khiến anh kinh ngạc.
Thật ra bọn họ cũng chẳng nói với nhau mấy, chỉ lặng lẽ sánh vai đi ra cửa quán, đúng lúc một chiếc taxi đỗ xịch ngay bên cạnh.
Khúc Tiểu Uyển ngoảnh mặt, mái tóc ngược chiều gió thổi bay tung lên phơ phất, che hết gương mặt.
- Tư Đồ Quyết, cô cũng phải cẩn thận một chút.
- Sao cơ?
Tư Đồ Quyết không hiểu câu nói đột ngột của cô ta.
- Tôi cũng chẳng biết nên cẩn thận chuyện gì, có điều cô cứ tránh xa Trâu Tấn ra, tránh càng xa càng tốt. Chút bùn nhơ chẳng đáng kể gì, chỉ e đằng sau là cả đầm nước thối, ngay cả ông ta cũng….
Đoạn sau Khúc Tiểu Uyển nói gì Tư Đồ Quyết nghe không rõ. Dù cô ta nói đằng sau lưng cô là vực sâu vạn trượng thì lúc này cô cũng chẳng để tâm. Tư Đồ Quyết đã trông thấy hai người một trước, một sau bước xuống khỏi chiếc taxi vừa dừng lại.