Lục Phồn Tinh cho anh một ánh mắt tỏ vẻ thật nghiêm trọng: "Chị dâu thật thảm."
"Có ý gì?"
"Thận anh mệt."
"Em tùy tiện nói anh sẽ tin.?" Tội danh này quá lớn.
"Tay đứt ruột xót, mỗi ngón tay quản lý một bộ phận, ngón áp út là thận. Không tin hỏi Tiểu Cố." Cô có bác sĩ làm chỗ dựa.
Lôi Húc Dương vô cùng nóng vội, đứng dậy khỏi mặt bàn: "Không náo loạn với các ngươi, anh mày đi trước đón cục cưng." Nói xong liền bước ra ngoài, tới ngoài cửa ngừng lại, theo bản năng nhìn tay mình, sau đó lập tức phất tay, thì thào tự an ủi chính mình: "Sẽ không, khẳng định là lại bị trêu chọc, tuyệt đối sẽ không."
Lôi Húc Minh xem xong văn kiện trong tay, nhìn đồng hồ: "Cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta cũng đi thôi."
"Được." Cô cười ấm áp.
Anh muốn dẫn cô tới tham gia hôn lễ của bạn anh, nghe nói là bạn bè nhiều năm.
Lúc anh nhắc tới chuyện này với cô, cô nhăn mũi: "Không thích, em không biết ai."
"Tiền mừng của anh khá nhiều, không phải hai người tới ăn không kiếm lại được." Anh gảy gảy tóc cô, cúi người day day cái mũi đang vểnh lên của cô.
Cô bị thuyết phục rất dễ dàng.
Tiệc cưới tổ chức tại khách sạn Đại Hoa bên bờ Tây Hồ.
Bước ra khỏi cửa xe là có thể nhìn rõ hình dáng của cô dâu , chú rể đứng cửa khách sạn.
Cô dâu mặc một bộ váy cưới trang nhã được cắt may đơn giản, làn váy kiểu đuôi cá, tư thế oai hùng mạnh mẽ lại không thiếu sự dịu dàng.
Váy cưới là một phát minh vĩ đại, bất luận kiểu dáng như thế nào, vào ngày đáng giá kỷ niệm nhất này đều có thể làm mình trở nên xinh đẹp nhất.
Chú rể cũng thật tuấn tú.
Lôi Húc Minh vừa nói "Chúc mừng", chú rể vội vàng tranh trước cô dâu, vươn tay ra.
Lục Phồn Tinh ở bên cạnh ló ra, chúc phúc nói: "Tân hôn hạnh phúc."
Chú rể nghe thấy giọng nói của cô, cau mày, cầm tay Lôi Húc Minh tăng thêm vài phần sức lực, dùng sức lắc lắc.
Lôi Húc Minh nâng kính, không tiếng động nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Không phải giống như anh nghĩ đâu."
"A, giọng nói của cô hình như giống tôi." Cô dâu rất hưng phấn, không để ý khách khứa nắm lấy tay Lục Phồn Tinh. Chú rể tay chân rối loạn đi tiếp khách khứa.
Lục Phồn Tinh cười quay đầu liếc mắt nhìn người phía sau một cái, chớp mắt nhìn cô dâu: "Thật sự là rất khéo."
"Này, Lôi, anh còn chưa chúc em tân hôn hạnh phúc." Cô dâu cười sang sảng, buông tay Lục Phồn Tinh, bắt đầu đòi bạn bè lâu năm chúc phúc.
Lôi Húc Minh không để ý nhếch khóe miệng: "Tiền mừng của anh sẽ làm em cực kỳ hạnh phúc."
"Ha ha ha ha, đủ sảng khoái. Em thích nhất là người sảng khoái như anh."
"Khụ." Chú rể sắc mặt không tốt ho một tiếng.
"Ai nha, em nói tùy tiện thôi." Cô dâu cười lớn vỗ vỗ vai anh trấn an, tiểu tử này vẫn thích ăn dấm chua như vậy.
Vừa hay phía sau có một đám bạn bè thân thích đi tới, cô dâu chú rể vội vàng đi tiếp.
"Bây giờ không tiếp đón hai người được, hai người vào bên trong tự tìm chỗ ngồi nha." Cô dâu rất đơn giản liền đem bọn họ đuổi đi.
Anh dắt tay cô đi vào, ký tên lên giấy đỏ sau cửa, sau đó có người đích thân dẫn bọn họ tới bàn có đề tên mình.
"Đại vương, thiếp thân thật sự phục ngài." Sau khi ngồi xuống cô liền hơi nghiêng người trêu trọc anh, " Trước giờ chỉ nghe người mới cười, có ai gặp qua hôn lễ người cũ, thế nhưng lại mang người mới đến dự hôn lễ người cũ, Đại vương ngài đúng là người đầu tiên từ khi khai thiên lập địa a."
Thậm chí không cần nghe cách cô dâu gọi anh, chỉ cần nghe thấy giọng nói đã biết, cô dâu này, trong quá khứ sắm vai diên như thế nào trong sinh mệnh anh.
Nhưng mà kỳ lạ ở chỗ, gặp người anh yêu ngày xưa, cô lại chẳng có chút ghen tuông nào, không một gợn sóng, đã tiếp nhận một người trong quá khứ chiếm phân lượng rất lớn trong sinh mệnh anh, thậm chí có có thể nói còn có chút yêu thích cô ấy, yêu thích sự cởi mở rất tự nhiên của cô ấy. Có lẽ bởi người đàn ông này tình cảm rất tinh khiết rất sạch sẽ, sẽ không trộn lẫn chút tạp chất nào, cho nên cô mới không có chút lo lắng nào là anh sẽ vẫn dây dưa không dứt khoát với chuyện trước kia đi.
Anh rót cho cô chén trà: "Nói nhiều như vậy có mệt không?" Anh hiểu cô, vừa thấy nhiều người, thần kinh liền sẽ theo phản xạ trở lên phấn khích, sẽ thích náo loạn, nhưng nếu không có ai, cô ngồi một chỗ cả tuần không nói câu nào cũng không vẫn đề gì. Hai mặt mâu thuẫn tột cùng.
"Không mệt." Cô đang chơi đùa hăng say mà, "Đại vương, ngài ban cho thiếp thân chén rượu này, là muốn ban chết sao?"
Anh vững vàng uống trà, không hề bị cô ảnh hưởng.
"Ai, kẻ dùng sắc đẹp hầu hạ vua , sắc đẹp phai tàn thì sự yêu thương cũng mất. Đây là số mệnh không thay đổi của mỹ nữ thiên cổ a, thiếp thân hiểu được, hiểu được............" Cô càng diễn càng vui vẻ, ai oán nhìn anh, "Đại vương, thiếp thân không trách ngài, có trách cũng chỉ trách thiếp thân, không biết dùng SK-II [3...] , năng lực bảo dưỡng không tốt......"
Anh vẫn lẳng lặng nhìn cô, nhìn cô diễn tận hứng, nhìn cô đùa vui vẻ, nụ cười cứ như vậy tự nhiên dừng ở góc miệng anh, đột nhiên, anh nghiêng người về phía trước, hấp thu một chút sôi động vui vẻ bên môi cô.
"A!" Lời kịch phía sau đều quên hết, cô che góc miệng trợn mắt nhìn anh, người đàn ông này - rất không biết xấu hổ.
Rất nhiều người già có mặt từ lâu ngồi ở bàn đã không chịu nổi kích thích mở lớn miệng trợn mắt há hốc mồm. Người tre tuổi bây giờ a......Ai...... Nhớ lại bọn họ năm đó kín đáo bao nhiêu.......
Anh đưa tay chỉ hai đóa hoa đỏ ửng trên mặt cô: "Phồn Tinh, em đỏ mặt sao, vì anh?" Cô từ trước đến giờ không đỏ mặt. Cô luôn sống như không để ý đến bất cứ chuyện gì, cái gì cũng không để ý nên cái gì cũng sẽ không để tâm, tự nhiên sẽ không có chuyện xấu hổ lúng túng thẹn thùng linh tinh, nhưng mà bây giờ cô có, có phải hay không đại biểu cho, anh có thể an tâm chờ mong cuộc sống sau này cùng cô?
"Nói vớ vẩn, là do điều hòa mở quá lớn." Cô mạnh miệng, khuôn mặt lại càng đỏ ửng.
Góc miệng anh ý cười càng sâu.
Cô tóm lấy bàn tay nghiện sờ của anh: "Đừng sờ linh tinh."
Mọi người ở bàn bọn họ còn chưa tới, cô nhàm chán xem danh sách: "Lôi Húc Dương, Tô Bảo Ý...........Tô Bảo Ý là tên chị dâu phải không? Vậy còn Tô Bảo Ngôn là ai?"
"Em gái của chị dâu."
"À." Cô đáp một tiếng, tiếp tục xem danh sách, vô tình liếc mắt một cái, thấy tên cô dâu chú rể phía trên, hô hấp ngưng lại một giây.
Trong phút chốc, cô dường như lại ngửi thấy cái mùi nước khử trùng từng làm cô nghĩ rằng cả đời cũng không thể thoát khỏi hết kia.
Năm thứ tư đại học, cô đã trải qua cả mùa hè trong bệnh viện.
Khi cô mặc quần áo bệnh nhân hoa văn kẻ sọc ngồi xếp bằng ở trên giường bệnh, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ không có loài chim nào bay qua, cô gần như nghĩ rằng mình sẽ ngồi ngẩn ngơ ở đó cả đời.
Cô bị đưa đi trị liệu chứng uất ức.
Cô ở nơi đó vài tháng, không có ai từng đến thăm cô, không ai tìm cô ---- có lẽ có người tìm, nhưng mà cô không biết, bởi vì từ ngày đầu tiên nằm viện, di động của cô đã bị ném vào miệng cái giếng sâu thẳm cũ kỹ của bệnh viện.
Ngày nào cô cũng uống rất nhiều thuốc, Thorazine , Haldol , Clozaril, Sertraline Hydrochloride, thuốc ngủ vân vân, lúc mới bắt đầu thậm chí còn dùng điện để trị liệu chứng co giật.
Ngoài ra còn phải tiếp nhận phụ đạo tâm lý.
Bác sĩ tâm lý bắt cô nằm trên giường, mỗi ngày đều phải viết nhật ký.
Tất cả đều chẳng có mấy hiệu quả.
Bởi vì, cô căn bản không muốn khỏe mạnh.
Chạng vạng thư giãn, ban ngày khó khăn, đêm tối bình minh, vòng đi vòng lại, cuộc sống không có gì thay đổi.
Cho đến một ngày, có người mở lời nói chuyện với cô.
Người kia là một người bệnh nằm ở phòng trọng bệnh tầng một.
Sở dĩ gặp người kia, là bởi vì mỗi ngày cô đều tỉnh lại vào nửa đêm, sẽ lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, đi đến ngồi ở cái đu dây bên ngoài , mà cửa sổ phòng bệnh của người kia, ở ngay bên cạnh cái đu dây.
"Chơi đu dây vui như vậy sao?"
Giọng nói xa lạ đột nhiên xuất hiện cũng không hù dọa được cô, cô thậm chí không hề phản ứng , vẫn ngồi gục đầu trên đu như cũ.
"Dường như mỗi đêm tôi đều thấy cô." giọng nói kia lại vang lên.
Cô quay đầu lặng lẽ nhìn người nằm trên giường bệnh trong cửa sổ một cái, lại quay lại, giọng nói đều đều: " Ngươi..... quá ồn ào." Đầu lưỡi cô vì đã rất lâu không hoạt động mà có vẻ không được linh hoạt.
---- "Giọng nói của cô rất giống cô ấy."
Lúc cô gần như nghĩ anh sẽ không nói gì nữa, anh đột nhiên thốt ra một câu, giọng nói trầm thấp như đang kìm nén cái gì đó.
Cô không trả lời.
Anh cũng không nói nữa.
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, bình minh ngày hôm đó tới đặc biệt sớm.
Sau đó mỗi buổi tối anh đều sẽ có cách dụ dỗ cô mở miệng, mặc dù chỉ là mắng một câu, cũng sẽ đổi được nụ cười ấm áp của anh.
"Cô muốn vào đây ngồi không? Nói chuyện như này tôi có hơi.........khó khăn." Giọng nói của anh mỗi ngày đều yếu đi, dường như tính mạng đang dần mất đi.
Cô trầm mặc một lúc lâu, vào lúc anh nghĩ cô sẽ từ chối, cô rời khỏi đu dây.
Trong phòng bệnh, gần ngọn đèn hành lang, cô lần đầu tiên thấy rõ hình dáng anh.
Bởi vì ngã bệnh, khuôn mặt vốn tuấn tú trở nên gầy yếu quá mức, xương gò má dường như đâm thủng lớp da, ánh mắt hoa đào vốn dĩ phải phong lưu phóng khoáng lại tràn đầy bóng mờ mệt mỏi. Chỉ có lúc anh cười, mới mơ hồ có thể thấy được vẻ thảnh thơi hào phóng ban đầu.
"Cô vì sao không ngủ được?" Anh hỏi cô, có chút hiếu kì.
giọng điệu của cô vẫn đều đều cứng nhắc như cũ, nhưng mồm miệng lại lah lợi hơn rất nhiều: "Anh vì sao không ngủ được?"
Trên mặt anh nở nụ cười tươi tắn, trong veo lại cô đơn, tay anh đặt trên ngực trái: "Tôi sợ. Sợ ngủ rồi, nó sẽ không đập."
"Chết không phải rất tốt sao?" giọng điệu cô bằng phẳng không chút tình cảm, giãi bày ý nghĩ của mình. Cô luôn hi vọng, có thể ngủ một giấc không tỉnh lại, không cần phải đờ đẫn ngơ ngẩn đối mặt với đêm tối vô tận. Không cần phải ngây ngốc trải qua thời gian dài dằng dặc không chút ý nghĩa.
"Không tốt." Đôi mắt hoa đào ấm áp của anh đối diện với con ngươi đen thẫm trong trẻo nhưng lạnh lùng như hòn đá của cô, "Không tốt chút nào."
"Sống có gì tốt?" Cô không nghĩ ra được, hoang mang mờ mịt hỏi.
"Còn sống, " ngón tay gầy yếu của anh vươn tới chạm vào di động ở bên cạnh, miệng nở một nụ cười ấm áp, dường như nghĩ tới người nào đó khiến anh thất vui vẻ, "Là có thể thấy cô ấy hạnh phúc hay bất hạnh."
Cô nhìn theo động tác của anh tới cái di động, lúc trược khi không nói chuyện với anh, cô đã vô tình thấy vài lần, người bệnh trong phòng bệnh này, nửa đêm thường xuyên nhìn di động ngẩn người: "Cô ấy là ai?"
"Là người ở trong này." Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực.
"Cái người có giọng nói giống tôi kia sao?" Cô thấy anh mỉm cười gật đầu, "Cô ấy vì sao không đến thăm anh?" Cô nói chuyên càng ngày càng trôi chảy.
Anh chậm rãi lắc đầu, tiếng nói rất chậm: "Cô ấy không biết tôi ở đây." Nói xong liền quay đầu về phía cửa sổ, trầm mặc hồi lâu mới thản nhiê lên tiếng: "Hơn nữa ở nơi đó của cô ấy cũng không phải tôi."
"Vậy anh muốn thấy cô ấy hạnh phúc hay bất hạnh?"
"Hạnh phúc." Anh không hề chần chờ ngay lập tức trả lời.