Ngày hôm qua giận dỗi với Tống Lễ, nên sáng sớm tôi đã gọi Tiểu Cường tới đón tôi chạy trốn. Buổi sáng cùng mọi người ăn điểm tâm ở quán Quảng Đông. Thấy Trình Thanh khỏe hơn, đáy lòng tôi rất hứng khởi. Mike hỏi Tống Lễ đâu, tôi cố tình đùa anh ấy: “Sao, anh ưng hắn hả?”
Trong lòng lại thở dài thườn thượt.
Buổi chiều chúng tôi đều tự nghỉ ngơi, tôi về nhà với Trình Thanh. Trở về nhà của chính mình lại cảm thấy không thoải mái. Cũng phải thôi, chỗ này bé hơn biệt thự của Tống Lễ. Không biết tên kia có giận hay không, mà thôi chắc chắn là giận rồi. Tôi đã dặn cô Trần bảo hắn ăn cơm tử tế, không biết tức giận có ăn vô không nữa.
Vốn muốn quét dọn phòng ở một chút, nhưng thấy Trình Thanh đã dọn dẹp chỗ này vô cùng sạch sẽ, cho nên khi cậu ấy ngủ trưa, tôi tìm một quyển sách ra phòng khách đọc. Đọc cũng chẳng vào, tay vẫn cầm điện thoại, hắn không gọi tới. Tôi nghĩ liệu có nên gọi điện hỏi thăm hắn chút không, nhưng sợ rốt cuộc hai người sẽ cãi cọ trên điện thoại, chẳng giải quyết được vấn đề gì. Con người tôi không thể chịu được chuyện làm việc không có kết quả. Ngay cả xem phim truyền hình tôi cũng nhất định phải biết kết thúc, nếu không thì không thể an tâm. Không xem được mở đầu và diễn biến không sao, chỉ cần có kết thúc là được. Đương nhiên, còn cần kết thúc hạnh phúc, nếu không thì không chịu bỏ qua, vẫn canh cánh trong lòng. Có lần tôi đọc một quyển tiểu thuyết, rất thích, nhưng kết thúc không vui vẻ lắm, thế là tôi viết luôn một kết thúc khác, đăng lên mạng xong mới chịu bỏ qua.
Sắp đến thời gian hẹn, tôi mới phát hiện buổi trưa hôm nay mình chẳng làm gì cả, chỉ ngồi tại chỗ nghĩ đến hắn. Thê thảm nhất là, còn chưa nghĩ rút ra được kết quả gì.
Sáu người lại cùng nhau đi hát karaoke. Đồ ăn tối ở đây cũng khá ngon, bọn họ hát, tôi ăn cơm. Mike và Trình Nhiên cùng hát bài ‘Bị quỷ ám’, tôi nhìn Trình Thanh, hiểu rằng cậu ấy vẫn đang đau khổ chuyện của Linh Linh. Cậu ấy yên lặng, khẽ cau mày như vậy, khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng.
Tiểu Cường chọn hộ tôi bài ‘Có chút rung động’, ép tôi và Trình Thanh hát với nhau, sau khi hát chúng tôi đều hơi ngượng ngùng, bởi vì chuyện không phải như vậy.
Sau đó, tôi cứ đứng ngồi không yên, chưa đến tám giờ đã bảo: “Muộn quá rồi, Trình Thanh nên về nghỉ. Cắt bánh ngọt đi, dâng quà lên luôn đi.”
Cái cớ này thật tồi, Tiểu Cường cười nhạo tôi. Trình Thanh tốt bụng nhìn tôi, thuận theo lời tôi nói: “Phải đó, hơn nữa muộn quá cô ấy về cũng không an toàn.”
Lúc tôi cắt bánh ngọt, trên màn hình hiện lên bài hát ‘Đại nhân vật’. Tôi cười thầm trong lòng: Hẳn người đàn ông nào cũng hy vọng được như thế, nhưng tôi chưa từng trao cho bất kể một ai cảm giác thỏa mãn đó.
Bánh sinh nhật là một cái bánh ngọt trà xanh do Trình Thanh tự nướng. Tôi thổi tắt nến, xin điều ước, nguyện vọng năm nào cũng giống nhau, chính là giúp tôi mười năm sau chuyển đến đảo Hải Nam tiêu dao tự tại.
Mọi người vỗ tay, tặng quà. Tiểu Cường và Lý Kinh Vĩ cùng tặng một cái vòng tay, Trình Nhiên và Mike đã tặng bộ bàn ghế ăn đưa đến nhà, bởi vì trước nay tôi luôn ăn trên bàn máy tính. Trình Thanh, đúng là soul mate của tôi, cậu ấy tặng tôi hình ảnh thiết kế nội thất nhà tôi! Chỉ có cậu ấy hiểu tôi nhất. Hơn nữa cậu ấy còn nói: “Mười năm sau, tớ sẽ tự tay trang hoàng cho cậu.”
Lúc đó tôi cảm động đến rớt nước mắt. Ôm từng người một hôn cảm ơn. Nếu Tống Lễ ở đây, chị sợ sẽ lại nổi điên. Tên ngốc này, không biết đang ở nhà làm gì nữa.
Trình Nhiên đưa Trình Thanh về nhà, Mike đưa tôi. Mike nói: “Minh Chân, anh điều tra Tống Lễ rồi, anh ta làm ăn ở cả hắc đạo bạch đạo, nhưng không có vấn đề gì.”
“Sao anh làm thế?”
“Chẳng phải anh ta đang theo đuổi em ư?”
“Anh ta theo đuổi em khi nào? Anh ta là ông chủ của em đấy chứ!” Tôi trợn mắt.
“Nhưng bọn anh đều cảm thấy anh ta đang theo đuổi em.”
“Em thì sao?”
“Chẳng phải hai người ở cùng nhau à?” Anh còn cảm thấy quái lạ.
Tôi há hốc mồm, thật đúng là không nói nổi một tiếng thanh minh.
“Hai người cãi nhau.” Anh không hỏi, mà đang trần thuật.
“Anh ta luôn tự cho mình là đúng, hơn nữa còn thích ra lệnh. Em ghét nhất người nào hạn chế tự do của em.” Tôi ấm ức kể. Tôi thích đàn ông như Trình Thanh, lúc nào cũng tôn trọng phái nữ, rất chiều người yêu. Giống bài hát ‘Chuyện lãng mạn nhất’: “Dù là ước nguyện nhỏ bé nhất, anh cũng sẽ nghiêm túc thực hiện.” Trình Thanh biết ước nguyện của tôi là gì, hơn thế còn hứa hẹn giúp tôi thực hiện.
“Chỉ có người mạnh mẽ hơn em mới xứng đôi với em thôi. Đây là ý kiến của anh.” Mike mở cửa xe cho tôi, nói.
“Không thể, thế chẳng phải ngày nào cũng có chiến tranh thế giới à.” Tôi không đồng ý, nhưng vẫn thơm hai má anh chúc ngủ ngon.
Nào ngờ vừa mở cửa đã thấy phòng khách bừa bộn. Tống Lễ cuộn mình nằm trên sàn. Tôi không biết hắn nằm thế đã bao lâu, tuy thời tiết ấm áp, nhưng chung quy…
Vất vả lắm mới kéo được hắn lên giường, lại phát hiện hắn lên cơn sốt. Buổi chiều cô Trần có gọi điện cho tôi báo hắn không ăn cơm trưa, cơm tối cũng không để cô ấy nấu. Dạ dày đang đau, tôi cũng không dám cho hắn uống thuốc hạ sốt, đành dùng nước đá hạ nhiệt.
Thấy hắn ngủ yên ổn, tôi mới tạm thời ra phòng khách dọn dẹp bãi chiến trường. Bordeaux năm 92 mấy nghìn tệ, thế mà bị hắn uống một mình, xong nôn ra. Một cái bánh ngọt trà xanh rõ ngon, thế mà bị đánh rơi nát bét. Vẫn nhìn được hai chữ ‘Bán Nguyệt’, trừ bố mẹ tôi ra, chỉ có mình hắn gọi tôi ‘Bán Nguyệt’.
Thu dọn xong, tôi mới ngẩng đầu nhìn bó bách hợp to bự chảng trên bàn, màu gì cũng có, đúng là choáng váng tinh thần, chẳng trách căn phòng bị hắn phá hoại đến thế mà vẫn thoang thoảng hương thơm.
Tôi cầm tấm thiệp lên xem, lần đầu tiên nhìn thấy chữ của hắn, đường nét rõ ràng, mạnh mẽ đanh thép, viết: “Bán Nguyệt, sinh nhật vui vẻ! Rất vui có thể cùng em trải qua ngày này. Tống Lễ.”
Xem ra tổn thương hắn không nhẹ. Nhưng người này chẳng bao gì chịu nói, luôn cứng cỏi như thế. Mà tôi lại là người gặp mạnh càng mạnh, dùng cứng chọi cứng với hắn.
Tôi đi rửa mặt, nhìn chính mình trong gương, bởi vì trang điểm nên môi đỏ răng trắng, lông mày như vẽ. Vừa rồi Tống Lễ suýt nữa hôn tôi, tôi lập tức trốn tránh. Từ sau lần đầu gặp mặt hôn nhau, chúng tôi rất tôn trọng hành vi nghề nghiệp, không nảy sinh quan hệ ngoài phạm vi công việc giữa người làm và ông chủ.
Bởi vì con người tôi ở phương diện này rất câu nệ, nếu đã hôn, thật sự phải có lý do, có danh phận. Tôi không muốn phát sinh vào thời điểm hắn đang say rượu, sau đó tỉnh dậy quên sạch sành sanh.
Cuối cùng tôi lại vào phòng Tống Lễ, sợ hắn có gì không thoải mái. Tôi leo lên giường ngủ, nửa đêm hắn chảy rất nhiều mồ hôi, tôi thay quần áo, đút nước cho hắn. Sờ đầu Tống Lễ, thấy đã hạ sốt tôi mới an tâm.
~*~
Buổi sáng tỉnh dậy thật sảng khoái. Quay người nhìn hắn còn ngủ, trên bụng là túi sưởi tôi mới nạp điện vào nửa đêm, vẫn còn hơi ấm. Tôi nhẹ nhàng xuống giường, ai ngờ tay áo bị túm, hóa ra hắn đã tỉnh. Hắn bất mãn hỏi: “Lại muốn đi đâu vậy?”
Tôi đứng dậy nói: “Thiếu gia, hậu quả tối hôm qua của ngài ấy, lát nữa tự mà đi thu thập nhé.”
“Xem lần sau em còn dám bỏ tôi ra ngoài ăn chơi nhảy múa không.” Hắn bị ốm, tự dưng trẻ con hẳn.
“Tôi sẽ xem lần sau anh còn có thể làm trò gì nữa.” Tôi cố tình đáp.
Hắn giơ tay che mắt, bất đắt dĩ nói: “Trời ạ, tôi phải làm sao với em đây?”
Tôi giơ tay sờ đầu hắn, man mát, hỏi tiếp: “Có phải vẫn khó chịu không?”
Hắn kéo tay tôi đặt lên trên trái tim, chỉ dùng sức ấn, không nói một lời. Trái tim kia đập thình thịch bên dưới bàn tay tôi, ánh mắt hắn muốn xuyên thủng một lỗ trên người tôi. Tôi thở dài, cúi xuống hôn hắn.
Sau khi những chuyện nên làm đã làm xong, tôi vẫn không nhìn ra cái sự thật là hắn theo đuổi tôi.
Trừ bó hoa kia, nhưng cả trai lẫn gái đều từng tặng hoa cho tôi, đây không phải độc quyền giữa tình nhân với nhau; tất nhiên còn cả tấm thiệp, nhưng lời lẽ trong đó còn cách xa cái gọi là lời ngon tiếng ngọt cả vạn dặm.
Tôi nằm trên giường hắn nghĩ tới mọi manh mối. Cứ như vậy hai người ngủ thiếp đi.
Tiếng chuông cửa đánh thức chúng tôi. Tôi nhìn lên trần nhà, trời ạ, chắc là bác sĩ Quý Thần. Tôi ngồi dậy, như gặp đại địch nhìn hắn, hỏi: “Làm sao bây giờ?”
Hắn cười khẽ, quay đầu tôi lại để hôn, tôi chống tay lên ngực hắn nói: “Đừng làm loạn! Mau đứng lên thu dọn đi!”
“Em muốn trốn dưới giường hay trong tủ quần áo? Anh ta phải ở đây cả tiếng đồng hồ đấy.” Bờ môi của hắn vẫn còn mơn trớn bên tai tôi, đó là nơi mẫn cảm nhất của tôi, tôi muốn cử động cũng không được.
Rốt cuộc điện thoại vang lên, hắn không tình nguyện nghe điện, giọng nói vẫn còn mang vẻ phóng đãng: “Tôi ở nhà, nhưng không tiện ra mở cửa, hôm nay nghỉ vậy. Ừ, phải, là cô ấy.”
Sau đó nói với tôi: “Bác sĩ Quý gửi lời hỏi thăm em.”
Từ mặt xuống cổ tôi lập tức đỏ bừng lên, nhanh như thế, nhanh như thế mà đã có người biết. Tin tức trong thời buổi viễn thông truyền bá đúng là mau lẹ.
Đại khái hắn cảm thấy rất vui, tiếp tục trêu chọc tôi. Cuối cùng chúng tôi lại một lần nữa đói khát lăn trên giường, mồ hôi đầm đìa.
Hắn, tôi nên nói thế nào đây, nghe chừng rất ổn.
Tôi được hắn ôm, bèn hỏi: “Anh muốn thế nào?”
“Em muốn thế nào?” Hắn lại dám hỏi ngược tôi, giọng điệu như bàn chuyện làm ăn. Chuyện này mà muốn phụ nữ mở miệng nói trước sao? Mới đầu giảm giá, về sau bù tiền?[1]
Tôi nhất thời tức giận đến mức muốn đẩy hắn ra, nhưng hai tay hắn ôm tôi càng chặt, thì thầm bên tai tôi: “Còn động nữa, anh coi như em chủ động khiêu khích.”
Từ lâu tôi đã biết rằng ở mặt thể lực, tôi với hắn không cùng một đẳng cấp. Hắn ỷ vào việc khỏe hơn tôi là có thể ăn xong chùi mép sao? Mike nói mọi người đều thấy hắn đang theo đuổi tôi, ngay cả Quý Thần cũng biết ngay được là hắn với tôi vừa mới làm gì, nhưng hắn không nói, cũng không tỏ thái độ gì hết. Bà cô đây chưa bao giờ chịu uất ức thế này. Vậy là ngay lập tức tôi chảy nước mắt.
Hắn giật mình bàng hoàng, tức thì hoảng hốt, buông một tay ra, chùi lấy chùi để mặt tôi. Tôi giơ tay đẩy hắn, vùi mặt vào gối. Hắn cuống đến độ không biết nên nói gì, tôi chỉ nghe thấy hắn ngốc nghếch nói lắp bắp được vài câu: “Bán Nguyệt, anh… anh… anh sai rồi. Anh thích… thích em, thật lòng thích em. Buổi tối… buổi tối… ngày hôm qua… anh tức giận… giận muốn điên. Sinh nhật… của em… mà không… không muốn… ở bên cạnh anh.”
Nghe vậy tôi mới chậm rãi quay đầu, thật ra gục vào gối cũng khó thở. Đồ ngốc này, nói sớm một chút chẳng phải tốt sao!
“Anh sai chỗ nào?” Tôi cố ý dùng giọng lạnh lùng, không liếc nhìn hắn.
Hắn chần chừ một lúc, sau đó dè dặt đặt tay lên mặt tôi, giúp tôi vén tóc ra sau tai. Bộ dáng suy nghĩ khổ sở, hồi lâu cũng không nói gì, vẻ mặt hổ thẹn nhỏ giọng đáp: “Anh cũng không biết mình sai chỗ nào. Nhưng thích em là chuyện chắc chắn.”
Tôi thật sự không nhịn được, quay lưng cười đến run rẩy. Tống Lễ, Tống Tam, Tống Tam thiếu gia, anh cũng có ngày hôm nay cơ đấy. Nhìn cái vẻ hống hách ngày thường anh nói chuyện cư xử với người khác, chắc không ai có thể tưởng tượng nổi đâu.