ng tôi đang khóc, bèn ngồi xuống, không dám chạm vào tôi, dứt khoát nói: “Lưu Minh Chân, anh thích em. Hôm nay muốn thế nào thì tùy em.”
Tôi ngừng cười, lấy tay xoa xoa bụng, nín cười phát đau rồi. Thật ra tôi đang cảm động, một người đàn ông như vậy, chưa bao giờ biết nói lời ngon tiếng ngọt, khi tỏ tình chỉ nói thích tôi, muốn giết muốn đánh mặc tôi xử lý. Tôi cũng giống hắn không phải một người lãng mạn, ai có thời gian lãng phí cho chuyện đó chứ. Cho nên, nghe xong lời này tôi cảm thấy rất vui sướng.
Tôi nghe thấy tiếng hắn rút khăn tay ở phía sau, giơ qua người tôi, vươn tay giúp tôi lau nước mắt, kết cục là sửng sốt, căn bản không có nước mắt! Lúc này hắn mới biết mình mắc mưu, vì thế cúi đầu hôn tôi coi như trừng phạt.
Hôn xong rồi, tôi đặt câu hỏi nhàm chán nhất nhưng cũng là tự nhiên nhất giữa đôi người yêu nhau: “Anh thích em từ bao giờ?”
“Ai mà biết, có lẽ ngay từ đầu? Nếu không trên đời này lắm phụ nữ như vậy, cớ gì phải tìm em? Dù sao từ hồi đầu thấy em thân thiết với đàn ông đã không vừa mắt rồi.”
~*~
Tôi hâm nóng lại cơm trưa, người này đúng là khoa trương, ngay cả lúc ăn cũng nắm tay tôi. Nhưng tôi lại phát hiện hắn sử dụng tay trái cũng linh hoạt, dùng đũa thành thạo. Bội phục bội phục.
Cơm nước xong, chúng tôi ngồi trên sô pha, theo thường lệ hắn đặt chân lên đùi tôi. Tôi quấn lấy hắn đòi quà sinh nhật, hắn lấy ra một cái túi lụa trong túi áo ngủ, đặt lên tay tôi nói: “Nếu hôm qua em về muộn một chút thôi, e rằng cái này cũng bị vứt.”
Tôi trừng hắn, cái tên hoang phí này. Mở ra, bên trong là một cái vòng tay ngọc dương chi, nhẵn nhụi trắng noãn. Đeo bên tay trái là thích hợp nhất. Tôi cầm vòng tay soi lên chỗ sáng, hồi trước nghe nói ruột ngọc có hình như mây mới là ngọc quý, nhưng tôi lại chẳng thấy có gì khác nhau. Sờ đi sờ lại, chợt cảm giác bên trong có chỗ lồi lõm, nhìn kỹ mới phát hiện ra chữ khắc, ‘Ôn nhuận như ngọc’! Đúng là cổ hủ! Thấy tôi cười cười nhìn sang, hắn lại còn đỏ mặt.
Tôi giúp hắn mát xa chân, đột nhiên ý thức được, kỳ thực ngay từ đầu, tiếp xúc thân thể thân thiết như tình nhân, sống cùng dưới một mái nhà, chúng tôi đều lấy danh nghĩa làm việc, thế nên cả hai đều không phát hiện những thay đổi trong tâm tư của mình.
Tiếng điện thoại của hắn vang lên, hắn nghe máy rồi hỏi: “Có những ai?”, sau đó hỏi tôi: “Đám bạn muốn tụ tập đánh bài ăn cơm, em có muốn đi không?”
Tôi không ý kiến gì, vì dưỡng bệnh nên trừ việc cùng tôi đi thăm Trình Nhiên, hắn không gặp ai nữa. Vậy nên tôi bảo được.
Chúng tôi thay quần áo, đột nhiên tôi hứng lên, nói với hắn: “Đi xe Jeep có được không?”
Hắn cài nút áo hỏi: “Em thích Jeep?”
Tôi gật đầu lia lịa, được voi đòi tiên nói tiếp: “Tốt nhất là Hummer.”
Hắn hôn tôi một cái, bó tay nói: “Sao em không giống phụ nữ chút nào nhỉ!”
“Phụ nữ thì sao? Thích QQ, Polo mới là phụ nữ chắc? Vậy rốt cuộc anh có thích em hay không đấy?” Trước mặt người yêu, tôi cũng là phụ nữ biết cách làm nũng.
Hắn lập tức đầu hàng, không nói gì nữa, chỉ hôn tôi, từ mãnh liệt đến dịu dàng.
Cứ tiếp tục như vậy, hôm nay đừng hòng ra khỏi cửa. Đương nhiên cuối cùng vẫn phải đi, hắn gọi điện thoại, bảo Lý Hào đi một cái Jeep đến đón chúng tôi. Có bạn trai như vậy quả thực không tệ, chỉ cần hắn chịu dung túng tôi, bao nhiêu ý tưởng quái đản của tôi đều có thể thực hiện dễ dàng.
Tôi không biết hiện tại chúng tôi có gì khác trước, nhưng Lý Hào thấy tôi liền đổi xưng hô, gọi tôi là ‘chị ba’! Tôi nhìn Tống Lễ, ánh mắt chất vấn, hắn cười cười xem thường, lắc đầu.
Ở trên xe, mọi chuyện vẫn như cũ, hắn vẫn đặt chân lên đùi tôi, nhưng khi tay tôi sờ đến chân hắn lại cảm thấy khác thường, có thể thấy sắc sinh ra từ tâm.
Nơi hẹn là một phòng riêng, ba đôi kia đã đến hết, nghe chừng đều là nhóm bạn làm ăn của hắn. Hắn giới thiệu cho tôi, nhưng không gồm bạn gái của họ, tôi cũng chẳng nhớ kỹ tên. Đến người trẻ tuổi cuối cùng, hai chúng tôi chạm tới ánh nhìn của nhau thì đồng thời ‘a’ lên một tiếng, sau đó gật đầu chào đối phương.
Bàn tay đặt bên hông tôi của Tống Lễ siết chặt. Người kia tên Lệ Dương, cao to trắng trẻo, khí chất hơi giống Trình Thanh Trình Dương, nhưng thêm vẻ bất cần đời, vừa nhìn đã biết là công tử xuất thân tốt. Cậu ta cười hì hì nói với Tống Lễ: “Anh ba, đúng là không phải người một nhà, không vào cùng một cửa.”
Tống Lễ hình như đồng ý gật đầu, nhìn tôi hỏi: “Hai người quen biết từ trước?”
Lệ Dương chỉ vào tôi nói: “Anh ba, anh có nhớ lần trước em tự nhiên ngứa tay, lái thử cái xe mới của anh, kết quả vừa đi một phát kính chắn gió đã bị đập vỡ không? Hung thủ chính là vợ anh đấy.”
Từ lúc nào tôi là vợ của hắn? Chúng tôi vừa mới tỏ tình hồi sáng nay mà thôi.
Nhưng cách gọi này hiển nhiên khiến Tống Lễ vui vẻ, kéo tôi ngồi xuống. Tôi đắp chăn mỏng lên đùi hắn, những người khác nhìn thấy, cố tình tặc lưỡi vài tiếng, sau đó hỏi han tình hình hồi phục của hắn.
Hắn tùy tiện trả lời vài câu, sau đó dường như lơ đãng hỏi tôi: “Em chính là người dùng cái di động cục gạch ném vỡ kính xe anh?”
Lệ Dương đệm lời: “Vợ anh đúng là lợi hại. Em vội vàng thử xe lúc sáng sớm, còn chị ấy vừa nghe di động vừa cãi nhau, không thèm để ý đến ai mà đi qua đường. Vừa lúc xe của em đi qua, chị ấy vung tay quăng di động, tình cờ thế nào lại đập trúng cửa kính. Em bắt chị ấy bồi thường, chị ấy còn gọi một tên luật sư quái quỷ tới, bắt em phải đi tìm công ty bảo hiểm.”
Người này cũng lợi hại, cố ý kể kỹ càng như thế, thực ra để cho Tống Lễ nghe. Vợ của bạn không thể dây vào, chắc đây là một quy củ quan trọng của họ. Tôi có phần mất hứng, mỗi lần đề cập đến người đàn ông khác, phản ứng của hắn cũng hơi thái quá. Còn chuyện Lệ Dương nói, đây là một ký ức khiến tôi căm ghét đến cực điểm, thật sự không muốn nhớ tới.
Rốt cuộc Tống Lễ hừ một tiếng, coi như hiểu rõ, những người khác cũng cười phụ họa, khen chúng tôi xứng đôi vừa lứa như thế nào. Thật ra vẻ ngoài của Tống Lễ không hề xuất chúng, vóc dáng cũng chẳng cao, tôi cao một mét bảy, chiều cao của hai chúng tôi chắc chắn không phải là chiều cao tiêu chuẩn của tình nhân. Hơn thế, tôi cũng không biết hắn đã học đại học hay chưa, nhưng với tôi những chuyện này chưa bao giờ quan trọng.
Bắt đầu rót trà, Tống Lễ nhẹ giọng hỏi tôi muốn uống gì, điệu bộ này khiến tôi lập tức tha thứ cho hắn, vì thế nói: “Phổ Nhĩ[2] đi, Phổ Nhĩ bổ dạ dày, anh uống phù hợp.” Nghe thấy tôi quan tâm hắn như vậy, hắn cao hứng đáp “Được”, đôi môi như có như không lướt qua mặt tôi.
Hắn hỏi: “Muốn ăn đồ ăn vặt gì không?” Chúng tôi ở nhà chưa bao giờ ăn vặt, cùng lắm là tôi nướng bánh.
Tôi nói: “Muốn Oishi tôm.”
Người phục vụ đáp: “Không có ạ.”
Người khác bảo: “Vậy đi mua đi.”
“À, vâng.” Người phục vụ gật đầu lia lịa.
Chuyện này khiến tôi nghe mà sáng khoái vô cùng.
Trà bưng lên, mạt trượt sẵn sàng. Tống Lễ nói với tôi: “Em chơi giúp anh đi, thắng là của em, thua là của anh.”
Bạn gái Lệ Dương cười duyên nói: “Tam thiếu gia nói như đúng rồi ấy, hai người còn phân chia của anh của em gì nữa.” Những người khác cũng cười theo. Tống Lễ nhìn tôi, mỉm cười.
Nhưng tất cả mọi người đều không ngờ đến vấn đề mấu chốt: Tôi không biết chơi mạt chược. Cả đời này tôi chưa bao giờ ngồi bàn mạt chược cả.
Trừ Tống Lễ, mọi người choáng váng không nhẹ, có người hỏi: “Quốc túy mà có người Trung Quốc không biết sao?”
Có gì mà lạ, không thích thì không chơi thôi.
Một cô gái hỏi: “Vậy năm mới nhà chị chơi cái gì?”
Tôi nhún vai, đáp: “Poker, Điền Đại Khanh.”
Vì thế mọi người đồng ý chơi Điền Đại Khanh,[3] bảo tôi hướng dẫn luật chơi. Hai bộ Poker được xếp lên, rút hết từ quân hai đến quân năm. Tôi nói qua một lần, mỗi người năm quân bài lật, hai quân bài úp, mọi người tùy ý đặt tiền, đương nhiên phải đặt giới hạn nhiều nhất cho mỗi lần, nếu không có khả năng đánh một lần đã thua sạch, cho nên mới gọi là Điền Đại Khanh. Chơi trò này không liên quan đến khả năng số học, trăm phần trăm dựa vào vận may và lá gan to.
Giải thích xong rồi, tôi hỏi: “Có muốn thử một ván không?”
Tất cả nói không cần. Lệ Dương cười: “Không ngờ tay cờ bạc chân chính lại ở đây cơ đấy.”
Tống Lễ vẫn nắm tay tôi, hơi dùng sức nhéo hai cái.
Có người hỏi: “Vậy tiền đặt cược thì sao?”
Tôi đáp: “Mỗi người một trăm điểm một tệ, người thắng mời ăn cơm.”
Tôi quay đầu bảo Tống Lễ: “Nếu em thắng, anh bỏ thêm chút tiền mời mọi người ăn cơm là được.” Tống Lễ dịu dàng nói: “Được.” Lúc này hắn khiến tôi vô cùng hài lòng, tôi chính là điển hình cho loại người ăn mềm không ăn cứng.
Có người cười: “Nếu em dâu thắng, chắc chắn sẽ mời cơm ngon.”
Sao có thể chứ, cho dù tôi có cầm hết bốn trăm tệ ở trong tay, cũng chẳng đủ cho tám người ăn bào ngư vây cá.
Lệ Dương cũng để bạn gái giúp mình, thế nên chúng tôi chơi hai nam hai nữ. Bạn gái toàn cùng cậu ta xem bài, sau đó cậu ta chọn bài, còn Tống Lễ chỉ chăm chăm đút bim bim cho tôi. Tôi không hỏi hắn, hắn cũng không quản tôi. Bởi vì thắng thua nhanh thấy, mọi người đều cảm thấy thú vị.
Có một lần, bài gốc của tôi bé đến thê thảm, chỉ hai quân sáu, rút bài tiếp cũng không lớn, hy vọng cuối cùng của tôi là có thể lấy được quân sáu nữa, giành được ba mươi điểm, vì thế quyết theo đến cùng, dù trên tay tôi chỉ còn phân nửa tiền lúc đầu. Đương nhiên thắng thua cũng chẳng phải tiền của tôi, hơn nữa chỉ có vài đồng bạc thôi ấy mà.
Ha ha, cuối cùng tôi được ba con sáu, thu một đống tiền về. Ôi chà, đúng là có phần căng thẳng. Ai đó nói: “Thật là kiên nhẫn”, hoặc là “May mắn”, Lệ Dương giơ ngón tay cái: “Dân cờ bạc chân chính.”
Tống Lễ biết rõ tình hình, cũng hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì.
Chơi vài giờ, tôi lo Tống Lễ ngồi mệt, vì thế nói không chơi nữa, đếm tiền! Những người khác không phản đối. Tôi thắng đến hai mươi sáu tệ, Lệ Dương cũng thắng năm tệ. Tôi cao hứng kêu to: “Tống Lễ Tống Lễ, em thắng!”, vô cùng vui vẻ. Đời này tôi chưa từng ngồi mát ăn bát vàng bao giờ, ngay cả phiếu ăn cơm cũng chẳng được thưởng. Cho nên thắng hai sáu tệ mới hưng phấn khác thường. Hơn thế hôm nay còn là ngày xác định quan hệ với Tống Lễ.
Người phục vụ tới dọn bàn, đưa thực đơn. Chúng tôi vừa gọi món vừa nói chuyện phiếm. Ba cô gái kia đều rất trẻ trung xinh đẹp. Một là người mẫu, một học ở học viện điện ảnh, một người là ca sĩ, chẳng trách.
Tôi làm quan hệ xã hội, bình thường tổ chức hoạt động nên tiếp xúc nhiều với nhóm người này, vì thế rất tự nhiên tán gẫu mấy chuyện vỉa hè về ngôi sao và bàn luận điện ảnh. Tôi nói: “Tôi vốn thích Kim Thành Vũ, cảm thấy anh ta là người đàn ông đẹp nhất châu Á,” có người bên cạnh tôi cố ý ho khan, “Kết quả ‘Xích Bích’ phá hủy hoàn toàn hình tượng của anh ta trong mắt tôi; tôi còn thích Lưu Đức Hoa, bởi vì anh ta không có thiên phú, nhưng cố gắng nhất, ai ngờ xem ‘Du long diễn phượng’ mới thấy, có cố thế chứ cố nữa cũng không được; cuối cùng chỉ còn lại Lâm Bảo Di, tôi thích anh ấy vì tôi thích thôi, tôi cũng biết bộ dạng anh ấy không đẹp lắm, diễn không phải tốt nhất, hát rất khó nghe, tác phong cũng chỉ tầm thường, nhưng không hiểu sao vẫn cứ thích.”