ùng nghiêm túc, cả người bao phủ trong một vùng hắc ám, nhìn qua liền thấy một cỗ uy nghiêm không dễ dàng tiếp cận. Cô gái này ăn chơi ở đây cũng thật lâu, ít khi thấy một người suất ca như thế. Lập tức, cô hạ quyết tâm đêm nay muốn đem người đàn ông này tới tay. Chỉ thấy thân thể cô mềm nhũn, dựa thẳng vào người anh: “Anh đẹp trai, anh đụng đau em rồi!”
Hàn Duệ lạnh mặt nói một tiếng xin lỗi, đôi tay không chút ngập ngừng mà đẩy người con gái này ra.
Lâm Thiến cười, khoác tay Hàn Duệ, liếc nhẹ cô gái kia một cái: “Phục vụ sinh, chi phí ngày hôm nay của vị tiểu thư này ghi vào trương mục của tôi.” Nói xong cô kéo Hàn Duệ đi đến khu nghỉ ngơi.
Cô gái sau lưng đương nhiên không cam lòng, nhưng nghĩ đến chi phí ngày hôm nay toàn bộ được miễn, cô nuốt nước miếng nhìn hai người đi xa.
Lâm Thiên nở nụ cười, nụ cười tùy ý hơn bình thường: “Không thể tưởng tượng được, anh cũng được các cô bé hoan nghênh như vậy.”
Sát khí trên người Hàn Duệ càng ngày càng nặng: “Hiện tại em có thể nói chưa, đứa nhỏ ở nơi nào?”
Có thể kéo Hàn Duệ ở đây một thời gian dài như vậy đúng là không dễ. Nếu tiếp tục khảo nghiệm tính nhẫn nại của anh, LâmThiến biết anh sẽ lập tức rời đi. Người đàn ông này thẳng thắn như vậy, không hề rẽ ngoặt. Cô lấy ra một cái bút chì, lấy tờ giấy ăn trên bàn viết ra một cái địa chỉ: “Mấy giờ trước, đứa nhỏ xuất hiện ở nơi này.”
Khi Hàn Duệ muốn nhận lấy địa chỉ, Lâm Thiến không buông tay, ánh mắt cô nhìn thẳng: “Đứa nhỏ không phải của anh, như vậy cũng có thể sao?”
Tay Hàn Duệ rõ ràng ngừng lại một chút, chính anh cũng chưa phát hiện. Âm thanh huyên náo bên tai không che dấu được độ mạnh yếu của lời này. Ánh mắt của anh rơi vào lối ra, tâm không biết bay tới góc nào. Miệng dường như không phải của anh nữa, giọng nói như theo gió lơ lửng: “Anh biết.”
Lâm Thiến nở nụ cười, không bình tĩnh. Cô hiểu Hàn Duệ, lấy tính cách của anh nếu không thể tiếp thu sự thật này sẽ không khẩn trương tìm kiếm đứa bé như vậy. Lâm Thiến còn có thể cảm thấy được, lấy phản ứng vừa rồi của Hàn Duệ, tựa hồ là đã biết đứa nhỏ là của Tả Tư Ninh. Như thế... anh cùng mẹ con bọn họ sẽ trở thành người một nhà sao? Anh muốn tiếp thu toàn bộ của Tả Tư Ninh, kể cả con trai của cô ấy sao?
Còn chưa chính thức giao phong thế nhưng đã bị thua một trận lớn, Lâm Thiến cười đến sáng lạn. Trong cảnh ồn ào, một mình cô yên lặng uống rượu, một ly lại một ly. Chỉ tiếc cồn là thứ càng uống càng trống rỗng. Có người nào đó lắc lư lại gần, mắt cười tít, đưa ra một viên thuốc màu trắng: “Tiểu thư, uống rượu một mình sao? Thử một viên đi, đảm bảo rằng một mình cũng có thể trải nghiệm cảm giác hứng khởi, rất thoải mái a.”
Lâm Thiến nâng lông mi, khóe miệng dương lên. Cô bình tĩnh lấy từ trong túi ra một lọ thuốc, lắc hai lần, những viên thuốc ở trong bình va đập tạo nên tiếng vang thanh thúy: “Một viên nào đủ, tôi đây có một bình rồi. Có cần tôi cho anh một chút không?”
Người nọ cười xấu hổ, chạy mất dép: bán không được lại gặp phải cao thủ. Cả một chai lận ạ! Người phụ nữ kia cũng quá mạnh đi.
Lâm Thiến cười, rót rượu, uống hai viên thuốc, cười xinh đẹp: “Đây là thuốc chữa bệnh của tôi a.”
Lúc này người đã bắt đầu nhiều, một người phụ nữ ăn mặc thiếu vải đi cùng bạn, vừa đến liền gia nhập, nhảy điên cuồng. Bộ ngực bốn hai đồ sộ lắc lư vung vẩy theo nhạc, không ít đàn ông tâm ý viên mãn, kìm lòng không đậu đi đến gần. Lâm Thiến nhìn thoáng qua, bỗng nhiên cười ra tiếng. Cô đứng dậy, đi tới cạnh người đàn bà mặc bộ váy bó màu đỏ.
Người đàn bà kia cảm giác có người tiếp cận phía sau cũng không cũng thay đổi vũ đạo của mình. Bởi vì động tác khoa trương của cô, hai tảng thịt trước ngực nhảy ra ngoài không nói, mông cũng lộ gần như toàn bộ. Ánh mắt đàn ông xung quanh đỏ lên, yết hầu lên xuống, nước miếng chảy ròng ròng, có mấy cái lều bạt đã nổi lên.
Lâm Thiến vỗ bả vai người đàn bà kia, dưới ánh mắt không kiên nhẫn của cô ta đoan trang mỉm cười, lễ phép chu toàn: “Tôi vừa nói chuyện điện thoại với ba, ông hỏi về cô a. Đại khái là chờ cô về hầu hạ ông.”
Lòng của người đàn bà căng thẳng, vừa rồi cô không nhìn rõ người chụp hình mình, không nghĩ lại là Lâm Thiến. Lần này xong rồi, nếu cô ta nói chuyện này cho Lâm Chấn Hải, người đàn ông kia chắc chắn sẽ bóp chết mình. Cô cười lạnh: “A, tưởng là ai a. Nguyên lai là cô hai nhà họ Lâm, ôn nhu, hiền thục, yếu đuối a! Như thế nào? Cô rốt cục không giấu nổi bộ dáng lẳng lơ nữa hả?”
Nói xong cô không cho Lâm Thiến cơ hội, khẩn trương kéo kéo y phục rồi vội vàng chạy ra bên ngoài. Cô muốn về trước Lâm Thiến, cáo trạng Lâm Thiến trước.
Lâm Thiến mỉm cười, đây là đồ bỏ đi mới nhất của Lâm Chấn Hải. Cô ta chẳng lẽ không biết đồ chơi ở trên giường, dù được sủng ái thì cũng chỉ là người ngoài, làm sao đấu lại được với người trong nhà a?
Lâm Thiến cũng có chút mệt mỏi, lúc cô uống xong rượu liền ly khai hộp đêm. Lúc quay đầu nhìn lại, nam nữ đang tận tình hưởng thụ rượu và thịt. Điên cuồng cùng hỗn loạn, không biết kế tiếp sẽ lại phát sinh bao nhiêu thịt, bao nhiêu cuồng hoan. Đây cũng là lý do cô thích tới hộp đêm, bởi vì ở nơi này có thể nhìn thấy mặt phóng đãng của con người.
Hơn nữa, nhìn thấy ở nơi này, về nhà liền không cảm thấy ghê tởm rồi.
************************************************
Tiếng chuông đánh tan yên tĩnh trong phòng, Tả Tư Ninh cả kinh lập tức mở to mắt, lúc này mới phát hiện mình ngủ thiếp đi trên sofa. Không kịp tự trách, cô cầm điện thoại lên, giọng lo lắng: “Như thế nào? Tìm thấy đứa nhỏ chưa?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười nhẹ, là giọng phụ nữ, có phần quen tai.
Tiếng cười qua đi, người phụ nữ mở miệng: “Tả tiểu thư, là tôi, Lâm Thiến.”
Tả Tư Ninh còn nhớ rõ trước đó không lâu nhìn thấy cô ta. Hiện tại cô ta gọi đến có ý tứ gì? Khoe khoang? Thị uy? Hay là tuyên chiến? Bất quá dựa vào mấy lần chạm mặt trước đó, Tả Tư Ninh cảm thấy người như cô ấy không làm chuyện mất giá trị như vậy. Bởi vậy Tư Ninh liền lễ phép đáp lại.
Âm thanh của Lâm Thiến ôn nhu mà bình tĩnh: “Tôi muốn gặp mặt. Trước đó, họ Lục có đến tìm tôi, hắn nói cho tôi một sự kiện làm tôi cảm thấy rất lạ...”
Lúc cúp điện thoại, tay Tư Ninh run rẩy, bí mật bốn năm cô gìn giữ bị mọi người lấy ra làm quả bóng đá qua đá lại rồi truyền đến chân cô. Bọn họ vừa sung sướng đá cầu, vừa sung sướng thuận miệng hỏi: ngươi có đá không? Đây chính là bóng của ngươi a.
Lúc cô đứng dậy thấy đầu tối sầm, ngã ngồi xuống sàn nhà.
Keng một tiếng, đĩa trái cây bị cô làm rơi xuống đất, con dao gọt trái cây rơi xuống ngay cạnh chân của cô. Thật vừa vặn, nếu chỉ thêm mấy cm liền làm chân cô chảy máu rồi.
Tả Tư Ninh tự nhận không phải loại người thể chất yếu đuối nhưng hai ngày nay không xô cửa thì lại kích tình buổi đêm, một mớ hỗn loạn thất bát tụ tập lại, cho dù thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi. Lúc này lại lao tâm lao lực đi gặp tình địch, lấy trứng chọi đá, thật là muốn chết!
Ngồi trên bàn trà một hồi lâu, Tả Tư Ninh cầm lấy điện thoại gọi đi.
Mỗi lần uống thuốc xong Lâm Thiến đều cảm thấy tim đập rộn lên, cảm xúc vẫn bình tĩnh nhưng thể lực lại không hề yên ổn. Đang lái xe, cô cảm thấy tầm mắt có chút mơ hồ, lúc này điện thoại lại gọi tới. Cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra nhưng lại làm rơi xuống sàn. Cô cúi xuống nhặt điện thoại di động.
Lúc khom lưng, đầu có cảm giác choáng váng, cô lắc mạnh đầu nhưng vì dùng lực hơi lớn nên tay cũng di động, tay lái bị bẻ quặt sang làn xe bên cạnh.
Đây là làn xe kép, xe ở làn đường đối diện đang tiến tới, bởi vì mặt đường khá tốt nên tốc độ xe chạy không chậm. Người đối diện không nghĩ có người ngây ngốc đến mức đổi làn đường nhưng phản ứng cũng khá nhanh, phanh xe lại...
Hai xe thật sự là quá gần rồi, dù người điều khiển xe bên phía đối diện đã phanh lại cực kì đúng lúc nhưng Lâm Thiến vẫn không có phản ứng nào nên xe cô đâm vào chiếc xe đối diện. Đầu cô đập vào tay lái, di động ở trong tay lại rơi xuống.
Qua thật lâu, người phụ nữ trong chiếc xe đối diện đã tỉnh lại. Bởi vì có dây an toàn giữ lại nên cô không bị thương nặng. Mở cửa, xuống xe, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện, chính là người đại diện của Tả Tư Ninh – Lan Tả. Cô lau trán, nhíu mày đi tới xe của Lâm Thiến.
Lan Tả hôm nay có đặc biệt nhiều chuyện phiền lòng, không nghĩ tới lại gặp sát thủ xa lộ, trong lòng nổi giận lôi đình, muốn giáo dục người lái xe thật tốt. Cô gõ cửa xe một hồi lâu, kết quả phát hiện người phụ nữ trong xe vẫn gục trên tay lái, bộ dáng là hôn mê rồi, hoặc là...
Lan Tả liếc mắt nhìn chiếc xe một cái: xe thể thao Maserati, không có mấy trăm vạn thì đừng hòng sờ tới, hiển nhiên chủ xe là người giàu có, nếu cô ta xảy ra chuyện, dù không phải lỗi do mình thì người nhà của cô ta cũng sẽ đổi trắng thay đen. Lan Tả nặng nề gõ cửa xe, một bên quay điện thoại gọi cấp cứu.
Két một tiếng, khóa cửa mở ra, người phụ nữ gục ở tay lái chậm rãi ngẩng lên, xoay mặt, đôi mắt phủ sương mù liếc nhìn người ngoài cửa sổ một cái, lắc lắc đầu.
Khi nhìn thấy khuôn mặt đó, Lan Tả chấn kinh: là nó! Lâm Thiến! Cô theo bản năng tắt điện thoại trong tay, vội vàng mở cửa xe, mang Lâm Thiến ra, giọng nói vô cùng lo lắng: “Cháu có khỏe không? Cô mang cháu đi bệnh viện.”
Lâm Thiến lúc này cực kì choáng váng, tuy mình vừa rồi cũng có phanh lại nhưng vẫn bị đâm không nhẹ, hơn nữa lúc bị đâm lại đang khom người xuống nên tay lái đánh càng đánh mạnh vào đầu. Hiện tại cô không biết là ai đang nói chuyện, lắc đầu theo bản năng. Chỉ cái động tác đơn giản vậy thôi mà cực kì khó khăn, cô cảm thấy mí mắt của mình càng ngày càng nặng...
Trong lúc nhắm mắt lại, cô thoáng nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của người phụ nữ, đột nhiên cảm thấy cô ta cực kì giống một người, tâm tình đè nén nhiều năm mãnh liệt phóng ra: “Cô...”