Lúc ta tỉnh lại bên tai nghe thấy tiếng xe ngựa lộc cộc lộc cộc, ta lập tức kinh hoảng mở to hai mắt. Vừa mở mắt ra đã doạ ta suýt nữa nhảy dựng đụng phải trần xe ngựa, lúc này một khuôn mặt đang cười tủm tỉm nhìn ta phát hoảng, không phải ai khác mà chính là Hoàng đế, người làm ta lo lắng căng thẳng bấy lâu nay.
Trong nháy mắt mặt ta biến thành trắng bệch.
Hoàng đế ngồi thẳng lưng, cười tủm tỉm nói: "Ta vừa mới nghĩ nàng sắp tỉnh lại, thì ngay lập tức nàng mở mắt ra, thật là kỳ diệu."
Đã lâu không gặp Hoàng đế, hắn gầy đi không ít, giọng nói biến đổi đôi chút, cũng cao hơn rất nhiều. Từ trước đến giờ ta vẫn coi Hoàng đế là đệ đệ mà đối xử, lúc này thấy hắn như thế, nói trong lòng không khó chịu là giả dối, nhưng sợ hãi khẩn trương cũng là thật. Ta giả bộ bình tĩnh ngồi dậy, ánh mắt Hoàng đế vẫn chưa từng rời khỏi ta, trong lòng ta tính toán, đi thẳng vào vấn đề: "Thừa Văn, ngươi..."
Hoàng đế xoay xoay nhẫn ngọc ở ngón cái, ngắt lời ta, "Vừa rồi dùng thuốc làm nàng hôn mê là bất đắc dĩ, lần đầu đi cướp người có chút không thành thạo."
Lời ta định nói bị nghẹn trong cổ họng nhất thời không nói ra được.
Hoàng đế vén rèm nhìn ra cảnh sắc bên ngoài, "Phong cảnh Giang Nam đẹp vô cùng, trách sao Quán Quán lại lưu luyến như thế. Dù sao cũng chỉ đến thế..." Hoàng đế buông rèm, trong mắt tràn đầy ý cười nhìn ta, "Quán Quán chơi đùa bên ngoài mấy tháng rồi, những gì muốn chơi cũng đã chơi đủ, đã đến lúc theo ta về cung."
Ta nói: "Toàn bộ vương triều Đại Vinh đều biết Thái hậu đã hoăng thệ."
Hoàng đế xoa cằm, "Ồ, Quán Quán muốn lấy thân phận gì để hồi cung? Ta đều có thể đáp ứng nàng."
Ta nhìn chằm chằm hắn, "Giang thiếu phu nhân."
Sắc mặt Hoàng đế lập tức biến đen, "Ngoại trừ cái đó."
Ta buồn bã nói: "Thừa Văn, ta vẫn chỉ coi ngươi là đệ đệ thông thường, không có tình ý gì cả."
"Nhưng ta có." Ánh mắt Hoàng đế thâm trầm sâu lắng, hắn cố chấp nói: "Ta thích nàng, nàng là Giang thiếu phu nhân cũng được, Ninh phu nhân cũng thế, nàng phải ở lại bên cạnh ta."
Ta nhíu mày, vẻ mặt Hoàng đế lại mềm mỏng, "Quán Quán, không có nàng ở Hoàng cung đêm đêm ta đều không ngủ được, cứ sống ở trong cung không tốt sao? Nàng muốn gió được gió muốn mưa được mưa, cho dù là muốn nam hầu ta cũng đáp ứng nàng. Cho nên, theo ta hồi cung, được không?"
Ta mím môi nói: "Ta chỉ muốn một mình Giang Hằng."
"Không được."
Ta liếc mắt nhìn cửa xe ngựa, trong đầu đang suy nghĩ hậu quả nhảy xuống, Hoàng đế lạnh nhạt nói: "Nếu nàng dám nhảy xuống xe ngựa, ta lập tức hạ chỉ bắt Giang gia."
Ta run run thu lại ánh mắt, trong lòng nhẩm tính thời gian, vừa rồi Hoàng đế kéo rèm lên bầu trời bên ngoài tờ mờ sáng, lúc ta vào hỉ phòng là khoảng giờ Tuất, có lẽ ta đã ngủ khoảng bốn canh giờ. Bốn canh giờ nói dài cũng không dài lắm mà bảo ngắn cũng không ngắn, tân nương không thấy đâu, đầu gỗ cùng Giang gia chắc chắn sẽ đi tìm, mà đầu gỗ có lẽ cũng đoán được là ai bắt cóc ta.
Chỉ có điều vấn đề là, trong thiên hạ này ai dám tranh cướp người với Hoàng đế? Cho dù đầu gỗ dám, nhưng đắc tội với Hoàng đế hậu quả rất nặng nề, thật sự là tiến lùi đều không được. Hiện giờ biện pháp tốt nhất là ta dùng tình cảm để cảm động hoặc nói lý lẽ làm Hoàng đế động tâm, làm cho Hoàng đế thả ta trở về cũng không truy cứu tội đầu gỗ, từ nay về sau ta cùng đầu gỗ ở Giang Nam song túc song tê, thật sự mỹ mãn.
0
Ta và Hoàng đế đã sống với nhau nhiều năm như vậy, tính tình của hắn ta tất nhiên biết rõ. Tuy có lúc hắn rất cố chấp, nhưng từ trước đến giờ đều không miễn cưỡng ta. Đợi một thời gian, hắn nhất định sẽ chấp nhận làm theo ý ta.
Vì vậy, ta im lặng ngồi trong xe ngựa không nói chuyện nữa, Hoàng đế nhắm mắt lại nghỉ ngơi, hai người đều tĩnh lặng.
Ngày tiếp theo, ta nói với Hoàng đế: "Thật ra ngươi cũng không thích ta, thứ ngươi muốn là chứng cớ trên người ta."
Hoàng đế lạnh nhạt nói: "Lúc trước đã từng muốn, hiện giờ ta lại không muốn nữa. Ngươi có cũng được mà không có cũng thế, là thật hay là giả cũng được, bất luận thế nào Hoàng đế Đại Vinh chỉ có mình ta."
Khí chất Hoàng đế quả thật ta không học được, ta thở dài: "Thừa Văn, thật ra..."
"Ta có một bí mật muốn nói với ngươi, nhưng trước khi nói ngươi phải đáp ứng với ta một điều kiện, quân vô hí ngôn." 0
Hoàng đế vẫn cười tủm tỉm , "Mấy tháng không gặp Quán Quán, tính trẻ con của Quán Quán vẫn chưa mất đi, nàng biết rõ là không thể."
Ta đã sớm biết sẽ bị Hoàng đế nhìn thấu, cho nên cũng không thấy thất vọng, nhếch môi cười, nói: "Mới trước đây Thừa Văn cũng thường nói như vậy với ta, bức ta đáp ứng không ít chuyện."
Hoàng đế híp mắt, "Quán Quán, ta không muốn nghe những chuyện không có liên quan."
Ta thấy Hoàng đế có chút tức giận thì lập tức dừng lại, nhỏ giọng nói: "Ta nói với ngươi là được chứ gì." Hoàng đế lại khôi phục nụ cười, ta nói: "Cho dù ngươi nói không muốn chứng cớ, nhưng ta biết, sau khi đăng cơ ngày ngày đêm đêm đều thấy bất an, đáy lòng ngươi chung quy vẫn còn khúc mắc. Mà khúc mắc này chỉ có ta mới giải được..."
Ta cúi đầu nói: "Phụ thân ta đúng là đã để lại chứng cớ cho ta, mới gần đây ta mới biết được. Nhưng mà ta đã tiêu huỷ chứng cớ rồi, Thừa Văn, ngươi chính là chân mệnh thiên tử của Đại Vinh."
Chứng cớ đúng là có tồn tại, năm đó sau khi đính hôn phụ thân viết một bức thư hôn ước gửi cho Giang Hằng trong đó có giấu huyền cơ, ta rảnh rỗi không có việc gì làm quan sát rất lâu mới hiểu ra điều phụ thân để ta, theo bức thư ta tìm được chứng cớ và chứng nhân.
Chứng nhân đã nằm trong mồ, chứng cớ ta cũng không xem, mà lập tức thiêu huỷ.
Thật ra Thừa Văn có phải là Hoàng đế chân chính hay không, đều không can hệ đến ta. Hắn là một Hoàng đế tốt, đây mới là điều quan trọng nhất. Để cho hắn an tâm, tính toán của ta mới thành được.
Trên mặt Hoàng đế không có biểu hiện vui mừng gì, hắn lạnh nhạt nói: "Quán Quán hiện tại có nói hết với ta, ta cũng sẽ không thả nàng."
Trong lòng ta chán nản. Nói bí mật này cho Thừa Văn nghe, ta đã khẳng định hắn không thích ta, nên cũng dùng bí mật này để Thừa Văn an tâm rồi thả ta về nhà.
"Quán Quán, ta cũng có một bí mật muốn nói nàng nghe..." Hoàng đế đột nhiên nói: "Thật ra..." Ta yên lặng lắng nghe, hắn lại cười tủm tỉm nhìn ta, ta chờ rất lâu, hắn mới nói: "Không có gì."
Khoé miệng ta giật giật, Hoàng đế nói: "Nếu nàng đáp ứng với ta một điều kiện, ta sẽ nói cho nàng."
Ta không để ý đến hắn nữa, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngày thứ ba ngày thứ tư ngày thứ năm... xe ngựa vẫn rong ruổi về phía Kinh thành, trên đường đi ta dùng đủ mọi cách, dùng tình cảm không động, nói lý cũng không nghe, mặt Hoàng đế vẫn không thay đổi ngồi uống trà, không hề có ý định buông tay.
Ta bắt đầu thấy sốt ruột, trong đầu cực kỳ nhớ đầu gỗ, thế nên liên tiếp vài đêm đều mơ về đầu gỗ. Cũng không biết Hoàng đế do thám thấy cảnh mộng của ta hay không, mà mỗi lần tỉnh lại đều nhìn thấy khuôn mặt hắc ám lạnh lùng của Hoàng đế đang nhìn ta.
Ta lấy tình để làm cảm động, dùng lý lẽ để nói rõ ràng hình như càng không có hiệu lực.
Ngày thứ mười, xe ngựa sử vào đến Kinh thành rồi chạy thẳng vào Hoàng cung, ta lo lắng đứng ngồi không yên, Hoàng đế chỉ nhìn ta mà không nói chuyện, ta nói với Hoàng đế: "Ta không muốn ở trong Hoàng cung, ta đến chỗ Thường Trữ ở."
Hoàng đế không có chút phản ứng nào tiếp tục uống trà, vẫn không mở miệng nói chuyện.
Lúc này ta mới phát hiện trước mặt Hoàng đế ta căn bản không có khả năng đấu tranh, chỉ có thể tùy ý để Hoàng đế đưa ta vào cung, sau đó ở lại trong tẩm cung hắn.
Hoàng đế cho vài cung nữ thái giám mới tới hầu hạ ta, nghe nói các vị đại thần trong triều biết được Hoàng đế bấy lâu nay không gần nữ sắc đột nhiên đưa một vị cô nương hồi cung thì cực kỳ vui mừng, không quan tâm đến gia thế, tướng mạo hay tính tình, chỉ mong Hoàng đế thành thân ngay lập tức, mọi người đều sự Hoàng đế là đoạn tụ. 0
Những lời này đều là do cung nữ Nhược Xuyên hầu hạ ta nói ra, lúc ta nghe xong sắc mặt lập tức biến đổi.
Nhược Xuyên hâm mộ: "Bệ hạ lần đầu tiên đối xử tốt với nữ tử đấy, cô nương đúng là có phúc khí tốt."
Phúc khí tốt cái đầu ấy! Không nói đến chuyện ta trước kia là Thái hậu, chỉ riêng trong lòng ta đã thấy khó chấp nhận được rồi, nếu thật sự bị Hoàng đế cưỡng ép, đối với ta mà nói chính là không theo luân thường đạo lý, không tuân theo tam tòng tức đức.
Lúc Hoàng đế cùng ăn tối với ta, ta không còn tâm trạng để ăn nữa, cầm đũa gẩy gẩy bát cơm đặt trên bàn. Trong lòng thấy sầu khổ, thì một chút thèm ăn cũng không có. Hoàng đế bảo Ngự trù 0 đổi món ăn vài lần, mà ta chúng quy vẫn ăn không nổi. Ta nhìn Hoàng đế, Hoàng đế lạnh lùng nói: "Quán Quán, cả đời này nàng phải ở cùng ta."
Ban đêm lúc đi ngủ, ta vẫn không chịu để Hoàng đế nằm cùng giường, mà nằm lên ghế quý phi mới đặt thêm đằng sau tấm bình phong. Đến nửa đêm, ta nghĩ đã nửa tháng không được gặp đầu gỗ, mũi cay cay, nhỏ giọng nức nở vài tiếng.
Ngày hôm sau tỉnh lại, ta nghe thấy Nhược Xuyên nói Hoàng đế nổi trận lôi đình ở Ngự thư phòng, đám cung nữ hầu hạ đều kinh hoảng.
Bữa trưa, Hoàng đế vẫn giống mọi hôm đến dùng bữa trưa cùng ta, sau đó vẻ mặt bình thản hắn nói: "Giang Hằng hiện giờ đang ở trong thiên lao."
"Cạch" một tiếng, chén trà trong tay ta rơi xuống, vỡ tan dưới đất. Hoàng đế vẫn bình tĩnh nói: "Lần đầu tiên Giang Hằng vì nàng chống lại ý ta."
Ta kinh ngạc nhìn hắn, hắn lại nói: "Hoàng tỷ lần đầu tiên mắng ta vì nàng."
Hắn đặt chén trà trong tay xuống bàn, "Ta cướp được nàng, nhưng tất cả mọi người đều không tán đồng." Ta đang định mở miệng, thì hắn lại thản nhiên phân phó: "Nhược Xuyên, hầu hạ Tô cô nương cho tốt."
Sau khi Hoàng đế rời đi, trong lòng ta vừa lo lắng lại hoảng sợ, lo lắng về thái độ của Hoàng đế hiện giờ, hoảng sợ là vì đầu gỗ đang ở trong thiên lao. Hoàng đế không nỡ mạnh tay với ta, nhưng với đầu gỗ thì chưa chắc đã không mạnh tay.
Ta suy nghĩ cẩn thận, thấy việc khẩn cấp cần làm trước mắt là đến thiên lao gặp mặt đầu gỗ.
Hoàng đế nhất định sẽ không đồng ý để ta đi gặp đầu gỗ, cho nên ta không thể đi một cách quang minh chính đại. Nhưng nếu muốn vào thiên lao, lệnh bài của Hoàng đế bắt buộc phải có. Ngay lúc ta còn đang buồn rầu nghĩ cách phải làm sao mới lấy được lệnh bài thông hài trên người Hoàng đế, thì Thường Trữ tiến cung.
Thời gian Thường Trữ về đến Kinh thành chậm hơn ta nửa tháng, vừa về đến nơi ta đã nghe nói nàng ôm đau nằm trên giường, ta muốn đến thăm nàng ấy, mà Hoàng đế lại không cho phép. Ta nghĩ đại khái Thừa Văn biết chuyện gì đó mà ta không biết, mà chuyện ta không biết khẳng định là có liên quan đến phò mã. Hiện giờ được gặp lại Thường Trữ, khuôn mặt trang điểm cẩn thận cũng khó che được sự tiều tuỵ, ta biết Thường Trữ không vui nếu ta can thiệp vào chuyện nhà nàng, nhưng mà ta không nhẫn nhịn được.
Ta hỏi: "Thường Trữ, oa nhi trong bụng ngươi là của Phò mã hay của nam hầu?"