Ninh Hằng chết rồi, Nhạn Nhi khóc đến nghiêng trời lệch đất. Ta nhìn thi thể Ninh Hằng, chạm vào, chỉ thấy lạnh, so với tuyết còn lạnh hơn. Hắc y nhân kia cũng ngã xuống bên cạnh, ta đi qua thi thể Ninh Hằng, muốn đến tháo khăn che mặt của hắc y nhân xuống. Nhưng khi vừa nhấc chân, thì đột nhiên có một cánh tay lạnh buốt bắt lấy cổ chân ta, ta kinh ngạc quay đầu lại, Ninh Hằng đã mở mắt ra, nói: “Quán Quán, ta đưa nàng hồi cung.”
Nhạn Nhi vẫn gào khóc kêu trời trách đất, dường như không chú ý đến Ninh Hằng đang mở mắt. Ta nhìn Nhạn Nhi, lại nhìn Ninh Hằng, cuối cùng vẫn kiên quyết muốn tháo khăn che mặt của hắc y nhân, không ngờ lúc ta giật khăn ra, hắc y nhân lại không có mặt.
Ta sợ tới mức đứng bật dậy, Ninh Hằng lại nắm chặt cổ chân ta, nói: “Ta đưa nàng hồi cung.”
Nhạn Nhi khóc càng thảm thiết hơn.
Đột nhiên, Nhạn Nhi biến mất, hắc y nhân biến mất, Ninh Hằng cũng biến mất, khu rừng tuyết trắng bỗng biến thành một mảnh đen kịt, đưa tay ra cũng không thấy rõ năm ngón tay, lòng ta đầy sợ hãi. Cùng lúc đó, lại nghe thấy Nhạn Nhi đang gọi ta: “Thái hậu, Thái hậu, Thái hậu.”
Ta cố sức mở mắt ra.
Nhạn Nhi vui mừng nói: “Thái hậu, người tỉnh rồi.”
Ta chưa thích ứng kịp, từ từ nhìn khắp xung quanh, một bàn gỗ, vài chiếc ghế gỗ, rất đơn sơ. Lúc này ta mới nhận thức được, ta chưa chết, cũng chưa trở lại nội cung.
Tất cả những việc vừa rồi bao gồm cả việc Ninh Hằng đã chết chỉ là mơ mà thôi.
Nghĩ đến đây, lòng ta chợt căng thẳng, tay vô thức nắm lấy tay áo Nhạn Nhi, hỏi: “Ninh Hằng đâu?”
Vẻ mặt Nhạn Nhi buồn bã, nàng nói: “Ninh đại tướng quân vẫn đang hôn mê, nô tỳ đã bôi thuốc trị thương. Nếu không tỉnh lại, đành phải mạo hiểm ra ngoài tìm đại phu. Hiện giờ mọi người ở bên ngoài đều đang tìm Ninh đại tướng quân.”
Ta sững sờ: “Là ngươi cứu ta cùng Ninh Hằng? Ta ngủ bao lâu rồi?”
Nhạn Nhi gật đầu, đáp: “Người đã ngủ một ngày một đêm, có lẽ là đứng trong tuyết quá lâu nên bị cảm nhiễm phong hàn. Thuốc vẫn còn đang sắc, chờ sắc xong nô tỳ sẽ đem tới.”
Có lẽ gian nhà này chính là gian nhà trong hẻm nhỏ ở nam thành, lòng ta hơi thả lỏng. Ta buông tay Nhạn Nhi ra, bước xuống giường, “Ta đi xem Ninh Hằng.”
Nhạn Nhi vội đỡ lấy ta, “Thái hậu, người nhiễm phong hàn vẫn chưa khỏi hẳn, cẩn thận chút.”
“Ta bây giờ không phải là Thái hậu nữa rồi, ngươi đừng gọi ta là Thái hậu nữa.” Ta ngẫm nghĩ, lại nói: “Ngươi nhỏ tuổi hơn ta, nếu không chê, sau này cứ gọi ta một tiếng ‘tỷ tỷ’ đi.”
“Được.”
Nhạn Nhi dìu ta tới gian phòng cách vách, Ninh Hằng đang nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi cũng không có chút huyết sắc. Ta vừa định đưa tay ra chạm vào mặt hắn, thì lại bận tâm đến Nhạn Nhi đang đứng bên cạnh, lập tức nhỏ giọng nói: “Nhạn Nhi, muội đi nghỉ một lát đi, Ninh Hằng ở đây để ta chăm sóc.”
Nhạn Nhi đáp lại một tiếng: “Vâng”, ta nghe thấy tiếng bước chân của nàng ấy mất dần sau cánh cửa, rồi mới run run đưa tay chạm tới mặt Ninh Hằng.
Ta nghĩ thầm, nếu như Ninh Hằng không phải là tướng quân của Đại Vinh, thế thì tốt biết bao. Chỉ tiếc, thế gian này không có nếu như. Ta không muốn nghĩ đến lúc Ninh Hằng trở lại thân phận đó, hiện giờ ta chỉ mong Ninh Hằng sớm tỉnh lại.
Ta thoáng thấy bờ môi Ninh Hằng khô nẻ, cầm khăn tay thấm nước nhẹ nhàng chấm chấm vào môi hắn. Ta nhớ lại lúc ở chùa miếu trên núi Trọng Quan, Ninh Hằng cũng chăm sóc ta suốt một đêm. Lúc đó tâm trạng Ninh Hằng phải chăng cũng giống như ta bây giờ, chỉ mong muốn người nằm trên giường lập tức mở mắt ra.
Bỗng dưng, môi Ninh Hằng động đậy, ta phát hiện hắn đưa lưỡi ra liếm giọt nước còn đọng trên môi. Tâm ta khẽ động, vội vàng rót chén nước ấm, thật cẩn thận đặt sát bên môi Ninh Hằng, không ngờ Ninh Hằng không động vào chút nào.
Ta đành phải mở miệng Ninh Hằng, nghiêng chén, rót từng chút từng chút nước vào, nhưng từng chút từng chút nước đó lại theo khoé miệng Ninh Hằng mà chảy ra. Ta thử thêm vài lần cuối cùng đành phải bỏ qua cách này, lấy khăn lau vệt nước trên môi Ninh Hằng.
Ta nhìn môi Ninh Hằng, nhớ lại cảnh tượng kiều diệm Ninh Hằng mớm thuốc cho ta lúc trước, quyết định xong, ta nhấp một ngụm nước, trước tiên dùng tay mở miệng Ninh Hằng, sau đó cúi người hôn xuống. Ta sợ nước vào miệng Ninh Hằng lại chảy ra, nên dùng môi che kín miệng hắn, cũng may lần này Ninh Hằng nuốt vào hết một giọt cũng không chảy ra.
Trong lòng ta vui mừng, làm thêm vài lần nữa. Đến lần thứ tư, môi ta vừa mới chạm vào môi Ninh Hằng, thì Ninh Hằng chợt đưa lưỡi tiến vào miệng ta, di chuyển khắp mà không theo quy luật gì, ta kinh ngạc, có lẽ hắn đã tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn, mắt hắn vẫn nhắm chặt như trước.
Trong lòng ta có chút thất vọng.
Sau đó ta chăm sóc Ninh Hằng suốt một đêm, có mấy lần Ninh Hằng đổ mồ hôi lạnh, ta đều dùng khăn cẩn thận lau đi. Trời sáng, Nhạn Nhi đi vào, khẽ nói: “Tỷ tỷ, người quên uống thuốc.”
Nghe Nhạn Nhi nói, ta mới nhớ mình bị cảm nhiễm phong hàn, “Muội đem thuốc tới đi, à không, để ta tự đi lấy được rồi.” Hồi xưa ta là tiểu thư Tô gia, rồi lại thành Thái hậu, muốn sửa thói quen sai bảo người khác, đúng là hơi khó thích ứng. Nhưng chẳng sao, từ từ rồi thích ứng cũng được, chung quy vẫn tốt hơn làm một con chim bị nhốt trong lồng Hoàng cung bị người khác bày mưu tính kế.
Thuốc đã nguội lạnh, ta vốn định thêm củi lửa để hâm nóng lại, nhưng ta chưa từng vào phòng bếp, không biết phải nhóm lửa thế nào, đành vứt bỏ ý định này, một hơi uống cạn sạch chén thuốc. Thuốc này đắng đến mức ta sắp biến thành trái mướp đắng luôn rồi, xung quanh không có mứt hoa quả để ăn cho bớt đắng, ta đành rót một chén nước, uống ừng ực để làm bớt đi vị đắng trong miệng.
Lúc ta đi vào phòng Ninh Hằng lần nữa, phát hiện Nhạn Nhi đang hết sức chuyên chú lau mồ hôi trên trán cho Ninh Hằng, chẳng biết tại sao, trong lòng ta cứ có cảm giác đã bắt gian tại giường. Ta chợt thấy không ổn, vội lắc lắc đầu để xua đi cảm giác bất thường này.
Ta bước lên phía trước, nói: “Ninh Hằng hôn mê lâu như vậy, không thể kéo dài nữa. Ta ra ngoài tìm đại phu, muội ở đây chăm sóc Ninh Hằng.”
Nhạn Nhi ánh mắt sáng rực nhìn ta, “Tỷ sẽ không bỏ đi một mình đấy chứ?”
“Đương nhiên là không.” Ninh Hằng vì cứu ta mới rơi vào tình trạng này, ta Tô Cán tuyệt đối không phải là hạng người vong ân phụ nghĩa. Có muốn đi cũng phải đợi Ninh Hằng tỉnh lại xác thực không có chuyện gì thì mới lén lút trốn đi.
Nhạn Nhi thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, hay để muội đi. Tỷ hiện giờ đang bị cảm nhiễm phong hàn chưa khỏi hẳn, nếu đi ra ngoài gặp gió, bệnh lại nghiêm trọng thêm…”
Ta ngắt lời “Nhạn Nhi, muội yên tâm. Ta nhiễm phong hàn nhiều lần, hiện giờ đã thành thói quen rồi. Đợi tối ta uống thuốc xong, ngủ một giấc, sáng hôm sau bệnh khỏi hẳn luôn. Với lại ta cũng muốn xem tình huống bên ngoài hiện giờ thế nào.”
“Nếu như lại gặp hắc y nhân…”
Lòng ta rơi lộp bộp, nhớ lại ngày đẫm máu đó, thấy hơi buồn nôn. Chỉ có điều ta thật sự không hiểu, rốt cuộc ta đã đắc tội với ai, mà lại phái sát thủ đến lấy mạng ta. Nhưng ta nhất định phải đi ra ngoài một chuyến, trong kinh thành ta từng kết giao bằng hữu với một người am hiểu y thuật, bây giờ đúng lúc cần nhờ đến.
Ta nói: “Nếu như hắc y nhân đến thật, ta ở lại trong phòng, Ninh Hằng lại đang hôn mê, đến lúc đó mất mạng không chỉ có mình ta. Nhưng nếu muội ở lại đây, còn có thể bảo vệ được Ninh Hằng. Hơn nữa hiện giờ Ninh Hằng mất tích, kinh thành chắc chắn sẽ tăng cường canh gác, mà ta ra ngoài một mình, dân chúng xung quanh rất đông, ngay dưới chân thiên tử, chắc đám bắt cóc giết người cũng không gan to đến thế.”
Nhạn Nhi dường như vẫn không yên tâm lắm, rồi nàng ấy buông tiếng thở dài, từ trong vạt áo lấy ra vài thứ, vừa đưa cho ta vừa nói: “Tỷ tỷ, đây là Nhuyễn cốt tán, uy lực còn lớn hơn Ma tán… Gói màu tím này là Độc tâm phấn, hoà tan vào trong nước là có thể lấy mạng người… Gói màu đỏ này là Giải tâm phấn, nếu tỷ không cẩn thận uống phải Độc tâm phấn, thì dùng cái này để giải độc, cách dùng giống với Độc tâm phấn. Ngoài ra, đây là đoản đao tỷ tỷ nên mang theo phòng thân, phòng ngừa vạn nhất.”
Ta nhận lấy từng thứ, những thứ có thể bảo vệ mạng sống tất nhiên là sẽ không chê nhiều, ta nói với Nhạn Nhi lời cảm ơn. Nhạn Nhi khẽ nói: “Người đã là tỷ tỷ của muội, lại là ân nhân cứu mạng muội, cũng là người trong lòng Ninh đại tướng quân, bất luận thế nào muội đều không muốn tỷ gặp chuyện không may.”
Ta nghĩ thầm Nhạn Nhi đối với Ninh Hằng đúng là tình sâu ý nặng, có thể vì Ninh Hằng làm đến mức này, nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn chỉ mong đối phương vừa ra khỏi cửa bị hắc y nhân chém chết, xem ra ta lòng dạ nhỏ nhen rồi. Sau khi nói với Nhạn Nhi: “Ta sẽ nhanh quay lại” thì đội mũ lên, ra khỏi cửa.
Ta định đến tìm bằng hữu ở phía đông thành, từ ngõ nhỏ ở thành nam đến đó ước chừng mất vài khắc. Hôm nay là mùng ba tháng giêng, bầu không khí mừng năm mới trong kinh thành vẫn còn tràn đầy, nhà nào ta đi qua đều treo gậy trúc, treo phiến dẫn hồn (cờ gọi hồn),ta vừa đi chưa được mười bước, thì thấy trên đường nhiều hài đồng trên người mặc những bộ quần áo mới đầy màu sắc vô cùng xinh xắn, chơi đùa rất vui vẻ. Ta nhìn thêm vài lần, rồi vội vàng thu hồi ánh mắt tiến về phía đông thành.
Lúc ta đến hẻm nhỏ ở thành đông, thì đã là giờ Thìn bốn khắc. Trước kia, đây là thời gian Hoàng đế lên triều, mà ta ở trong Phúc cung vẫn đang ngủ say, dù sao những ngày đó đã thuộc dĩ vãng rồi, kế tiếp phải nghênh đón những ngày mới thôi.
Sau khi xác định được gian nhà của bằng hữu đó, thì ta mới gõ cửa. Lát sau, một vị phụ nhân từ trong đi ra, đầu cài trâm gai quần áo bằng vải, vẻ mặt tươi cười chân thành. Ta lập tức nói rõ ý định của mình, vị phụ nhân đó nói: “Tô cô nương đến chậm một bước rồi, hai khắc trước phu quân đã đến Nhất Phẩm lâu rồi.”
Ta nói một tiếng cảm tạ, rồi vội vàng đến Nhất Phẩm lâu.
Vào ngày lễ tết, Nhất Phẩm lâu đều mời tiên sinh đến kể những chuyện lý thú trong lầu, những lời đồn năm trước ta nghe thấy, đa số đều từ Nhất Phẩm lâu lưu truyền ra ngoài. Ta vội vàng đi không ngừng đến Nhất Phẩm lâu, đi vào, nhìn khắp bốn phía, bên trong tiếng người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt. Cũng may bằng hữu kia dáng người cao lớn, rất dễ tìm, sau khi bước lên lầu hai, nhìn một lần là nhận ra hắn ngay.
Ta vội vàng đi tới, vừa định gọi hắn, thì dưới lầu lại truyền đến một trận náo động. Ta nhìn xuống, bên ngoài Nhất Phẩm lâu, hai toán quan binh như bức tường chắn dân chúng dạt sang hai bên đường, người dân xung quanh đang nhỏ giọng trò chuyện suy đoán xem là nhân vật lớn nào. Ta cẩn thận quan sát tư thế, lại nhìn người đi đầu, không quen mặt, nhưng nhìn quần áo phục sức thì có thể nhận ra đây là quan nhị phẩm. Ta vốn tưởng là Hoài Nam thân vương quay về đất phong, trong trí nhớ của ta, cũng chỉ có vị đệ đệ này của Thường Trữ mới thích phô trương như thế.
Người đứng bên cạnh ta bỗng dưng hô to một tiếng, “A, là bệ hạ cùng An Bình điện hạ.”
Ta chợt đổ mồ hôi lạnh, kéo mũ sụp xuống, ta run run nhìn sang, quả thật là Hoàng đế và An Bình. Hoàng đế ngồi trên ngự liễn (xe vua), ta đứng trên lầu, chỉ nhìn thấy ống tay áo màu vàng sáng của Hoàng đế, xe kéo của An Bình theo sát phía sau Hoàng đế, nàng ta thỉnh thoảng vẫy tay với dân chúng, mắt phụng mày ngài, tư thái mười phần phong lưu. 12»