“Cảm ơn nàng, Nghiễn Tâm! Ít nhiều gì có nàng cho ý kiến, nếu không ta luôn cảm thấy khó xử, không thể quyết định tốt nhất nên làm như thế nào!” Mộ Dung Vũ Đoạn than nhẹ “Từ năm đó trở về sau, trừ bỏ bạn đánh cá ở Thái Hồ, Mộ Dung gia đã hoàn toàn không có bất kỳ bằng hữu nào, đừng nói là ta, cả cha cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm lui tới cùng những nhân vật giang hồ khác, may mắn nàng nhắc nhở ta, đúng vậy, ta nên là đứng ở lập trường của đối phương suy nghĩ mới đúng!!!”
Người bao dung thì suy nghĩ cũng luôn bao dung!!!
Bất quá, hắn bao dung như vậy đối với người ta mà nói, cũng là báo ứng tự làm tự chịu, những người đó sẽ hối hận không kịp, cũng đã không còn kịp rồi!!!
Trừ phi người đó da mặt đủ dày.
“Đúng rồi, Tào gia chắc là sẽ không giữ chúng ta qua đêm đi?”
“…”
“Nếu có cũng chỉ là khách sáo?”
“…”
“ừ, chúng ta không nên lưu lại, miễn cho Tào gia lại khó xử!”
Phương thiên kích Tào Hung cùng phụ thân là Tào Thắng đều là nhân vật chính phái rất có danh vọng trong chốn võ lâm, bởi vậy, khách tiến đến dự thọ yến Tào lão gia tám mươi mốt tuổi cũng không hề ít, còn nếu không thể đến dự được thì ít nhất cũng đưa hậu lễ đến chút mừng.
Vì thế, Tào Hùng tự mình đứng ở trước nhà đón tiếp khách đến dự tiệc, để tránh làm trò cười cho thiên hạ thí dụ như sắp thiếu chưởng môn phái Thái Sơn ở chỗ của đám hậu bối giang hồ đến giúp vui, hay là lầm đem quản sự phụng mệnh tiến đến tặng lễ xem là võ lâm tiền bối đối đãi.
Bởi vì, Tào Hùng có khả năng đối với người đã gặp qua sẽ ghi nhớ không quên, chỉ cần cho hắn gặp mặt một lần, thậm chí chỉ là lơ đãng liếc mắt sơ một cái, hắn đều sẽ không quên, hơn nữa hắn cho giao thiệp phong phú với bằng hữu giang hồ, nên cho dù là người hắn chưa từng thấy qua,cũng có thể theo kinh nghiệm phán đoán ra đối phương thân phận là cao hay thấp, mà kết quả luôn đúng đến tám chín phần.
Cho nên, khi hắn vừa thấy Mộ Dung Vũ Đoạn liền không khỏi nhướng mày, lời nói ra cũng không tốt lắm “Thỉnh giáo vị công tử này có phải là người của Kim Lăng Mộ Dung gia hay không?” Hắn cùng Mộ Dung Vũ Đoạn từng gặp mặt qua một lần, chính là ở mười hai năm trước kia, tuy rằng Mộ Dung Vũ Đoạn đã từ một thiếu niên trẻ tuổi trở thành một nam nhân thành thục, nhưng khuôn mặt cũng không thay đổi bao nhiêu, thực dễ dàng nhận ra được. Mộ Dung Vũ Đoạn lập tức nghe ra ý trong lời nói Tào Hùng đã nhận ra xuất thân của hắn, nhưng hắn vẫn như cũ không kiêu ngạo không xiểm nịnh ôm quyền thi lễ.
“Tại hạ Mộ Dung Vũ Đoạn, gia đình trước kia đúng là ở Kim Lăng, nhưng đã chuyển nhà đến Tô Châu đã lâu!”
Quả nhiên đúng là người của Mộ Dung gia!!!
Không nói hai lời, Tào Hùng lập tức thay một sắc mặt khác muốn đuổi người “Thực xin lỗi, nơi này không thích hợp để người của Kim Lăng Mộ Dung gia đến, mời trở về đi!”
“Ta biết, ta chỉ…”
Mộ Dung Vũ Đoạn đem lễ đặt ở trên bàn, muốn nói hắn chính là nhận lời ủy thác của người khác đem lễ vật đến, nhưng Tào Hùng một chút mặt mũi cũng không để cho hắn, trực tiếp đem lễ vật trả lại.
“Phần lễ vật này chúng ta không nhận nổi, mời công tử lập tức rời đi, đừng tự tìm xấu hổ!”
“Nhưng đây là…” Mộ Dung Vũ Đoạn khó xử đem lễ vật để lại lên bàn, nhận ủy thác của người khác, làm xong việc, hắn cũng không dự tính sẽ ở lại dự tiệc, nhưng ít ra hắn cũng phải tặng cho xong lễ vật.
“Chẳng lẽ Mộ Dung gia các người không chỉ hồ đồ, ngay cả lỗ tai cũng điếc rồi?” Tào Hùng giận dữ mắng mỏ “Chúng ta không muốn nhận lễ vật của Mộ Dung gia các ngươi, mời ngươi mang về đi, người cũng lập tức đi đi, không cần chờ ta gọi người đến mời đi, tất cả mọi người đều sẽ thấy rất khó coi!”
“Nhưng là…”
“Phần lễ vật của Kim Lăng Mộ Dung gia các người chúng ta sẽ không nhận, nghe không hiểu sao?” Tào Hùng giận dữ, chưa từng thấy qua người không biết xấu hổ như vậy, đã muốn đuổi hắn đi, hắn còn cố ý không chịu đi “Đi mau, ta không muốn làm cho ngươi phải xấu hổ, đừng ép ta không cho ngươi mặt mũi!” miệng nói là không muốn làm cho người ta xấu hổ, bàn tay to lại thô lỗ vung lên, đem thể diện của Mộ Dung Vũ Đoạn cùng lễ vật ném xuống đất, tấm vải gói lễ vật lại cũng vì vậy mà bị bung mở ra.
Lúc này, người ở bốn phía tò mò xúm lại xem càng nhiều, nghe xong vài câu liền hiểu được điều gì xảy ra, vì thế một trận tiếng động khinh miệt không chút lưu tình hướng về phía Mộ Dung Vũ Đoạn.
Nhưng mà Mộ Dung Vũ Đoạn mặt thủy chung không hề đổi sắc, thản nhiên không sợ mà đối diện với ánh mắt khinh thị cùng ngôn ngữ cười nhạo quanh mình.
Ông nội từng dạy hắn, chỉ cần tâm mình trong sạch, ngay thẳng, thì không cần phải để ý đến ánh mắt khinh thường của người ngoài, điều này hắn vẫn luôn ghi nhớ ở trong lòng.
“Tào trang chủ, ta chỉ là muốn giải thích một chút, phần lễ vật này…”
“Đủ!” Tào Hùng không kiên nhẫn gầm lên “Cho ngươi mặt mũi mà ngươi không biết xấu hổ, thì đừng trách ta…”
“Chậm đã!” một vị nam nhân trung niên đột nhiên khom người nhặt một phong thư rơi ra từ gói lễ vật ở dưới đất lên “Tào huynh, ta nghĩ ngươi tốt nhất nên nhìn xem cái này trước!!!”
Bởi vì giọng điệu của hắn có cái gì không đúng lắm, Tào Hùng đành phải đè xuống tính tình liếc mắt qua nhìn một cái…
“Ông trời ơi!!!”Hắn mãnh liệt hít vào một ngụm khí, chợt đoạt lấy bức thư đến nhìn kỹ tên người gửi, sắc mặt nhất thời trắng dã “Này… này, này… Đây là chuyện gì xảy ra?”
“Là Cung Bá phụ nhờ ta tặng lễ vật đến!” Mộ Dung Vũ Đoạn rốt cục cũng đã có cơ hội giải thích rõ ràng rồi.
“Cung… Bá phụ?” Tào Hùng lẩm bẩm nói, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh “Không…không biết Mộ Dung công tử cùng Cung cục chủ là quan hệ gì?”
“À, xem như là quan hệ gián tiếp đi. Đây là …” Mộ Dung Vũ Đoạn nhìn sang Mặc Nghiễn Tâm “Thê tử ta, thật xin lỗi, nàng không thích nói chuyện. Đại ca của thê tử ta là con rể của Cung bá phụ, trước đó ta cùng với đại ca đi thăm Cung Bá phụ, người…”
Tiếp theo Mộ Dung Vũ Đoạn còn nói những gì, Tào Hùng đã sớm hoàn toàn không còn nghe thấy, bởi vì trong óc hắn hiện chỉ là một mảng rối loạn.
Thỉnh chờ một chút, con rể của Cung Mạnh Hiền là…
Tiếu Tu La!
Tiếu Tu La là đại ca của hắn?
Nói cách khác, Thê tử của Mộ Dung Vũ Đoạn là muội muội của Tiếu Tu La… Không thích nói chuyện…
Ách Tu La? Hơn một tháng trước đơn thân độc mã tiêu diệt Thiên Nhận Đường – Ách Tu La?
Oanh một cái, tâm trí của Tào Hùng nổ lớn chuyển mình, óc văng tung tóe xung quanh, dưới chân không tự chủ được thối lui vài bước… Nếu không phải phía sau có người ngăn trở hắn, không biết hắn còn lui tới nơi nào, sau đó, sắc mặt hoàn toàn chuyển xanh, trên trán mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Thê tử của Mộ Dung Vũ Đoạn đúng là Ách Tu La?
Trời ạ, hắn như vậy lại không biết sống chết, gặp phải Ách Tu La, dám can đảm đối với phu quân của Ách Tu La ác liệt như vậy, kế tiếp bị Ách Tu La tiêu diệt đúng là Tào gia!!!
Tào Hùng đời này chưa từng bối rối đến như vậy, bối rối đến trong óc cũng trống rỗng, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể nghĩ ra được tiếp theo nên ứng xử như thế nào cho tốt, sau lại thấy Mộ Dung Vũ Đoạn đem lễ vật dưới đất nhặt lên đặt xuống bàn, sau đó quay người bước đi, hắn sợ tới mức thiếu chút nữa quỳ xuống dập đầu.
“Chờ… Chờ chút…. Mộ Dung công tử, xin dừng bước!!!”
Mộ Dung Vũ Đoạn kinh ngạc quay đầu “Tào trang chủ có điều gì phân phó?”
Phân phó?
Không không không, ai dám phân phó hắn!
“Mộ… Mộ Dung công tử!” Tào Hùng cố gắng hé ra một gương mặt tươi cười mà nhìn như muốn khóc, lắp bắp nói “Đường xa đưa… Tặng lễ đến, thật sự là … vất vả, dám mời nhập… Ngồi vào vị trí cao nhất dùng thọ yến…”
“Đa tạ hảo ý của Tào trang chủ, bất quá Vũ Đoạn trước có công chuyện quan trọng cần làm, xin cáo từ!!!” Mộ Dung Vũ Đoạn ôm quyền cáo từ, lại xoay người muốn rời đi, ý của hắn là không muốn làm cho đối phương phải khó xử, nhưng Tào Hùng lại nghĩ rằng hắn giận dữ, sợ hãi đến một thân toàn mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa ngay cả nước tiểu cũng nghẹn đi ra luôn, hắn cũng không muốn trở thành tội nhân mang tội lớn khiến Tào gia bị diệt môn nha!!!
“Không, không!” Dưới tình thế cấp bách, hắn một phen hướng tới cánh tay của Mộ Dung Vũ Đoạn muốn kéo lại, chỉ sợ Mộ Dung Vũ Đoạn cứ như vậy mà đi thì hôm nay Tào gia chuẩn bị tiệc thọ yến ngày mai phải chuẩn bị tang yến rồi!!!
“Mộ Dung công tử, thỉnh không cần…”
Bất quá, tay hắn vừa mới chạm vào ống tay áo của Mộ Dung Vũ Đoạn, thì đã liên tục không ngừng lui về phía sau, hơn nữa so với vừa rồi lại càng kinh hãi rút lui không ngừng, thậm chí cả người chung quanh cũng lui lui lui theo… rời xa khỏi hắn, biểu tình của từng người trong số họ không chỉ là hoảng hốt bình thường, mà trên mặt cũng đều lộ ra một dấu chấm hỏi to tướng!!!
Có nên chạy trối chết hay không???
Mộ Dung Vũ Đoạn đầu tiên cảm thấy nghi hoặc, bọn họ làm sao vậy? Vì cái gì mà toàn bộ đều mang một dáng vẻ giống như vừa mới ăn một ngụm thịt phượng hoàng nhưng nuốt vô bụng xong mới phát hiện thứ mình vừa ăn lại chính là thịt chuột???
Không phải là thực sự đã ăn phải thịt chuột chứ?
Sau đó, hắn phát hiện ra ánh mắt của mọi người đều kinh hãi nhìn về phía bên cạnh hắn, lúc này hắn mới hiểu ra rốt cục là cái gì đã dọa bọn họ đến như vậy!!!
Chỉ thấy gương mặt của Mặc Nghiễn Tâm vốn thanh tú thoát tục với má lúm đồng tiền yêu kiều không biết từ khi nào lại hiện lên vẻ lãnh khốc khiến người ta không rét mà run, mắt đẹp trong suốt lóe ra hung quang, lộ ra sát khí, tay phải cầm một đoản kiếm tinh xảo lợi hại tỏa ra hàn khí rét lạnh thấu xương ẩn hiện ở trong tay áo, giống như vô tình thông báo một lời tiên đoán chết chóc sẽ xảy ra. Tiên nữ lạc xuống hồng trần lại đột nhiên hóa thân thành la sát đoạt mệnh!!! Cho dù có người từng hoài nghi một cô nương tinh tế nhu nhược như vậy có đúng hay không là nữ sát tinh đã tiêu diệt Thiên Nhận Đường, tuy nhiên hiện tại cũng đã không còn có chút nghi vấn nào nữa!!!
Khó trách mọi người lại sợ tới mức thầm nghĩ nên chạy trối chết!!!
Bất quá, Mộ Dung Vũ Đoạn không bị nàng dọa sợ, hắn chính là cảm thấy thực kinh dị, tiểu thê tử đáng yêu cần lao ôn nhu săn sóc của hắn thực sự lại có một mặt “Hung hãn” như vậy!
Thực là không thể tin được!!!
“Nghiễn Tâm, không thể vô lễ như vậy!!!” hắn cúi đầu nói “Nơi này là thọ yến, sao có thể rút đao kiếm ra đùa giỡn như vậy! Mau, thu hồi đoản kiếm của nàng, cùng người ta nói lời xin lỗi, được không?”
Sau đó, chuyện làm người ta chấn kinh sợ hãi đã xảy ra.
Trong nháy mắt, đoản kiếm biến mất, Mặc Nghiễn Tâm thu lại hàn ý trong mắt, hai tay đặt lên thắt lưng, tựa như tiểu nử tử bình thường đối với mọi người thi lễ một chút.
Khách!khách!khách! khách!
Một vài người giật mình té xuống đất, những người còn lại thì mặt mày sửng sốt há hốc miệng, cằm rớt xuống tới đất, sửng sờ ngây ngốc không thể tin được! Ách Tu La thế mà lại bắt chước người ta phúc thân? Khó có thể tin, điều đó không có khả năng là sự thật. Không phải ánh mắt bọn hắn có vấn đề, mà chính là đầu óc của Ách Tu La có vấn đề!!! «12