vào phòng ngủ ngủ một chút được không?" Lạc Đình Đình trưng cầu sự đồng ý của chủ nhân Hoa Hân.
"Đương nhiên có thể. Quỳnh An cậu dẫn tiểu Húc đi vào được rồi, mình có một số việc muốn nói chuyện với Đình Đình." Hoa Hân lại bảo Quỳnh An dẫn tiểu Húc đi vào phòng ngủ.
"Ừ, được." Nếu Hoa Hân cùng Đình Đình có chuyện muốn nói, Quỳnh An cũng không có từ chối. "Tiểu Húc, đến đây nào."
Kiều Quỳnh An dắt tay tiểu Húc, dẫn thằng bé đi vào phòng ngủ, cô không có phát hiện thấy Hoa Hân, Đinh Tử Ninh cùng Lạc Đình Đình đang ở sau lưng cô nháy nháy mắt.
Đợi sau khi bọn họ đã đi vào phòng ngủ, Hoa Hân vội vàng hỏi: "Tiểu Húc không thành vấn đề chứ?"
Lạc Đình Đình ra dấu OK. "Tối hôm qua đã diễn tập ăn nói không dưới mười lần, nó sẽ níu giữ Quỳnh An."
Sau khi vào phòng, Quỳnh An an vị tiểu Húc ở trên giường, giúp thằng bé đắp chăn.
"Dì Quỳnh An, dì ở lại cùng cháu một lúc được không, ở lại đến khi cháu ngủ." Tiểu Húc kéo tay Quỳnh An, nũng nịu nói.
"Đương nhiên được a." Kiều Quỳnh An ngồi ở mép giường, cùng tiểu Húc hàn huyên một hồi, cho đến khi thằng bé đi vào giấc ngủ.
Lúc này từ phòng khách truyền đến tiếng chuông cửa, còn có ai đến vào giờ này vậy? Kiều Quỳnh An cho rằng Hoa Hân vẫn chưa ly hôn với chồng.
Ngay khi Kiều Quỳnh An chuẩn bị quay trở lại phòng khách, cô nghe thấy ——
"Anh đã đến rồi, ngồi đi, hôm nay ba người chúng tôi sẽ cùng nhau \'thẩm vấn\' anh, cuối cùng chúng tôi sẽ bỏ phiếu quyết định xem có muốn giúp đỡ anh hay không." Hoa Hân phóng đại âm lượng nói. "Anh có đồng ý không?"
Là Đỗ Phương Cần?
Kiều Quỳnh An thề cô không có nghe nhầm, cô dừng lại cước bộ, có chút chần chờ đem cửa phòng ngủ đóng lại, do góc độ từ tầm mắt của cô nhìn sang, vừa vặn có thể nhìn thấy bên trong phòng khách, ba người Hoa Hân ngồi ở trên ghế sô pha dài, đối mặt với Đỗ Phương Cần.
Thì ra một tháng trước Hoa Hân nhặt được vẻ mặt đau khổ chờ đợi của Đỗ Phương Cần, thông qua những chia sẻ tâm sự, Hoa Hân đã cho Đỗ Phương Cần một tháng, muốn hắn xác định lại tâm ý thật sự trong lòng.
"Tôi biết người trong lòng tôi yêu là ai, tôi không cần xác định." Lúc đó Đỗ Phương Cần rất quả quyết nói.
"Nhưng tôi kiên trì."
Hoa Hân cho là, sau khi mất đi sẽ cảm thấy nuối tiếc, không nắm giữ được, cho nên sau khi đối phương rời đi sẽ có một khoảng thời gian liều mạng níu giữ đối phương, nguyên nhân chỉ vì không muốn bản thân thua thiệt.
Cô muốn Đỗ Phương Cần từ từ bình tĩnh nghĩ lại, một tháng sau trở lại quyết định.
Cũng chính là ngày hôm nay, cô trước đó đã cùng Lạc Đình Đình và Đinh Tử Ninh thảo luận rõ ràng, quyết định mở cuộc "Tam đường hội thẩm".
"Anh đã quyết định xong chưa? Không hối hận?" Hoa Hân mở đầu trước.
"Tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình, người tôi muốn vẫn chỉ có Quỳnh An." Đỗ Phương Cần rất khẳng định.
"Anh xác định? nhưng Quỳnh An nói, lúc bắt đầu giữa hai người chỉ là hiểu lầm?"
"Ừ, đêm đó quả thật chúng tôi đều đã uống say. . ."
"Cho nên anh quyết định đâm lao thì phải theo lao, dù sao bạn gái cũng đã mất rồi, liền dứt khoát đem Quỳnh An thế thân?" người tiếp theo đưa ra câu hỏi sắc nhọn.
"Tôi chưa từng có ý nghĩ muốn Quỳnh An thay thế vào vị trí bạn gái còn trống, có thể lúc bắt đầu cũng không phải vì yêu, thế nhưng tôi thích cảm giác ở chung với Quỳnh An, từ thời đại học cũng đã như thế." Đỗ Phương Cần kích động phản bác.
"Tôi không biết tình yêu đối với phụ nữ mà nói, ý nghĩa quan trọng lại là lúc bắt đầu phải oanh oanh liệt liệt yêu thích, sau đó một lần rồi một lần cãi nhau lại hoà hợp, đem tình cảm của hai người thiêu đốt hoàn toàn; hoặc là bắt đầu tầm thường, sau lại rơi vào cảnh đẹp, trong quá trình hai người chung đụng càng ngày càng thoải mái, càng ngày càng sa vào trong đó. . ."
Ngay từ lúc bắt đầu không có tình cảm, cũng sẽ không biểu thị sau này cũng không có tình yêu.
"Nếu muốn tôi nói, tôi đối với Quỳnh An chính là cái thứ hai, Quỳnh An luôn luôn ủng hộ khích lệ tôi, nếu nói tôi có thể có thành tích như ngày hôm nay, đều là công của Quỳnh An."
"Cho nên anh chỉ là cảm kích cô ấy?" Lạc Đình Đình cố ý xuyên tạc câu nói của Đỗ Phương Cần.
"Dĩ nhiên không phải, cảm kích không phải là tình yêu, điều này tôi rất rõ ràng."
Ba người Hoa Hân nghe xong đều gật gật đầu tán thành.
Buổi tụ họp ngày hôm nay chủ yếu là muốn hoá giải tất cả mọi hiểu lầm giữa Đỗ Phương Cần và Quỳnh An, Đỗ Phương Cần cũng không biết Quỳnh An đang ở bên trong, mà Quỳnh An cũng không biết Đỗ Phương Cần sẽ đến đây.
Chính là muốn dưới tình huống như vậy, lời nói ra mới chân thực.
"Anh yêu Quỳnh An sao?"
"Yêu." Rất trực tiếp không chần chờ.
"Tốt, thế nhưng anh khiến cho bạn gái trước xuất hiện ở bên cạnh anh." Đinh Tử Ninh đối với điều này rất bất mãn. "Chúng tôi đều đã nhìn thấy bạn gái trước của anh, sự tồn tại của cô ta xác thực sẽ làm cho rất nhiều phụ nữ cảm thấy bị uy hiếp, huống chi Quỳnh An đối với tình yêu của hai người luôn luôn thiếu lòng tin."
Đây mới là vấn đề mấu chốt.
"Mặc dù miệng nói yêu, thế nhưng hành động lại không như vậy, thì có ích lợi gì?"
Đỗ Phương Cần thở dài.
"Tôi cùng Chu Lỵ Á chỉ là tiếp xúc trên công việc." Hắn nhắc lại một lần nữa.
"Tôi thấy chưa hẳn."
"Tôi phải làm sao mới có thể khiến cho mọi người và Quỳnh An tin tưởng tôi?" Hắn có thể tuyên thề. "Tôi không nên giấu diếm Quỳnh An, sai lầm cũng đã rồi, cũng hại cô ấy mất đi sự tin tưởng đối với tôi. . ."
Đỗ Phương Cần yên lặng trong chốc lát, quyết định.
"Tôi không thể chỉ vì chuyện cá nhân mà yêu cầu công ty ngừng quan hệ hợp tác với đối phương, thế nhưng tôi nguyện ý rời đi, rời khỏi FAITH, chỉ cần từ nay về sau cắt đứt triệt để với Chu Lỵ Á, chỉ cần Quỳnh An nguyện ý tin tưởng tôi, trở lại bên tôi."
Ba người Hoa Hân đưa mắt nhìn nhau.
Sự nghiệp là yếu tố quan trọng nhất của một người đàn ông, mà Đỗ Phương Cần thế nhưng có thể vì Quỳnh An mà buông tha cho sự nghiệp đã nhiều năm phấn đấu nỗ lực.
Xem ra các cô đều có hiểu lầm với Đỗ Phương Cần.
Mà Đỗ Phương Cần thật lòng tỏ tình chắc hẳn Quỳnh An ở trong phòng ngủ cũng đã nghe thấy.
Đúng vậy, cô đều nghe thấy hết, lúc này, cô đã lệ rơi đầy mặt.
"Được rồi, tôi nghĩ anh đã qua được cửa ải này của chúng tôi, nhưng kế tiếp còn có một cửa ải khó hơn nhiều, đó chính là bản thân Quỳnh An." Hoa Hân liếc một cái về hướng phòng ngủ. "Đừng nói chúng tôi không giúp anh, nhưng muốn Quỳnh An gật đầu quay về bên anh, thì phải xem thành ý của anh như thế nào, thứ người phụ nữ quan tâm thế nhưng chỉ là \'ba chữ\' mà thôi." Cô ám chỉ.
Với sự mềm lòng cùng mức độ yêu thương của Quỳnh An đối với Đỗ Phương Cần, chắc hẳn đã tha thứ cho Đỗ Phương Cần từ sớm rồi, kế tiếp sẽ chờ Đỗ Phương Cần thật lòng tỏ tình.
"Được rồi, chúng ta đi thôi." Đinh Tử Ninh ba người các cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi, đem không gian lưu lại cho bọn họ.
Đỗ Phương Cần có chút ngây người, tại sao ba người các cô đồng thời muốn đi.
"Quỳnh An cậu có thể ra ngoài rồi." Hoa Hân quay đầu lại với phòng ngủ hô to.
Quỳnh An ở trong phòng? Đỗ Phương Cần kinh hãi.
"Không sai, Quỳnh An vẫn ở trong phòng, thế nhưng trước đó cô ấy cũng không biết anh sẽ đến đây." Lạc Đình Đình cười nói.
"Đem nơi này lưu lại cho hai người, nhưng con trai tôi vẫn còn ngủ ở trong phòng, nhớ kỹ một chút nữa lửa tình xa cách tương phùng có tăng vọt thì vẫn cứ nên khắc chế một chút."
Các cô trước khi đi vẫn không quên dặn dò khôi hài một phen.
Sau khi ba người các cô rời đi, Đỗ Phương Cần cẩn thận đi về hướng phòng ngủ.
"Quỳnh An?"
Không có trả lời.
Hắn lại càng đi về phía trước.
"Quỳnh An?"
Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, Quỳnh An mang theo hai con mắt đã khóc sưng đỏ đi ra ngoài.
"Quỳnh An, anh. . ."
Cô đứng cách hắn vài bước, hắn thận trọng, thậm trí ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
"Anh. . ." Hắn nghẹn lời.
Kiều Quỳnh An nở một nụ cười nhớ mong với hắn.
"Đừng nói nữa. . ." Cô một lần nữa dựa vào trong ngực hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn vùi trong ngực hắn, khóc rống lên.
"Anh yêu em." Hắn vui mừng cảm động nói.
Cảm ơn ông trời, đã khiến cho Quỳnh An nguyện ý tha thứ cho hắn.
"Còn có. . ." Hắn từ trong túi lấy ra thứ đã chuẩn bị từ sớm, nhưng vẫn chưa có cơ hội đem tặng "món quà đặc biệt" này.
Nhẫn kim cương.
Đôi mắt ngập nước của Kiều Quỳnh An không dám tin.
"Đây cũng không phải đến hôm nay mới mua, từ khi anh đi công tác ở Hồng Kông đã chuẩn bị xong rồi." Lúc đó, hắn đã dự định muốn cầu hôn Quỳnh An, muốn chung sống cùng cô cả đời. Không nghĩ tới biến đổi bất ngờ, cho tới hôm nay chiếc nhẫn kim cương này mới có thể lấy ra.
Đỗ Phương Cần đem nhẫn kim cương đeo vào ngón áp út của cô.
"Cả đời này anh chỉ có em, đáp ứng anh, đừng rời khỏi anh. . ." Hắn dùng nụ hôn ước định, hai bờ môi chạp nhau, tình yêu lần nữa trở lại trong lòng hai người.