Chưa đợi Kiều Quỳnh An kịp chuẩn bị tinh thần đi hỏi Đỗ Phương Cần, rất trùng hợp, vào một lần tụ họp ăn cơm trưa, cô cùng Hoa Hân và Đinh Tử Ninh đã "tận mắt thấy bằng chứng" ngay tại trận.
Vậy có bao nhiêu lực sát thương? có thể tưởng tượng được ——
"Này, Quỳnh An bên này."
Hoa Hân vẫy vẫy tay, khiến cho Kiều Quỳnh An vừa mới bước vào cửa đã phát hiện ra các cô.
Kiều Quỳnh An đáp lại chào hỏi bằng một nụ cười, hướng về phía các cô đi tới.
Đây là một nhà hàng hiện đại nằm độc lập trong một khu phố sầm uất, mang phong cách ẩm thực Mỹ, bàn ghế màu trắng ngà dịu nhẹ làm cho người ta có cảm giác tương đối thư thái, có thể dùng cho từ ba đến năm người bạn cùng ngồi ăn cơm trò chuyện với nhau một cách thoải mái, hoặc cung cấp nơi ăn uống nghỉ ngơi tốt nhất cho các thương nhân.
Hôm nay đúng lúc Quỳnh An đi đến nhà xuất bản, trên đường về nhà nhận được điện thoại của Hoa Hân, biết cô đang ở gần đấy, mà Đinh Tử Ninh cũng vừa khéo giới thiệu khách hàng đến cửa hàng của Hoa Hân, Vì vậy các cô quyết định cùng nhau dùng cơm.
"Món mỳ spaghetti này của bọn họ không tồi, tớ gọi món này là được rồi. . ." Ba người rất nhanh đã gọi xong món.
Thừa dịp trong lúc đợi các món ăn được mang lên, các cô tranh thủ ngồi tán ngẫu với nhau.
"Quỳnh An, tớ phát hiện ra cậu rất thích các trang phục dân tộc, tóc dài xoã vai, váy dài phong cách Gypsy, áo T-shirt hoạ tiết thần bí, kết hợp với các tua rua trên áo, khuyên tai to bản, đủ loại kiểu dáng phụ kiện vòng tay, mang phong cách cá nhân vô cùng đặc sắc, mình gần đây phát hiện thấy có rất nhiều nữ nhân càng ngày càng thích cũng như tiếp nhận phong cách độc đáo như vậy." Hoa Hân không hổ là tinh phẩm lão bản nương của khu nhà trọ, đối với thời thượng và thưởng thức rất nhạy cảm.
"Nhưng mà tớ cảm thấy khi Quỳnh An mặc trang phục mang phong cách dân tộc còn có một mùi vị đặc biệt khác, điều này có thể là có liên quan đến khí chất bên ngoài của cậu ấy." Đinh Tử Ninh nói.
"Không sai." Hoa Hân cũng tán thành.
"Tớ? Tớ chỉ là đặc biệt thích loại phong cách này mà thôi, hơn nữa người tớ coi như tương đối cao, mặc váy dài vào sẽ không đến nỗi bị dẫm phải vạt váy." Kiều Quỳnh An tự cười bản thân nói: "Các cậu quá đề cao tớ rồi."
"Tớ là nói thật, tuy rằng diện mạo Quỳnh An không phải là đặc biệt xinh đẹp, nhưng cậu lại có một cỗ mùi vị rất đặc biệt, phải hình dung như thế nào nhỉ? Cảm giác trong lười biếng mang theo một chút ánh nắng ấm áp buổi sớm mai, khiến cho người khác nhìn thấy rất thoải mái, rất muốn cứ như vậy được gần gũi ở bên cạnh cậu."
"Oa oa, đây là hình dung gì vậy, quá trừu tượng, trong lười biếng mang theo một chút ánh nắng ấm áp buổi sớm mai. . . cậu là do bị Quỳnh An ảnh hưởng quá sâu sắc sao?" Đinh Tử Ninh căng lớn mắt, cảm thấy rất mới mẻ.
"Quỳnh An, cậu cũng dạy tớ một chút đi, làm như thế nào để dùng những thứ nho nhã rất trừu tượng đó để hình dung những thiết kế của tớ, cậu không biết bây giờ khách hàng đều đang rất ưa chuộng điều này."
"Đừng nào loạn nữa, nếu như cậu nói xong mà khách hàng không ai hiểu được, vậy nên làm như thế nào cho phải."
"Sẽ không, có rất nhiều khách hàng tự cao sẽ cảm thấy như vậy mới có thể biểu thị rõ đẳng cấp cao quý của mình." Đinh Tử Ninh mang theo một chút hài hước nói: "Lâm tiên sinh, thiết kế căn phòng này của tôi là đi theo một loại mỹ cảm thâm trầm mà lại uyển chuyển mềm mại, làm cho người ta không tài nào hiểu rõ nhưng vẫn mê luyến không rời. . ."
Đinh Tử Ninh khoa trương nói làm cho Hoa Hân cùng Kiều Quỳnh An cười ha ha, bọn họ cười đến nước mắt đều tràn ra.
Chỗ ngồi của Hoa Hân vừa vặn hướng mặt ra phía cửa ra vào của nhà hàng, cô cười cười khoé mắt vừa khít liếc lên một đôi nam nữ.
Nam đẹp trai nữ xinh gái, làm cho Hoa Hân không nhịn được nhìn lại bằng hai mắt.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn liền sửng sốt.
Người đàn ông kia không phải là. . . Cô không nhận lầm, dù sao cũng không phải là mỗi ngày đều có thể gặp được người đàn ông đẹp trai như vậy đi lại ở trên đường.
Khoé miệng cười cười của Hoa Hân cứng đờ hai giây.
Cô liếc về phía Kiều Quỳnh An đang ngồi đối diện, chần chờ một chút, không biết có nên nói với Quỳnh An hay không.
Nhưng không cần cô nói, Kiều Quỳnh An khó có được thần kinh nhạy cảm lúc này lại có thể phát huy tác dụng, cô thuận theo tầm mắt của Hoa Hân nhìn lại là Đỗ Phương Cần và Chu Lỵ Á, bọn họ an vị ở chỗ ngồi dành cho tình nhân bên cạnh cửa sổ, hai người thân mật thảo luận nội dung thực đơn.
"Ơ, Hai người nhìn thấy ai vậy? tại sao đột nhiên lại yên tĩnh?" Đinh Tử Ninh cũng nhìn sang, nhưng cô cũng không biết đôi nam nữ này là ai.
"Thật đẹp đôi, nam đẹp trai nữ xinh gái. . ." Hoa Hân bỗng nhiên đè lại tay của Đinh Tử Ninh, muốn cô đừng nói nữa.
Bầu không khí tại chỗ biến chuyển rõ ràng, Kiều Quỳnh An cũng không cười nổi nữa.
"Vậy người phụ nữ kia là. . . " Hoa Hân sớm đoán được.
"Đúng, cô ta chính là bạn gái trước của hắn, Chu Lỵ Á." Kiều Quỳnh An cô đơn nói.
Bọn họ ở trong mắt mọi người xem ra đúng là vô cùng đẹp đôi, điểm này ngay cả cô cũng tán thành.
"cái gì, bọn họ chính là. . ." Đinh Tử Ninh sau khi kinh hô, nhanh chóng đè thấp âm lượng. "Bây giờ nên làm gì đây?"
Cô lo lắng liếc mắt xem xét Kiều Quỳnh An, muốn an ủi cô nhưng lại không biết nên nói cái gì cho phải.
"Quan sát, trước tiên quan sát một chút rồi hãy nói." Hoa Hân nói.
"Tớ muốn rời đi." Kiều Quỳnh An cảm thấy mình căn bản không ngồi nổi nữa, cô muốn làm đà điểu, vùi đầu mình vào trong động, nhắm mắt làm ngơ.
"Nhưng nếu như bây giờ cậu đi nhất định phải đi qua bên cạnh bàn của bọn họ. . ."
Thiết kế đường đi của nhà hàng là như vậy, Đỗ Phương Cần và Chu Lỵ Á lại vừa vặn ngồi ở ngay bên cạnh đường đi ra vào cửa nhà hàng.
"Bằng không chúng ta ngồi tại chỗ, bắt gian. Nổi đoá tốt lắm, chúng ta có ba người, không sợ bọn họ." Đinh Tử Ninh đột nhiên nảy sinh tà ác nói.
"Tớ xin cậu, chúng ta không thể chỉ vì nhìn thấy người ta ăn cơm cùng nhau mà khẳng định bọn họ nối lại tình xưa." Giới hạn bạn bè cũng có thể cùng nhau ăn cơm.
Đều là Đinh Tử Ninh cùng Hoa Hân tranh luận, Kiều Quỳnh An vẫn trầm mặc không nói, trái tim đang bị nhéo đau, không biết nên phản ứng như thế nào.
"Bọn họ thật sự chỉ đơn giản là ăn cơm sao?" Đinh Tử Ninh hoài nghi, nhìn vào cử chỉ, tựa hồ có chút thân mật, nhưng có lẽ là bởi vì bọn họ đã từng là người yêu, nguyên nhân khiến hai bên rất quen thuộc.
"Đương nhiên chỉ là ăn cơm mà thôi, ở trường hợp công khai bọn họ vẫn có thể làm gì?" Hoa Hân vẫn ủng hộ Đỗ Phương Cần.
Chỉ là hình ảnh kế tiếp khiến cho cô không thể cố gắng thêm ——
Ba người các cô đồng thời nhìn thấy Chu Lỵ Á cầm khăn ăn trên bàn lên, tay lướt qua phía trước mặt bàn giúp Đỗ Phương Cần lau vết thức ăn dính trên khoé miệng.
Đó là hành vi vô cùng thân thiết chỉ có thể xuất hiện trong khi yêu nhau!
Hoa Hân cùng Đinh Tử Ninh lo lắng liếc mắt nhìn nhau, lại đồng thời nhìn về phía Kiều Quỳnh An, trông thấy trong mắt cô là vẻ bình tĩnh đến đau đớn.
Cũng không thể nhẫn nại thêm nữa, các cô đều đã mất hết khẩu vị.
"Không ăn nữa, chúng ta đi!" Đinh Tử Ninh nắm cánh tay của bạn tốt.
"Nhưng bọn họ sẽ nhìn thấy. . ." Kiều Quỳnh An chần chờ.
"Nhìn thấy thì nhìn thấy, chúng ta cũng không làm chuyện gì xấu, còn sợ bị bọn họ nhìn thấy sao?"
Vì vậy Đinh tử Ninh cùng Hoa Hân che chắn cho Kiều Quỳnh An chuẩn bị rời khỏi nhà hàng, mà đang lúc đi ngang qua bên cạnh Đỗ Phương Cần, không cách nào tránh khỏi, tầm mắt của bọn họ đối mặt nhau.
"Quỳnh An?" Đỗ Phương Cần khiếp sợ nhìn Kiều Quỳnh An, thế nhưng Kiều Quỳnh An lại liều mạng né tránh tầm mắt của hắn, không cho đáp lại.
Cô đẩy đẩy Đinh Tử Ninh, ý bảo cô mau đi.
Nhưng Đinh Tử Ninh cùng Hoa Hân một mực không nhịn được khẩu khí này.
"Đỗ tiên sinh, thật là thiệt thòi khi tôi vẫn còn ở trước mặt Quỳnh An nói tốt cho ngài, kết quả không nghĩ tới ngài lại là loại người thối nát như vậy." Hoa Hân nã pháo trước, hai tay xoa xoa thắt lưng, hừ lạnh.
"Anh lớn lên đẹp trai tuấn tú là không sai, thế nhưng anh không xứng với Quỳnh An, đừng làm cho tôi nhìn thấy anh lại xuất hiện ở trong toà nhà lần nữa, bằng không tôi sẽ dội nước vào người anh."
Đinh Tử Ninh cùng Hoa Hân cũng không phải là đèn đã cạn dầu, ngày thường vì duy trì hình tượng chuyên nghiệp mà dè dặt cẩm thận, nhưng bây giờ vì đau lòng thay cho bạn tốt mà mở miệng xả giận, phải trở thành người đàn bà chanh chua bằng bất cứ giá nào.
Đỗ Phương Cần bị mắng không hiểu vì sao, nhưng từ đầu đến cuối hắn cũng chỉ để ý đến phản ứng của Quỳnh An.
"Tôi không biết các cô đang nói cái gì, nhưng tôi không hi vọng Quỳnh An hiểu lầm." Hắn đứng dậy muốn đi đến dắt tay Quỳnh An, nhưng Quỳnh An lại chốn ra phía sau Đinh Tử Ninh.
"Hiều lầm? Bọn tôi cũng không hiểu lầm, Quỳnh An cùng bọn tôi đều nhìn thấy rất rõ ràng, cũng đã nhìn thấu thái độ làm người của anh, muốn bắt cá hai tay sao, cửa cũng không có đâu." Đinh Tử Ninh trừng mắt về phía Chu Lỵ Á.
Người phụ nữ kia rất xinh đẹp, không tồi, nhưng thoạt nhìn tâm cơ rất thâm trầm, Quỳnh An hiền lành của các cô làm sao có thể đấu thắng người phụ nữ như vậy!
Đỗ Phương Cần biết quan hệ giữa hắn và Chu Lỵ Á bị hiểu lầm, hắn vội vàng giải thích.
"Anh cùng Lỵ Á chỉ là bạn bè, cùng quan hệ hợp tác trên công việc."
"Bọn tôi đều đã tận mắt nhìn thấy bằng chứng rồi, anh còn muốn trợn mắt nói mò sao." Hoa Hân nổi giận phản kích. Người đàn ông này thật sự rất dở, cô ủng hộ Quỳnh An chia tay hắn.
Dựa vào các cô là bạn thân của Quỳnh An, Đỗ Phương Cần không tiện nổi giận trước mặt các cô, hắn cho rằng chỉ cần Quỳnh An tin tưởng hắn đã thoả mãn rồi.
"Quỳnh An, chúng ta nói chuyện riêng một chút."
Đỗ Phương Cần mạnh mẽ tách Đinh Tử Ninh ra, lần thứ hai muốn bắt lấy tay của Quỳnh An.
"Không ——" Dũng khí cùng khí lực của Quỳnh An không biết từ đâu tới, cô đẩy cánh tay to lớn của Đỗ Phương Cần ra.
"Quỳnh An. . ." Đỗ Phương Cần kinh sợ cảm thấy tình thế không ổn, Quỳnh An chưa từng kích động như vậy, xem ra cô cũng hiểu lầm hắn.
"Anh đừng chạm vào tôi, đi ra, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!" Kiều Quỳnh An thương tâm gần chết, cô hất tay Đỗ Phương Cần ra, chật vật chạy ra khỏi nhà hàng.
Tại sao ông trời muốn cô phải tận mắt nhìn thấy hình ảnh thân mật của Đỗ Phương Cần với Chu Lỵ Á, có phải như vậy mới có thể làm cho cô hoàn toàn chết tâm.
Cô cũng đã nguyện ý tự động thối lui, vì sao vẫn muốn như vậy? Có phải hay không vì ông trời biết, thật ra trong lòng cô vẫn ôm một tia hi vọng, tuy rằng trên đầu môi nói muốn chia tay, nhưng trên thực tế cô vẫn hi vọng hắn cùng Chu Lỵ Á không có nối lại tình xưa.
Đỗ Phương Cần bỏ lại Chu Lỵ Á chạy ra ngoài đuổi theo, Hoa Hân cùng Đinh Tử Ninh có chút kinh ngạc, các cô nhìn Chu Lỵ Á bị bỏ lại một chút.
Đối với người phụ nữ cướp bạn trai của người khác, không có hảo cảm, các cô quyết định đổi một nhà hàng khác ăn cơm.
Vì vậy một bữa cơm ước hẹn tốt đẹp đã bị thay đổi, chỉ còn lại Chu Lỵ Á ngồi nguyên tại chỗ.
Cô ngồi tại chỗ, cố gắng tiêu hoá căm hận lúc này.
Chưa từng có người đàn ông nào dám ném cô, Đỗ Phương Cần là người đầu tiên. . . Cô hít thở sâu một hơi, kh