Tống Mạch vẫn nhắm mắt lại như trước, có chút hối hận đã đáp ứng thỉnh cầu hoang đường của nhị đệ. Chẳng qua, nếu hắn không đến, nhận được đối đãi như vậy của nàng, hẳn là nhị đệ ? Quả nhiên, hắn không nên tới gần nàng, không tới gần, thì hắn sẽ không biết nàng có bao nhiêu tốt, sẽ không thể hâm mộ ghen tị nhị đệ, sẽ không sinh ra suy nghĩ độc chiếm lòng nàng.
Trong cơ thể có hai Tống Mạch đang đánh nhau, một kẻ nói cho hắn nữ nhân này vốn là của hắn, hắn có thể quang minh chính đại có được nàng. Một kẻ khác lại lúc nào cũng nhắc nhở thân phận ba người, nàng là đệ muội của hắn, sao hắn có thể có suy nghĩ độc chiếm đệ muội trong đầu?
Đường Hoan vắt khăn lên kệ khắc hoa, thấy tâm trí nam nhân còn bay bổng ở nơi nào, nàng cúi đầu, chậm rãi đi đến trước đèn, mở chụp đèn ra, thổi một cái.
Đèn tắt, trong phòng thoáng cái rơi vào một mảnh tối đen.
Không biết là trái tim ai, tăng tốc đập “thình thịch thình thịch”.
Đường Hoan đi tới trước người Tống Mạch, kéo tay hắn vòng qua bình phong, ở trước mép kháng thì dừng lại, bàn tay trắng nõn giơ lên chạm vào đai lưng hắn, nhỏ giọng nói: “Nhị gia, ta thay quần áo cho chàng nhé.”
Tống Mạch vội giữ tay nàng, lui về phía sau một bước nói: “Ta, ta tự làm, nàng nằm xuống trước đi.” Nói xong, xoay lưng ra chỗ khác, run rẩy cởi đai lưng.
Đường Hoan không nói chuyện, một tiểu nữ nhân thẹn thùng, lúc này không nên mở miệng. Nàng cởi giày thêu, bò lên kháng, trải đệm chăn xong, sau đó đứng quay lưng về phía nam nhân bên kia đang cởi xiêm y. Trời tối không nhìn thấy, hắn cũng sẽ không nhìn lén, cho nên nàng cởi hết đống xiêm y vô dụng, trên người chỉ còn một cái áo ngực miễm cưỡng che tới bụng, còn có tiết khố thắt lụa đỏ bên hông, là loại có dây lưng ở bên cạnh vừa kéo một cái là tuột ra.
Ánh mắt quen với bóng tối, dần dần có thể nhìn thấy hình bóng mơ hồ, Đường Hoan đặt xiêm y vừa cởi ra sang một bên, dùng áo ngoài che kín trung y mỏng manh, lúc này mới chui vào trong chăn. Nam nhân ngốc này, chỉ sợ hắn cũng không nghĩ tới trên kháng chỉ có một đệm một chăn đâu? Có lẽ, đêm nay thêm chút sức, có thể tới được tay?
Đường Hoan nghĩ nghĩ, lại lắc đầu, Tống Lăng nhất định là dùng cái gì ép Tống Mạch thay gã tới, nếu Tống Lăng biết, Tống Mạch e ngại đệ đệ, khẳng định sẽ không chạm vào thê tử đệ đệ. Nhưng cũng không sao, có thể trêu chọc hắn, có thể ăn chút đậu hủ của hắn, có thể nghe tiếng thở dốc bị đè ép của hắn, Đường Hoan cũng rất hưng phấn. Đương nhiên, tốt nhất chính là Tống Mạch chịu không nổi hóa thân thành cầm thú nhào vào nàng… Cơ mà theo kinh nghiệm của Đường Hoan, cầm thú Tống Mạch chỉ là một loại ảo tưởng.
Nàng kiên nhẫn chờ.
Tống Mạch cởi áo ngoài bằng tốc độ chậm nhất, vất vả lắm mới thuyết phục được mình lên kháng, bỗng nhiên phát hiện đầu giường đặt gần lò sưởi chỉ có một chăn mền. Hắn ôm một tia hy vọng xa vời nhìn về phía một đầu khác, không có, cả mặt kháng sạch sẽ gọn gàng, chỉ có một cái này.
Ngẫm lại cũng phải, lúc trước nàng không chào đón nhị đệ, làm sao có thể chuẩn bị cho hai người?
Ôm nàng ngủ chung một chăn?
Tống Mạch nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nàng im lặng như vậy, có phải lúc hắn cởi quần áo, nàng buồn ngủ ngủ trước rồi hay không?
Tống Mạch mong mỏi như thế, cẩn thận từng li từng tí lên kháng, chậm chạp nằm xuống một bên, quay lưng về phía Đường Hoan, ở giữa cách một khoảng bằng cánh tay. Hắn nhắm mắt lại, lỗ tai lại cảnh giác cao độ động tĩnh phía sau, lòng tràn đầy hy vọng không có động tĩnh gì, như vậy nói lên nàng thật sự đang ngủ.
Ngủ mới là lạ!
Đường Hoan gạt chăn lộ ra đầu, vô cùng tủi thân gọi hắn: “Nhị gia, chàng có phải ghét bỏ ta động tâm với đại ca hay không, cho nên không chịu ngủ cùng ta?”
Thanh âm vừa yếu vừa nhỏ, rơi vào trong tai Tống Mạch, không thể nghi ngờ đều là sấm sét.
“Không có, ta, ta chỉ là quen ngủ một mình, nàng, nàng đừng nghĩ nhiều.” Toàn thân Tống Mạch căng thẳng, cứng ngắc giải thích.
“Vậy ư? Nhị gia nói như vậy, chính chàng tin nổi không? Nếu quen ngủ một mình, chàng cưới vợ làm gì? Nếu quen ngủ một mình, vì sao hai ngày trước muốn chuyển tới tìm ta? Nhị gia, đừng tìm cớ nữa, không trách được đêm nay chàng ít nói nghiêm túc hơn hẳn, thật ra vẫn là để ý ta từng thích đại ca phải không? Nếu như thế, chàng không cần miễn cưỡng chính mình ứng phó với ta, Hải Đường ta cũng không phải người khác không thích ta ta còn dây dưa không ngớt dán vào. Nhị gia, bây giờ chàng đi đi, sáng mai đưa hưu thư cho ta, từ nay về sau chúng ta cắt đứt quan hệ!” Che kín đầu khóc rưng rức.
Tống Mạch đầu to như cái đấu.
Dường như có đối phó với đối thủ khó chơi nhất, cũng không tra tấn thể xác lẫn tinh thần bằng ở cùng nàng.
Nhưng lại không thể đi.
Hắn ngồi dậy, nhìn cái chăn đang phồng lên bên cạnh, thở dài: “Nàng, đừng khóc nữa.”
“Không cần chàng quan tâm! Dù sao chàng ghét bỏ ta rồi, còn quan tâm ta làm cái gì? Còn muốn gạt ta giống như trước sao? Ta không hiếm lạ!” Đường Hoan thở hổn hển nói, còn lật mình trong chăn.
Cứ để mặc cho nàng nghĩ nhị đệ như vậy, cố gắng đêm nay không phải uổng phí hết rồi sao?
Tống Mạch khẽ cắn môi, dịch đến bên cạnh nàng, tay đụng tới chăn, lại rụt về, “Hải Đường, ta không ghét bỏ nàng, chỉ là, chỉ là sợ nàng còn không muốn nên nằm ở bên ngoài. Đừng khóc, ta, ta bây giờ tiến vào đây.”
Đường Hoan đột nhiên cảm thấy nóng mặt, nam nhân này nói chuyện có cần một câu hai nghĩa như vậy không, cái gì mà hắn sắp tiến vào, hắn muốn tiến vào chỗ nào chứ?
Chẳng qua lời từ trong miệng một nam nhân nghiêm túc như thế phát ra căn bản không được coi là lời nói thô tục gì, cảm giác thật đúng là không giống nhau đâu.
Trong lòng không khỏi ngứa ngáy, Đường Hoan xê dịch sang bên cạnh, không nói chuyện, nhưng chừa ra chỗ cho hắn.
Tống Mạch do dự sau một lúc lâu, lấy tâm thái liều chết xốc chăn lên, đưa lưng về phía nàng nằm xuống, thân thể căng thẳng sợ chạm tới nàng.
Ai cũng không nói gì.
Tống Mạch lại thấy nàng từ từ xoay lại, sau đó, dán lên hắn. Cảm giác có chút kỳ quái, lại không thể nói rõ được kỳ quái ở chỗ nào, hoang mang khi cánh tay nàng đặt vào ngang hông hắn, ôm hắn. Nàng, nàng sao lại to gan như vậy? Thích nhị đệ đến thế sao? Đang suy nghĩ, đầu nàng cọ cọ vào lưng hắn, “Nhị gia, chàng thật sự oán ta như vậy sao, ngay cả ôm ta một chút cũng không chịu? Vừa rồi rốt cuộc đại ca đã nói với chàngcái gì, khi ở bên bờ hồ, chàng, chàng còn, hôn ta …”
Tống Mạch cười khổ, nàng không thích hắn nữa, “Nhị đệ” có cái gì khác lạ, nàng đều có thể đổ hết lên người hắn.
Thôi, nếu nàng để ý thái độ của nhị đệ như thế, hắn, hắn liền ôm nàng một cái đi, dù sao cũng chỉ là ôm một cái.
Hắn cứng ngắc xoay người về phía nàng, “Hải Đường, đừng nghĩ nhiều, ta chỉ là mệt mỏi một chút, không có ghét bỏ nàng…” Xoay được một nửa liền tắt tiếng.
Cánh tay trái chạm vào nàng trước, hắn cẩn thận từng li từng tí sợ chạm phải ngực nàng, nàng lại nâng đầu lên ý bảo hắn đưa cánh tay tới dưới cổ nàng, hắn đưa, nàng lại nằm xuống, cánh tay phải của hắn vừa vặn rơi vào trên lưng nàng, tay không cẩn thận chạm vào nàng, nhẵn mịn ấm áp trơn láng.
Nàng không có mặc xiêm y sao?
Tống Mạch vội lui về sau.
Đường Hoan ôm chặt hắn, bắt lấy tay hắn dán vào sau lưng mình không tha, chôn ở trước ngực hắn, xấu hổ đến không thể xấu hổ hơn: “Nhị gia, lúc trước là ta lạnh nhạt với chàng, bây giờ, bây giờ là bồi tội, Hải Đường, Hải Đường tùy chàng xử trí.”
Xử trí cái gì?
Tống Mạch một chút cũng không muốn xử trí!
Hắn cố gắng không đi cảm thụ da thịt trắng mịn dưới tay, nhắm mắt lại, miễn cưỡng bình tĩnh lại dịu dàng van xin nàng: “Hải Đường, tâm ý của nàng ta đã hiểu, chẳng qua là đêm nay ta thật sự mệt mỏi, ngày mai, ngày mai có được không?”
Nói đến ngày mai, trong ngực bất chợt dâng lên một cơn đau đớn mãnh liệt, ngày mai, nàng như vậy, nhị đệ chắc chắn sẽ mừng rỡ như điên?
“Lấy cớ…” Đường Hoan cắn ngực hắn, nước mắt chậm rãi tuôn ra, ướt nhẹp trung y của hắn, “Nhị gia, có phải chàng từng gặp nhiều nữ nhân lắm rồi, Hải Đường, Hải Đường như vậy, không thể khiến chàng vừa lòng, cho nên, chàng mới không cần ta, ngay cả, sờ sờ cũng không chịu?”
“Không phải…”
“Vậy chàng sờ ta đi, tốt xấu gì cũng để cho ta biết là chàng thích ta!” Đường Hoan oán hận cắn hắn. Thật sự hận, nàng tự nhận dung mạo dáng người đều là cực phẩm, nếu quyến rũ người khác, căn bản không cần quyến rũ, một ánh mắt này của nàng nam nhân chỉ sợ cũng là chen lấn đưa lên, làm sao ở trước mặt hắn, nàng thật giống như biến thành một lão thái thái khô quắt, bị hắn ghét bỏ như thế?
Nàng giận dỗi bắt lấy tay hắn đặt lên bộ ngực mình, khóc cực kỳ tủi thân: “Chàng sờ một cái, ta chỗ nào không bằng những nữ nhân kia? Nghe nói chàng muốn nữ nhân muốn đến mức giả mạo đại ca đi ăn hiếp người ta, sao nào, ta kém nàng ta sao? Lại khiến cho một nam nhân phong lưu tránh như rắn rết? Chàng nói đi, ta là lớn lên không xinh đẹp bằng những nữ nhân kia, hay là, hay là nơi này của ta không đủ, không đủ lớn?”
Tống Mạch sắp bị nàng bức điên rồi, “Không phải, không phải…”
Đường Hoan khóc lóc om sòm: “Vậy chàng sờ đi hôn đi, ta không cần chàng muốn ta, chỉ cần chàng sờ khắp ta hôn khắp ta, chứng minh chàng không chê ta là được! Hu hu, chàng chính là quá nhiều nữ nhân, ghét bỏ ta không tốt bằng các nàng…”
Nàng làm sao có thể không bằng những nữ nhân kia? Nàng làm sao có thể so sánh nàng cùng với những nữ nhân kia?
“Ta hôn, ta hôn!”
Không biết là xúc cảm dưới tay, hay là nghe không được nàng khinh thường mình như thế, Tống Mạch điên rồi, hắn thật sự điên rồi, không chút nào báo trước xoay người đặt ở trên người nàng, từ trán nàng bắt đầu hôn lên, một chút cũng không dịu dàng, vội vàng như mưa rền gió dữ, thô lỗ muốn thổi quét nàng, thoáng cái đã hôn khắp cả mặt nàng, lại chuyển qua tiếp tục tàn sát bừa bãi trên cổ nàng. Hắn vội hắn nhanh, nhưng không hề để lại dấu vết ở trên người nàng, khi hắn hôn đến bộ ngực nàng, Đường Hoan phát hiện hắn có một chút do dự. Nàng không cho phép hắn bỏ dở nửa chừng, đè lại đầu hắn đưa vào, hắn ngậm lấy, lập tức điên cuồng mút vào. Đường Hoan đè nén không được kêu nhỏ ra tiếng,thân thể thoải mái, trong lòng thỏa mãn, khiến cho nàng nở rộ xinh đẹp ở dưới thân hắn.
Thừa dịp hắn mất đi lý trí, nhờ màn “tủi thân” vừa rồi, nàng thật sự khiến cho hắn hôn toàn thân nàng, từ bộ ngực cho đến ngón chân, nhắm mắt cảm thụ nhiệt tình chưa từng có của nam nhân. Cuối cùng nàng cũng không nhớ rõ là nàng chỉ dẫn, hay là do bản năng trời sinh của nam nhân, hắn chợt nâng hai chân nàng lên, đầu lại tới gần tận tình hôn nàng liếm nàng hút nàng móc nàng nhấm nháp nàng, hung mãnh cuồng ngược như vừa rồi. Đường Hoan quên đi tất cả, kẹp lấy đầu hắn càng không ngừng kêu, cuối cùng khi hắn khẽ hút một ngụm lớn nàng trút ra tất cả.
Hắn còn đang tham lam hút, Đường Hoan lại chịu không nổi kích thích liên tục như vậy, lắc lắc thân mình cầu xin hắn dừng lại.
“Đủ không? Như vậy có thể chứng minh ta thích nàng, có thể chứng minh nàng hơn những nữ nhân kia không?” Tống Mạch ồ ồ thở gấp buông nàng ra, chất vấn dường như phát tiết.
Ngữ khí của hắn cứng rắn bá đạo trước nay chưa từng có, dường như nàng dám nói không