Tống Mạch vui mừng nhìn về phía hắn, lại nhìn tiểu đệ tử bên kia dường như đang cực kỳ tủi thân không hài lòng, lấy ra một túi tiền đưa cho Phó Ninh, “Nếu thấy thứ tốt gì, khi trở về nhớ mang về một ít cho sư đệ con.”
Phó Ninh vui vẻ nhận lấy, nháy mắt với Đường Hoan: “Tiểu Ngũ, đệ xem sư phụ đối xử với đệ thật tốt, nhiều tiền như vậy, đệ muốn cái gì cứ việc nói cho sư huynh, sư huynh nhất định sẽ mua về cho đệ.”
Ta muốn mua hai cái bánh bao lớn, ngươi có thể mua không?
Đường Hoan cố nén mới không có trừng gã ngốc Phó Ninh này, buông đũa xuống, đứng dậy đi lên lầu. Tống Mạch cố ý, hắn chính là không muốn để cho nàng ra khỏi cửa!
Nhìn bóng dáng vội vã của sư đệ, Phó Ninh khó hiểu hỏi Tống Mạch: “Sư phụ, sao con cảm thấy hinh như Tiểu Ngũ đang tức giận?”
Trên mặt Tống Mạch rốt cuộc cũng lộ ra một tia bất đắc dĩ, “Tiểu hài tử thích đi chơi, ta gò bó nó như vậy, nó đương nhiên là không vui rồi. Được rồi, ta cũng đi lên đây, con ở bên ngoài nhớ cẩn thận.”
“Dạ, đệ tử biết.”
Tống Mạch vuốt cằm, xoay người lên lầu.
Cửa đang bị đóng.
“Tiểu Ngũ, mở cửa cho sư phụ.” Tống Mạch nhìn hai bên một chút, khẽ gõ cửa.
Bên trong không có động tĩnh.
Tống Mạch buồn cười, biết nàng tức giận, nhưng hắn tin là đệ tử không dám thật sự nhốt hắn ở bên ngoài, nên cứ nhàn nhã chờ nàng mở cửa ra. Xa xa có người đẩy cửa đi ra ngoài, khi đi ngang qua nhìn hắn bằng vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu. Tống Mạch bình tĩnh nhìn cánh cửa chằm chằm, dường như hoàn toàn không thấy. Đợi bên trong truyền đến tiếng bước chân chầm chậm, hắn mỉm cười.
Đường Hoan thật sự không muốn mở cửa!
Nếu là theo bản tính của nàng, Tống Mạch đối xử với nàng như vậy, nàng đã sớm nhảy cửa sổ chạy đi, làm sao có thể để cho một người nam nhân quản mình như vậy? Nhưng ai bảo nàng ngay từ đầu đã chọn sắm vai tiểu đệ tử ngoan ngoãn đây?
Bỏ mặc Tống Mạch bên ngoài một lát, nàng bất đắc dĩ đi ra mở cửa cho hắn, mở cửa xong thì xoay người rời đi luôn.
Tống Mạch dùng tốc độ cực nhanh bước vào, gác tay đóng kín cửa, ngay sau đó vươn tay kéo tiểu đệ tử đang cúi đầu hờn dỗi ở phía trước lại. Đường Hoan vùng vẫy hai cái, một chút cũng không có tác dụng, bị nam nhân ôm chặt, nàng đành phải ngửa đầu, chu miệng lên, vẻ mặt lên án nhìn chằm chằm hắn. Làm nũng giận dỗi, là quyền lợi của nữ nhân và tiểu hài tử, nàng bây giờ là nữ nhân, cũng là tiểu hài tử, ít nhất cũng là như vậy trong mắt nam nhân ở đây.
“Tiểu Ngũ, sư phụ không cho con đi ra ngoài, là sợ con gặp chuyện không may, chỉ có tận mắt trông thấy con, sư phụ mới yên tâm.” Tống Mạch vuốt đầu nàng giống như vuốt đầu hài tử nói. Hắn là thật sự lo lắng, nếu nàng đi ra ngoài cùng Phó Ninh, hắn nhất định sẽ nhớ nàng, không thể yên tâm làm đèn.
Đúng là tên nam nhân bá đạo!
Đường Hoan chôn ở trong lòng hắn, âm thầm cắn môi.
Sư phụ quả nhiên không nói sai, nam nhân bá đạo là đáng ghét nhất, muốn đoạt lấy ngươi sau đó liền khống chế ngươi ở bên cạnh, ngoan ngoãn nghe lời bọn hắn. Chỉ có điều sư phụ cũng có nói, bản lĩnh trên giường của nam nhân bá đạo về cơ bản đều không tệ, hơn nữa sau khi chạy trốn, quay đầu lại nhìn dáng vẻ nổi giận lôi đình của bọn họ, sẽ thấy cực kì sảng khoái.
Nghĩ đến nam nhân bá đạo này cuối cùng cũng không trói buộc được nàng, trong lòng Đường Hoan thoáng thư thái hơn, tủi thân chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.
Tống Mạch kéo người đi tới bên cạnh bàn, cười cam kết: “Tiểu Ngũ yên tâm, đêm mai sau khi kết thúc đấu đèn, sư phụ tới đón con, sư phụ tự mình dẫn con đi dạo bên ngoài.” Ánh trăng treo cành liễu, hẹn người sau hoàng hôn. Làm đèn lồng nhiều năm như vậy, hôm nay, rốt cuộc hắn cũng tìm được nữ tử có thể cùng nhau ngắm đèn rồi.
Ánh mắt hắn cực kỳ dịu dàng, nhưng Đường Hoan không hề bị lừa đâu nhé, nàng chỉ có thể sững sờ nhìn hắn. Đấu đèn xong mới tới đón nàng, chẳng lẽ hắn không định dẫn nàng đi xem đấu đèn?
Tống Mạch khụ khụ, chột dạ không dám mở mắt: “Con đừng nóng giận, sư phụ vốn muốn dẫn con đi. Nhưng con bây giờ là một cô nương, trên đài hầu hết đều là nam nhân, phía dưới cũng có mọi người vây xem, cô nương gia, xuất đầu lộ diện là không tốt.” Nàng là của hắn, tốt như vậy đẹp như vậy, cho dù là mặc nam trang, hắn cũng không muốn để cho nam nhân khác nhìn chằm chằm vào nàng đánh giá.
Nhìn khuôn mặt nam nhân đối diện khẽ ửng hồng, Đường Hoan đã không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ có thể không ngừng tự nói với mình, Tống Mạch để ý tới nàng như thế, nàng có ăn hết hắn thì cũng quá dễ dàng .
Chờ nam nhân nhìn sang hỏi thăm, Đường Hoan ngượng ngùng gật đầu, trong đầu lại hạ quyết định, đêm mai Tống Mạch vừa đi, nàng liền len lén đi ra ngoài. Giấc mộng chân thật như vậy, bên ngoài náo nhiệt như vậy, nếu nàng không đi ra ngoài chơi cho vui vẻ thì quá là lãng phí cơ hội.
Tống Mạch thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, buông lỏng tâm tình, lấy đồ ra bắt đầu làm đèn.
Trong lòng Đường Hoan vừa động, tìm bức tranh vẽ nàng trên bàn.
Tống Mạch cũng không ngẩng đầu lên, “Không cần tìm lại, tối hôm đó sau khi con đi, sư phụ không cẩn thận làm đổ nghiên mực, làm hỏng mấy bức tranh kia rồi, bởi vậy phải vẽ lại bức khác một lần nữa.”
Hắn lại có thể nói một cách bình tĩnh như vậy, Đường Hoan nghe mà sắp tức đến nổ phổi rồi! Một câu cũng không muốn nhiều lời với hắn, chạy lên trên giường ngủ.
Bên kia, động tác trên tay Tống Mạch không ngừng, nụ cười trên môi lại càng lúc càng lớn.
Hoàng hôn ngày hôm sau, Tống Mạch giao đèn lồng đặc biệt che lại cho Phó Ninh, để cho hắn đi xuống trước. Chờ Phó Ninh đi rồi, hắn xoay người, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú vào tiểu đệ tử ở bên trong cửa: “Tiểu Ngũ đừng nóng vội, sư phụ đấu đèn xong sẽ trở về đón con.”
Đường Hoan ngoan ngoãn gật đầu, nàng một chút cũng không vội.
Tống Mạch có chút không nỡ, nhưng lại không thể giùng giằng thêm, xoa xoa đầu nàng, “Được rồi, Tiểu Ngũ đóng cửa lại đi, sư phụ đi đây.”
Đường Hoan lưu luyến liếc hắn một cái rồi chậm rãi đóng cửa lại.
Tống Mạch tiếp tục đứng ở cửa một lát, lúc này mới thu lại tâm tình, sải bước đi. Đi ra khỏi nhà trọ, hắn không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn, vừa đúng lúc thấy Tiểu Ngũ của hắn đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía bên này. Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Tống Mạch dâng lên cảm giác vui sướng ấm áp không thể nào nói rõ, nếu không phải sợ bị Phó Ninh nhìn ra, hắn thật sự muốn nhìn Tiểu Ngũ thêm vài lần.
Thật ra Đường Hoan chỉ muốn xác định xem Tống Mạch đã thật sự rời đi chưa hay không thôi.
Tận mắt nhìn hai thầy trò kia đi xa, Đường Hoan lập tức đóng cửa sổ lại, thay bộ váy trắng nàng lén mang tới. Vẽ lông mày trang điểm một hồi, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối sầm, từ cửa sổ nhìn xuống, cả con phố đèn đuốc sáng trưng. Đường Hoan cười vui vẻ lấy một con dao nhỏ sắc bén giấu trong tay áo, phòng ngừa bất trắc, sau đó vui vẻ bước xuống lầu.
Tống Mạch, đêm nay ngươi đừng hòng thoát được!
~
Trên đường cái ngập đầy tiếng nói chuyện cười đùa vui vẻ của mọi người, bởi vì hôm nay là ngày vui hiếm có, các cô nương ngày thường đều bị giữ ở nhà cũng được cho phép ra khỏi cửa. Cô nương nhà nghèo không có gì đáng chú ý, phần lớn đều dắt theo đệ đệ muội muội đi dạo, thỉnh thoảng cũng có gặp gỡ cùng nam tử hợp ý. Tiểu thư phú quý nhà người ta thì phải chú ý một chút, trên đầu đội mũ sa, sợ bị người ngoài nhìn thấy dung mạo.
Nếu còn có võ công trong người, Đường Hoan mới không ngại bị người bên ngoài nhìn, nhưng bây giờ lẻ loi một mình, võ công thì mất hết, nàng sợ chọc phải phiền toái, sau khi ra khỏi cửa liền mua một cái mũ sa trắng đội đầu ở một quán nhỏ gần nhà trò, đội ở trên đầu. Khỏi nói, mặc dù nhìn mọi thứ có chút mơ hồ, nhưng lại có một loại tư vị rất khác.
Cứ như vậy, Đường Hoan vừa đi dạo vừa chơi đùa, chậm rãi đi bộ về phía thưởng đăng lâu.
Nàng từng nghe Tống Mạch nói, đấu đèn không nhanh như tưởng tượng, đầu tiên là một nhóm lão sư phụ làm đèn từ đầy sân đèn lồng chọn ra mười lăm cái đèn lồng, sau đó chủ nhân đèn lồng tự mình xách đèn đi đến thưởng đăng lâu. Bởi vì vùng này từ trước đến giờ coi trọng ngắm đèn, cho dù là quan viên hay dân chúng, đều có chút kiến giải với đèn lồng, bởi vậy bình phán đèn lồng đều là quan dân cùng vui.
Thưởng đăng lâu chia thành ba lầu, trần giữ lầu một là một lão thọ tinh ở trong vọng tộc vùng này, từ 15 cái chọn ra mười cái đưa lên. Lầu hai là cử nhân tài tử, bọn họ lại chọn ra năm cái. Lầu ba do Tri phủ đại nhân trấn giữ, cùng vài vị quan viên chọn chung ra ba giải đầu, trao tặng phần thưởng.
Khi Đường Hoan rẽ đến con phố có thưởng đăng lâu nằm ở đó, xa xa đã trông thấy rất nhiều người vây dưới lầu, ba vòng trong ba vòng ngoài, chật như nêm cối.
Nàng không chen vào mà đứng ở bên ngoài đám người xem náo nhiệt.
Hai lầu dưới, chỉ có đèn lồng bị đào thải mới có thể được treo lên cho dân chúng vây xem bình phán, tất nhiên là không có Tống Mạch rồi.
Có lẽ là bị lây nhiễm bởi cảm xúc của mọi người xung quanh, Đường Hoan không khỏi cũng có chút mong đợi.
Đèn của Tống Mạch, nàng thật đúng là chưa có xem qua. Bởi vì hắn làm bức tranh của nàng bị hỏng, Đường Hoan tức giận với hắn, hắn càng dụ dỗ nàng xem, nàng càng không xem, chơi xấu ở trên giường không để ý tới hắn. Chờ buổi tối lúc đi ngủ được hắn dỗ hết giận, nàng muốn nhìn rồi, thì hắn đã bọc đèn lồng lại, không cho nàng mở ra.
Đúng là tên nam nhân keo kiệt!
Nàng tới không tính là sớm, chưa được bao lâu, lầu ba đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Đường Hoan không tự chủ được ngẩng đầu lên.
Mơ mơ hồ hồ không thấy rõ lắm, nàng vén sa mỏng trước mặt lên, thấy Tống Mạch. Hắn xách theo đèn lồng, đứng cùng bốn người khác, chờ Tri phủ đại nhân từ từ thưởng thức.
Nhưng Đường Hoan không nhìn cái đèn trong tay hắn, ánh mắt nàng quăng về phía cô nương váy trắng bên cạnh Tống Mạch, đó chính là Trương tiểu thư sao? Có lẽ là cuộc thi lần này Trương gia đứng thứ hai, bởi vậy nàng ta đứng ở bên cạnh Tống Mạch?
Nam vân đạm phong khinh ôn nhuận như ngọc, nữ mặt mày như họa thanh lệ như lan.
Song song đứng chung một chỗ như vậy, nhìn thật đúng là… chướng mắt mà.
Nghe mọi người vây quanh phía dưới khen hai người trai tài gái sắc, Đường Hoan khẽ cười, lấy mũ sa xuống quẳng sang một bên rồi cứ vậy ngửa đầu, cách một đám dân chúng ồn ào, cách bóng đêm được đèn đuốc chiếu rọi mà trở nên mông lung mềm mại, từ xa xa ngóng nhìn nam nhân kia.
Tống Mạch, ngươi có nhìn thấy ta không?
Trên lầu, Tri phủ đại nhân đã dẫn đầu đi tới, đang bình luận thưởng thức đèn lồng của Trương gia.
Là một sư phụ làm đèn, Tống Mạch đối với tay nghề của mình có lòng tin, nhưng cũng sẽ không cuồng vọng đến mức coi rẻ tất cả. Đèn của người bên cạnh, hắn cũng sẽ xem cũng sẽ suy nghĩ, bởi vậy mặc kệ người bên cạnh là nam hay là nữ, khi Tri phủ đại nhân bắt đầu bình luận một chút, hắn đều không tự chủ được nghiêng tai lắng nghe.
Đang nghe được một chút, hắn dường như cảm nhận được, nhìn về phía dưới lầu.
Mới liếc thấy một vạt áo màu trắng, tay xách đèn bất chợt trở nên căng thẳng. Tống Mạch khiếp sợ nhìn Tiểu Ngũ của hắn, sao nàng lại ở đây, lại còn là dáng vẻ trong trang phục nữ nhi này?