Insane
Trang chủĐọc TruyệnTruyện Ngắn

Tha thứ để yêu thương

Theo dõi
ết mẹ không tin. Trở về nhà sớm con nhé!. Mẹ rất lo cho con. Yêu con.” “Con vẫn ổn chứ?. Trả lời cho mẹ khi con nhận tin nhắn này nhé! Yêu con”. “Con vẫn tắt máy ư?. Bố mẹ rất lo lắng cho con”. … “Con về nhà ngay nhé!. Bố mẹ có chuyện cần nói với con. Mẹ yêu con”. “Bác Uyên đang nằm bệnh viện, sự việc rất nghiêm trọng. Con về ngay nhé!.”. Nó đứng sững đấy, tay nó run lên. Chiếc điện thoại trên tay nó rơi xuống. Trời đất nó quay cuồng. Nó vơ vội đống áo quần, chạy qua phòng Khánh gọi Khánh đưa nó ra bến xe. Nó bắt xe đến thẳng bệnh viện. Căn phòng trắng muốt. Bố mẹ nó đang ngồi bên giường bệnh. Là bà ấy…Nhìn bà xanh xao, làn da nhợt nhạt. Những giọt hóa chất đang được truyền vào cơ thể bà qua ống dẫn đi vào mạch máu. - Con…con xin lỗi… - Vi à, chỉ có con mới có thể giúp bà ấy hồi phục thôi. Mẹ đã cố gắng để liên lạc với con nhưng không thể. – Mẹ nói, những giọt nước mắt mẹ rơi dài. - Bố…mẹ…bà ấy…bà ấy là mẹ con đúng không? – Vi vẫn hy vọng rằng đó không phải là sự thật, đó chỉ là sự nhầm lẫn, chỉ là một cơn mê thôi. - Sao…sao con biết? Thật ra, đây mới là mẹ con nhưng con đừng vội trách mẹ con. Có những chuyện người lớn con chưa hiểu được đâu. - Vậy bố mẹ nói con nghe đi, tại sao bà ấy lại bỏ con. Tại sao? 18 năm về trước Uyên – một cô gái xinh đẹp, là hoa khôi khoa Văn trường đại học lớn của thành phố. Sinh viên năm cuối với nhiều mục tiêu theo đuổi sự nghiệp. Quanh cô có nhiều người đàn ông theo đuổi nhưng cô không phải lòng một ai cho đến khi gặp Hưng… Hưng là trai Hà Nội gốc, là chủ doanh nghiệp khi bước vào tuổi 28, thừa kế tài sản khổng lồ của bố mẹ để lại. Là mẫu hình lý tưởng của hàng trăm cô gái. Nhưng Hưng phải lòng Uyên – một cô gái đi làm thêm bằng nghề tiếp thị, ngày ngày đi qua quán cafe Hưng ngồi. Hai người quen nhau, bằng cảm xúc thật, bằng tình yêu thật. Họ đã có những phút giây mặn nồng. Nhưng ngang trái thay khi bố mẹ Hưng ngăn cấm chuyện tình yêu của hai người, khi Uyên đang mang trong mình giọt máu của Hưng. Uyên chạy trốn Hưng, cô định một mình nuôi con. Uyên không muốn vì mình mà Hưng đánh đổi gia đình và sự nghiệp… Ngày Uyên sinh, vợ Thành (mẹ nuôi của Vi) có mặt trong phòng mổ làm hộ lý. Khi sinh Vi ra vì đứa trẻ thiếu tháng nên phải đưa vào lồng kính để chăm sóc. Vợ Thành biết Uyên nên kể lại cho chồng, từ lúc ấy Uyên và cháu bé được vợ Thành chăm sóc một cách đặc biệt. Còn về phía Hưng, bị bố mẹ quản thúc, qua nhiều mai mối nên đành nghe lời các cụ lấy vợ theo kiểu “môn đăng hộ đối” nhưng trong lòng chưa bao giờ thôi nghĩ về Uyên. Rồi một ngày Hưng tới tìm Uyên, khuyên cô làm lại từ đầu dù trong lòng Hưng vẫn nặng lòng với cô và cảm thấy tội lỗi vì đã không bảo vệ được người yêu của mình. Cô gật đầu đồng ý cho Hưng mang con gái gửi Thành chăm sóc, Hưng tin tưởng ở vợ chồng Thành, Thành là bạn học, là đồng nghiệp và Hưng coi Thành như em của mình nên anh tuyệt đối tin tưởng và giao Thành chăm sóc giọt máu của tình yêu giữa Thành và Uyên. 5 năm sau khi cưới vợ Hưng qua đời vì tai nạn giao thông còn Uyên cũng biến mất sau khi gửi Thành đứa con… Sự trở về Bà trở về tìm lại đứa con gái khi biết mang trong mình căn bệnh quái ác không thể chữa được. Nhưng thời gian quá ngắn ngủi… Bà chỉ mong được nhìn thấy nó, được sống bên cạnh nó và làm những gì mà một người mẹ cần phải làm trước lúc sang bên kia thế giới. Nhưng mọi điều không như bà mong muốn… - Người đang nằm đây là mẹ con ư?. Người đã sinh ra con ư?. Không, mọi chuyện không thể kết thúc như thế này được. – Tiếng Vi hét lên. - Bình tĩnh con, mẹ con sẽ tỉnh lại, sẽ tỉnh lại thôi. Mẹ con đã chờ con về nên chắc chắn bà sẽ tỉnh lại… Ngón tay bà khẽ cử động. Nó nắm lấy bàn tay hao gầy của bà. Van xin bà hãy mở mắt ra và nói chuyện với nó: - Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! – Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh. Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. “Mẹ…mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?” - Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ…ơi!. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!. Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím – loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời… - Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! – Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay. - Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa… Tác giả: Lê Huyền.
«12
Chia sẻ bài viết ???
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?
Thống kê