Bảo tiếp tục nói, giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp, hòa với gió đêm nghe như tiếng lòng than thở. Vân đi bên cạnh lặng im.
Về đến trước cửa nhà Vân, trước khi Bảo đi, Vân có nói một câu.
- Cậu có thật lòng thích đứa bạn của cậu không?
- …
- Tớ tò mò rồi. Nhưng dù sao, cũng chúc mừng cậu đã có bạn gái.
Vân mỉm cười, lặng lẽ bước vào trong và khuất sau cảnh cổng sắt. Bảo đứng trầm ngâm một hồi rất lâu kể từ sau khi cánh cổng đóng lại.
Ừ, Bảo có bạn gái, không phải Vân. Không biết bằng cách nào mà Vân biết được hay nghe được, tim Bảo không vui một chút nào. Cậu đứng rất lâu, rất lâu, kể cả khi Vân đứng trên ban công phòng mình nhìn xuống vẫn thấy Bảo còn đứng ở đó, cho đến tận nửa đêm, cái dáng cao lênh khênh mới chậm chạp di chuyển trên con phố khuya vàng vọt…
6. Chuyện học hành không quá bận, nhưng Bảo luôn có cớ để chạy trốn Vân mỗi lần cô bạn muốn tìm gặp. Cuối cùng, như thuở vô tư ngày trước, Vân chạy vụt lên và nhét vào túi áo cậu bạn một mảnh giấy nhỏ, sau khi khổ chủ kịp nhận ra thì cô nàng cũng chạy đi mất.
“Gặp cậu khó quá! Nhưng vẫn phải gặp. Mỗi thứ bảy hàng tuần, quán quen nhé!”
Bảo mỉm cười, trân trọng mỗi tờ giấy nhỏ. Có lần là túi áo, lần khác lại là trong balo, một lần khác nữa lại là trong quyển vở mà Vân đã mượn của Bảo từ lúc nào, vì lý do nào chẳng rõ. Mỗi tuần một lần, vào thứ bảy, có thể như những người bạn gặp gỡ nhau bình thường, nhưng với Bảo, giống hệt như việc được hẹn hò với cô gái mà mình yêu. Tất nhiên, Vân không nhận ra điều đó, bởi cậu vẫn luôn nhẹ nhàng và dịu dàng với tất cả đám con gái, vẫn hài hước và dí dỏm khi đi chơi cùng nhau. Nếu có nhận ra, chắc chỉ nhận ra mỗi lúc cậu ngại ngùng khi đi cạnh, vờ nắm tay Vân, vờ chạm vào vai Vân khác với những ngày trước chỉ biết khoác vai đi như hai người bạn…
- Chuyện của cậu… sao rồi?
- Chuyện gì?
- Đứa bạn nào đó mà cậu nói? Cả chuyện bạn gái nữa. Đi thế này, cô ấy có ghen không?
Bảo nhoẻn cười, nụ cười tự tin với niềm vui lấp lánh. Cậu chậm rãi, xoay vần cốc café, vừa nói vừa tủm tỉm.
- Đứa bạn tớ… có vẻ ổn hơn rồi. Còn bạn gái… vốn chẳng có đứa con gái nào yêu được tớ.
- …
- Bởi vì… bất cứ đứa con gái nào trước khi đến với tớ đều biết… thật ra… tớ thích đứa bạn tớ…
Khoảng lặng bao trùm lên cả hai người. Bảo rụt rè lấy từ trong túi áo một mảnh giấy nhỏ, vội vã nắm lấy tay Vân đang để trên mặt bàn, nhét nhanh tờ giấy vào tay cô bạn và sau đó lấy cớ đi ra phía quầy gọi thêm đồ.
Trên tay Vân là mảnh giấy với những nét chữ cố sức ghi nắn nót của con trai.
“Yêu cậu khó lắm, nhưng vẫn cứ yêu. Cảm ơn cậu, những hẹn hò thứ bảy. Từ hôm nay, làm bạn gái tớ nhé!”
Vân mỉm cười, lặng nghe hạnh phúc tan ra thành từng giọt trong tim. Rõ ràng cảm giác như nhấp môi một ngụm café sữa. Là vị hơi đắng, sau đó ngọt dần, rồi tan lịm trong tim. Lúc Bảo quay trở lại, ánh nhìn của cậu ấy ngô nghê, ngô nghê đến mức Vân không nhịn được cười. Cả hai chẳng hiểu vì lý gì, cùng phá lên cười một cách vô tư.
Hôm ấy, khi trở về nhà, câu trả lời mà Vân dành cho Bảo không phải là câu đồng ý hay câu gì đó đại loại mang tính chất xúc động. Chỉ ngắn gọn và đơn giản:
“Biết rồi! Tớ biết rồi!”
Kể từ sau đó, ngoài những hẹn hò thứ bảy, cả hai đôi lúc gặp nhau khi rảnh rỗi, vẫn nói đủ chuyện trên trời dưới dất như hai người bạn thân, nhưng vốn dĩ đã gắn mác hẹn hò. Và tất nhiên, chuyện tình của họ có thêm cả những cái nắm tay đầu tiên, những nụ hôn đầu tiên dưới ngọn đèn vàng, những lần giận dỗi đầu tiên…
Chuyện tình của họ, đối với cả hai, đều là tình đầu với đối phương. Không một ai biết trước điều gì sẽ xảy ra, nhưng có một điều chắc chắn rằng, Bảo sẽ không để cho Vân phải thất vọng vì ám ảnh tình đầu.
Đâu đó trong một buổi chiều nắng nhẹ, trong căn phòng đang có những giai điệu du dương, trang sách nhỏ để trên mặt bàn bị gió cuốn đi đến những trang sau cuối. Những dòng sau cuối cho một chuyện tình đầu…
“Thật vậy, tình yêu đầu thiếu một chút liều lĩnh, nhưng không cần toan tính. Chúng ta yêu với niềm say mê mãnh liệt. Cùng một lúc, nó gây ấn tượng sâu sắc và những cảm giác không thể nào lý giải được. Chúng ta không bao giờ có thể trải qua được nữa. Có thể thất bại cũng có thể không. Vì thế, tình đầu trở thành bộ phim đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta.Thất bại cũng tốt bởi những chuyện tình dang dở luôn khắc ghi sâu hơn chuyện tình hạnh phúc lâu dài. Thật hay khi có câu chuyện tình tuyệt vời như thế trong một chương cuộc đời chúng ta…”
Nguồn: Sưu tầm
