Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủĐọc TruyệnTruyện Ngắn

Âm thanh của hạnh phúc

Theo dõi


Nếu như câu chuyện cứ êm đềm như thế, nếu như ngày hôm đó trên sân thượng không vô tình xuất hiện thêm người thứ ba, nếu như bí mật của chúng tôi không được cô bạn nhiều lời kia đi lan truyền, rồi thổi phồng nó thành một câu chuyện khủng khiếp. Tôi có lẽ đã không vì như thế mà tổn thương.

Thế nhưng cuộc đời luôn luôn tồn tại những sóng gió bất chợt ập đến, dù muốn hay không, tôi vẫn phải đối mặt, tuyệt đối không có chuyện trốn tránh.

Tôi không còn trốn lên sân thượng nữa. Những tiết học chán ngắt luôn luôn vang lên những lời bàn tán xì xầm của nhóm bạn thích buôn chuyện mà tôi thừa hiểu, tôi là chủ đề.

Thời học sinh, luôn có những đứa bị cô lập vì tính tình dị biệt, và luôn có những đứa thích đem người khác ra làm trò đùa, thích trêu chọc trên nỗi đau của người khác.

Những cuộc điện thoại của Minh tôi không nghe, còn trực tiếp tắt nguồn. Chúng tôi chỉ có thể làm bạn trên khoảng sân thượng đó, còn trở về với cuộc sống thực, chúng tôi vĩnh viễn tồn tại một khoảng cách quá xa.

- Mày giỏi nhỉ? Còn dụ dỗ được cả anh Minh cơ đấy, mày có biết là tao thích anh ấy khổ sở thế nào không? Mày có biết là người như anh Minh chỉ có thể ở xa ngắm mà không được đến gần không? Thế mà mày còn dám làm những trò bẩn thỉu đấy à?

- Tôi không hiểu các chị muốn gì, nhưng hiện giờ tôi và Minh không còn gặp nhau nữa rồi, mong các chị tránh ra!

- À, còn cứng? Mày tưởng tao không dám xử mày?

- Tôi mệt lắm rồi, mong các chị đi giúp cho, tôi nhẫn nhịn cũng có giới hạn thôi!

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt tôi bỏng rát như lửa đốt qua, mùi tanh tanh của máu chảy ra từ khóe miệng làm đầu óc tôi bỗng chốc u mê, chân tay bắt đầu mất cảm giác. Tôi mắc bệnh sợ máu, một kiểu hội chứng tâm lý sau khi tôi chứng kiến một vụ tai nạn kinh hoàng trên đường khi còn nhỏ.

- Nó giả vờ đấy, mới một cái tát đã ăn nhằm gì, hôm nay phải cho nó biết thế nào là lễ độ!

Tôi bị đạp xuống đất, đầu óc mơ hồ. Chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên, rồi sau đó tôi mất hết cảm giác.

Thực ra nếu ngày hôm đó Minh đến chậm hơn một chút, có lẽ sự việc đã trầm trọng hơn. Nhưng cậu ấy đã đến kịp lúc, khi tôi ngất đi, và đưa tôi vào bệnh viện.

Tôi sẽ không bao giờ quên dáng vẻ của cậu ấy khi tôi mở mắt ra, chính là sự vui mừng rất con trẻ, ánh mắt đỏ vè nhưng sáng rực, mái tóc bù xù và ngực áo đồng phục lấm tấm vệt máu, khuôn mặt còn lưu cả mấy vết bụi bẩn, vô cùng thảm hại. Cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi, lắc lắc liên tục hỏi tôi có sao không, chỉ khi tôi cười, cậu ấy mới có thể mỉm cười rạng rỡ.

Phải, đây chính là cậu ấy, chính là hình ảnh đẹp trai nhất mà tôi từng nhìn thấy, chính là người tôi đã rung động ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy, chính là người tôi vì quá tự ti nên mới tự khiến mình bị tổn thương.

Cậu ấy có gì sai? Cả tôi nữa, chúng tôi có gì sai?

Ngày hôm ấy, ở bệnh viện, chúng tôi đã xác nhận, chúng tôi dành tình cảm cho đối phương, chúng tôi không cần để ý đến những lời bàn tán sai sự thật, chúng tôi sẽ bắt đầu sống, và dũng cảm thể hiện con người thật của mình, chứ không cần phải lén lút giấu đi.

Thích thì nói là thích, phù hợp hay không phù hợp đâu phải là lý do?



Mặc cho những ánh mắt nhìn theo và cả những lời bàn tán, chúng tôi đi cạnh nhau, bước chậm rãi lên khoảng sân thượng. Nhịp bước chân đều như nhịp đập của trái tim, Minh đeo tai nghe cho tôi, bản Secret cậu ấy tự đàn và thu lại dành riêng cho tôi. Bất giác tôi tưởng tượng ra dáng vẻ dịu dàng của ấy ấy lúc đàn, và cả bộ dạng tựa lưng vào lan can sân thượng lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt. Sự rung động của riêng tôi, bí mật của riêng tôi, và chỉ một mình tôi.

Sân trường vẫn ngập lá vàng rơi rụng, rõ ràng mùa thu chỉ mới bắt đầu…
Sưu tầm
«12
Chia sẻ bài viết ???
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?
Thống kê