Dù là những kẻ sống ngoài vòng pháp luật,
cướp biển rất tôn sùng dân chủ. Chúng
cũng là những kẻ tiên phong trong việc áp
dụng chế độ bảo hiểm lao động.
Công việc hấp dẫn với một số người
Những người sống trên biển luôn đối mặt
với nguy cơ thương vong cao. Thực tế này
càng thể hiện rõ rệt hơn trong thời đại mà
các tàu di chuyển nhờ buồm và không có
điện. Vậy tại sao nhiều kẻ vẫn muốn trở
thành hải tặc?
Ảnh minh họa: IMDB
Nhiều người nghĩ cướp biển là những tên
tội phạm trên các tàu biển ngay từ khi
chúng bước vào đời. Song trên thực tế, vô
số cướp biển từng hành nghề lương thiện
trước khi tay chúng nhúng chàm. Chúng gia
nhập thế giới hải tặc vì đó là một công việc
béo bở. Sau mỗi phi vụ, thuyền trưởng sẽ
chia đều chiến lợi phẩm cho mỗi thành viên.
Ngoài ra điều kiện sống của cướp biển cũng
khá hơn nhiều so với thủy thủ trên tàu
buôn và tàu hải quân.
Những thủy thủ trên tàu buôn có cơ hội trở
thành cướp biển khi hải tặc cướp tàu của
họ. Theo truyền thống, cướp biển luôn đề
nghị những người mà chúng bắt tham gia
lực lượng của chúng.
Hành xử theo quy tắc dân chủ
Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người,
dù chống lại xã hội, cướp biển lại rất tôn
sùng dân chủ. Thậm chí chúng ta có thể gọi
cướp biển là những kẻ hâm mộ dân chủ
một cách cuồng nhiệt. Để duy trì một cuộc
sống ổn định trên biển trong nhiều tháng,
hải tặc nhận ra rằng dân chủ là cách tốt
nhất để thực hiện mục tiêu đó. Thuyền
trưởng là người mà phần lớn hải tặc chọn
trong các cuộc bầu cử. Việc bầu thuyền
trưởng đảm bảo rằng kẻ chỉ huy tàu nhận
được sự ủng hộ của phần lớn thành viên
trên tàu, nhờ đó mà nguy cơ nổi loạn giảm.
Dù có quyền lực tuyệt đối trong một số tình
huống – như xung đột hay phân chia tài
sản – thuyền trưởng lại chỉ có quyền hạn
chế đối với con tàu.
Các cuộc bầu thủ lĩnh của hải tặc luôn diễn
ra công khai và dân chủ. (Ảnh minh họa:
Listverse)
Chế độ bồi thường và bảo hiểm
Cướp biển có chế độ bồi thường cho mọi
thành viên trong băng nhóm. Mức độ bồi
thường phụ thuộc vào chấn thương của
nạn nhân. Theo quy định, mất một chân là
thương tổn nặng hơn so với cụt hai ngón
tay, còn mất cánh tay thuận sẽ là tổn
thương nặng hơn so với mất cánh tay kia.
Nếu bạn am hiểu về lịch sử của ngành bảo
hiểm, bạn sẽ biết rằng hải tặc là những kẻ
đầu tiên áp dụng chế độ bảo hiểm lao động.
Chúng cũng cung cấp các “phụ kiện” cho
những thành viên tàn tật – như băng che
mắt chột, chân gỗ, móc sắt (thay thế bàn
tay cụt). Băng đảng luôn khuyến khích
những thành viên tàn tật tiếp tục cống
hiến. Hải tặc sống theo chế độ tập thể nên
việc mất chân, tay hay tàn tật không làm
giảm địa vị, vai trò của mỗi thành viên
trong tổ chức.
Nhiều phụ nữ hành nghề cướp biển
Nếu lọt vào một tàu của hải tặc, bạn có thể
gặp khá nhiều phụ nữ trên đó. Để gia nhập
thế giới hải tặc, việc đầu tiên mà một phụ
nữ cần thực hiện là mặc như nam giới. Một
trong những nữ cướp biển nổi tiếng nhất
trong lịch sử là Mary Lacy, một công dân
Anh. Bà rời khỏi nhà ở thành phố
Portsmouth, Anh khi mới 19 tuổi và cải
trang thành một nam giới với cái tên giả
William Chandler để trở thành hải tặc. Thậm
chí Mary còn có mối quan hệ luyến ái với
một phụ nữ trên tàu cướp biển. Về sau
Mary từ bỏ cuộc sống của hải tặc do thể lực
của bà không cho phép.
Nhiều người lương thiện tự nguyện trở
thành cướp biển
Người tình nguyện chiếm tỷ lệ lớn trong
các toán hải tặc. Đây là nghề nguy hiểm,
khó lường nên rất nhiều cướp biển chết
hoặc đào tẩu. Vì thế các nhóm hải tặc luôn
cần người mới. Giống như mọi nghề khác,
để tuyển người mới, cướp biển phải “nhử”
họ bằng những triển vọng hấp dẫn. Chúng
yêu cầu thuộc hạ ăn mặc thật sang trọng để
người khác cảm thấy cuộc sống của chúng
rất sung túc. Nếu không có đủ người tình
nguyện, hải tặc sẽ dùng vũ lực để bắt
người lương thiện gia nhập nhóm của
chúng.
Số lượng người muốn làm cướp biển tăng
vọt sau năm 1713, khi nhiều thủy thủ săn
tàu buôn trở thành hải tặc. Khi các nước
châu Âu xung đột trên biển, những thủy
thủ săn tàu buôn kiếm khá nhiều tiền. Thậm
chí vào năm 1708, chính phủ Anh còn cho
phép họ giữ toàn bộ những thứ mà họ lấy
từ các tàu buôn của các nước thù địch. Song
chỉ 5 năm sau, Hiệp ước Utrecht đã đem lại
hòa bình trên đại dương và vài nghìn thủy
thủ săn tàu buôn mất việc. Thay vì trở về
đất liền, phần lớn gia nhập các tàu cướp
biển – nơi họ có thể tiếp tục sử dụng kỹ
năng cũ để sống.
Đời hải tặc gắn với rượu và cờ bạc
Mọi người đều biết hải tặc thường xuyên
ăn nhậu. Uống rượu trở thành một phần
quan trọng đối với văn hóa của cướp biển,
còn nghiện rượu đã trở thành một tiêu
chuẩn cơ bản đối với chúng. Đối với nhiều
tên cướp biển, viễn cảnh uống rượu không
giới hạn hấp dẫn hơn nhiều so với của cải
mà chúng sẽ nhận được.
Rượu đóng vai trò như sợi dây kết nối
những tên hải tặc. Vì thế, nếu một kẻ không
uống rượu, những tên khác sẽ nhìn gã với
ánh mắt nghi ngờ. Hải tặc coi rượu là thứ
giúp chúng trị nhiều bệnh – từ ngộ độc
thực phẩm tới “bệnh” tự ti. Rượu rum là
một loại hàng hóa rất quan trọng đối với
hải tặc vùng Caribbe. Mỗi khi tàu cướp biển
tấn công tàu buôn, chúng luôn cướp hết
rượu rum.
Đánh bạc là một hình thức tiêu khiển phổ
biến khác của hải tặc. Mặc dù một số thuyền
trưởng cấm đánh bạc khi tàu lênh đênh trên
biển, song cướp biển luôn sát phạt nhau
mỗi khi lên bờ. Rượu và cờ bạc đẩy nhiều
hải tặc vào hoàn cảnh khốn cùng.
Một toán cướp biển Philippines hoạt động ở
Biển Đông. (Ảnh: blogspot.com)
Bộ quy tắc ứng xử của hải tặc
Bộ phim Pirates of the Caribbean bắt đầu
với việc một trong những nhân vật chính
viện dẫn quyền thương lượng. Đó là một
thuật ngữ thực tế. Dù cướp biển không
dùng từ đó, song quả thực chúng có quy
tắc hành xử. Đạo đức của hải tặc ra đời từ
văn hóa tập thể và đa dạng, chịu ảnh
hưởng của cuộc sống theo chủ nghĩa bình
quân trên biển. Những quy tắc hành xử cơ
bản bao gồm: phân chia đều của cải, ra
quyết định theo hình thức biểu quyết dân
chủ, trung thực với đồng bọn, trung thành
với thuyền trưởng.
Trả thù cũng là một quy tắc hành xử của hải
tặc. Theo quy tắc này, cướp biển phải báo
thù những người động chạm tới chúng
bằng bạo lực.
Cướp biển chào đón hôn nhân đồng giới
Hải tặc không tuân theo những chuẩn mực
của xã hội nên chúng sống rất tự do. Chúng
chào đón hội chứng đồng tính một cách cởi
mở và thậm chí còn lập nên hình thức hôn
nhân đồng giới của riêng chúng. Ví dụ,
matelotage là thuật ngữ mà hải tặc dành
cho mối quan hệ hôn nhân giữa hai cướp
biển nam. Những “đôi uyên ương” như thế
sẽ sở hữu chung tài sản.Nếu một kẻ chết,
bạn đời đồng giới của gã sẽ thừa kế tài sản.
Đôi khi những tên cướp biển còn quan hệ
tình dục với cả gái lẫn trai. Khi quân Pháp
đưa hàng trăm gái điếm vào Tortuga trong
những năm giữa thế kỷ 17, họ muốn dẹp
tình trạng hôn nhân đồng giới của những
tên cướp biển nam tại đây. Nhưng kết quả
không như họ mong đợi. Hải tặc chào đón
gái điếm, nhưng chúng vẫn quan hệ với
những tên bạn đời cùng giới.
cướp biển rất tôn sùng dân chủ. Chúng
cũng là những kẻ tiên phong trong việc áp
dụng chế độ bảo hiểm lao động.
Công việc hấp dẫn với một số người
Những người sống trên biển luôn đối mặt
với nguy cơ thương vong cao. Thực tế này
càng thể hiện rõ rệt hơn trong thời đại mà
các tàu di chuyển nhờ buồm và không có
điện. Vậy tại sao nhiều kẻ vẫn muốn trở
thành hải tặc?
Ảnh minh họa: IMDB
Nhiều người nghĩ cướp biển là những tên
tội phạm trên các tàu biển ngay từ khi
chúng bước vào đời. Song trên thực tế, vô
số cướp biển từng hành nghề lương thiện
trước khi tay chúng nhúng chàm. Chúng gia
nhập thế giới hải tặc vì đó là một công việc
béo bở. Sau mỗi phi vụ, thuyền trưởng sẽ
chia đều chiến lợi phẩm cho mỗi thành viên.
Ngoài ra điều kiện sống của cướp biển cũng
khá hơn nhiều so với thủy thủ trên tàu
buôn và tàu hải quân.
Những thủy thủ trên tàu buôn có cơ hội trở
thành cướp biển khi hải tặc cướp tàu của
họ. Theo truyền thống, cướp biển luôn đề
nghị những người mà chúng bắt tham gia
lực lượng của chúng.
Hành xử theo quy tắc dân chủ
Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người,
dù chống lại xã hội, cướp biển lại rất tôn
sùng dân chủ. Thậm chí chúng ta có thể gọi
cướp biển là những kẻ hâm mộ dân chủ
một cách cuồng nhiệt. Để duy trì một cuộc
sống ổn định trên biển trong nhiều tháng,
hải tặc nhận ra rằng dân chủ là cách tốt
nhất để thực hiện mục tiêu đó. Thuyền
trưởng là người mà phần lớn hải tặc chọn
trong các cuộc bầu cử. Việc bầu thuyền
trưởng đảm bảo rằng kẻ chỉ huy tàu nhận
được sự ủng hộ của phần lớn thành viên
trên tàu, nhờ đó mà nguy cơ nổi loạn giảm.
Dù có quyền lực tuyệt đối trong một số tình
huống – như xung đột hay phân chia tài
sản – thuyền trưởng lại chỉ có quyền hạn
chế đối với con tàu.
Các cuộc bầu thủ lĩnh của hải tặc luôn diễn
ra công khai và dân chủ. (Ảnh minh họa:
Listverse)
Chế độ bồi thường và bảo hiểm
Cướp biển có chế độ bồi thường cho mọi
thành viên trong băng nhóm. Mức độ bồi
thường phụ thuộc vào chấn thương của
nạn nhân. Theo quy định, mất một chân là
thương tổn nặng hơn so với cụt hai ngón
tay, còn mất cánh tay thuận sẽ là tổn
thương nặng hơn so với mất cánh tay kia.
Nếu bạn am hiểu về lịch sử của ngành bảo
hiểm, bạn sẽ biết rằng hải tặc là những kẻ
đầu tiên áp dụng chế độ bảo hiểm lao động.
Chúng cũng cung cấp các “phụ kiện” cho
những thành viên tàn tật – như băng che
mắt chột, chân gỗ, móc sắt (thay thế bàn
tay cụt). Băng đảng luôn khuyến khích
những thành viên tàn tật tiếp tục cống
hiến. Hải tặc sống theo chế độ tập thể nên
việc mất chân, tay hay tàn tật không làm
giảm địa vị, vai trò của mỗi thành viên
trong tổ chức.
Nhiều phụ nữ hành nghề cướp biển
Nếu lọt vào một tàu của hải tặc, bạn có thể
gặp khá nhiều phụ nữ trên đó. Để gia nhập
thế giới hải tặc, việc đầu tiên mà một phụ
nữ cần thực hiện là mặc như nam giới. Một
trong những nữ cướp biển nổi tiếng nhất
trong lịch sử là Mary Lacy, một công dân
Anh. Bà rời khỏi nhà ở thành phố
Portsmouth, Anh khi mới 19 tuổi và cải
trang thành một nam giới với cái tên giả
William Chandler để trở thành hải tặc. Thậm
chí Mary còn có mối quan hệ luyến ái với
một phụ nữ trên tàu cướp biển. Về sau
Mary từ bỏ cuộc sống của hải tặc do thể lực
của bà không cho phép.
Nhiều người lương thiện tự nguyện trở
thành cướp biển
Người tình nguyện chiếm tỷ lệ lớn trong
các toán hải tặc. Đây là nghề nguy hiểm,
khó lường nên rất nhiều cướp biển chết
hoặc đào tẩu. Vì thế các nhóm hải tặc luôn
cần người mới. Giống như mọi nghề khác,
để tuyển người mới, cướp biển phải “nhử”
họ bằng những triển vọng hấp dẫn. Chúng
yêu cầu thuộc hạ ăn mặc thật sang trọng để
người khác cảm thấy cuộc sống của chúng
rất sung túc. Nếu không có đủ người tình
nguyện, hải tặc sẽ dùng vũ lực để bắt
người lương thiện gia nhập nhóm của
chúng.
Số lượng người muốn làm cướp biển tăng
vọt sau năm 1713, khi nhiều thủy thủ săn
tàu buôn trở thành hải tặc. Khi các nước
châu Âu xung đột trên biển, những thủy
thủ săn tàu buôn kiếm khá nhiều tiền. Thậm
chí vào năm 1708, chính phủ Anh còn cho
phép họ giữ toàn bộ những thứ mà họ lấy
từ các tàu buôn của các nước thù địch. Song
chỉ 5 năm sau, Hiệp ước Utrecht đã đem lại
hòa bình trên đại dương và vài nghìn thủy
thủ săn tàu buôn mất việc. Thay vì trở về
đất liền, phần lớn gia nhập các tàu cướp
biển – nơi họ có thể tiếp tục sử dụng kỹ
năng cũ để sống.
Đời hải tặc gắn với rượu và cờ bạc
Mọi người đều biết hải tặc thường xuyên
ăn nhậu. Uống rượu trở thành một phần
quan trọng đối với văn hóa của cướp biển,
còn nghiện rượu đã trở thành một tiêu
chuẩn cơ bản đối với chúng. Đối với nhiều
tên cướp biển, viễn cảnh uống rượu không
giới hạn hấp dẫn hơn nhiều so với của cải
mà chúng sẽ nhận được.
Rượu đóng vai trò như sợi dây kết nối
những tên hải tặc. Vì thế, nếu một kẻ không
uống rượu, những tên khác sẽ nhìn gã với
ánh mắt nghi ngờ. Hải tặc coi rượu là thứ
giúp chúng trị nhiều bệnh – từ ngộ độc
thực phẩm tới “bệnh” tự ti. Rượu rum là
một loại hàng hóa rất quan trọng đối với
hải tặc vùng Caribbe. Mỗi khi tàu cướp biển
tấn công tàu buôn, chúng luôn cướp hết
rượu rum.
Đánh bạc là một hình thức tiêu khiển phổ
biến khác của hải tặc. Mặc dù một số thuyền
trưởng cấm đánh bạc khi tàu lênh đênh trên
biển, song cướp biển luôn sát phạt nhau
mỗi khi lên bờ. Rượu và cờ bạc đẩy nhiều
hải tặc vào hoàn cảnh khốn cùng.
Một toán cướp biển Philippines hoạt động ở
Biển Đông. (Ảnh: blogspot.com)
Bộ quy tắc ứng xử của hải tặc
Bộ phim Pirates of the Caribbean bắt đầu
với việc một trong những nhân vật chính
viện dẫn quyền thương lượng. Đó là một
thuật ngữ thực tế. Dù cướp biển không
dùng từ đó, song quả thực chúng có quy
tắc hành xử. Đạo đức của hải tặc ra đời từ
văn hóa tập thể và đa dạng, chịu ảnh
hưởng của cuộc sống theo chủ nghĩa bình
quân trên biển. Những quy tắc hành xử cơ
bản bao gồm: phân chia đều của cải, ra
quyết định theo hình thức biểu quyết dân
chủ, trung thực với đồng bọn, trung thành
với thuyền trưởng.
Trả thù cũng là một quy tắc hành xử của hải
tặc. Theo quy tắc này, cướp biển phải báo
thù những người động chạm tới chúng
bằng bạo lực.
Cướp biển chào đón hôn nhân đồng giới
Hải tặc không tuân theo những chuẩn mực
của xã hội nên chúng sống rất tự do. Chúng
chào đón hội chứng đồng tính một cách cởi
mở và thậm chí còn lập nên hình thức hôn
nhân đồng giới của riêng chúng. Ví dụ,
matelotage là thuật ngữ mà hải tặc dành
cho mối quan hệ hôn nhân giữa hai cướp
biển nam. Những “đôi uyên ương” như thế
sẽ sở hữu chung tài sản.Nếu một kẻ chết,
bạn đời đồng giới của gã sẽ thừa kế tài sản.
Đôi khi những tên cướp biển còn quan hệ
tình dục với cả gái lẫn trai. Khi quân Pháp
đưa hàng trăm gái điếm vào Tortuga trong
những năm giữa thế kỷ 17, họ muốn dẹp
tình trạng hôn nhân đồng giới của những
tên cướp biển nam tại đây. Nhưng kết quả
không như họ mong đợi. Hải tặc chào đón
gái điếm, nhưng chúng vẫn quan hệ với
những tên bạn đời cùng giới.
