ng biết mắng bao nhiêu tiếng “Hồ ly tinh”. Tôi có quan hệ tốt với hồ yêu nên không thèm để ý. Chỉ cảm thấy lần đầu tiên buôn bán mà đã bội thu thật sự rất có cảm giác thành công, rất đắc ý vênh váo, không để ý đến sự phản đối của Tô Trọng Cảnh, tăng giá lên gấp hai, mà vẫn cung không đủ cầu.
Quang cảnh thật náo nhiệt, tay tôi thu tiền như nhũn ra, mua hết tất cả cá, gà của những người xung quanh, còn mua không ít thịt dê, mở rộng sang cả gà nướng, thịt dê xiên nướng, ngay cả khoai lang nướng cũng bán với giá cao.
Trong đám người bên cạnh tôi có một người đàn ông rất tức giận, nhưng khi nhìn mặt Tô Trọng Cảnh, lửa giận lại hạ xuống. Có kẻ thông minh, kìm chế sự ghen ghét, làm quen với anh ta, chảy nước miếng muốn nghe chuyện về tôi.
Tô Trọng Cảnh sớm cảm thấy không ổn, nhưng lá gan lại nhỏ, từ lúc mở hàng đến bây giờ, vài lần lén đi đến bên cạnh tôi, cẩn thận nói; “Đừng bán nữa, chúng ta đi thôi. Ta bảo cô hóa thành cô gái bình thường, không ngờ cô lại hóa thành dáng vẻ này, quá mức xinh đẹp rất bị chú ý, như vậy không tốt.”
“Con gái bình thường thì sao bán được nhiều như vậy? Ta rất hiểu thói hư tật xấu của con người” Tôi đã quen với việc sau khi biến thành người bị người ta nhìn ngó nên không để trong lòng, hỏi lại, “Anh cứ lo bò trắng răng, kiếm được tiền có gì không tốt?”
Anh ta lại đỏ mặt, lắp bắp không biết nói thế nào, đành nói thẳng: “Có rất nhiều người xấu, sẽ không hay đâu.”
“Phi!” Tôi ôm đống tiền lớn có thể đổi được rất nhiều món ngon, coi thường anh ta, “Cái này không tốt, cái kia cũng không tốt, chẳng trách anh lại nghèo như vậy! Bản mèo đánh nhau lợi hại, buôn bán cũng là thiên tài! Chẳng lẽ mỗi ngày ăn cá đói bụng thì tốt sao? “
Tô Trọng Cảnh gấp đến độ trán đẫm mồ hôi, mà tôi lại không thích nghe người ta nói, anh ta chỉ đành chấp nhận.
Tôi vỗ vai an ủi anh ta: “Tiền kiếm được, chia anh một nửa, chúng ta ngày nào cũng ăn.”
Tô Trọng Cảnh thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng.
Mỗi ngày lời đấu vàng, chập tối, có một chiếc xe ngựa hai khắc hoa và chim nhạn dẫn theo vô số gia nô đầy tớ chậm rãi đứng ở đầu phố phía bắc. Sau màn che trang trí thêu hoa tinh xảo là một chàng trai trẻ tuổi mặc áo xanh đeo ngọc bội, bộ dạng cũng coi như tuấn tú, nhưng khi nhìn thấy tôi thì lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó bất động.
Mặt trời lặn về phía tây, sức tôi còn thừa nhưng đáng tiếc thể lực của Tô Trọng Cảnh không chịu nổi nữa, lung lay sắp đổ. Tôi thông cảm thể chất của con người khác yêu quái, tiền kiếm được cầm trong tay cũng đã được bảy tám xâu, đủ để sống qua rất nhiều ngày, vì thế quyết định dọn quán đi về.
Chúng tôi tạm biệt mọi người trong tiếng giữ lại với sự lưu luyến không rời của họ, anh chàng trẻ tuổi mặc áo xanh giơ cây quạt vẽ nguệch ngoạc ra, thản nhiên đi tới, nhìn như rất nhã nhặn hỏi: “Sao ta chưa bao giờ gặp tiểu nương tử? Nàng đến từ nơi khác sao?”
Tuy bộ dạng hắn đẹp, nhưng vẻ mặt thì giả dối tản ra loại hơi thở không tốt, thậm chí còn khiến tôi thấy ghê tởm hơn cả tên côn đồ quấy rối ở bên đường, ngay cả nói cũng không muốn nói, kéo Tô Trọng Cảnh đi, cất kĩ bọc tiền, gạt cây quạt mà hắn lấy để cản đường ra, xoay người định đi.
Tên áo xanh thấy thái độ của tôi gay gắt, hình như hiểu lầm cái gì, sắc mặt cũng không tốt lắm, đến khi thấy Tô Trọng Cảnh, bỗng nhiên lại ngừng một lát, mở cây quạt ra, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Là Tô huynh sao? Năm năm trước học ở từ đường, thật sự là lâu rồi không gặp .”
Tô Trọng Cảnh thở dài, ưỡn thẳng ngực, không kiêu ngạo không siểm nịnh lấy lễ tiết của một sĩ tử thường dùng nói: “Chu huynh, trong nhà có việc, không tiện ở lâu, xin thứ lỗi.”
Kẻ áo xanh vội đáp lễ, ngôn từ khiêm tốn trong giọng điệu lại để lộ ra sự khinh thường: “Năm đó Dương tiên sinh giảng bài, Tô huynh mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng cách nói năng lại không hề tầm thường, làm thơ còn đoạt thủ khoa. Dương tiên sinh khen huynh mới học đã hơn người, đầu óc nhanh nhẹn, rất có tiền đồ, dặn nếu không sốt ruột thi cử đàng hoang, vào hàn lâm làm sĩ. Còn loại không ra gì giống ta, chỉ biết rượu chè ăn chơi, bị ông ấy mắng, về đã lại chịu đòn đau của phụ thân. Chuyện cũ rành rành lại mới như một cái chớp mắt, không biết bây giờ Tô huynh tài cao đang làm gì? Nói để tiểu đệ còn học tập.”
Đều là hậu nhân của danh môn, tiểu bá vương dựa hơi gia tộc mình ngày ngày nhàn hạ, thăng chức rất nhanh; Còn bé ngoan thật sự đi học chẳng những không thể tham gia khoa cử, người thân mất hết, ngay cả cơn no ấm cũng không có. Hai người này gặp nhau, giống như mây và bùn. Lâu năm không gặp, kẻ áo xanh hỏi câu này khiến Tô Trọng Cảnh vô cùng xấu hổ.
Tô Trọng Cảnh tốt tính, không tức giận, chỉ thản nhiên nói: “Thiên hành kiện, khổ ma luyện, quân tử dĩ tự cường bất tức.”
(2) Trời cao mạnh mẽ xoay vần, chăm chỉ rèn luyện, người quân tử phải biết quyết tâm tự cường. – Âm Phù Kinh.
Bỗng nhiên tôi nhớ ra trong ngôi miếu đổ nát còn có mấy cuốn sách rách, hằng ngày có thời gian rảnh anh ta đều lấy cành cây viết viết vẽ vẽ lên cát, chắc là đang ngâm nga văn thơ mình đã từng học. Thỉnh thoảng còn có thể đứng ngoài học đường, nghe lén lũ học sinh đọc sách, sau đó trở về bỏ hết đồ trên lưng xuống, chép lại vô số lần, cho đến khi thuộc mới thôi. Cho dù thân thể có khiếm khuyết, không thể thi cử, anh ta cũng không vứt bỏ học thức và bản tính của mình.
Kẻ áo xanh nhất quyết không bỏ qua, cười nhạo nói: “Hay là huynh rơi xuống bước đường này nên thật sự cứ nghĩ mình có thể học theo Nghiêu Thuấn Vũ?”