Đón xe buýt, ngồi xe điện ngầm, lại đón xe buýt, xuống xe đi bộ, cô đi dọc khắp các đường phố, nghiên cứu bản đồ nội thành Đài Bắc, làm đúng những gì được chỉ dẫn để tìm đến đường Tín Nghĩa, nhưng nhà anh ta rốt cuộc ở đâu?
Mạnh Thiên Bình chạy ra chạy vô đường Tín Nghĩa, tìm địa chỉ Dịch Tử Xá đưa cho cô, nhưng tìm hoài không thấy.
Thời gian càng lúc càng trễ, người đi đường và xe cộ càng lúc càng vắng, chưa ngủ bốn mươi mấy giờ nên cô rất mệt, cả người dần không thể tập trung được nữa, có chút hoảng hốt, cô lục tìm trong ba lô điện thoại di động anh mới mua cho, tìm dãy số duy nhất lưu trong máy, nhấn gọi anh. (sao bà chị ko làm ngay từ đầu =”= mình ghét nữ nv ngớ ngẩn lắm nha)
Điện thoại thông, nhạc chờ vang lên đã lâu mà không ai bắt máy, chuyển đến hộp thư thoại.
Làm sao đây? Nhắn lại? Hay là gọi lần nữa? Sắp mười hai giờ, có phải anh ta lên giường ngủ rồi không? Nếu anh ngủ rồi thì mình phải làm sao?
Bên tai truyền đến tiếng ‘bíp’, giọng nói trong hộp thư thông báo bắt đầu lưu tin thoại.
Cô liếm liếm môi, thử mở miệng nhắn lại cho anh.
“Ừm… Anh đã ngủ chưa? Tôi…. Tôi là Mạnh Thiên Bình, tôi lạc đường, không tìm thấy nhà anh. Tôi… Ừm, tôi không muốn làm phiền anh, nhưng mà… Ờ, anh có thể ra đón tôi được không? Tôi ở – ”.
Cô đọc địa chỉ trên căn nhà gần nhất, sau đó nói cảm ơn anh, đột nhiên di động phát một đoạn nhạc ngắn, rồi tắt ngúm.
Cô ngây dại, nhìn điện thoại đã tắt nguồn trong tay, lẩm bẩm.“Sao lại vầy?”. Lần đầu có di động nên cô không biết dung lượng pin lại thấp đến thế.
Giờ phải làm sao? Vừa rồi có nhắn được chưa? Mình nên ngồi chờ anh ta ở đây, hay là tiếp tục đi tìm? Nếu anh ta nghe được tin nhắn chạy tới tìm, mà mình lại đi chỗ khác, thì phải làm sao?
Đau đầu quá, choáng váng quá, đau chân, mệt mỏi, thân thể đuối lắm rồi, hành lý cũng nặng nữa.
Vẫn nên ở lại đây chờ đi? Nếu đợi không được anh ta, thì ít nhất cũng gần cửa hàng tiện lợi sáng đèn, an toàn hơn, cho dù mệt quá ngủ quên chắc không sao.
Mỏi mệt ngồi lên túi hành lý, cô ôm túi xách vào ngực, thầm cầu khẩn anh ta nghe được tin nhắn của cô, trong lúc chờ đợi mí mắt bắt đầu trĩu xuống rồi dần mơ hồ, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
“Mạnh Thiên Bình, cô đồ đại ngu ngốc!”.
Tiếng nổ lớn như tiếng bom bùm một phát bên tai Mạnh Thiên Bình, lập tức làm cô tỉnh ngủ, cả người ngã khỏi túi hành lý, bả vai đập xuống sàn bê tông.
Cô còn chưa kịp kêu đau, một trái bom khác – à không, tiếng rống giận mới đúng, lại nổ bùm lần hai.
“Cô đúng là ngu ngốc!”.
Lập tức, cô bị ai đó kéo dậy, hai chân chưa đứng thẳng được, mắt cũng chưa thấy rõ được, giọng gầm gừ tức giận tận trời của ai đó từ đâu lại oanh tạc cô.
“Rốt cuộc cô đang làm cái quỷ gì vậy? Nửa đêm không ở nhà ngủ, chạy tới đây làm gì? Còn dám ngồi đây ngủ, cô điên rồi, đầu có vấn đề, là ngu ngốc hay dở người? Đúng là đại ngu ngốc!”.
Nhìn người đàn ông đang rít gào giận dữ trước mặt mình, Mạnh Thiên Bình cảm thấy hai lỗ tai sắp long ra tới nơi, trong đầu cũng chỉ có ý nghĩ duy nhất –
“Anh tới rồi”. Cô cao hứng mỉm cười với anh.
Dịch Tử Xá tức giận trừng mắt nhìn cô, liều mình ngăn cảm xúc muốn bóp chết cô nàng này.
Khi anh tắt TV chuẩn bị đi ngủ, trong phòng im lặng hẳn, mới nghe thấy tiếng điện thoại báo có tin nhắn vang lên, khi đó đã là rất trễ.
Nghe xong nội dung tin, nhìn thời gian cô nhắn tới, anh không tin nổi, đã qua vài giờ rồi, mà cô thì không thèm nhắn lại tin khác!
Anh lập tức gọi lại, chỉ nghe đầu bên kia đã tắt máy.
Di động hết pin? Cô ta còn ở đó chờ mình không đây? Trễ thế này rồi, sao tự nhiên cô ta lại chạy tới tìm mình, muốn tới bộ không thể gọi điện cho mình ra đón hoặc lái xe tới rước hả trời?
Anh vừa bực bội vừa lo lắng lập tức chộp lấy chìa khóa xe lao ra khỏi cửa, cấp tốc chạy tới nơi cô đã nhắn, không nghĩ gặp phải hình ảnh một người đang nằm gối đầu lên hành lý ngủ khò khò.
Anh sắp điên, bị cô làm cho tức điên!
Cô ta rốt cuộc có đầu không, có biết cái gì gọi là nguy hiểm không, biết cái gì là đề phòng người khác, là sống cho tỉnh táo không?
Hôm nay khi làm xong thủ tục kết hôn, anh có nói với cô là muốn cô chuyển đến nhà anh, định là sáng mai sẽ tới đón cô, cho cô thời gian chuẩn bị, làm sao biết tự nhiên cô lại mang hành lý bỏ chạy đến nhà mình ngay lúc nửa đêm.
Con gái con đứa gì mà nằm ngủ một mình ở nơi xa lạ lúc nửa đêm nửa hôm như vầy, bên người còn mang túi lớn túi nhỏ, đúng là muốn chết mà, cô còn cười được, đúng là muốn anh tức chết!
“Thực xin lỗi, tôi quấy rầy đến giấc ngủ của anh sao? Tôi vốn không định phiền anh, nhưng không ngờ lại lạc đường, thực xin lỗi”. Nhìn bộ dạng anh đang rất tức giận, Mạnh Thiên Bình không dám cười nữa, giải thích rõ ràng với anh.
“Cô là ma cà rồng phải không?”. Anh trừng mắt rít gào.
“Hả?”. Cô ngẩn ra.
“Không thì sao lúc nào cũng ở ngoài đường vào nửa đêm, ngày hôm qua đã vậy, hôm nay cũng vậy, không phải ma cà rồng thì là gì?”. Dịch Tử Xá tức giận châm chọc.
Không ngờ cô nghe xong lại ngước mắt nhìn anh, phụt cười.
“Ha ha………..”. Mà cà rồng? Anh ta cũng biết nói giỡn, đúng là mắc cười quá đi!
“Hừ!”. Trợn mắt nhìn cô cười hớn hở, đột nhiên anh nghiến răng nghiến lợi rủa một tiếng, quay người bước đi.
Anh sợ mình kiềm không nổi nữa, đưa tay bóp chết cô luôn.
Không nghĩ anh ta xoay người bỏ đi, Mạnh Thiên Bình vội vàng thu hồi tiếng cười, nhanh chóng nhấc hành lý đuổi theo.
Chẳng biết do chạy nhanh quá, hay do lúc trước đi bộ nhiều quá, cẳng chân thốn một phát, cảm giác như bị rút gân làm cô nhịn không được la lên. “A!”.
Không chịu được nữa ngã khuỵu xuống đất, thiếu chút nữa chúi đầu.
Nghe thấy tiếng kêu, Dịch Tử Xá quay đầu lại trố mắt khi thấy cô té, căn bản không kịp đỡ cô.
Anh vội vàng bước tới, đưa tay kéo cô đứng lên đồng thời rống lớn. “Cô đúng là đại ngu ngốc đúng không? Đi đường cũng không xong!”.
“Xin lỗi”. Cô lập tức xin lỗi, nào biết anh đột nhiên ngồi xổm xuống, kéo ống quần cô lên, dọa cô sốc.
“Á!”. Cô sợ hãi kêu thành tiếng.
“Á cái gì?”. Dịch Tử Xá khó chịu ngẩng đầu lên trừng mắt nói.
Cô lật đật ngậm miệng lắc lắc đầu, mặc kệ anh kéo hai ống quần cô lên, kiểm tra xem đầu gối có bị thương không.
“Chảy máu rồi”. Anh nhíu mày nói.
Cô cúi đầu nhìn. “Chỉ trầy da chút xíu thôi mà”.
Anh hung hăng liếc cô một cái, sau đó đứng lên, nhấc hành lý của cô, xoay người đi.
Thấy anh vừa hành động, theo phản xạ cô cũng dợm bước theo, kết quả lại đau đớn a lên tiếng nữa.
“Cô lại làm sao vậy?”. Anh quay đầu trừng mắt hỏi.
“Chân tôi bong gân rồi hay sao đó”. Mạnh Thiên Bình vẻ mặt đáng thương nói.
Thở hắt ra một hơi, Dịch Tử Xá còn có thể nói gì, chỉ có thể quăng hành lý của cô nàng lên xe trước, sau đó quay lại bế bổng cô lên, quăng lên xe như đống hành lý.
Anh thật nghi ngờ tối hôm qua rốt cuộc mình xém đụng vào một cô gái, hay một mớ phiền toái? Bất quá hình như anh từng nghe có người nói một câu thế này : phụ nữ, vốn tên là Phiền Toái.
Anh đồng cảm với người này.
♥
Đã muốn quên bản thân từng có lúc được ngủ thoải mái thế này, vừa tỉnh lại toàn thân thật là sảng khoái.
Sau khi mở mắt việc đầu tiên cô làm là nhìn đồng hồ xem thử mấy giờ như một thói quen.
Mạnh Thiên Bình nhìn kim đồng hồ nhích tới 12 giờ rưỡi, tim muốn rớt ra ngoài, lập tức nhảy dựng lên xoay người xuống giường, lập tức bị cảnh vật xa lạ xa hoa trong phòng dọa sợ tới mức cứng họng, ngây ra như phỗng.
Đây là nơi nào?
Vừa mới tự hỏi trong đầu, đáp án xuất hiện ngay theo trí nhớ ngày hôm qua.
Dịch Tử Xá.
Nơi này nhất định là nhà Dịch Tử Xá, tuy rằng cô không có ấn tượng làm sao mình lại vào phòng, nằm lên chiếc giường rộng rãi thoải mái này được, nhưng cô vẫn nhớ rõ cô và anh đã kết hôn, cả chuyện cô lạc đường tối hôm qua, sau đó anh tới đón.
Này chắc không phải mơ đâu, vì hôm qua bị ngã mà chân, đầu gối và cả bụng của cô vẫn còn ẩn ẩn đau, đây là minh chứng tốt nhất.
Cô mê muội nhìn vật dụng hiện đại mới mẻ độc đáo trong phòng, bàn trang điểm, tủ quần áo, giường, ghế quý phi, bàn trà,… Cô, đột nhiên cứng đờ người.
Nguy rồi! Thảm! Hôm nay là ngày đầu tiên cô bắt đầu làm việc, vậy mà cô dám ngủ thẳng tới 12 giờ rưỡi, anh ta sẽ nghĩ cô thế nào đây?
Cô nửa đi nửa chạy, vừa sửa sang lại tóc, vừa mở cửa phòng xông ra ngoài, kết quả xuất hiện trước mắt cô là phòng tắm xa hoa chưa từng thấy. Trong phòng tắm có thiết bị spa cô từng nhìn thấy trong TV, có phòng tắm vòi sen, còn có một bồn tắm massage, trên vách tường còn trang bị hai màn hình tinh thể lỏng, trừ mấy thứ đó ra thứ gì cần cũng đều có : bồn cầu, bồn rửa mặt, gương, giỏ rác, …
Chờ một chút, cô đang làm gì đây? Hiện tại không phải là lúc thưởng thức phòng tắm lộng lẫy đâu!
Cô vội vàng lui về trong phòng, quay đầu tìm được một cánh cửa khác, không dám trì hoãn một giây chạy chậm ra ngoài, đi vào một căn phòng khác, bất giác lại bị căn phòng mới làm mờ hai mắt.
Ánh sáng chói lòa, không gian rộng lớn, đồ nội thất mới mẻ độc đáo mà hiện đại, phong cách cá nhân được thiết kế khéo léo phóng khoáng.
Đây là nhà của người có tiền đó sao? Đúng là rất khá.
Nhìn mê mẩn, Mạnh Thiên Bình đột nhiên bừng tỉnh.
Bây giờ không phải là lúc thưởng thức phòng ở của người ta, tật xấu của cô lại tái phát nữa rồi?
Lắc lắc đầu, cô giương giọng kêu lên. “Anh Dịch?”.
Trong phòng một mảnh lặng im, không ai đáp lại.
“Anh Dịch?”. Cô lại gọi lần nữa, đồng thời cẩn thận bước chầm chậm đi qua phòng khách đầy những vật dụng đắt tiền, quầy bar, phòng bếp kiêm nhà ăn, đến một căn phòng đang đóng cửa thì dừng lại.
Anh ta ở bên trong?
Cô gõ cửa. “Anh Dịch ơi?”.
Bên trong không ai lên tiếng.
Cô do dự một chút, vẫn nhịn không được tò mò và ham muốn tìm tòi cho ra, nhẹ nhàng vặn nắm cửa, đẩy ra, thăm dò bên trong.
Đây là phòng tập thể thao cỡ nhỏ, bên trong đặt vài thiết bị thể hình, nhưng không một bóng người.
Thỏa mãn lòng hiếu kỳ xong, cô đóng cửa lại, đi về phía căn phòng thứ hai.
Tuy rằng cô đoán có khả năng anh ta đang ra ngoài, không ở nhà, nhưng cô vẫn lặp lại động tác như ban nãy, gõ cửa và hỏi, thấp thỏm không yên cẩn thẩn hé mở cánh cửa ra nhìn lén bên trong.
Phòng này là phòng nghe nhìn, bên trong ngoại trừ sofa, TV, loa, thiết bị âm thanh khác ra, còn có một kệ chứa đầy CD, không biết là tuyển tập nhạc, hay phim ảnh, nói không chừng là cả hai loại.
Phòng thứ ba hình như là phòng của anh ta, toàn bộ phòng lấy màu xanh làm màu chủ đạo, giường màu xanh đậm, ga giường nhàu nhĩ chứng tỏ anh ta không có thói quen dọn giường sau khi ngủ dậy.
Phòng thứ tư bị khóa, phòng thứ năm là căn phòng cô đã ngủ tối qua.
Mạnh Thiên Bình đứng trước phòng bị khóa trái, nhíu mày hoài nghi. Vì sao mấy phòng kia không khóa cửa, mà chỉ khóa phòng này, bên trong có gì bí mật sao? Két sắt? Tác phẩm nghệ thuật vô giá? Hay là – xác chết?
Cô đột nhiên nghĩ đến chuyện mấy tên yêu râu xanh, nghi ngờ vì sao một người đàn ông có điều kiện tốt như anh ta còn muốn trả tiền mua người kết hôn, bỏ ra một đống của chỉ v