Đây là bức ảnh chụp từ nhiều năm trước, các góc đã ngả màu ố vàng. Trên ảnh đều là những người tham gia xây dựng Từ thị từ những năm đầu tiên. Ở thời kỳ xã hội còn khép kín đó, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết cùng lập nghiệp, trong đó có thư ký Lưu lúc bấy giờ vẫn là một cô gái trẻ trung, cả người đàn ông tên Tống Cẩm Bằng, tất nhiên cũng có mặt Từ Tấn Phu.
Trên bức ảnh đen trắng ấy, Từ Tấn Phu còn rất trẻ. So với ảnh trên bia mộ, gương mặt ông ta không thay đổi nhiều, chỉ là đã ghi thêm dấu ấn thời gian.
Lúc này, Viêm Lương cầm bức ảnh, đứng yên lặng trước mộ Từ Tấn Phu. Cô nhìn chăm chú tấm hình bố cô trên bia mộ nhưng trong đầu vang lên giọng nói của thư ký Lưu.
“Nhị tiểu thư! Cô… Sao cô biết Tống Cẩm Bằng?”
“Thật ra cô không cần tìm hiểu những chuyện xa xưa đó…”
“Nhị tiểu thư, không phải tôi không muốn nói, mà quả thực…”
“Ông ấy là người sáng lập, cũng là người tạo ra công thức của Nhã Nhan và cũng là cộng sự của bố cô năm đó…”
“Công ty thành lập không bao lâu đã gặp phải vấn đề về tài chính. Thấy tình hình khó khăn, Tống Cẩm Bằng định rút vốn, đồng thời có ý bán công thức của Nhã Nhan cho một công ty mỹ phẩm nước ngoài, nhưng bố nhị tiểu thư đã nhờ vào công thức của Nhã Nhan trong tay Tống Cẩm Bằng để thu hút vốn đầu tư của ông ngoại nhị tiểu thư. Bởi Từ thị tung ra thị trường trước, công ty mỹ phẩm nước ngoài bị tổn thất lớn. Họ bắt Tống Cẩm Bằng phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ. Sau đó… tôi không bao giờ gặp lại Tống Cẩm Bằng…”
“Người nhà của Tống Cẩm Bằng ư? Nhị tiểu thư, cô hỏi điều đó làm gì?”
“Tôi thật sự không rõ…”
“Đây là ảnh cả nhóm chúng tôi chụp trước cửa công ty lúc công ty mới thành lập. Cô xem, khi đó quy mô công ty còn rất nhỏ, chúng tôi phải thuê cửa hàng của người khác. Lúc bấy giờ, mọi người còn rất trẻ, tôi cứ nghĩ tấm ảnh này sẽ theo tôi xuống mồ…”
…
Viêm Lương cúi xuống, lặng lẽ nhìn tấm ảnh. Nụ cười của những người trên ảnh rất trong sáng, thể hiện tinh thần hăng hái. Cô rời mắt khỏi tấm ảnh, hướng về phía ngôi mộ.
Sau đó, cô nói rành rọt từng từ: “Có lẽ kiếp trước con gây ra nhiều tội chướng nên kiếp này mới phải làm con gái của bố. Nhưng xin bố hãy yên tâm, cho dù đối thủ là ai, con cũng không để bọn họ hủy hoại Từ gia.”
Viêm Lương đứng đó, lạnh lùng xé nát tấm ảnh ngay trước ngôi mộ của bố cô. Cô thả tay, để cơn gió lạnh thổi những mẩu giấy vụn bay đi thật xa. Sau đó, cô quay người đi thẳng.
Viêm Lương bình thản đi xuống từng bậc thang đá, bước chân của cô không chút hoảng loạn. Theo tiếng bước chân đều đều như một lời tuyên thệ, Viêm Lương rút điện thoại, bấm số của Từ Tử Thanh.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Từ Tử Thanh biết Viêm Lương gọi tới, theo thói quen, cô ta không lên tiếng trước.
Đối đầu bao nhiêu năm, Viêm Lương phát hiện đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với người chị gái cùng cha khác mẹ bằng thái độ ôn hòa, nhã nhặn: “Từ Tử Thanh, tôi đột nhiên phát hiện, chúng ta đấu nhau sứt đầu mẻ trán như vậy có tác dụng gì? Chỉ để kẻ địch trong bóng tối thừa cơ tiến tới, cuối cùng khiến Từ gia sụp đổ mà thôi.”
Từ Tử Thanh trầm mặc trong giây lát rồi nói: “Cô định làm gì?”
Viêm Lương nhất thời á khẩu. Đúng vậy, cô định làm gì? Cô có thể làm được gì?
Ngọn gió đông buốt giá thấu đến tận tim, ngôi mộ ở sau lưng toát lên một vẻ thê lương, ảm đạm. Viêm Lương rùng mình, chợt bừng tỉnh. “Đầu tiên, tôi cần xác định xem số cổ phần bố để lại cho chị, bây giờ vẫn đứng tên chị hay bị Giang Thế Quân nuốt mất rồi.”
Từ Tử Thanh im lặng.
Sự trầm mặc của Từ Tử Thanh khiến tim Viêm Lương đập mạnh, giọng nói có phần hoảng hốt: “Không phải chị…”
May mà Từ Tử Thanh lập tức lên tiếng: “Chuyện đó cô yên tâm đi!”
Viêm Lương bất giác thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp: “Giang Thế Quân, Tống Cẩm Bằng, Tưởng Úc Nam… Tôi không tin tất cả chỉ là sự trùng hợp. Giả dụ, ông chủ đứng sau công ty MT đang tiến hành thu mua cổ phiếu của Từ thị một cách ác ý là Giang Thế Quân…”
“Không cần đặt giả thiết.” Từ Tử Thanh lập tức ngắt lời Viêm Lương. “Giang Thế Quân đang cùng tổng giám đốc của MT uống trà tại câu lạc bộ tư nhân của ông ta.”
“Chị gặp bọn họ à?”
“Nếu tôi gặp phải bọn họ, cô cho rằng tôi còn có thể bình tĩnh gọi điện cho cô thế này không?” Ngữ khí của Từ Tử Thanh hơi bất lực, cũng có vẻ tự giễu. “Tôi cài máy nghe trộm trên ô tô của Giang Thế Quân.”
Phảng phất như có một cơ hội sống sót nhẹ nhàng bay vào tai Viêm Lương. Cô đã đi đến ô tô của mình, mở cửa ngồi vào trong, nôn nóng khởi động máy. Giọng nói của cô còn cấp thiết hơn động tác của cô: “Chị còn nghe được điều gì nữa?”
“Ông ta có rất nhiều ô tô, hôm nay lại ngồi đúng chiếc xe tôi đã cài máy nghe lén. Ngoài chuyện hẹn tổng giám đốc MT đi uống trà thì chẳng xuất hiện tin tức có giá trị nào.”
Viêm Lương cụp mi mắt, cố xua tan nỗi thất vọng. Cô nắm chặt vô lăng, lái ô tô ra khỏi bãi đỗ. “MT ra thông báo, bọn họ đã mua được năm phần trăm cổ phần Từ thị trên thị trường. Mẹ tôi đã gặp gỡ và thuyết phục các đại cổ đông, chắc chắn bọn họ sẽ chuyển hướng sang cổ đông vừa và nhỏ khác. Nếu bọn họ lấy được giấy ủy quyền trong tay cổ đông vừa và nhỏ, tình hình của chúng ta sẽ càng tồi tệ hơn. Vì vậy…”
Ở một góc độ nào đó, Viêm Lương cảm thấy cô và Từ Tử Thanh phối hợp vô cùng ăn ý. Ví dụ vào thời khắc này, cô vừa dừng lại, Từ Tử Thanh lập tức tiếp lời: “Giang Thế Quân bây giờ vẫn chưa đề phòng tôi. Tôi có thể lấy được danh sách cổ đông vừa và nhỏ mà bọn họ đang tiếp xúc hoặc có ý đồ tiếp xúc.”
Tại sao khi nhắc đến Giang Thế Quân, Từ Tử Thanh không hề bộc lộ sự oán trách hay căm ghét?
Còn Viêm Lương cô vô cùng căm hận người đàn ông tên Tưởng Úc Nam, người đã lừa dối và lợi dụng cô. Cô chỉ muốn xé xác anh thành trăm mảnh, thậm chí chỉ cần nghĩ đến cái tên này, trái tim cô như bị một lưỡi dao sắc nhọn khắc lên những đường ngang dọc…
Từ Tử Thanh vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng cười khẽ của Viêm Lương.
“Cô cười gì vậy?” Từ Tử Thanh hơi bực bội.
“Tôi đột nhiên nghĩ tới một chuyện, tôi phải học cách bày mưu tính kế với chồng mình. Giống…” … Anh ta bày mưu tính kế với tôi…
Viêm Lương vừa nói vừa mỉm cười. Tuy nhiên, ánh mắt cô còn lạnh lẽo hơn lớp băng kết trên cửa sổ. Cô nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác: “Chị có tin gì hãy thông báo cho tôi ngay!”
Viêm Lương về đến nhà là lúc nửa đêm. Cô mệt đến mức chẳng buồn cởi giày, cứ đi cả giày cao gót vào phòng khách, thả người xuống sofa, nằm bất động.
Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, Viêm Lương nhắm mắt nghe tiếng kim đồng hồ tích tác. Cô mệt đến mức đầu óc lơ mơ. Cả ngày hôm nay, Viêm Lương bôn ba ở bên ngoài, đến giờ vẫn chưa có giọt nước vào miệng. Dù rất buồn ngủ nhưng cô không tài nào chợp mắt, đầu óc hỗn loạn.
Biện pháp hữu hiệu nhất, trực tiếp nhất của phản thu mua là mua lại cổ phần. Điều này cần một nguồn vốn rất lớn. Dù bán hết tài sản và bất động sản của Từ gia cũng chưa chắc địch nổi kẻ có âm mưu thôn tính và dày công sắp đặt kế hoạch từ lâu. Cách duy nhất có thể giải quyết triệt để vấn đề vốn là tìm kiếm công ty thứ ba cứu viện từ bên ngoài, nhưng Viêm Lương biết đi đâu tìm một công ty có tài lực hùng hậu trong thời gian ngắn, hơn nữa, việc này phải tiến hành lặng lẽ mà không cho CEO của Từ thị biết…
Đúng lúc này, tiếng bước chân rón rén cắt đứt suy nghĩ của Viêm Lương.
Viêm Lương giơ tay gác lên mắt. Bên tai cô, ngoài tiếng bước chân mỗi lúc một gần, chỉ còn lại tiếng trái tim cô đập thình thịch. Sau đó, có người ngồi xuống cạnh sofa.
Đối phương thuận tay kéo chân cô, giúp cô cởi giày cao gót.
Viêm Lương nghe thấy tiếng thở dài của anh. Đúng vậy, sao có thể không thở dài? Anh đóng kịch vất vả quá mà! Cô cười thầm mỉa mai. Cùng lúc đó đối phương kéo cánh tay đang che mắt của cô. Sự đụng chạm khiến Viêm Lương bất giác run nhẹ.
Cô có thể cảm nhận đối phương dừng động tác. Biết mình đã bị phát hiện, cô đành mở mắt.
Cô chạm phải đôi mắt đầy vẻ lo lắng của Tưởng Úc Nam.
Đối diện với ánh mắt đã được che đậy một cách hoàn hảo, Viêm Lương đã tưởng thật trong một tích tắc.
“Em ngủ ở đây bao lâu rồi? Sao không về phòng?” Tưởng Úc Nam mặc áo choàng tắm, tay cầm chiếc khăn mặt, đầu tóc vẫn ướt rượt. Dù vừa tắm xong nhưng anh vẫn không thể che giấu vẻ mệt mỏi. Viêm Lương cười cười: “Muộn thế rồi cơ à? Anh vẫn chưa ngủ sao?”
“Anh cũng vừa về, mới tắm rửa xong.” Tưởng Úc Nam đưa tay nhổ lông mày của cô. “Em ở nhà với mẹ một ngày, chắc cũng rất mệt phải không?”
“Không đến nỗi!” Viêm Lương nở nụ cười miễn cưỡng, cử động bờ vai nhức mỏi. Sau đó, cô đứng dậy đi vào phòng ngủ, vừa đi vừa nói với Tưởng Úc Nam: “Em cũng đi tắm đây!”
Vào phòng tắm khóa trái cửa, Viêm Lương mệt mỏi tựa vào cánh cửa. Nhìn chiếc gương treo ở tường đối diện, cô cảm thấy người phụ nữ trong gương không giống cô…
Sau khi tắm xong và sấy khô tóc, Viêm Lương đi chân trần về phòng ngủ. Tưởng Úc Nam đã ngủ say, cô lặng lẽ đến bên cạnh chiếc giường anh đang nằm.
Mắt của con người có 576 triệu Pixels, lại đứng từ trên cao nhìn xuống nhưng sao cô vẫn không thể nhìn thấu trái tim người đàn ông này.
Viêm Lương ngồi xuống giường, chạm ngón tay vào lồng ngực, nơi trái tim anh đang đập. Dưới làn da, có phải quả tim đó được bao bọc bởi một lớp sắt thép? Ngón tay cô chậm rãi di chuyển ngược lên trên cơ thể người đàn ông, khi dừng lại ở cổ, bàn tay còn lại của Viêm Lương cũng áp lên đó. Chỉ cần dùng sức siết chặt…
Trước khi Viêm Lương kịp làm gì đó, Tưởng Úc Nam bỗng mở mắt mà không hề có dấu hiệu báo trước. Hai khuôn mặt chỉ cách một cánh tay nên Viêm Lương có thể nhìn thấy ánh mắt đầy cảnh giác của anh trong bóng tối.
Cơ thể Viêm Lương phản ứng nhanh hơn tư duy một bước. Cô cúi xuống hôn Tưởng Úc Nam theo bản năng. Tia cảnh giác trong đáy mắt anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc đến tột độ. Trước nụ hôn bất ngờ của bà xã, Tưởng Úc Nam chỉ ngây người trong giây lát rồi lập tức đáp trả mãnh liệt hơn.
Đai thắt áo choàng tắm của Viêm Lương bị tuột ra. Hai cơ thể cọ xát, áo choàng tắm dần cởi tới bụng. Tưởng Úc Nam giơ tay kéo, áo choàng tắm của Viêm Lương rơi xuống đất.
Viêm Lương ngồi trên bụng Tưởng Úc Nam, cô kéo cúc áo anh, cắn mạnh. Dưới sự tấn công mạnh mẽ của Viêm Lương, sau giây phút ngây người ngắn ngủi, Tưởng Úc Nam nhanh chóng lấy lại tinh thần, anh định lật người nhưng bị cô ấn nằm xuống. Cuối cùng, anh quyết định thỏa hiệp, giữ chắc thắt lưng cô, để mặc cô khiêu khích.
Dục vọng nguy hiểm đã bùng cháy. Tưởng Úc Nam gần đến ranh giới không thể kiềm chế, anh càng muốn giành thế chủ động, nhưng Viêm Lương vẫn cố chấp không cho anh nhúc nhích. Một bàn tay cô khóa chặt tay anh, bàn tay còn lại dùng sức siết cổ anh. Trong mắt anh, thái độ điên cuồng của cô là một sự mê hoặc tuyệt vọng, càng kích thích dục vọng trong người anh, cho dù bị cô siết cổ mạnh đến mức ngạt thở.