tức bỏ đi. Này, anh chồng chưa cưới đó của cô ta chắc sẽ không giận cá chém thớt mà đánh cô một trận chứ?
Nếu cô bị đánh, đây có coi là kiếp đào hoa không? Đào hoa vẫn là đào hoa, chẳng qua chỉ là đào hoa đối với người khác thôi, chỉ để lại cho cô vận xui xẻo, kiếp đào hoa của cô chắc không phải giải thích như vậy chứ?
“Vào cửa chính rồi rẽ phải... anh ta ngồi dựa lưng vào sô pha!” Cô lẩm nhẩm trong miệng, tìm một người đàn ông hoặc là vô cùng đáng thương, hoặc là lo lắng bồn chồn ngồi đợi người khác. Nhưng phát hiện ra, hình như không có ai phù hợp với yêu cầu tìm kiếm của cô.
Không có sao? Chắc không phải anh ta biết mình bị cự tuyệt nên vội vã trốn trước rồi chứ? Người đàn ông biết trước cục diện, mang đến sự thoải mái cho tất cả mọi người.
Mở rộng phạm vi tìm kiếm, vậy chỉ cần đó là một người đàn ông là được, một người đàn ông, một người... A! Có rồi.
Một người...
Một người... đàn ông nằm bò trên bàn ngủ gật?
Cô cắn chặt môi, cảm thấy người kia rất quen, ngay đến dáng vẻ nằm bò lên bàn ngủ ấy cũng thân thuộc vô cùng, nhìn chẳng giống đang đợi người khác chút nào, đến ngủ nướng thì đúng hơn. Cô nhìn ngó xung quanh, muốn tìm một người đàn ông khác phù hợp với tiêu chuẩn hơn nhưng khu vực này chỉ có một mình anh ta. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, một tay đặt lên bàn để gối đầu.
Cô nheo mày, bước về phía trước hai bước, vẫn không dám chắc chắn người đó rốt cuộc là ai. Anh ta khẽ động đậy, quay mặt ra phía cửa sổ, khiến cô không sao nhìn rõ được. Nhưng động tác này lại làm lộ ra mọt miếng ngọc màu xanh biếc trên cổ anh.
Màu xanh thật chói mắt.
Sắc xanh quá mức, thiếu tự nhiên, hơi giả tạo, vừa nhìn đã biết là ngọc giả.
Tượng hình Quan Âm!
Bị những giọt mồ hôi nhỏ nhỏ bám lên.
Thì ra, nhiệt độ của điều hòa trong quán cà phê này mở hơi cao, chẳng trách cô cảm thấy hơi khó thở.
Hôm đó cô nhét món đồ này vào trong thùng thư nhà anh, không lưu lại lời nào. Thì ra anh vẫn dùng thứ đồ chơi này, thật không ngờ anh vẫn dùng nó.
Tình cờ gặp Huỳnh Nhất Nhị ở đây có coi là kiếp đào hoa không?
Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không biết nên dùng ánh mắt như thế nào để nhìn người đang ngủ say sưa kia. Nhìn anh ngủ thật thoải mái, còn chà chà cổ lên cái mặt dây chuyền. Hình như anh lấy lại miếng ngọc Quan Âm đó chỉ vì muốn ngủ ngon vậy.
Cô muốn cầu bình an cát tường cho anh, chứ không phải muốn chúc anh ngủ ngon!
Cô bĩu môi, định lay gọi anh dậy, giúp Nguyễn Ly chuyển lời đến anh, xong đâu đấy sẽ bỏ đi luôn. Nhưng tay cô vừa chạm đến phạm vi thế lực của anh, lại bị hơi ấm do anh tạo ra xung quanh hất ngược lại, cô bĩu môi cái nữa, quyết định hạ độc thủ, đẩy thật mạnh.
Anh khẽ động đậy cái đầu, tóc mái từ trên trán rủ xuống do cử động nhỏ của cánh tay. “Hừm... Để tôi ngủ thêm một chút nữa, một chút thôi.”
“...” Cô vội vàng thu tay lại, chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ. May mà, người đến là cô, chứ nếu là Nguyễn Ly, xem ra đầu của Huỳnh Nhất Nhị sớm đã bị đá bay khỏi ghế rồi.
Anh cũng biết chạy đến đây xem mặt cơ à? Lại còn ăn mặc luộm thuộm, trạng thái mơ màng không tỉnh táo, ngủ đến mức đầu óc mờ mịt.
“...” Cô nhếch khóe môi lên, quyết định hoàn thành nhiệm vụ của mình trước. “Tiểu thư xem mặt với anh nói, hôm nay không rảnh để tiếp anh, anh về nhà ngủ đi.”
Cô nói xong, chuẩn bị kéo ghế đứng dậy, lại thấy người nằm bò trên chiếc ghế đối diện từ từ ngẩng đầu lên, qua một lớp tóc mái, mơ màng nhìn cô.
Nhìn anh còn rất ngái ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, đầu hơi nghiêng, tóc mái rủ trước mặt cũng hơi nghiêng theo động tác của anh, cái tay đặt trên bàn từ từ giơ lên, chầm chậm hướng đến trước mặt cô, đầu ngón tay gần chạm đến cô.
“Anh... anh cá là anh đang nằm mơ, một lát nữa... sẽ lập tức tỉnh lại, lập tức... lập tức...”
Ngón tay giữa dài nhất khẽ chạm vào gò má đang nóng dần lên của cô, tuy chỉ chạm rất nhẹ nhưng lông mày anh lập tức nhíu lại, tay anh cũng cứng đơ tại đó. Động tác của cô cũng cứng đơ theo. Cô nhìn bàn tay phải của anh không có bất kì hành động nào nữa, cứ treo trên gò má cô. Đầu ngón tay anh bắt đầu khẽ di chuyển trên khuôn mặt cô. Cô cắn môi, không biết phải nhìn anh bằng biểu cảm như thế nào, chợt nghe thấy từ trong kẽ răng của anh phát ra một câu rủa khẽ, câu rủa đặc trưng và quen thuộc của Huỳnh Nhất Nhị.
“Chết rồi, lại không phải là mơ, đau chết anh rồi!” Anh nghiến răng, cảm thấy nhói đau.
“Hả?” Cô bặm miệng, ngây ra nhìn vẻ mặt dở khóc dở cười của anh.
“Tay anh... bị đè lâu quá, tê hết rồi, đau quá!” Cảm giác tê dại kết hợp với lạnh giá lan truyền khắp cánh tay anh.
“...”
“Cho nên tạm thời để anh giữ nguyên tư thế này được không?” Tay anh sẽ rất khuôn phép đặt trên gò má cô, nếu có cái gì không giữ khuôn phép thì chỉ là đầu ngón tay thôi.