ây quanh tình huống kỳ diệu, hoàn toàn không hiểu con gái mình đang làm gì, gọi An Hải, di động lại tắt máy, vốn tưởng Hàn Định Duệ ở gần có thể biết chuyện Lạc An Hải, để Mai Phương gọi đến hỏi, lại không ngờ chẳng hỏi được gì từ miệng Hàn Định Duệ. Hàn Định Duệ không nói cho hai người biết.
Mấy ngày nay Lạc An Hải không về nhà, cũng không đến công ty, điện thoại luôn luôn tắt máy, ngay cả người trong công ty nhân cũng tìm không thấy, đại khái chỉ có chó mới biết hành tung của cô. Hàn Định Duệ không ngoài ý muốn, Lạc An Hải sẽ trốn cậu, lại không ngờ rằng cô sẽ làm ra loại chuyện này, nhìn hai người ôm nhau trên tạp chí, ánh mắt cậu âm trầm không trả lời Angel mà hỏi ngược lại “Nghe nói hôm nay là tiệc mừng sinh nhật của ba cậu?”
Nhà Hunter và nhà An Cư có hợp tác làm ăn, ba Angel chuẩn bị tiệc sinh nhật, Baker nhất định sẽ đến chúc mừng, như vậy Lạc An Hải cũng nhất định sẽ lấy tư cách là bạn gái của Baker mà tham dự. Angel dễ dàng mà bị Hàn Định Duệ dẫn sang chuyện khác.
“Ai, thiếu chút tớ quên, vừa hay tớ muốn tìm cậu nói chuyện này” Cô chắp hai tay lại cầu xin “Hàn, van nài cậu làm bạn trai của tớ đi! Nếu không ông nội của tớ nhất định sẽ nhân cơ hội giới thiệu bạn trai cho tớ, phiền chết ! Hàn, tớ làm lá chắn cho cậu lâu như vậy, cậu cũng nên báo đáp tớ chứ?” Nếu cậu không đồng ý, cô nhất định sẽ cũng quấn lấy cậu, thẳng đến khi cậu đồng ý mới thôi. Nhưng mà ngoài Angel dự kiến, Hàn Định Duệ chẳng những không từ chối, còn khó có được nở nụ cười.
“Đương nhiên, đây là vinh hạnh của tớ” Angel nhờ vả lại trúng ý của Hàn Định Duệ, mắt chuyển qua tạp chí, cậu nguy hiểm nheo mắt. Lạc An Hải, tôi xem cô còn trốn thế nào!
Lạc An Hải không ngờ ở tiệc sinh nhật sẽ gặp Hàn Định Duệ, người này luôn muốn yên tĩnh, không tham dự gì yến hội gì. Nhưng khi cô thấy Hàn Định Duệ khoát tay cô gái tóc vàng liền hiểu được, cô đã quên, bạn gái Hàn Định Duệ là con gái một của nhà An Cư. Hàn Định Duệ cũng nhìn thấy Lạc An Hải, lúc cô bước vào hội trường liền dễ dàng trở thành tiêu điểm.
Thanh nhã tinh tế, mái tóc đen mềm búi lên, để lộ gáy ngọc trắng nõn tuyệt đẹp, váy áo kiểu cách màu sắc hơn già nhưng lại ngọt ngào không mất khêu gợi, bông tai ngọc bích nhẹ nhàng lay động bên má, ruy băng sau lưng buộc vòng quanh đường cong mê người hoàn mỹ, dưới gấu váy có những nụ hoa nở rộ là một đôi chân dài xinh đẹp cân xứng, trên chân là đôi dài cao gói Mary yêu thích trân quý nhất, không phải dịp quan trọng cô sẽ không mang, trên người cô cũng không có quá nhiều đồ trang sức, cái cổ trắng ngần chỉ đeo vòng cổ ngọc bích, nhưng lại toát ra vẻ đẹp lạnh lùng cao quý, làm cho mọi cô gái trong buổi tiệc đều kém sắc.
“Oa!” Angel thở nhẹ bên tai Hàn Định Duệ, giọng nói tràn đầy sùng bái “Nữ vương xuất hiện có khác.” “Đi thôi, chào hỏi nữ vương nào” Hàn Định Duệ mỉm cười, ôm nhẹ eo Angel. Lạc An Hải phát hiện Hàn Định Duệ đi tới chỗ mình, thân hình liền cứng đờ, thoáng chốc lại xúc động muốn quay đầu chạy trốn. Nhưng cô nhịn xuống, thẳng thắt lưng, cao ngạo nâng cằm, lạnh lùng nhìn người đi tới.
“Làm sao vậy?” Nhận thấy cô căng thẳng, Baker cúi đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng mà thâm tình. hắn rất thích Lạc An Hải, cho dù lúc trước bị cô đối xử nhẫn tâm, nhưng vẫn không thể hết hy vọng.
Cho dù Lạc An Hải đã nói với hắn, cô tuyệt không có khả năng yêu hắn, hắn vẫn không buông tay quấn lấy cô, cho rằng chỉ cần mình kiên trì, Lạc An Hải sớm hay muộn sẽ bị anh làm cảm động. Lạc An Hải không để ý Baker hỏi, cứ nhìn phía trước, Baker cảm thấy nghi hoặc, theo ánh mắt của cô nhìn phía trước, chỉ thấy An Cư thiên kim kéo một thiếu niên phương Đông đi tới. Bộ dáng thiếu niên tuấn mỹ, khí chất lạnh lùng tự phụ, một thân tây trang màu đen ẩn ẩn dụ hoặc gợi cảm. Từ lúc thiếu niên xuất hiện, rất nhiều cô gái trong yến hội đều nhịn không được cứ nhìn thiếu niên, đoán xem chàng trai có cử chỉ thân mật với An Cư thiên kim này có thân phận gì. Baker chưa từng gặp Hàn Định Duệ, nhìn thấy cậu thân mật với Angel, còn tưởng rằng cậu là bạn trai Angel, chẳng qua ánh mắt chàng trai này nhìn Lạc An Hải làm hắn cảm thấy bị uy hiếp, cánh tay không tự giác ôm sát eo Lạc An Hải. “Hi, Baker” Angel dẫn đầu chào hỏi.
Hàn Định Duệ không dấu vết đẩy nhẹ eo Angel. Angel hơi ngẩn ra, lập tức hiểu ý Hàn Định Duệ, tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng cô vẫn cười nói với Baker; “Baker, có thể nhảy với tôi một điệu không?”
“Này......” Baker chần chờ, hắn nhìn Hàn Định Duệ, lại lo lắng nhìn về phía Lạc An Hải.
Angel tức giận trừng hắn “Anh đang lo cái gì? Hàn là em của Lạc tiểu thư”
Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Hàn Định Duệ, thì ra thiếu niên này chính là em trai bất hòa với Lạc An Hải trong lời đồn? Baker ngẩn người, không kịp nói gì đã bị Angel kéo vào sàn nhảy, chờ hai người vừa đi, Hàn Định Duệ lập tức vươn tay về phía An Hải “Muốn nhảy một điệu không? Chị !” cậu nhấn mạnh chữ cuối.
Lạc An Hải trừng mắt nhìn cậu, thầm muốn xoay người rời đi buổi tiệc, nhưng quanh mình một đống người nhìn chằm chằm bọn họ, cô không muốn mất mặt, lại càng không muốn người ta chế giễu.
Hàn Định Duệ mỉm cười, nhíu mày nhìn cô,
Lạc An Hải vươn tay, Hàn Định Duệ giữ tay cô, đột nhiên dùng sức kéo, Lạc An Hải thiếu chút chật vật ngã vào lòng cậu “Hàn Định Duệ!” Cô cắn răng, ngước mắt căm tức. Hàn Định Duệ ôm eo cô, lại dùng sức, thân thể Lạc An Hải dường như dán sát vào người cậu. Cậu cúi đầu, thở nhẹ bên tai cô;
“Bắt được cô rồi”
Hơi nóng bên tai làm Lạc An Hải run rẩy, cô muốn lui về sau, tay Hàn Định Duệ lại ôm cô càng chặt, không cho cô có cơ hội lùi lại “Hàn Định Duệ, cậu......”
“Suỵt. Bây giờ có rất nhiều người nhìn chúng ta, cô xác định muốn tiếp tục giãy dụa làm mình xấu mặt?” Hàn Định Duệ biết cô sĩ diện bao nhiêu. Quả nhiên, Lạc An Hải lập tức dừng động tác, Hàn Định Duệ cười nhẹ, mở bước chân, ôm cô khiêu vũ, Lạc An Hải bị bắt nhảy theo cậu, bàn tay to ôm thắt lưng cô bá đạo hữu lực, thân thể hai người mờ ám va chạm, cô có thể cảm giác được những ánh mắt kinh ngạc quanh mình...... Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?
Đè nén hoảng loạn trong lòng, Lạc An Hải ép chính mình ngước mắt căm tức nhìn cậu, thấp giọng trách mắng “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Cô thì sao? Muốn chạy trốn tới khi nào?” Hàn Định Duệ hỏi lại. Lạc An Hải lập tức phản bác, “ai chạy trốn.......”
“Vậy mấy ngày nay là ai không về nhà?”
Lạc An Hải cứng họng, lập tức quật ngạo nâng cằm “Cậu không có quyền quản tôi, tôi có trở về hay không là chuyện của tôi”
Hàn Định Duệ biết cô lại cậy mạnh phô trương thanh thế......
“Tôi biết cô đang trốn tôi, đừng phủ nhận” cậu không cho cô cơ hội phản bác, ánh mắt gắt gao nhìn cô.
“Lạc An Hải, chừng nào thì cô mới bằng lòng thành thực đối mặt với chính mình? Cô sợ hãi cái gì? Cô cũng biết cô càng sợ hãi càng nói cho tôi, thực ra cô thích -”
Ba;
Một cái bàn tay ngắt lời Hàn Định Duệ nói
Mọi người thất thần, kinh ngạc nhìn hai người.
Lạc An Hải nắm chặt hai tay, tức giận trừng mắt nhìn Hàn Định Duệ, thân thể run rẩy kịch liệt, không nhìn ánh mắt kinh ngạc xung quanh mình, xoay người rời buổi tiệc.
Cô đi rất nhanh, như muốn chạy trốn cái gì, xiết chặt tay phải còn vươn cảm giác đau vì đánh cậu, cô nhắm chặt mắt
Hàn Định Duệ chưa nói ra nhưng đã đánh trúng chỗ sâu khóa chặt trong lòng cô, chỗ đó cô luôn không dám nghĩ tới, không dám đụng vào chìa khóa, một giây vừa rồi đã bị người tàn nhẫn phá vỡ.
Cô không muốn nghe, cũng không dám nghe, thầm muốn chạy trốn thì đột nhiên một cỗ lực đạo từ phía sau đánh úp về phía cô, khiêng cô lên “A!”
Lạc An Hải sợ hãi kêu ra tiếng “Hàn Định Duệ cậu --” Nói còn chưa nói xong, cô đã bị người thô lỗ quăng vào trong xe. Muốn xuống xe, cửa xe lại lập tức bị khóa lại “Mở cửa xe ra! Để tôi xuống!” Cô rống giận. Hàn Định Duệ có tai như điếc, trực tiếp đạp chân ga!
Hàn Định Duệ chạy xe đến chỗ ở của Lạc An Hải. Lúc đầu ở trong xe cô còn tức giận mắng, rồi đến an tĩnh, cuối cùng để Hàn Định Duệ cầm tay cô đi vào phòng.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn mỏng manh từ bên ngoài chiếu vào, u ám, hai người không tiếng động đối mặt nhau.
Hàn Định Duệ đi đến quầy bar rót cốc nước, sau đó trở lại trước mặt Lạc An Hải, đưa cốc nước cho cô “Khát nước rồi, uống miếng nước”
Lạc An Hải tiếp lấy cốc nước, trực tiếp hắt lên người cậu, lại dùng sức ném cốc vào mặt cậu.
Cô nghe thấy tiếng cốc đánh trúng trán cậu, tâm căng thẳng, sau đó là tiếng cốc nước rơi xuống đất vỡ tan.
Hàn Định Duệ nhịn đau, hỏi; “Hết giận chưa? Nếu chưa, bên này cũng cho cô đánh”
Cậu nâng tay cô đặt lên gò má phải, Lạc An Hải không chút khách khí đánh tiếp, để lại nhiều dấu tay trên mặt Hàn Định Duệ, nhưng còn chưa đủ, cô trực tiếp xông lên, đám đá cậu. Hàn Định Duệ không lùi không tránh, tùy ý để cô đánh, đau đớn ở trên người, cậu không rên một tiếng.
Lạc An Hải như muốn phát tiết, đem hết toàn bộ khí lực, lửa giận, không cam lòng, còn có uất ức không thể nói ra hóa thành nắm đấm đánh tên trứng thối đáng giận này! Dựa vào cái gì! cậu dựa vào cái gì ép cô! Dựa vào cái gì nói những lời đó với cô!
“Hàn Định Duệ, tên trứng thối! Cậu dựa vào cái gì đối xử với tôi như vậy? Cậu dựa vào cái gì! Cái gì cậu cũng không hiểu! Cái gì cũng không biết! Cậu dựa vào cái gì ép tôi!” Cô rống giận cậu, khàn cả giọng, phảng phất như gào thét, sau đó bắt đầu đẩy cậu, “Cậu cút! Cút! Cách tôi xa một chút”
Hàn Định Duệ không nhúc nhích, kiên định đứng ở chỗ cũ, đôi mắt thâm trầm trong không gian u ám trung gắt gao khóa chặt lấy cô.
Ánh mắt đó dường như làm cho Lạc An Hải điên cuồng, ánh mắt quen thuộc như vậy, giống như người đàn ông trong trí nhớ, kẻ ngốc kia luôn dùng ánh mắt này nhìn ảnh của cô......
“Không cho phép nhìn tôi như vậy! Không cho! Không cho!” Cô dã man bắt lấy cậu, há miệng hung hăng cắn cổ cậu. Cô cắn rất ác, răng nanh dường như cắm vào trong thịt, miệng cảm nhận được vị tanh nồng của máu nhưng cô không buông, nước mắt nóng bỏng rơi khỏi hốc mắt. Cô cực lực chịu đựng, không cho nước mắt rơi xuống, dường như nước mắt rơi xuống, giống như thừa nhận điều gì đó.
Cô luôn luôn kháng cự, luôn luôn không muốn thừa nhận......
Hàn Định Duệ trầm mặc không nói, lẳng lặng cảm nhận cô run run, nghe cô hô hấp dồn dập, dường như là ẩn nhẫn thút thít, thật sự quật cường. Quật cường như vậy cũng biết có một người vì cô mà đau lòng, có một người muốn đem hết tất cả để bảo vệ cô
“Hừm. Đừng sợ. Tôi ở đây. Tôi ở trong này” Giọng nói của cậu rất nhẹ. Thực dịu dàng. Tựa như lông vũ, dịu dàng vờn quanh cô. “Tôi sẽ không rời đi. Sẽ không bỏ em lại. Tôi ở trong này,”
Lạc An Hải mở to mắt, lông mi nhẹ nhàng rung động. Hồi lâu...... nước mắt không cẩn thận rơi xuống. Một giọt lại một giọt, dừng trên vai Hàn Định Duệ. Hun nóng tâm của cậu.
Hàn Định Duệ cảm thấy tâm mình nhuyễn hoàn toàn. Có lẽ cậu luôn chờ đợi giờ khắc này, chờ cô nguyện ý thút thít, mà không phải đè nén rơi nước mắt trong giấc mộng.
Trong lòng cô có nhiều bí mật lắm, mà cậu muốn mở từng cái từng cái bí mật của cô, để cô không giả vờ nữa, cho dù bi thương cũng có thể tận tình rơi nước mắt “Tôi