chắc chắn sẽ không keo kiệt mấy đồng con con ấy đâu -- Ai dè Lạc An Hải lại tự dưng keo kiệt, vụ này đừng mơ cô sẽ thanh toán!
Bọn họ tất cả ngồi hết xuống ghế, Hàn Định Duệ bị Elle lôi kéo ngồi ở giữa, một đám con gái bảy miệng tám lời hỏi chuyện của em trai. Lạc An Hải không muốn gia nhập với đám phản đồ kia, liền ngồi riêng một chỗ trong quầy bar uống rượu giải sầu.
Đối mặt với những câu hỏi liên tiếp, Hàn Định Duệ rất nhẫn nại trả lời hết, tuy vậy ánh mắt thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía quầy bar.
Hôm nay Lạc An Hải mặc một chiếc áo màu đỏ có đai lưng cùng với chân váy màu đen, tà tà ngồi trên ghế cao. Chân váy ngắn khiến những đường cong mê người thấp thoáng lộ ra, hấp dẫn không biết bao ánh mắt cuồng si của đám đàn ông trong pub này. Cô nghiêng nghiêng nhìn, nhẹ lắc lư ly rượu, đôi mắt dường như trở nên mơ hồ, ánh sáng trong pub mờ mờ, ảo ảo khiến cô càng trở nên lung linh, huyền ảo, mê hoặc lòng người.
Đây là pub cao cấp, phải là khách quý mới có thể đến, cũng có những cô gái tìm cách vào đây để câu rùa vàng, tình một đêm xảy ra không ít.
Mọi người ở trong pub này đều biết Lạc An Hải, cô là khách quen của pub, hồi trước không phải không có đàn ông đến làm quen với cô, nhưng tất cả đều bị cô từ chối thẳng.
Lạc An Hải khinh thường loại tình một đêm này. Dần dà, mọi người cũng thức thời không đến quấy nhiễu cô nữa, chỉ có thể dùng ánh mắt khát vọng chăm chú nhìn cô. Nhưng mà trên đời này vẫn không có người chịu hết hi vọng.
“Hi, An.” Một gã anh tuấn tóc nâu ngồi xuống cạnh Lạc An Hải, “Anh mời em một chén, đây, thử Blood Mary xem sao.”
Lạc An Hải uống cạn ly rượu, lười biếng liếc người đàn ông một cái. Hàn Định Duệ nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhíu mày.
“Chậc chậc, Mark vẫn chưa chịu từ bỏ ý định sao, đã bị bà chủ từ chối nhiều lần thế, da mặt vẫn còn dày như vậy.” Mọi người ngồi ở phía trong cũng nhìn thấy, Lily chậc chậc lắc đầu, trên mặt tràn đầy khinh thường.
“Hắn là ai vậy?” Hàn Định Duệ hỏi, nhìn Mark một lượt, một chút cũng không che giấu ý đồ với Lạc An Hải, đôi mắt híp lại.
“Hắn chính là nhị thiếu gia của một gia đình lớn.” Betty ở một bên bĩu môi. “Ỷ vào nhà mình có chút tiền, ở đâu cũng câu dẫn gái, cậu thích nhất là câu dẫn ở những pub cao cấp như thế này, nghe nói cậu còn dở trò kê đơn trong rượu nữa, phóng đãng vô cùng. cậu có ý với bà chủ lâu rồi, bà chủ đã từ chối đến lần thứ hai, da mặt vẫn dày như thế, chờ mà xem, lần này thế nào cũng bị bà chủ từ chối nhục nhã cho một trận nên thân.”
Tất cả mọi người đang chờ xem kịch hay sắp diễn ra.-- Ai dè lần này ai cũng phải mở to mắt, Lạc An Hải thế mà lại nhận lời mời rượu của Mark, mọi người xung quanh ngạc nhiên, há hốc mồm.
“Cái gì vậy, tôi nhìn lầm sao?” Elle dụi mắt.
“Bà chủ điên rồi sao? Tất cả đàn ông trong pub này đều tốt hơn tên phá gia chi tử kia cả vạn lần!” Lily không thể tin được, phồng má trợn mắt kêu to.
Mọi người trong pub không thể tin được, ngay cả Mark cũng vừa mừng vừa sợ, hắn bị Lạc An Hải từ chối rất nhiều lần, lần này đã chuẩn bị tâm lý bị nhục mạ, nhưng không ngờ Lạc An Hải lại nhận lời mời của hắn, chuyện mà mọi người trước đây đều không thể làm được, hắn thế mà lại là người đầu tiên.
Mark cảm thấy cơ hội của hắn đã tới, hắn chỉ dám mơ tưởng, nếu như có thể có Lạc An Hải đứng đằng sau hỗ trợ, địa vị của hắn trong nhà sẽ một bước lên mây, hơn nữa nếu có thể cưới Lạc An Hải... Cả đời này hắn sẽ không phải u sầu!-- Tính toán xong, Mark đắc ý nhìn những người đàn ông khác, sau đó thử tới gần Lạc An Hải, cánh tay đặt trên vòng eo mảnh khảnh của cô.
Lạc An Hải không có biểu hiện gì, không từ chối, ánh mắt quyến rũ làm cho Mark dùng sức nuốt nước miếng, động tác cũng càng trở nên lớn mật.
“An, người em thơm quá...” Hắn tựa sát mặt vào Lạc An Hải, thì thầm vào tai cô. “Buổi tối muốn cùng nhau không?”
Lạc An Hải không nói gì, đẩy Mark ra, bước xuống ghế, đi về phía trước, quay đầu liếc Mark một cái, cánh môi gợi lên nụ cười mị hoặc.
Mark cảm thấy cả người cháy hừng hực, lập tức theo sau cô. Tất cả mọi người nhìn hai người đi về phía toilet.
Hàn Định Duệ lập tức đứng dậy, cũng đi về phía toilet.
Trong ghế trong, ánh mắt mọi người dò xét, không ai dám lên tiếng gọi Hàn Định Duệ lại, bọn họ đều thấy khuôn mặt thiếu niên luôn bình ổn làm người khác yên tâm kia bây giờ lại lạnh tanh khiến ai cũng sợ hãi.
Hàn Định Duệ vừa đến cửa toilet, chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ bên trong truyền ra, đoán được bên trong đang xảy ra chuyện gì, mặt cậu lạnh tanh, đẩy cửa ra --
“Con mẹ mày! Dám ăn đậu hủ của bà! Mẹ nó, mày thật sự muốn chết mà!” Lạc An Hải văng lời thô tục, ấn Mark sát vào một góc, ra sức đấm đá.
Hàn Định Duệ đứng ngây ngốc ở cửa, không phải kinh ngạc vì Lạc An Hải đánh người, mà là không thể tin được những lời thô tục này sẽ phát ra từ miệng Lạc An Hải, nhưng đó là sự thực.
Mark sớm bị đánh cho mặt mũi bầm dập, máu mũi chảy ra, khóc cầu xin tha thứ: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi! Đừng đánh ! Cầu xin cô đừng đánh nữa!”
“Mày tưởng tao không biết mày bỏ thuốc vào rượu sao? Shit! Dám bỏ thuốc tao! Mày, mẹ kiếp, lá gan cũng thật lớn nha!” Lạc An Hải bắt lấy cổ áo Mark, trực tiếp quật ngã hắn.
Sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch, Hàn Định Duệ nghe thấy cả tiếng xương kêu răng rắc.
“Á!” Mark đau đến thê lương khóc thét, nước mắt nước mũi tèm lem, máu trên mặtt cũng chảy ra, cái đầu bây giờ không khác gì đầu heo.“Tôi không dám...... Tôi không dám nữa...... xin cô tha cho tôi a......”
Lạc An Hải dùng sức đá vài cái vào bụng cậu, lửa giận tạm thời mới giảm xuống.“Cút! Đừng để tao thấy mặt mày nữa!” Mark ôm bụng, vội vàng dùng sức lết ra khỏi toilet.
Hàn Định Duệ đến vào toilet, tựa vào cửa, nhíu mày nhìn cô.
Lạc An Hải hất tóc ra phía sau, má vì rượu mà đỏ ửng, cô ngẩng mặt lên.
“Cậu nhìn thấy hết hả?”
“Chú Lạc nhất định không thể ngờ cô lại ăn nói thô tục đến thế đâu.”
“Muốn đi mách ba tôi sao? Cứ đi đi!” Lạc An Hải vẫy tay, giậm mạnh chân.“Bà đây còn lâu mới sợ!”
Hàn Định Duệ mới nói có một câu, thấy bước chân của cô bất ổn, quan tâm hỏi: “Cô uống say sao?” Tửu lượng của cô từ khi nào trở nên kém như vậy?
“Cậu mới say ấy.” Lạc An Hải hừ nhẹ, cô biết mình không say, cô rất thanh tỉnh, là do tác dụng của thuốc mà thôi.
Cô nghĩ thuốc Mark cho vào rượu đang phát tác, nghĩ đây chỉ là loại thuốc kích thích bình thường mà thôi, Mark không có lá gan lớn mà hạ xuân dược mạnh với cô.
Bước chân cô trở nên loạn choạng, lấy tay đẩy cậu. “Cút! Đừng cản đường tôi!”
Hàn Định Duệ nắm lấy tay cô, cậu không biết Lạc An Hải biết rõ trong rượu có thuốc mà còn uống, cho rằng cô đã uống say. “Đi, về nhà.”
“Cái gì mà nhà chứ?” Lạc An Hải đẩy ra cậu, la hét: “Đó là nhà của tôi! Không phải nhà cậu! Nhà cậu ở bên kia...... Nhà của cậu ở nhà họ Lạc kia kìa! Một nhà ba người! A!” Cô châm chọc cười.
Hàn Định Duệ nhíu mày, không để ý cô giãy dụa, bắt lấy tay cô.“Lạc An Hải, cô say rồi.”
“Đã nói tôi không có say...... Phiền quá!” Đẩy không được, Lạc An Hải tay trái tay phải giãy khỏi cậu, híp mắt, nắm chặt lấy áo cậu, thân thể tới gần, dường như định tiến vào ngực cậu.
Hàn Định Duệ ôm lấy cô, mày nhíu chặt, đang muốn nói chuyện, Lạc An Hải lại nâng cằm cậu lên, hơi thở toàn mùi rượu, ánh mắt sương mờ. “Hàn Định Duệ...... Cậu yêu tôi đi?”
Hàn Định Duệ ngẩn ra, khuôn mặt tuẫn mỹ sững sờ, đồng tử u ám lóe ra tia sáng, dường như đang cất dấu gì đó.
Thực giống...... Thực giống người kia...... Lạc An Hải si ngốc nhìn cậu.
“Đồ ngốc! A, đồ ngốc......” Cô cười, ngón tay mân mê sống mũi cậu, ánh mắt như xuyên thấu qua, biết rõ trong lòng cậu đang nghĩ đến ai: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không bao giờ yêu cậu, sẽ không...... Yêu là gì? Điên cuồng? Hay bi thảm? Tôi không muốn, không muốn...... Tôi sẽ không yêu, sẽ không......” Cô dường như đã nói năng lộn xộn.
“Lạc An Hải......”
“Suỵt.” Lạc An Hải giữ chặt lấy khuôn mặt cậu, môi gần sát môt cậu, kiễng cao mũi chân, khuôn mặt dựa sát vào. “Cậu muốn hôn không? Chưa cùng bạn gái luyện tập qua à?”
Bạn gái? Hàn Định Duệ lập tức hiểu cô đang ám chỉ Angel. Biết cô hiểu lầm, nhưng mà giờ phút này cậu hoàn toàn không muốn giải thích với một con ma men, cậu và Angel vốn không phải người yêu.
Lạc An Hải cười khanh khách, trong đầu hiện lên lúc hình ảnh cậu và mỹ nữ tóc vàng ở cổng trường khoác tay nhau vô cùng thân thiết, ngực cô nhói lên. Nỗi buồn ẩn dấu kia dường như tích tụ đã quá lâu, bây giờ như gặp thời cơ để nó bùng phát ra.
Cô nheo nheo mắt, ngón tay khé vuốt môi hắn: “Muốn tôi dạy cậu không?” Giọng nói mềm mại mang theo chút khinh bạc, đầu lưỡi khẽ lướt qua môi cậu.
Hàn Định Duệ lập tức ngậm chặt lấy phiến lưỡi ướt át kia, ánh mắt cô vô cùng ngạc nhiên.
Đầu lưỡi ngay lập tức tiến vào trong miệng cậu, lướt qua răng nanh, lúc lưỡi cậu tiến tớ thì cô lại thu về.
“Không có cảm giác gì cả......” Lạc An Hải nghiêng đầu nhìn, ngón tay tiến vào miệng cậu. “Không tốt chút nào......” Cảm thấy không thú vị, cô thu lại ngón tay ướt át, vươn đầu lưỡi khẽ liếm một chút.
Không tốt? Câu này làm cho Hàn Định Duệ nheo mắt, khẽ liếm ngón tay mà phấn lưỡi vừa đặt lên đó, cậu ôm lấy Lạc An Hải, ép cô vào tường.
Lạc An Hải chớp mắt, bộ dáng ngây thơ lại mị hoặc.“Hàn Định Duệ...... cậu định làm với tôi sao?”
Hàn Định Duệ nhếch môi, nụ cười tà ác mê người, cậu vuốt eo của cô, vỗ về, chơi đùa ngón tay vừa nãy “Không phải cô vừa khiêu khích tôi sao? Được, tôi chơi với cô.” cậu lập tức hôn lên đôi môi mềm mại kia.
Nụ hôn của cậu cường thế bức người, đầu lưỡi đảo qua cái miệng nhỏ nhắn, mút chặt lấy cái lưỡi thơm tho, thỉnh thoảng lại cắn nhẹ phấn lưỡi...... Lạc An Hải cảm thấy miệng lưỡi của mình tê dại, mang theo dục vọng hưng phấn mà run run.
Cô thở dốc, cánh tay gắt gao giữ chặt lấy cái gáy của cậu, cố ý lướt qua dục vong phía dưới, nơi đó đã sớm trở nên cứng rắn, lộ ra sự thèm khát mãnh liệt.
Hàn Định Duệ hô hấp không thông, quần bò giữ chặt nam tính khiến cậu phát đau, cậu dùng sức cắn cánh môi của cô. Cô phát ra tiếng ngân nga, cậu xoay người đưa lưng cô đối diện với cậu.
Hai tay Lạc An Hải theo bản năng áp sát tường, không kháng cự, thậm chí khi thân thể ấm áp của cậu dán lên người cô, mông xinh đẹp còn ma sát với toàn bộ nam tính.
Hàn Định Duệ bị cô ma sát làm thấn thể như bị thiêu đốt, hạ thân phát đau, chỉ muốn sớm giái thoát để đâm sâu vào nơi non mềm hấp dẫn kia, muốn làm cho cô phải khóc lên, rên rỉ cầu xin cậu. Tưởng tượng dâm mĩ lại mê người tựa như ác ma kêu gào, như hớp mất hồn của cậu.
Dục vọng kêu gào thảm thiết muốn giải tỏa đánh sâu vào lý trí của Hàn Định Duệ, cậu cắn răng nhẫn nhịn, ngăn chặn cỗ dục vọng như muốn bùng nổ kia, bây giờ còn chưa được, chưa thể đụng vào cô.
Ánh mắt tối đen lóe lên một tia sắc bén, giống hệt một dã thú, đang ẩn giấu ở một nơi bí mật nào đó, chờ lúc nuốt trọn con mồi vào trong bụng.
Nhưng mà, bây giờ chưa phải lúc, cậu còn phải nhẫn nại, thời cơ chưa đến, không thể giải quyết con mồi sạch sẽ được. Nh