i ơi, cô ấy thế mà lại có thể quật ngã được một người đàn ông!”
Người kia so với thân thủ của cô không tính là gì hết, Hàn Định Duệ yên lặng thầm nghĩ trong lòng.
“Sau đó thì sao?” Bị một cô gái quật ngã trước mặt mọi người, tên Baker kia nhất định thẹn quá hóa giận, tức giận phản kích ...... Sau đó chắc chắn sẽ bị đánh thảm hại hơn.
“Sau đó...... Baker khóc to.”
“Cái gì?” Hàn Định Duệ hoài nghi mình nghe lầm.
“Không chỉ khóc, còn quỳ xuống cầu xin Lạc An Hải đừng bỏ hắn.” Nói đến đây, Angel líu lưỡi. Tên Baker kia cô đã gặp qua, bình thường rất tự đại, không ngờ lại si tình đến vậy. “Cậu xem xem, tạp chí đều chụp được ảnh kèm theo chú thích nữa này.” Cô đem tạp chí giấu dưới bản kế hoạch vũ hội ra, còn nhiệt tình kể cho cậu nghe.
Hàn Định Duệ liếc mắt nhìn tiêu đề phóng đại trên tạp chí -- Đại thiếu gia ngông cuồng trực tiếp quỳ xuống cầu xin bạn gái, nữ vương tuyệt tình ôm người mới bỏ đi.
Cả quá trình đều được chụp lại tỉ mỉ, rõ ràng, còn chụp cả lúc cô mang ngưu lang rời đi, ôm cậu đến chiếc xe thể thao của mình.
Hàn Định Duệ nhìn ảnh Lạc An Hải cùng ngưu lang. Ảnh chụp từ xa, nhìn không rõ mặt lắm, nhưng vô cùng thân mật.
“Xem ra Lạc An Hải, ác danh ngày càng lan xa.” Angel cảm thán, các tiểu thư quý phái luôn cố bảo vệ thanh danh, chỉ có Lạc An Hải là không, ác danh lan xa, nhưng năng lực kinh thương thì không ai có thể bì nổi, cho dù thanh danh có kém đi nữa, kim ngạch tiêu thụ của trang web cô sáng lập chẳng những không giảm mà còn tăng đến chóng mặt.
“Hàn, cậu nói......” Đang muốn tâm sự với Hàn Định Duệ về chuyện của Lạc An Hải, tiếng di động bỗng dưng vang lên ngắt lời cô.
Hàn Định Duệ bắt điện thoại.“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
“Tiểu Duệ, con mau về nhà đi!” Mai Phương vội vàng nói: “Người nhà Hunter đến đây nói chuyện An Hải với Thành Hòa, sau khi nghe xong, Thành Hòa nổi giận, vừa mới về thư phòng lập tức sai người gọi An Hải về, đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ gây gổ với nhau......”
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con sẽ lập tức trở về.” Hàn Định Duệ lập tức đứng dậy, tùy tay cầm quyển tạp chí trên bàn, gác máy, quay sang nói với Angel: “Angel, mình có việc đi trước, chuyện của hội học sinh giao cho cậu xử lý.” Dứt lời, cậu bước nhanh ra khởi văn phòng của hội học sinh.
Khó có thể thấy được vẻ mặt của Hàn Định Duệ luôn luôn lạnh nhạt bỗng nhiên trở nên vội vàng, lo lắng, Angel không khỏi kinh ngạc, cô hơi giật mình nhìn Hàn Định Duệ rời đi...... Chính xác mà nói, là nhìn quyển tạp chí trên tay cậu. Á, tạp chí của mình, ít nhất phải trả lại cho mình chứ!
Mà quyển tạp chí kia khi đi đến cổng trường, đã bị cậu quăng thẳng vào thùng rác.
---
Lạc An Hải cảm thấy mình thực sự suy sụp, từ ngày đó trở đi, mọi việc của cô đều không thuận lợi.
Đáp ứng lời mời chẩn bị trang phục cho một dạ tiệc, cô cùng ngồi tán gẫu với Lille vài câu, thế mà đã bị đồn cô cùng nam siêu mẫu có tình cảm với nhau. Quên đi, ăn cơm với bạn trai của Lille, thế nào lại thành mình có người mới, bọn họ không thấy một bàn có tận ba người hay sao? Người chụp ảnh cũng thật biết chớp thời cơ, vừa khéo lại chụp ngay lúc Lille đi vệ sinh.
Được rồi, dù sao chuyện đồn nhảm về cô cũng nhiều, tuy rằng biết mình vô tội, nhưng cô cũng thấy không có gì phải để ý, muốn bịa đặt thì bịa đặt đi. Nhưng mà chuyện nhảm nhí còn chưa đủ, ngay cả bữa tiệc sinh nhật cũng gặp toàn chuyện không vui. Mọi chuyện là như vậy --
Trang web mua sắm cô sáng lập đang đi vào thời gian ổn định, nhưng vẫn mua hẳn hai lầu cao nhất của trung tâm mua sắm thành phố, trên cùng là chỗ cô ở, tầng dưới là chỗ kinh doanh của cô.
Cô thích cảm giác từ trên cao nhìn xuống, cho nên bất chấp giá hai tầng này rất cao, cô vẫn cứ khăng khăng mua bằng được. Theo cách nói của giám đốc trang web mua sắm - Elle, điều này vừa thể hiện sự cao ngạo của một nữ vương vừa thể hiện quyền uy mà cô có! Lạc An Hải nghe xong cười nhạt.
Lạc An Hải không hay đến công ty, nếu có công văn gì cần kí tên, bình thường mọi người đều trực tiếp lên thẳng lầu trên tìm cô, có khi công lu bu, người trong công ty sẽ lên thẳng chỗ bà chủ ở, cùng thức đêm thảo luận việc chung, mệt mỏi thì trực tiếp ngủ lại trong phòng của bà chủ.
Mà tối hôm qua là sinh nhật của Elle, công ty vì muốn chúc mừng tổng giám đốc nên bao toàn bộ Queen và chỗ để cùng hoan ái với ngưu lang. Về phần chi phí, đương nhiên là do bà chủ đại nhân chủ chi.
Lạc An Hải không thể từ chối, tiền chi ra cũng không đáng kể, nhưng cô không muốn đến Queen. Suy đi tính lại, cô vẫn cảm thấy mở tiệc ở nhà an toàn hơn.
Nhưng Elle lại mở miệng, cô ấy vì công ty đã bảo ra bao tâm sức, chẳng lẽ sinh nhật cô ấy cô lại không đi?
Lạc An Hải sờ sờ mũi, đi thì đi.
Sau đó vận xui của cô liền tới, ở ngưu lang điếm lại thấy Lille đến uống rượu, nhìn liền biết chắc là do vừa cãi nhau với tình nhân, thấy Lille chuẩn bị cùng người khác đi thuê phòng, cô chạy nhanh đến ngăn cản. Chuẩn bị dẫn cậu đi, không ngờ Baker uống say lại vọt tới Queen tìm cô, cãi lộn, nhất quyết muốn lôi cô đi. Cô không chịu, Baker còn muốn dùng vũ lực với cô.
Cô tức điên lên, trực tiếp một đòn quật ngã cậu -- cô thực sự không cố ý động thủ, thuần túy chỉ là theo bản năng phòng vệ mà thôi.
Thấy Baker té trên mặt đất, Lạc An Hải ảo não rên rỉ, mà việc này chưa nói làm gì, ngay sau đó Baker lại khóc rống, quỳ xuống cầu xin cô đừng bỏ hắn. Lập tức đầu Lạc An Hải đau như búa bổ.
Các nhân viên trong công ty hào hứng chạy ra xem, Lạc An Hải tức giận liếc bọn họ một cái, kêu nhân viên phục vụ của Queen chăm sóc cho Baker thật tốt, sau đó đưa Lille đang chuếnh choáng say rời khỏi Queen.
Vốn muốn đưa Lille về nhà, nhưng Lille luôn la hét không chịu quay về, không có cách, cô đành phải đem Lille về nhà mình.
Một cô gái cùng một tiểu thụ ở chung thì có thể xảy ra chuyện gì? Cho dù ngủ chung trên giường, Lille ôm cô mà trong miệng vẫn không ngừng mắng chửi người đàn ông kia, ăn vụng không chịu chùi mép, vân vân.
Cô mệt mỏi nghe con ma men say khướt lảm nhảm xong, gọi điện thoại kêu tên đầu sỏ gây nên chuyện này trực tiếp tới đem tình nhân về nhà, cô mệt đến nỗi không buồn đi tắm liền nằm xuống giường ngủ.
Ai ngờ chưa ngủ được ngon giấc đã nghe thấy tiếng điện thoại reo inh ỏi, ba hét trong điện thoại kêu cô trở về.
Đây chính là nguyên nhân mà bây giờ Lạc An Hải đứng trước cửa nhà họ Lạc.
Lúc cô đang lái xe trên đường, Elle đã gọi điện thoại cho cô, vui sướng thông báo chuyện tối qua cô ở Queen đã đồn đại khắp nơi, tin hot đăng hẳn trên trang nhất của tạp chí.
Cô đại khái đoán được ba nộ khí dâng trào kêu cô trở về chắc vì nguyên nhân này.
Bất đắc dĩ thở dài, Lạc An Hải mở cửa, vừa mới bước vào, tiếng gầm giận dữ của ba đã truyền đến.
“Lạc An Hải! Cô còn có mặt mũi trở về cái nhà này sao!”
Cùng với tiếng hét là một chiếc ấm thủy tinh đang bay tới chỗ cô, Lạc An Hải đang định né, một người đã kịp thời vọt đến, ôm lấy cô, chắn ở phía trước cô.
Sau đó cô nghe thấy tiếng kêu của người phía trước, cùng lúc đó tiếng vỡ của ấm trà vang lên.
Lạc An Hải thất thần, ngẩng đầu thấy Hàn Định Duệ đang chau mày, con ngươi đen sẫm yên lặng nhìn cô, ánh mắt chuyên chú.
Lòng của cô không khỏi khẽ run.
“Tiểu Duệ!” Mai Phương sợ hãi, chạy nhanh về phía con trai. “Con có sao không, có bị bỏng không?”
Hàn Định Duệ nhịn xuống cơn đau rát, lắc đầu, mỉm cười trấn an mẹ: “Mẹ, con không sao.”
“Không sao là tốt rồi.” Mai Phương cố gắng áp chế cảm xúc, lập tức quay đầu mắng chồng, “Lạc Thành Hòa, ông làm cái gì vậy! Tức giận la mắng đã quá lắm rồi, sao lại quăng ấm trà vào người An Hải! Trong đó còn có nước nóng, nếu tiểu Duệ không kịp đỡ...... Nếu An Hải bị thương thì phải làm sao?!”
“Anh......” Lạc Thành Hòa cũng mình tức quá, lúc ấm trà quăng khỏi tay lập tức thấy rất hối hận, may mà có tiểu Duệ ngăn kịp......
Tức giận của ông tạm thời giảm xuống, lo lắng con gái có bị thương không, nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Ai ngờ Lạc An Hải lại đột nhiên dùng sức đẩy Hàn Định Duệ ra. “Cút! Ai muốn cậu xen vào việc của người khác!”
Không ngờ Lạc An Hải sẽ đột nhiên đẩy cậu ra, Hàn Định Duệ đang cố nén cơn đau từ lưng truyền đến, nhất thời không kịp phòng bị, cả người mất cân bằng.
Lạc An Hải thất thần, trơ mắt nhìn hẵn ngã ngồi xuống, tay phải đúng lúc cứa phải mảnh vỡ của ấm trà.
“Tiểu Duệ!” Mai Phương kinh hãi kêu lên.
“Lạc An Hải! Cô làm cái gì vậy?” Lạc Thành Hòa sợ run, lửa giận vừa nguôi bỗng nhiên tăng vọt, “Cô còn dám đối xử với em trai như vậy, ngoài việc gây chuyện ở bên ngoài cô còn làm được gì hả?!”
Cô không phải cố ý, cô, cô chỉ là......
Lạc An Hải nhìn cánh tay Hàn Định Duệ chảy máu, cả người run nhẹ nhưng khuôn mặt lại không lộ ra tia sợ hãi nào, vẫn quật cường nhìn thẳng.
“Ai bảo nó không cẩn thận.” Cô lạnh lùng đáp lời.
“Cô!” Không ngờ cô không chịu tỉnh mà còn nói ra những lời này, Lạc Thành Hòa tức giận đến phát run, “Cô cút cho tôi! Từ nay trở đi đừng bước chân về cái nhà này nữa!”
“Cái gì! Thành Hòa! Ông đang nói cái gì vậy !” Mai Phương không chịu nổi quát chồng, lại dịu dàng nói với Lạc An Hải: “An Hải, con đừng nghe lời ba con nói.” Cuối cùng mới đau lòng nhìn con trai.“Tiểu Duệ, con chờ một chút, mẹ đi lấy hòm thuốc.”
Mai Phương vội vàng đi lấy hòm thuốc, Lạc An Hải mím môi, cái gì cũng không nói, trực tiếp xoay người đi thẳng ra khỏi cửa.
Cô đi rất nhanh, bên tai còn có thể nghe được lời mắng nhiếc của Lạc Thành Hòa, nhưng cô chỉ nhớ đến vết thương đang chảy máu trên tay Hàn Định Duệ, cả lúc cậu che cho cô, cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt cô...... Đồng tử đen sẫm nhìn cô khiến cô vô cùng sợ hãi. Cô không chịu được, chạy đi thật nhanh.
Lạc An Hải run run lấy chìa khóa xe chuẩn bị bỏ đi, lại bị một người nào đó đoạt mất. Cô ngẩn người, lúc tỉnh lại đã thấy Hàn Định Duệ ngồi vào trong xe.
“Hàn Định Duệ, cậu làm gì vậy? Ra khỏi xe của tôi mau!” Cô căm tức nhìn cậu.
Hàn Định Duệ trực tiếp nổ máy, quay đầu bảo cô: “Lên xe.”
“Đây là xe của tôi! Cậu......”
“Lên xe.” Hàn Định Duệ không nhẫn nại.“Tôi đếm tới ba, cô không lên xe, tôi sẽ lái xe bỏ đi đấy.”
“......”
Lạc An Hải trừng mắt nhìn cậu, cô sẽ không chịu khuất phục, cô...... Ánh mắt nhìn thấy máu trên cánh tay cậu, con ngươi hơi co lại.