ải sẽ chỉ làm sức chiến đấu của cô thêm mãnh liệt, thổi chiến hỏa bùng lên dữ dội hơn mà thôi. Chỉ cần làm cho người khác không thoải mái, cô sẽ vô cùng đắc ý, đặc biệt nếu người khó chịu là cậu, cô sẽ vô cùng vui vẻ.
Cô đối với cậu chỉ có hận thù, từ lúc mẹ con cậu bước vào nhà họ Lạc, cô đã không chút che dấu, dùng ánh mắt, thái độ, và cả lời nói cay nghiệt, rõ ràng, trực tiếp nói cho cậu biết -- cô căm hận cậu.
Kỉ niệm khi còn bé, không ít lần bị cô mắng chửi mà tức giận ở trong lòng, nhưng thời gian dần trôi, cậu cũng tìm ra cách đối phó với cô -- cứ coi như điếc, xem như chưa từng nghe thấy những lời châm chọc của cô, như vậy dù có chiến đấu dai dẳng, muốn gây phiền toái cho người khác cũng chỉ làm chính mình mất mặt mà thôi.
Cô nói những lời khó nghe như vậy, tên nhóc này nghe xong vẫn có thể ôn hòa như thế là sao? Lạc An Hải ngượng ngùng quay đi chỗ khác, khó chịu nói:“Ít quản việc của tôi đi, cậu chỉ cần tỏ ra ngoan ngoãn trước mặt ba tôi là được rồi.” Cô mở nắp hộp thuốc lá ra, chuẩn bị lấy thêm một điếu thuốc nữa.
“Hôm nay là sinh nhật của Chú Lạc, cô muốn ông ngửi thấy mùi thuốc lá khắp người hay sao?” Hàn Định Duệ không ngăn cản cô, chỉ nhàn nhạt nói một câu.
Lạc An Hải đang chuẩn bị châm lửa thì dừng lại. Hôm nay là sinh nhật năm mươi tuổi của Lạc Thành Hòa nhưng không chuẩn bị thọ yến cao sang, Lạc Thành Hòa chỉ tính đặt riêng một nhà hàng để ăn mừng sinh nhật, đó cũng chính là nguyên nhân Lạc An Hải xuất hiện trước cổng trường của Hàn Định Duệ, Lạc Thành Hòa hạ lệnh, muốn cô tự mình đi đón “Em trai” tới nhà hàng .
Quan hệ giữa cô và ba vài năm nay chưa đến mức gay gắt, ít nhất so với trước kia ít tranh cãi đi rất nhiều, mà khi cô mở miệng định cãi lại, bỗng nhớ đến một người già ngồi khóc lặng trước mộ của cô, vì thế những lời sắp nói ra lại nuốt vào trong lòng.
Tên nhóc này nói không sai, nếu ông ngửi thấy mùi thuốc lá trên người cô nhất định sẽ rất không vui, hôm nay lại là sinh nhật năm mươi tuổi của ông -- Lạc An Hải im lặng, quăng hộp thuốc lá đi thật xa.
Trong lòng cô thở dài một cái, liếc mắt nhìn Định Duệ, tuy rằng mặt cậu không chút biểu cảm, nhưng cô cảm thấy trong lòng tên nhóc rõ ràng đang rất đắc ý.
Điều này làm cho cô lại càng không thích, cô là người ăn nói tùy vào tâm trạng.
“Mở miệng ngậm miệng là Chú Lạc, cậu thật đúng là đứa con trai ngoan, chậc chậc, nhưng thật đáng tiếc, cậu sinh ra đã mang nhầm giới tính, nếu như là đàn bà có thể trực tiếp leo lên giường của ba tôi, đến lúc đó muốn gì có nấy, dù sao bên cạnh cậu còn có người làm mô phạm (đứng đắn, khuôn mẫu để mọi người noi theo), cậu thấy có đúng không?” Cô cười, cực kì cay độc.
Hàn Định Duệ đáp lại chi có hai từ.“Đèn xanh.” Sau đó dựa vào ghế nhắm mắt lại.
“......” Loại cảm giác tức giận mà đánh vào vải bông khiến Lạc An Hải siêu khó chịu, tức giận mà không có cái gì để phát tiết thì cảm thấy thật bức bối.
Không biết từ khi nào, cá tính của tên nhóc này dần dần thay đổi, không còn dễ dàng bị châm ngòi. cậu ngày càng trở nên trầm ổn, càng lúc càng giống với người đàn ông trong kí ức của cô, mà cậu càng như vậy lại khiến cô vô cùng lo lắng, cố tình chọc giận cậu không biết để làm gì nữa......
Cô đang định chứng minh cái gì đây?
Lạc An Hải có chút mờ mịt, trong đầu hiện lên hình ảnh người đàn ông ngày đó ôm khung ảnh cô trong tay, bàn tay nắm chặt vô lăng trở nên run rẩy.
“Cô sao vậy?” Thấy xe vẫn đứng yên, Hàn Định Duệ mở mắt ra.
Quay lại nhìn Hàn Định Duệ, Lạc An Hải lại cảm thấy vô cùng căm ghét cái tên nhóc chết tiệt này, dùng sức nhấn mạnh chân ga, đá sang chỗ khác mà không đá cậu.
Hàn Định Duệ thấy Lạc An Hải luôn âm tình bất định đã trở thành thói quen, coi như không có gì lại tiếp tục chợp mắt, cậu nghĩ vừa rồi chắc chắn cậu đã nhìn lầm, Lạc An Hải làm sao lại có biểu bất an hay lo lắng được cơ chứ, cô không còn là trẻ con nữa.
Làm sao có thể chứ? Trên đời này ai cũng có lúc yếu ớt, đáng thương, duy nhất chỉ có Lạc An Hải này sẽ mãi là cô gái cao ngạo, quật cường.
Cho nên, cậu nhất định là nhìn lầm rồi.
Đến cửa khách sạn, Lạc An Hải xuống xe, trực tiếp quăng chìa khóa cho người giữ xe, bước xuống đi thẳng vào khách sạn.
Khách sạn này là do Lạc thị xây dựng, ở lầu cao nhất, tốn kém nhất là nhà ăn quây tròn theo hình xoắn ốc, xung quanh được bao bọc bởi thủy tinh chống đạn cao cấp, bên ngoài không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra ở bên trong, ban đêm, lúc những ngôi sao bắt đầu xuất hiện, ngẩng đầu lên có thể thưởng thức được khung cảnh bầu trời đầy sao tuyệt đẹp, mà cúi đầu xuống có thể nhìn thấy khung cảnh đường phố lung linh ánh điện vào ban đêm, liếc mắt một cái có thể thu hơn phân nửa thành phố Newyork này vào trong tầm mắt, ánh đèn không hề thua kém cảnh sắc của bầu trời đêm.
Nhà ăn cung cấp những món ăn thức uống hàng đầu thế giới, một tháng sẽ đổi mới thực đơn một lần, nếu muốn yêu cầu đặc biệt một chút, cũng có thể lựa chọn đầu bếp riêng để chuẩn bị thức ăn, hưởng thụ không gian sang trọng, huyền ảo cùng đồ ăn mỹ vị, không còn gì sung sướng hơn. Cho dù đến nơi này vài lần, thì ý tướng tổ chức chắc chắn sẽ không giống nhau, có thể nói là mỗi một lần tới là một lần cách tân, sự đa dạng và phong phú đều rất có trình tự, đồ ăn ngon tới nỗi người ta hận không thể nuốt cả lưỡi vào. Bởi vậy, ý tưởng sáng tạo này của nhà hàng được mọi người vô cùng hoan nghênh, mà muốn ăn thì phải đặt lịch trước một tháng.
Có thể nói, khách sạn này được xây dựng để dành cho những kẻ có rất nhiều tiền, sau nhà hàng cao cấp cũng là một khu resort đẳng cấp quốc tế.
Tất nhiên, nếu khách sạn phục vụ hay thiết kế không tốt, cho dù đồ ăn của khách sạn này có ngon tới đâu đi chăng nữa thì cũng không bao giờ giữ nổi khách, bởi vậy khách sạn đã bỏ một số tiền lớn để mời một kiến trúc sư nổi tiếng đã về hưu quy hoạch nơi này, lấy sự xa hoa của giới quý tộc làm chủ đạo, sự thanh lịch làm nền, mỗi một thiết kế đều có một phong cách độc đáo khác nhau. Bởi vì thiết kế tỉ mỉ và đặc sắc, đồ ăn phong phú đa dạng, cho nên khi vừa mới khánh thành chưa được bao lâu, đã được công nhận là khách sạn năm sao nổi tiếng và đẹp nhất thế giới.
Kiểu kinh doanh nhà hàng cùng khách sạn như thế này là do chính Lạc An Hải nghĩ ra. Cô cho rằng kẻ có tiền không chỉ thích ăn, mà còn muốn thưởng thức phong cách nghệ thuật độc đáo, cho nên cô đã nghĩ ra kiểu nhà ăn xoay vòng, về phần thủy tinh chống đạn chỉ là mánh lới làm ăn mà thôi, dù sao những kẻ có tiến đều rất sợ chết. Mà kiến trúc sư này cô phải thuyết phục rất lâu, ông mới quyết định giúp cô, vì thế mới có khách sạn này ngày hôm nay, có thể nói, sự thành công của khách sạn này, công sức cô bỏ ra là lớn nhất.
Nhưng mà tâm sức bỏ ra nhiều như vậy thì có ích gì? Cô bỏ ra bao tâm huyết với Lạc thị, nhưng trong mắt Lạc Thành Hòa, cô vẫn còn kém xa Hàn Định Duệ.
Tuy rằng cô một tay sáng tạo nên khách sạn này, cũng không tranh quyền đoạt lợi với mẹ con cậu nữa, cô không còn hứng thú với chức vị tổng giám đốc Lạc thị. Bây giờ đơn thuần cô chỉ muốn bình ổn mà sống qua ngày -- đối địch như lúc trước đã làm cô quá mệt mỏi rồi. Bây giờ cô không còn muốn trở thành tổng giám đốc của Lạc thị, nhưng cũng không muốn dâng vị trí này cho người khác dễ dàng như vậy. Lúc trước cô khánh thành khác sạn này lúc hai mươi lăm tuổi, khi đó Hàn Định Duệ đã đi làm ở Lạc thị, cũng kiếm được khá nhiều dự án lớn, bởi vậy mà địa vị của hai người ngang nhau.
Lúc này, khách sạn trước kia lại được khánh thành khi cô chỉ mới mười tám tuổi, lúc đó Hàn Định Duệ chỉ là một thằng nhóc học cấp hai, bằng danh tiếng hiện giờ của cô trong thương giới, tất cả cổ đông của Lạc thị đều đứng về phía cô, cô sẽ chờ xem Hàn Định Duệ làm như thế nào ngồi vào cái ghế tổng giám đốc của Lạc thị.
Lạc An Hải bước vào thang máy, Hàn Định Duệ trầm mặc đi theo sau cô, hai người đứng ở trong thang máy không ai chịu mở miệng.
Lạc An Hải lạnh mặt, cả người tản ra áp suất thấp, Hàn Định Duệ đương nhiên nhìn ra tâm tình bây giờ của cô không tốt, cậu không điên mà đi mở miệng trước. Dựa vào tường, cậu nhìn tấm gương trước mặt, gương phản chiếu hình ảnh của hai người rất chân thực.
Cậu nhìn vẻ mặt sau chiếc kính râm, đôi mắt thâm thúy, lông mi rất dài, chóp mũi và cánh môi vô cùng hòa hợp, nhưng biểm cảm lại lạnh băng khiến người khác không thể tới gần.
Hàn Định Duệ đột nhiên nghĩ đến sáng nay các bạn cùng lợp truyền tay nhau tạp chí của tháng này, mặt bìa là ảnh của cô, cô bị một người đàn ông tóc nâu ôm vào trong ngực, người đàn ông kia hôn lên mắt cô, còn cô nhếch môi cười yêu ớt, đôi mắt ngân quang phát ra phong tình vạn chủng.
Tạp chí đưa tin, cô đang qua lại với nhị thiếu gia nhà Hunter, bên trong còn liệt kê đủ các cuộc tình cô đã trải qua, người lâu nhất cũng không quá ba tháng, còn có biết bao người quỳ gối dưới váy cô, lại có bao nhiêu đàn ông bị cô vứt bỏ, vì cô mà tan nát cõi lòng.
Vài bạn học còn hỏi cậu đó là thực hay giả, cậu lười đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn khuôn mặt của cô trong ảnh.
Cô cười như vậy, quả thực rất xa lạ. Ít nhất, tới bây giờ cậu chưa từng thấy qua. Lạc An Hải cười với cậu chỉ có hai loại mà thôi -- cười giả dối hoặc là cười lạnh nhạt.
“Nhìn cái gì!” đôi mắt sau chiếc kính quay lại trừng cậu.
Hàn Định Duệ hoàn hồn, đôi mắt sau chiếc kính kia lạnh như băng, nhìn nụ cười của cô trên tạp chí sáng nay, tâm tình của cậu bây giờ so với lúc sáng chẳng khác là mấy -- buổi sáng, cậu đoạt tạp chí trên tay bạn cùng lớp, quăng thẳng vào thùng rác.
Buồn bực đến bất thình lình làm cho cậu không thể im lặng, nói “Cô không nhìn sao biết tôi đang nhìn cô?”
Không ngờ tên nhóc này dám nói với cô như vậy, Lạc An Hải sửng sốt, sức chiến đột nhiên bùng lên:“Cậu......”
Đing -- cửa thang máy đột nhiên mở ra, hai người lập tức ngậm miệng, ngoài cửa thang máy chính là nhà ăn, nhân viên phục vụ đã sớm đứng chờ trước cửa thang máy.
“Lạc tiểu thư, Hàn tiên sinh!” Nhìn thấy hai người, phục vụ viên cúi đầu chào, quản lý đi đến trước mặt Lạc An Hải.“Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân đã tới trước rồi.”
Hôm nay nhà ăn không mở cửa tiếp khách, chỉ có bốn người nhà họ Lạc, mà Lạc Thành Hòa cùng Mai Phương đã đến sớm chờ hai người bọn họ.
Lạc An Hải nhẫn nhịn lửa giận, bước thẳng ra khỏi thang máy, cùng quản lí đi vào bên trong, trước khi đi vào còn dùng ánh mắt sắc bén lườm Hàn Định Duệ một cái.
Lạc An Hải ăn nói tùy tiện, Hàn Định Duệ tám năm nay đã tập mãi thành quen, ánh mắt giết người này thì nhằm nhò gì? cậu lười biếng đi theo sau cô.
Hai người đều có chung nhận thức -- không cãi nhau trước mặt người ngoài. Lạc An Hải không có hứng thú nghe người khác chế giễu, về phần Hàn Định Duệ...... tìm người gây phiền toái không phải là sở thích của cậu.
Hai người quản lí đang đứng sẵn bên trong, đang nói chuyện với Mai Phương và Lạc Thành Hòa, vừa thấy hai người trẻ tuổi bước vào, Lạc Thành Hòa ngẩng đầu thấy sắc mặt con gái không tốt liền nhíu mày khó chịu.
“An Hải......” Đang định bảo ban con gái, Mai Phương ở bên cạnh đã lập tức kéo tay áo ông, Lạc Thành Hòa đành phải nuốt lời còn chưa nói vào trong bụng.
Vừa nhìn thấy Lạc Thành Hòa nhíu mày, Lạc An Hải cũng biết b