khắc nghiệt làm cho Hàn Dịnh Duệ sớm trưởng thành, lại còn nói người khác luôn coi bản thân mình tài trí hơn người, cậu sớm đã hình thành thói quen phòng bị này.
Kinh nghiệm trải qua cho cậu biết, nếu cậu ngoan ngoãn chịu khuất phục, người khác sẽ càng gây thêm phiền phức cho cậu.
Sau vài lần bị một đám người vây đánh, cậu cùng thằng nhãi kia đánh nhau một trận, cho dù bị bao vây cũng nhất định không lùi bước, cuối cùng cậu cũng thắng, mặc dù toàn thân đều là vết thương, tuy rằng mẹ ở nhà vừa đau lòng vừa thoa thuốc cho cậu, nhưng kể từ lần đó, thằng nhãi kia đã không tới gây phiền phức cho cậu nữa.
Về sau mẹ gặp được chú Lạc, chú Lạc giúp bọn họ rời khỏi khu ổ chuột, lại cho họ một nơi nương thân vô cùng tốt, cho cậu đi học, giúp cậu và mẹ không phải ăn đói mặc rách, cũng không bị người khác xem thường, không sợ bị người khác đến đòi thu phí bảo vệ.
Hàn Định Duệ biết chú Lạc đã kết hôn, tuy rằng mới mười tuổi, nhưng cậu hiểu được quan hệ giữa chú Lạc và mẹ là sai trái. Mẹ từng ôm cậu, khóc nói với cậu, bà thực xin lỗi vợ của chú Lạc, nhưng mà bà không có cách nào khác, bởi vì bà không chỉ có một mình, bà còn có cậu, bà không muốn cậu chịu cảnh đói khổ, không muốn cậu cả đời cực nhọc đi lượm ve chai.
Vì cậu, người mẹ như bà có thể chịu sự hèn mọn, mọi ủy khuất đều nuốt vào trong lòng.
Tối hôm qua, mẹ nói với cậu, đến nhà họ Lạc, cậu sẽ có một người chị, người chị này sẽ không đối xử tốt với cậu, nhưng dù có bị bắt nạt, cậu vẫn phải nhẫn nhịn ở trong lòng, bời vì bọn họ có lỗi với cô.
Hàn Định Duệ ghi nhớ lời nói của Mai Phương vào lòng, cho nên đối mặt với ác ý của Lạc An Hải, không hề ngoài dự doán của cậu, sự kiêu ngạo của cô cũng không làm cậu lùi bước.
Mặt cậu không chút biểu cảm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lạc An Hải, chờ động tác tiếp theo của cô.
Lạc An Hải yên lặng đối diện với tên nhóc, mười giây sau, không thấy được kết quả mình mong muốn liền cảm thấy không thú vị nhìn thẳng cậu, chẳng còn tâm trí đâu mà đi khiêu khích.
Mới có mười tuổi mà đã như vậy thì chẳng thú vị chút nào, khó trách sau này lớn lên lại buồn chán như vậy.
Lạc An Hải bĩu môi, đi đến sofa ngồi xuống. “Đây là phòng của cậu...... Rót chén nước cho tôi.” Cô khinh bỉ ngẩng đầu, nhìn về phía bàn trà thủy tinh.
Hàn Định Duệ không nói một câu, trầm mặc rót nước, đem cốc nước đưa cho cô.
“Thực nghe lời.” Lạc An Hải nhận lấy cốc nước, khuỷu tay dựa vào tay vịn sofa, nghiêng mặt, hai chân bắt chéo, uống nước.
Tư thế như vậy, lại chỉ mặc áo ngủ bằng tơ tằm, nếu cô hai mấy tuổi, chắc chắn là tư thế câu dẫn người khác, nhưng mà cô mới chỉ có mười bốn tuổi, bộ dáng này, chỉ giống như một đại tiểu thư vô cùng ương ngạnh ── hơn nữa lại còn thêm khí thế bức người.
“Này!” Lạc An Hải ngẩng cao đầu, tư thái kiêu ngạo. “Tôi không muốn phải giả vờ, như vậy cứ nói hết sự thực cho cậu biết ── tôi rất ghét cậu.” Bốn chữ cuối cùng, cô nói vô cùng chậm và rõ ràng.
Hàn Định Duệ vẫn trầm mặc, khuôn mặt trẻ con không hề có chút ưu thương nào cả, không có kinh ngạc, chỉ có hờ hững, con ngươi đen láy dường như không có tiêu cự.
“Tôi không chỉ ghét cậu, tôi còn chán ghét cả mẹ cậu.” Cho dù thế nào, cả đời này cô vẫn rất ghét Mai Phương, “Hai mẹ con các người đều làm cho người khác cảm thấy thực chán ghét!” Nhất là kẻ có bộ dạng đáng thương trước đây, càng làm cho người ta cảm thấy chán ghét.
“Tôi không muốn giả vờ làm chị em với cậu, nhớ kỹ, cậu họ Hàn tôi họ Lạc, cậu không phải em của tôi, tôi cũng không phải chị của cậu, lầu ba là địa bàn của tôi, tôi cho cậu ở bên cạnh là đã tốt lắm rồi, cậu tốt nhất cách xa tôi một chút, đừng tới làm phiền tôi, còn có......”
Lạc An Hải dừng một chút, ánh mắt dao động, cô rũ mắt xuống, cúi đầu nói. “Tốt nhất cậu cũng chán ghét tôi.” Nói xong câu đó, không để ý tới phản ứng của cậu như thế nào, cô trực tiếp buông cốc nước, đứng dậy rời đi.
“Tôi sẽ không gọi cô là chị.”
Khi An Hải Lạc rời khỏi, một Hàn Định Duệ luôn luôn trầm mặc lại mở miệng. Giọng nói vô cùng trong trẻo của một đứa trẻ con, lại lộ ra kiên định.
Lạc An Hải quay đầu, khuôn mặt của tên nhóc đó vẫn không có biểu cảm, ánh mắt không hề trốn tránh, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt cô.
“Cô vĩnh viễn không phải là chị của tôi.”
“Đúng.” Lạc An Hải mỉm cười, “Vĩnh viễn không phải.”
Vĩnh viễn!
Vĩnh viễn!
Hàn Định Duệ đã học năm tư của cấp tiểu học, Lạc Thành Hòa không muốn cho cậu học trường dành cho quý tộc, chủ yếu là lo lắng cậu sẽ bị những người ở đây bắt nạt và khinh bỉ, dù sao học sinh giới quý tộc hay nịnh hót hơn học sinh bình thường, hơn nữa ở chung một tầng giai cấp, chuyện thị phi cũng lan rất nhanh.
Ai chẳng nói tổng giám đốc xí nghiệp Lạc thị vợ vừa chết chưa được ba tháng đã cưới vợ bé vào cửa? Chuyện này làm cho nhà họ Hank phẫn nộ vô cùng.
Năm đó Lạc thị đứng trước nguy cơ phá sản liền cưới con gái độc nhất của nhà họ Hank, cùng nhà họ Hank hợp tác, được sự giúp đỡ của nhà họ Hank mới thoát khỏi nguy cơ phá sản, rồi từ đó trở thành xí nghiệp quốc tế, trở thành tập đoàn buôn bán quốc tế nổi danh thế giới.
Sau đó xí nghiệp của Lạc Thành Hòa dần dần độc lập, không cần dựa vào nhà họ Hank nữa, không chỉ ở bên ngoài tìm tình nhân, thậm chí còn vì người đàn bà kia, mà muốn ly dị với vợ.
Việc này ảnh hưởng rất lớn tới mặt mũi, người nhà họ Hank vừa đấm vừa xoa, nhưng mà vẫn cắt không được quan hệ giữa Lạc Thành Hòa và người đàn bà kia, hơn nữa gia tộc Hank cùng Lạc thị hợp tác rất phức tạp, vì đầu tư thất bại mà kinh tế khó khăn, không thể nào tách rời khỏi xí nghiệp Lạc thị, cuối cùng chỉ có thể nhắm một mắt, mở một mắt, có tai như điếc đối với hành vi của Lạc Thành Hòa.
Sau khi ông ngoại của Lạc An Hải qua đời, quyền kinh doanh của tập đoàn Hank sớm bị mọi người chia rẽ, bởi vậy tuy tức giận hành vi của Lạc Thành Hòa -- dù sao đây chính bộ mặt của nhà họ Hank -- nhưng cũng không thể nói gì được, dù sao tập đoàn Hank còn phải dựa vào quan hệ hợp tác với Lạc thị.
Lạc An Hải sớm biết tài sản nhà họ Hank này có bao nhiêu phần của cô, cô cùng những người khác cũng không có quan hệ thân thiết. Sau khi ông ngoại và mẹ qua đời, tài sản của bọn họ đều giao cho luật sư quản lí, trong đó có tài sản của nhà họ Hank cùng cổ phần của Lạc thị, một ít bất động sản cùng tiền mặt gửi ngân hàng, mà ngay cả Lạc Thành Hòa cùng không thể động đến, đợi khi Lạc An Hải hai mươi tuổi sẽ thừa kế.
Cho nên cho dù Lạc An Hải không đi tranh vị trí tổng giám đốc Lạc thị, dựa vào tài sản kế thừa, cô có tiêu xài ba đời cũng không hết.
Nhưng cô không cần, cô chỉ không cam lòng cho bọn họ cùng thừa hưởng, cho nên cô tranh đoạt với bọn họ, cô chiến đấu, chính bản thân mình muốn tranh đấu với bọn họ đến cùng.
Bây giờ ngẫm lại, Lạc An Hải cảm thấy lúc trước mình thật ngu ngốc.
Không biết có phải là vì khi trở thành một u hồn, nhìn tất cả những việc diễn ra, Lạc An Hải cảm thấy hận ý trong lòng mình giảm đi rất nhiều hay không.
Nhưng cho dù không hận đến cực điểm, nhưng người mà cô ghét thì cô vẫn cứ ghét.
Ăn xong bữa sáng, Lạc An Hải trầm mặc uống sữa, Lạc Thành Hòa ngồi ở vị trí chủ vị, ngồi bên cạnh là Mai Phương, Hàn Định Duệ ngồi đối diện với cô.
Cô thấy Mai Phương đổi cà phê của ba thành sữa.
“Sáng sớm mà uống cà phê là không tốt, uống sữa được không?” Mai Phương nhẹ giọng hỏi, nhưng mà không đợi Lạc Thành Hòa trả lời, bà đã vươn tay lấy ly cà phê đi.
Lạc Thành Hòa vốn muốn cướp cà phê về, nhưng mà Mai Phương trừng mắt nhìn ông, ông liền sờ sờ mũi, bưng cốc sữa lên, bất đắc dĩ cười.“Được, nghe lời em.”
Ghê tởm.
Lạc An Hải cảm thấy mình ăn không vô nữa, đặt cốc sữa xuống, đứng dậy chuẩn bị tới trường.
“An Hải.” Lạc Thành Hòa gọi cô lại.“Chờ Tiểu Duệ ăn xong, con cùng nó đi học chung, về sau hai con hãy đi học cùng với nhau, trường Tiểu Duệ học gần trường con mà.”
Hàn Định Duệ uống nốt cốc sữa, cũng đứng dậy đi theo.
“Tiểu Duệ, đến đây, túi sách cùng đồ dùng tiện lợi này.” Mai Phương đưa túi sách cùng đồ dùng tiện lợi cho con, sau đó nhìn về phía Lạc An Hải, trong tay cầm một cái túi đựng cặp lồng cơm, tuy rằng cười dịu dàng, nhưng lại không giấu được vẻ khẩn trương trong mắt. “An Hải, dì có làm cơm hộp cho con, có muốn mang đến trường học ăn hay không?”
Lạc An Hải nhìn cái túi trên tay Mai Phương, trong túi là cặp lồng cơm ba tầng, cô nhớ lúc trước cô đã một tay hất văng thẳng lồng cơm ra chỗ khác, sau đó Lạc Thành Hòa tức giận, mà cô cũng chẳng thèm cãi lại, bỏ đi nơi khác?
Mà hình như cô đã nói là không ăn cơm của gái điếm làm.
Lạc Thành Hòa tức giận đến muốn đánh cô, mà cô cũng kiêu ngạo ngẩng mặt trực tiếp đối diện với ông, trừng mắt nhìn cha, chờ bàn tay kia đánh xuống. Khi đó cô nghĩ rằng, nếu ba dám đánh cô, chắc chắn cô sẽ để bàn tay còn lại dán lên người của Mai Phương.
Cuối cùng lại do Mai Phương ngăn cản, bàn tay kia không hề động đến cô, mà cô hừ lạnh, bỏ lại một câu giả mù sa mưa rồi liền xoay người rời đi.
Một lần nữa nhớ lại, Lạc An Hải cũng không muốn tái diễn cảnh đấy thêm một lần nữa.
Mà bây giờ -- Lạc An Hải vươn tay, nhìn bộ dạng của bà vừa khẩn trương lại chờ mong, khóe mắt cũng thấy Lạc Thành Hòa đang nhìn chằm chằm cô.
Lạc An Hải bỗng thấy xúc động muốn bật cười. Cầm lấy cái túi, cái gì cô cũng chẳng nói, mang theo túi xách ra khỏi cửa.
Mai Phương cùng Lạc Thành Hòa đều giật mình vì phản ứng bình tĩnh của Lạc An Hải, kinh ngạc, Mai Phương vừa mừng vừa sợ nhìn Lạc Thành Hòa, vẻ mặt thực sự kích động, mà Lạc Thành Hòa lại vô cùng kinh ngạc, hai ngày nay, Lạc An Hải thực sự dọa ông, hoàn toàn khác với bộ dạng cố chấp trong trí nhớ của ông.
"Nhớ hòa thuận với chị nghe con" Mai Phương xúc động nói với Hàn Định Duệ.
Hàn Định Duệ gật đầu.
Lạc An Hải cũng nghe Mai Phương nói, cô ngồi vào xe hơi, nhìn cũng không thèm nhìn Hàn Định Duệ đi theo vào trong xe, mặt chỉ hướng ra ngoài của sổ.
Lái xe nhấn nút nâng màn chắn cửa sổ, xe vững vàng đi thẳng phía trước.
Khoảng không gian yên tĩnh phía sau, cả hai người đều rơi vào trạng thái trầm mặc.
Lạc An Hải không hé răng, Hàn Định Duệ an tĩnh rút quyển sách giáo khoa ra khỏi cặp, chuẩn bị nội dung bài hôm nay.
Nghe thấy tiếng lật sách , Lạc An Hải liếc mặt nhì tên nhóc bên cạnh, thấy cậu chuyên tâm đọc sách, trong lòng ác liệt lại trào lên.
“Này, không phải mẹ cậu muốn tôi và cậu sống chung hòa thuận hay sao? Cậu không buồn hé răng mà chỉ đọc sách, ngay cả nói cũng không nói, cười cũng không cười, chỉ ngoan ngoãn trước mặt mẹ cậu và ba tôi là sao?”
Hàn Định Duệ dời ánh mắt khỏi trang sách, ngẩng đầu, yên lặng nhìn về phía Lạc An Hải.
Lạc An Hải khiêu khích nhếch mi mắt.
“Mẹ tôi bảo phải sống chung hòa thuận với chị.” Hàn Định Duệ tạm dừng một chút, biểu cảm vẫn không thay đổi, ngữ khí lạnh nhạt mà bình tĩnh.“Cô là chị của tôi à?” Ngày hôm qua cô đã tuyên bố rành mạch, cậu không phải em trai của cô, cô cũng không phải chị của cậu.
“......” Lạc An Hải quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.