Dứt lời, bà đi ra khỏi phòng bệnh, để tránh lộ ra tình cảm yếu ớt trước mặt con gái.
Trong phòng bệnh, chỉ còn lại Tâm Dao và Mộ Văn.
Tâm Dao đưa tay ra, khẽ chạm vào gương mặt của hắn.
Thức trắng một đêm chưa ngủ khiến hắn vừa hốc hác lại vừa mệt mỏi, hàm râu dưới cằm cũng bắt đầu lún phún râu, nhưng trong cặp mắt kia, vẫn lóe lên ánh sáng thâm tình.
"Mẹ em. . . . . . Vừa rồi không làm khó anh chứ?" Cô có chút lo lắng hỏi.
"Không có, bà là một bà mẹ rất thấu tình đạt lý."
"Thật xin lỗi! Đã để cho anh đơn độc đối mặt một mình."
"Đừng nghĩ nhiều như vậy! hiện tại chỉ cần em an tâm dưỡng bệnh, nhanh chóng hồi phục là tốt rồi."
Viền mắt Tâm Dao đã ươn ướt, cô nhìn Mộ Văn, không nói gì, chỉ ôm đầu hắn thật chặt trong ngực mình, hai người lẳng lặng nương dựa vào nhau.
"Đồng ý với em một chuyện." Cô nói nhỏ.
"Chuyện gì?"
"Về nhà ngủ một giấc thật ngon, nhìn vẻ mặt anh rất mệt mỏi! Sau khi phục hồi tinh thần, buổi tối quay lại đây, chúng ta còn phải đối mặt với một cửa ải nữa là cha em."
"Em cảm thấy cơ thể mình như thế nào?" Hắn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cô chăm chú.
"Em ổn rồi." Cô cười nói: "Mặc dù cha em uy nghiêm một chút, nhưng ông ấy hiền lành, hơn nữa cũng rất mềm lòng, nhìn em đang trong tình trạng đau đớn như thế này, ít nhiều gì cha cũng sẽ khoan dung với chúng ta."
"Ừ." Hắn gật đầu, sau đó cúi người xuống, khẽ hôn lên chóp mũi cô, "Buổi tối anh sẽ trở lại thăm em."
Hắn miễn cưỡng đi ra cửa, bỗng nhiên lại xoay đầu lại, bổ sung tthêm một câu: "Nếu như mà anh có thể nhịn đến tối!"
Dứt lời, mỉm cười rồi đi ra khỏi phòng bệnh.
Tâm Dao đưa mắt nhìn Mộ Văn rời đi, bỗng nhiên cảm thấy ánh đèn trong phòng trở nên rực rỡ, ấm áp.
Khi Tâm Dao từ trong giấc mộng tỉnh lại một lần nữa, thì ánh sáng bình minh đang từ cửa sổ chiếu vào.
Phía ngoài hành lang, truyền đến tiếng nói chuyện, tiếng tranh chấp, mặc dù âm lượng đã giảm đến mức thấp nhất, cô vẫn nghe được nội dung câu chuyện.
"Làm sao bà có thể hồ đồ như thế, chưa gì đã chấp nhận tình cảm còn mù mờ này? Chuyện này ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của Tâm Dao a!" Đây là giọng nói rất kích động của cha cô.
"Tâm Dao cũng là con gái của tôi, chẳng lẽ tôi sẽ hại nó sao? Ông chưa gặp qua Mộ Văn, thì sao ông biết nó như thế nào được. . . . . ." Giọng nói của mẹ cô cũng kích động không kém.
"Bà chỉ mới gặp hắn có một lần, nói chuyện với hắn vài câu, bà đã hiểu hắn?" Cha Hàn tức giận cắt ngang lời của mẹ Hàn, "Thật không thể tin được! Một người xa lạ đột nhiên từ lòng đất chui ra, công khai nói cho bà biết, hắn muốn cùng với con gái của bà ở chung một chỗ, bà liền dễ dàng chấp nhận yêu cầu của bọn họ?"
"Hắn là bạn của Vĩ Quần. . . . . ."
"Bất kể là bạn bè của ai, dù sao chuyện này căn bản cũng vô cùng hoang đường!" Cha Hàn lớn tiếng giận dữ.
"Bây giờ, tôi không muốn tranh luận với ông, chờ ông gặp mặt Mộ Văn, nói chuyện với nó, rồi chúng ta mới quyết định, được không?"
Cuộc nói chuyện dừng lại, mẹ Hàn đẩy cửa bước vào, cha Hàn cũng đi vào theo.
"Con đã tỉnh?" Mẹ Hàn cười nhìn Tâm Dao như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Mẹ, con muốn ngồi dậy."
"Được." Mẹ Hàn mở chốt đầu giường, từ từ xoay và điều chỉnh đầu giường lên cao thành ghế ngồi.
Tâm Dao nhìn chăm chú vào cha, sắc mặt của ông ấy lạnh lùng nghiêm túc, giống như một núi băng.
Lý trí của cô nói cho cô biết, không thể che giấu được nữa, đã đến lúc cô phải thẳng thắn nói ra chân tướng mọi việc cho cha biết.
"Cha." Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, khó khăn nói: "Mới vừa rồi cha mẹ nói chuyện, con đều nghe được."
"Tốt!" Cha Hàn đứng trước mặt cô, trừng mắt nhìn cô nói: "Đáng lẽ cha không muốn khi thân thể con còn chưa hồi phục mà tạo thêm áp lực cho con, nhưng con đã muốn nói chuyện, vậy cha cũng không băn khoăn mà hỏi cho rõ ràng."
"Ông!" Mẹ Hàn sửng sốt kêu lên vẻ trách cứ.
Cha Hàn cũng không để ý tới bà, nói tiếp: "Mới vừa rồi mẹ con nói cho cha biết, con quen một người tên là Hà Mộ Văn, hơn nữa các con đang lui tới, chuyện này là thật sao?"
"Đúng vậy, cha"
"Con biết con đang làm gì sao?" Cha Hàn trừng mắt nhìn Tâm Dao – Đứa con gái này trong mắt ông vẫn luôn được nuôi dạy rất ngoan ngoãn, không thể nào đi ra ngoài quỹ đạo như thế được.
"Cha, con rất hiểu con đang làm gì, con muốn hủy bỏ hôn ước với Hoài Triết." Tâm Dao kiên định, từng chữ từng chữ nói ra.
Cha Hàn kinh ngạc nghe, nhìn cô một lúc lâu.
"Do Hoài Triết đã làm sai điều gì sao?"
"Không, không phải do Hoài Triết, không liên quan tới anh ấy. . . . . ."
"Như vậy, lỗi tại con đúng không?"
Tâm Dao không nói gì, chỉ cúi đầu, phiền muộn cắn môi.
"Con nên hiểu rõ ràng." Cha Hàn chăm chú nhìn Tâm Dao, "Bất luận về nhân phẩm, học vấn, Hoài Triết từ nhỏ đến lớn đều dành cho con một tình cảm thắm thiết, không có gì để chê trách, tại sao con có thể dễ dàng nói muốn hủy bỏ hôn ước là hủy? Sao con có thể mở miệng được? Chẳng lẽ con nhẫn tâm đi tổn thương một thanh niên hiền lành trung thực, lại yêu thương con sâu nặng như thế?" Cha Hàn đau xót nói.
"Ông Hàn!" Mẹ Hàn lại kêu lên trách cứ: "Làm gì mà nghiêm trọng như thế."
"Đây cũng là sự khổ tâm của con!" Tâm Dao bất lực nói: "Con cũng không muốn tổn thương anh ấy, ban đầu, con thật sự rất thành tâm chuẩn bị muốn đem cả đời của mình ủy thác cho Hoài Triết, nhưng rồi Mộ Văn lại xuất hiện, tất cả mọi ý định trước đây đều tan rã, sụp đổ, con đã rất cố gắng đấu tranh, nhưng cha ơi, con thật sự không có cách nào. . . . . ."
Cha Hàn cảm thấy choáng váng, ở trong mắt ông, không có bất kỳ một người đàn ông nào có thể so sánh được với một Hoài Triết hoàn mỹ, Hà Mộ Văn này rốt cuộc là nhân vật như thế nào? Mà lại có thể làm sụp đổ tình cảm thanh mai trúc mã đã tồn tại gần hai mươi năm của con gái mình!
"Rốt cuộc Hà Mộ Văn đó có chỗ nào đáng giá mà để con phải làm như thế?" Ông vẫn không phục.
"Đây không phải là vấn đề đáng giá hay không . . . . . ." Tâm Dao nhẹ nhàng nói. . ."Con chỉ biết, không có Mộ Văn, cuộc sống của con sẽ không trọn vẹn, con sống. . . . . . Cũng không có ý nghĩa gì nữa."
Lần thổ lộ này của Tâm Dao, đã mang đến sự đả kích không nhỏ cho cha Hàn.
Chẳng lẽ tình cảm gần hai chục năm, lại không sánh bằng hai tháng?
Thời thế thực sự thay đổi, người trẻ tuổi bây giờ làm gì cũng nhanh, bắt đầu nhanh, kết thúc nhanh, thay đổi cũng nhanh, ông cảm giác mình đã già rồi, không theo kịp thời đại.
"Nói như vậy. . . . . . Con quyết định hủy bỏ hôn ước với Hoài Triết sao?"
"Đúng vậy, cha."
"Con nói cha làm sao mở miệng ăn nói với nhà Nhậm được?" Cha Hàn ngã ngồi trên ghế, bi thương thở dài.
"Cha, chuyện này do con gây ra, nên tự con sẽ giải quyết. Con đã chuẩn bị nghỉ phép vào hè này để đi Mĩ, gặp Hoài Triết nói cho rõ ràng."
Cha Hàn dùng ánh mắt khó xử nhìn con gái, trong lúc này, ông cảm thấy nói điều gì cũng trở nên dư thừa, con cái một khi trưởng thành, không cần cha mẹ bảo bọc nhiều như khi còn bé nữa.
Không khí đang trong lúc trầm tư, thì tiếng gõ cửa chợt vang lên.
"Để tôi mở." Mẹ Hàn đi tới trước cửa, sau khi mở, hoảng hốt lắp bắp.
"Mộ Văn!" Tâm Dao cũng ngoài ý muốn kêu lên một tiếng.
Mới nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã xuất hiện! Cha Hàn nhanh chóng xoay người lại, đối mặt với Mộ Văn, quan sát hắn từ đầu đến chân.
Dưới mái tóc rối bời là một khuôn mặt góc cạnh, rất có cá tính, là một người khá hấp dẫn. Hai hàng lông mày đen đậm, ánh mắt sâu hút, dáng người cao lớn và mạnh mẽ. . . . . .
Hắn cúi người xuống, rất cung kính lên tiếng chào hỏi: "Cháu xin chào bác trai, bác mạnh khỏe ạ."
Cha Hàn trừng mắt nhìn hắn, thật lâu sau, mới che đậy bằng cách ho khan một tiếng, chỉ vào một cái ghế khác, ra lệnh: "Ngồi xuống."
Nghe vậy, Mộ Văn đi tới nơi ông chỉ và ngồi xuống.
Tâm Dao có chút hoảng loạn, cô quay đầu nhìn mẹ Hàn, gương mặt vốn đã tái nhợt giờ lại phủ thêm một tầng tuyết trắng.
Mẹ Hàn bước tới trước một bước, cầm tay Tâm Dao, xoa nhẹ rồi nắm chặt lại.
Trong phòng bệnh yên tĩnh một lúc lâu, cuối cùng cha Hàn mở miệng, phá tan không khí tĩnh lặng này:
"Tôi nghĩ, chúng ta phải nói chuyện thẳng thắn công bằng một chút, dù sao, tôi cũng chưa hiểu biết gì về cậu." Cha Hàn nói xong, ánh mắt từ đầu tới cuối nhìn Mộ Văn không rời, "Cậu là bạn từ thời còn học đại học của Vĩ Quần?"
"Vâng, đúng vậy ạ." Hắn trả lời rất nhanh, khóe miệng hiện lên vẻ mỉm cười, "Cháu học ngành kiến trúc và có mở một công ty xây dựng ở Hoa Kỳ, lần này trở về Đài Loan, là vì muốn mở rộng sự nghiệp ở trong nước."
"Trong nhà của cậu có những ai?" Ông vẫn căng thẳng hỏi.
"Mẹ cháu qua đời lúc cháu còn rất nhỏ, cha cháu là một doanh nhân chuyên kinh doanh về xuất nhập khẩu, trong nhà trừ cha và cháu, còn có dì Diệp, người đã nuôi nấng và chăm sóc cháu từ nhỏ."
Nói tới đây, ánh mắt hắn chuyển sang nhìn Tâm Dao, đáy mắt thoáng lộ ra một chút ánh sáng kiên định khiến người ta rung động, "Cháu có thể hứa với bác, cháu sẽ làm cho Tâm Dao vui vẻ, hạnh phúc mãi mãi." Giọng nói của hắn trầm ổn, ánh mắt kiên quyết, từng chữ từng chữ âm vang trong phòng.
Cha Hàn nhìn thẳng vào Mộ Văn. Vợ mình nói không sai, trong con người trẻ tuổi này có sức mạnh khiến người ta cảm động, thẳng thắn, trung thực lại không mất đi vẻ chững chạc, vững vàng.
Ông không phủ nhận rằng ông đã bắt đầu đánh giá cao hắn, thậm chí còn thích hắn.
"Cậu có biết. . . . . ." Ông mỉm cười một cách vô thức, nụ cười này, làm không khí căng thẳng trong phòng từ nãy tới giờ trở nên buông lỏng. Hai giờ trước, cậu không phải là đứa con rể lý tưởng trong suy nghĩ của bác, thậm chí bác còn chống đối cậu, ghét bỏ cậu."
"Cháu biết, bác trai."
"Nhưng bây giờ cái nhìn của bác đã thay đổi kể từ khi cháu hứa sẽ mang hạnh phúc và vui vẻ đến cho Tâm Dao, lời hứa này rất quý giá, bác không còn cách nào hơn là tác thành cho hai đứa, dù sao, người sống với nhau cả đời cũng là hai đứa."
"Cha!" Tâm Dao vừa rơi lệ, vừa cười kêu lên một tiếng vui mừng.
"Cám ơn bác, bác trai." Mộ Văn nở một nụ cười phát ra từ đáy lòng.
"Tôi đi ăn sáng đây." Cha Hàn kêu lên.
"Tôi đi ăn sáng cùng với ông." Mẹ Hàn đứng dậy theo.
Cha mẹ Hàn ý tứ đi ra ngoài.
Tâm Dao mắt ngấn lệ nhưng miệng lại nở một nụ cười hạnh phúc, chăm chú nhìn Mộ Văn thật sâu.