Lạc Tiểu Phàm ngồi trên ghế, sắc mặt hoảng hốt, những giọt nước mắt đau đớn lăn ra:
- Anh ấy biết…
Triệu Tiểu Mạn ôm chặt lấy chân Lạc Tiểu Phàm, ngẩng đầu lên, lắc lắc người cô:
- Tôi biết chị cũng từng bị người ta phản bội, chắc là chị biết nó có mùi vị như thế nào, huống hồ tôi còn mang thai đứa con của anh ấy, chị bảo tôi phải làm thế nào? Tôi cầu xin chị, hãy buông tha anh ấy! Hãy trả anh ấy lại cho tôi, con tôi không thể không có cha. – Cô đau đớn khóc.
Trái tim Lạc Tiểu Phàm như vỡ vụn, tại sao anh lại như thế, tại sao? Chẳng nhẽ đàn ông đều không có tinh thần trách nhiệm sao? Cô mặc kệ sự níu kéo của Triệu Tiểu Mạn, cô muốn tìm Lâm Nam Vũ để hỏi cho rõ, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra.
- Chị không được nói với anh Vũ là tôi tới tìm chị, nếu không anh ấy sẽ không để ý tới tôi nữa. Lạc Tiểu Phàm gật đầu:
- Tôi sẽ không nói đâu, không nói đâu.
Nhìn khuôn mặt thất thần của Lạc Tiểu Phàm, Triệu Tiểu Mạn nở một nụ cười độc ác.
Lâm Nam Vũ đang ở nhà chuẩn bị bữa tối, đầu tiên thì anh làm khê cơm, thức ăn thì hoặc quên cho muối, hoặc cho quá nhiều khiến mặt mũi anh nhem nhuốc cả. Ngày trước nhìn thím Lâm làm rất đơn giản, sao tới lúc tự làm lại khó như vậy? Ngẩng đầu lên, thấy Lạc Tiểu Phàm đã quay về, đang thay giày ở cửa, sắc mặt nhợt nhạt. Lâm Nam Vũ vội vàng tháo tạp dề ra, đi ra cửa, quan tâm hỏi:
- Sao em về sớm thế, có phải vì nhớ anh không?
Lạc Tiểu Phàm gượng gạo cười, nhìn Lâm Nam Vũ một cái, bây giờ khuôn mặt đẹp trai của Lâm Nam Vũ trong mắt cô trở nên thật ngứa mắt. Cô nói:
- Em hơi mệt nên về nhà sớm. – Lạc Tiểu Phàm ngồi lên ghế salon, nhắm mắt lại, không biết làm thế nào để mở miệng hỏi anh.
Lâm Nam Vũ đặt một cốc nước lên bàn, đưa tay lên sờ thử trán Lạc Tiểu Phàm, không nóng, nhưng sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm quả thật là rất khó coi, anh ôm cô vào lòng, dịu dàng hỏi:
- Sao thế? Nói cho anh biết chỗ nào không khỏe?
- Em… – Lạc Tiểu Phàm mở mắt, nhưng đụng phải ánh mắt quan tâm của Lâm Nam Vũ, cô lập tức trốn tránh. Lâm Nam Vũ thấy Lạc Tiểu Phàm ấp úng thì hơi ngạc nhiên:
- Em làm sao thế? Có chuyện gì hả? Có phải là lão béo đuổi việc em không? – Nói xong, Lâm Nam Vũ lại cười.
Lạc Tiểu Phàm khẽ cắn môi:
- Em muốn hỏi anh, người đàn bà trên báo là ai? – Đồng thời, hai mắt cô nhìn Lâm Nam Vũ chăm chú. Lâm Nam Vũ không ngờ Lạc Tiểu Phàm lại hỏi tới chuyện này, sắc mặt lập tức thay đổi, đứng lên, không dám nhìn thẳng Lạc Tiểu Phàm.
- Sao đột nhiên em lại hỏi vấn đề này? Chỉ là một người đàn bà mà anh mới quen thôi mà.
- Vậy sao? – Giọng nói của Lạc Tiểu Phàm thật là lạnh lẽo. – Em còn tưởng là Triệu Tiểu Mạn cơ!
Lâm Nam Vũ không rét mà run:
- Sao em lại nghĩ tới cô ấy?
Lạc Tiểu Phàm không nhịn được nữa, nói lớn:
- Em hỏi anh, có phải là cô ta không?
Lâm Nam Vũ quay đầu lại, thấy ánh mắt hung dữ của Lạc Tiểu Phàm, chỉ đành gật đầu. Lạc Tiểu Phàm lập tức cảm thấy hoa mày chóng mặt, ngã ngồi ra ghế. Lâm Nam Vũ vội vàng chạy lại, ôm chặt lấy cô:
- Tiểu Phàm, em làm sao thế? Không phải anh không định nói với em, nhưng anh sợ em không tha thứ cho anh. Anh sẽ xử lý việc này. Anh không yêu cô ấy, đó là một sai lầm, hôm đó anh tưởng cô ấy là em, anh thực sự không cố ý mà.
Lạc Tiểu Phàm không nói lời nào, chỉ im lặng rơi nước mắt. Lâm Nam Vũ cũng chẳng biết phải làm gì, nước mắt rơi ra, khẩn cầu:
- Tiểu Phàm, em phải tin anh, anh thực sự không cố ý, em tha thứ cho anh được không? – Lạc Tiểu Phàm quay người đi, không muốn nhìn anh, Lâm Nam Vũ bế cô lên giường, giúp cô đắp chăn rồi không dám làm phiền cô nữa, chỉ biết im lặng ngồi bên nhìn cô.
Không biết bao lâu đã trôi qua, Lạc Tiểu Phàm quay người lại, ôm chặt eo Lâm Nam Vũ, vùi mặt vào lồng ngực anh, nói nhỏ:
- Em nhớ anh. – Có nhiều lúc đây chỉ là một câu ám ngữ giữa hai vợ chồng, Lâm Nam Vũ đã ở bên cạnh cô, Lạc Tiểu Phàm không thể nói là nhớ cô, đó chỉ là ám ngữ của tình yêu. Khi hai vợ chồng cãi nhau, không thể hòa giải, vài phút giây ân ái có thể giải quyết mọi khúc mắc.
Lâm Nam Vũ vội vàng ôm chặt lấy Lạc Tiểu Phàm, anh còn khát khao được người yêu tha thứ hơn cả cô, thấy Lạc Tiểu Phàm nói muốn có anh, Lâm Nam Vũ cảm thấy có thể là vì cô đã tha thứ cho anh rồi. Anh nhẹ nhàng cởi quần áo của Lạc Tiểu Phàm, hôn lên khắp người cô, hai người càng hiểu nhau thì càng hòa hợp, cảm giác này khiến anh say mê, bởi vì đó là cảm giác mà anh chưa từng có với người đàn bà khác.
Lạc Tiểu Phàm tham lam quấn lấy người Lâm Nam Vũ, nhưng dường như như vậy vẫn còn chưa đủ. Lâm Nam Vũ có phần không đối phó nổi, thở dài:
- Xong rồi! Anh thấy anh già rồi.
- Tại sao? – Lạc Tiểu Phàm buồn rầu hỏi.
Lâm Nam Vũ véo mũi cô:
- Bây giờ anh không đáp ứng nổi Tiểu Phàm của anh rồi, có phải vì anh già rồi không?
Lạc Tiểu Phàm bật cười, nũng nịu:
- Anh thật là đáng ghét. – Lâm Nam Vũ cười lớn, ôm chặt cô vào lòng, âm thầm quan sát sắc mắt của Lạc Tiểu Phàm, thấy có vẻ đã khá hơn nhiều mới yên tâm hơn:
- Tiểu Phàm, em nói xem, chúng ta có con được không?
- Con? – Sắc mặt Tiểu Phàm lập tức thay đổi. Lâm Nam Vũ thấy Tiểu Phàm có vẻ không vui, tưởng là cô cũng giống những người phụ nữ khác, sợ sinh con sẽ hỏng ngoại hình, vội cười nói:
- Nếu giờ em chưa thích có thì sau này cũng được. Vả lại bây giờ anh cũng không muốn vợ anh đi hầu hạ người đàn ông khác, cho dù là con trai anh thì anh cũng sẽ ghen đấy.
- Chẳng ra sao cả. – Lạc Tiểu Phàm nói xong không nói gì nữa, không biết là đang suy nghĩ điều gì.
Sáng sớm, khi Lâm Nam Vũ tỉnh lại, sờ sang bên cạnh không thấy ai. Anh lập tức mở mắt ra rồi đi tìm kiếm khắp nơi, phòng tắm, ban công, nhà bếp, hình như lại quay lại với lần đầu tiên, trong lòng Lâm Nam Vũ có một dự cảm không lành, ánh mắt anh dừng lại nơi bàn ăn, trên đó có một tờ giấy. Lâm Nam Vũ không dám cầm lên xem, tay anh khẽ run rẩy, khó khăn lắm mới ổn định được tâm trạng của mình, cầm tờ giấy lên, trên đó chỉ có mấy chữ:
Em là một người đàn bà yêu tiền, bây giờ anh không còn tiền nữa, bởi vậy em không thể ở cùng với anh.
Lâm Nam Vũ há hốc miệng, anh không dám tin đây là những lời mà Lạc Tiểu Phàm nói, cô chưa bao giờ là người ham tiền cả. Anh điên cuồng lao vào trong phòng, mở tủ quần áo, đa số mọi thứ trong đó đều vẫn còn, chỉ thiếu mỗi bộ quần áo mà anh mua cho cô, và cả bức ảnh của anh nữa. Lâm Nam Vũ vội vàng mặc quần áo vào, xuống lầu đi khắp nơi tìm Lạc Tiểu Phàm, xe của cô cũng không thấy đâu nữa. Lâm Nam Vũ vội vàng gọi điện thoại tới công ty cô, người ở đó nói cô đã từ chức rồi, còn đi đâu thì họ cũng không biết.
Lâm Nam Vũ như phát điên, ngồi trong nhà Lạc Tiểu Phàm, cứng đờ như một khúc gỗ, không biết mình làm sai việc gì mà Lạc Tiểu Phàm lại như vậy. Lẽ nào… vì anh tưởng rằng mình quá thông minh, tưởng rằng Lạc Tiểu Phàm sẽ tha thứ cho anh, thì ra tối qua cô đã suy nghĩ kỹ, đã quyết định rời xa anh nên mới như vậy? Lẽ ra mình phải phát hiện ra mới phải. Lâm Nam Vũ, mày là một thằng ngốc sao? Sao mày có thể để mất Lạc Tiểu Phàm! Tiểu Phàm, em quay về đi! Anh biết anh sai rồi, sau này anh sẽ không như vậy nữa. Ba ngày sau, Lâm Nam Vũ vẫn ngồi trên ghế salon, không ăn không uống, điện thoại người ta gọi tới anh cũng không nghe, cứ ngồi đó như người mất hồn, chờ đợi Lạc Tiểu Phàm xuất hiện trước mặt anh. Bỗng dưng anh nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt thẫn thờ lập tức sáng lên, Lâm Nam Vũ đứng bật dậy, nhào ra cửa. Nhưng anh lập tức thấy thất vọng, đó là một người phụ nữ trung niên, bà nhìn thấy Lâm Nam Vũ cũng kinh ngạc:
- Cậu là ai?
Lâm Nam Vũ nắm chặt tay bà:
- Bác có gặp Lạc Tiểu Phàm không? Cô ấy ở đâu? Cô ấy ở đâu?
- Lạc Tiểu Phàm, cô ấy đi rồi, nói là tới thành phố khác.
- Đi rồi, cô ấy đi rồi? – Lâm Nam Vũ không chịu đựng nổi nữa, ngất đi.