Trương Như nhìn mọi người, nói một câu: “Ngay lập tức thu dọn đồ đạc, về Thượng Hải trong chuyến bay muộn nhất hôm nay”.
Quay về tìm Lâm Mặc nói chuyện, có lẽ có thể thay đổi quyết định của cô ấy. Cô biết Lâm Mặc không đành lòng. Cô ấy mất nhiều tâm huyết như thế hơn nữa giữa họ có rất nhiều tình cảm, không thể nói bỏ là bỏ ngay được. Chẳng qua Lâm Mặc giận quá, đúng, chẳng qua tức giận quá mà thôi, khi hết giận cô ấy sẽ quay lại.
Trong phòng vô cùng yên lặng, yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của mọi người.
Bách Vũ Trạch run run nói: “Hôm nay em đến đền Asakusa, Lâm Mặc đã treo lên tường bốn chiếc thẻ ước nguyện, trên đó viết tên của nhóm em và Tô Á Nam. Hóa ra chị ấy muốn nói lời tạm biệt”.
Giang Hạo Vũ cúi đầu và yên lặng.
Cô ấy đi rồi? Cô ấy đã rời xa anh thật rồi sao?
Chiếc điện thoại trên nền nhà vẫn chưa ngắt liên lạc, Tô Á Nam yên lặng một lát rồi cầm lên hỏi: “Có liên lạc được với Lâm Mặc không?”.
“Không, chị ấy tắt máy, điện thoại nhà không có ai nghe, em đã lưu lại rất nhiều tin nhắn, nhưng Lâm Mặc đều không trả lời. Chị Á Nam, chị ấy giận thật rồi, giận đến mức không muốn chào tạm biệt chúng ta.”
Mọi người bắt đầu cảm thấy hoang mang trong lòng, hận không thể bay ngay vể Thượng Hải. Từng phút từng giây trôi qua lâu đến lạ thường.
Sự thực là khi Lâm Mặc rời khỏi công ty, cô cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Hóa ra từ bỏ lại dễ dàng như thế đơn giản đến mức chỉ một trang giấy mỏng manh là có thể kết thúc tất cả.
Ánh nắng mặt trời ở Thượng Hải rất rực rỡ, cuốn đi tất cả bóng tối trong lòng cô. Cô không về nhà mà bước chầm chậm trên đường.
Không biết bao lâu rồi cô mói đi dạo thoải mái thế này? Hình như từ hồi về Trung Quổc, cô chưa từng bao giờ đi như thế, những cửa hàng ven đường trông rất lạ và thú vị.
Cô đang nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo, nên đi đâu để tiếp tục sống. Sự thực chỗ nào cũng tốt, cô chỉ cần nhớ duy nhất một người mà không cần có bất kỳ tình cảm nào khác. Có thể sống bình yên suốt đời là một món quà lớn nhất dành cho cô rồi.
Một tấm biển quảng cáo của công ty du lịch đập vào mắt cô, trên đó có vẽ hình một chiếc du thuyền lớn trên biển.
Đột nhiên mắt Lâm Mặc sáng lên, cô không kiềm chế được đi về hướng đó.
Xem giới thiệu, đây là một tour sang trọng bậc nhất của công ty du lịch. Du khách có thể đi du thuyền vòng quanh thế giới, ghé thăm rất nhiều nước, có thể lên bờ ngắm cảnh ở bất kỳ bến cảng nào.
Lâm Mặc nhớ lại mơ ước của mình khi còn nhỏ, đó chính là hy vọng được ngồi trên du thuyền giữa biển lớn suốt cả ngày và chu du thế giới. Cô đã từng rất thích tàu, khi không vui cô thường ra biển xem những chiếc tàu chạy qua chạy lại. Chỉ cần nhìn thấy những con tàu lướt đi trên sóng nước là tâm trạng của cô thoải mái hơn rất nhiều.
Nhân viên của công ty du lịch nhìn thấy cô đứng tần ngần trước biển quảng cáo, vội vàng chạy ra giới thiệu nếu cô tham gia sẽ được nhận những ưu đãi gì.
Lâm Mặc không suy nghĩ nhiều nộp tiền đặt cọc. Cô muốn đi tàu khắp nơi, đến nơi nào tốt cô sẽ dừng lại ở đó.
Làm xong mọi thủ tục, cô cảm thấy rất vui. Cô đến siêu thị mua một ít đồ ăn rồi bước về hướng nhà Chương Vận. Cô muốn cảm ơn Chương Vận đã luôn chăm sóc cô, có lẽ lần này cô đi, cả đời sẽ không còn gặp lại Chương Vận nữa.
Chương Vận đứng ở cửa bếp thấy Lâm Mặc nấu ăn rất thành thạo, nhưng có vẻ như cô ấy vẫn chưa lấy lại được trạng thái cân bằng.
Vừa rồi mở cửa thấy cô ấy đến cô đã rất ngạc nhiên, cô ấy không giống như trước, nhưng không giống chỗ nào thì cô cũng không diễn tả được thành lời.
Lâm Mặc nói muốn mời cô ăn một bữa rồi bày tất cả thực phẩm lên bếp khiến cô ngạc nhiên. Lâm Mặc trong mắt cô luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ giờ trở nên dịu dàng như một người vợ hiền, dâu thảo.
Cô gái này còn có điều gì khiến cô bất ngờ nữa không? Rõ ràng là một con người kỳ lạ.
“Xong rồi, chỉ có vài món thôi, chị không phải cảm động như thế.” Lâm Mặc cười hiền dịu, ánh mắt cô dường như cũng đang cười.
Chương Vận là người vốn không quan tâm đến việc bếp núc, cô bốc một miếng sườn đưa lên miệng. Những món trình bày đẹp chưa chắc đã ngon, vì thế khi thấy rất nhiều món trên bàn, cô không tin là chúng sẽ ngon.
Nhưng sự thật khiến cô không thể không thừa nhận là mình đã sai. Hương vị của món ăn kích thích vị giác của cô.
“Ngon... ngon quá.” Cô liên tục bốc thức ăn đưa lên miệng.
Lâm Mặc thấy điệu bộ của cô không còn chút gì thanh cao của một bác sỹ tâm lý mà rất giống một cô gái con nhà nghèo đến tám trăm năm không được ăn đồ ngon. Cô lấy đũa đặt vào tay Chương Vận để ngăn cô ấy không có những hành động mất vệ sinh như thế rồi ngổi phía đối diện nhìn cô ấy ăn ngon lành.
Cô nói: “Lâu rồi em không nấu nên không quen tay lắm”.
Chương Vận tròn mắt nhìn cô có vẻ vô cùng ngạc nhiên.
“Ý của em là trước đây em nấu còn ngon hơn à?”
Lâm Mặc cười, không muốn phủ nhận.
“Trời ơi! Lâm Mặc, em thật là không tốt bụng, không nói cho chị biết là em nấu ăn ngon thế này, nếu biết chị sẽ không tính tiền phí em đến đây ngủ để chữa bệnh, chỉ cần em nấu cơm cho chị ăn là được! Đúng rồi, sau này sẽ như vậy, phải, chị thật là thông minh.” Chương Vận vui vẻ như một đứa trẻ.
“Chương Vận, kỳ thực, em đến là để chào chị, em sẽ xa Thượng Hải.”
Chương Vận bị sặc, ôm lấy miệng ho liên tục.
“Em... Em nói gì? Em sẽ rời khỏi Thượng Hải?”
“Vâng, em đã xin nghỉ việc rồi, vài ngày nữa em sẽ đi.” Lâm Mặc múc một bát canh đưa cho Chương Vận.
Đột nhiên Chương Vận hiểu ra Lâm Mặc có gì khác khác, cô ấy có một vẻ buồn thương phảng phất khiến cho người khác cũng cảm thấy buôn theo. Cô ấy quyết định rồi sao? Thế thì cô ủng hộ cô ấy.
“Lâm Mặc, em thật là xấu xa, bữa cơm hôm nay là gì? Bữa cơm cuối cùng à? Chị không cần.” Chương Vận không nhiều tuổi hơn Lâm Mặc bao nhiêu, có thể coi là cùng trang lứa, vì học chuyên ngành tâm lý học nên cô già dặn hơn những cô gái khác nhưng thực ra vẫn còn tính khí trẻ con.
Lâm Mặc cười rồi trêu cô: “Thế không biết bác sỹ Chương Vận xinh đẹp và lịch sự có thể bố thí phòng trị liệu bé nhỏ này cho em ngủ được không? Nếu chị muốn, em sẽ dùng tài nghệ nấu ăn để trả tiền khám bệnh cho đến khi em đi.”
“Vạn tuế, vạn tuế Lâm Mặc, em thật là tốt!” Chương Vận hoan hô rồi lại cắm đầu vào ăn.
Lâm Mặc nhìn cô nhưng tâm trí lại để ở nơi khác.
Mọi người và Tô Á Nam vẫn ở Nhật, nhưng chắc chắn tin cô xin nghỉ sẽ lan truyền khắp Tranh Tinh, có thể họ sẽ đến nhà tìm cô.
Cô tắt máy, quyết định ở nhà Chương Vận, đoạn tuyệt tất cả các mốiquan hệ, cô sợ mình sẽ mềm yếu trước nước mắt của Tô Á Nam.
Đây là quyết định của cô, cô phải dứt khoát ra đi không được nao núng tinh thần.
Nửa đêm, mọi người về đến Thượng Hải, không ai về nhà mà đến ngay chỗ ở của Lâm Mặc. Nhưng họ gõ cửa hay gọi điện thoại đều không có ai trả lời.
Nhân viên bảo vệ của tòa nhà vô cùng ngạc nhiên khi được gặp rất nhiều minh tinh mà anh chỉ nhìn thấy trên màn ảnh, nói với vẻ tiếc nuôi: “Xin lỗi, gần đây tôi không thấy cô Lâm quay lại”.
“Không quay lại? Lần cuối cùng anh nhìn thấy cô ấy là bao giờ?” Tô Á Nam biết nhân viên bảo vệ này, mỗi lần đến nhà Lâm Mặc cô đều gặp anh ta, có lần anh ta còn lấy sổ xin chữ ký của cô rồi nói luôn là một fan trung thành của cô.
Nhân viên bảo vệ nghĩ một lát rồi đáp: “Có lẽ là sáng ngày 23, khoảng 7 giờ, cô Lâm về lấy đồ đạc rồi đi ngay”.
“Anh chắc chắn không?” Ngày 23 chính là ngày họ đi Nhật.
“Chắc chắn.”
Sau khi hỏi thăm nhân viên bảo vệ, Bách Vũ Trạch chau mày: “Vậy Lâm Mặc về Thượng Hải không về nhà, chị ấy có thể đi đâu được?”.
“Hay cô ấy về Hàng Châu?” Liễu Vân Dật đặt ra giả thiết.
Tô Á Nam nghe thấy thế vội lấy điện thoại định gọi về nhà cô ở Hàng Châu nhưng vừa tìm thấy số điện thoại thì Giang Hạo Vũ ngăn lại.
“Giờ muộn rồi, người nhà cô ấy đã đi nghỉ. Bây giờ em gọi điện đến, nếu Lâm Mặc không về nhà thì không phải là làm cho họ lo lắng sao?”
Tô Á Nam đành thôi, nét mặt không giâu được vẻ buồn bã. Cô khuỵu xuống, ngồi dựa vào cửa và bắt đầu khóc.
“Đều do tôi không tốt, tôi không nên cảm tính mà tức giận với cô ấy như thế tôi không nên không quan tâm đến cô ấy. Cô ấy làm tất cả mọi việc vì tôi mà tôi lại đối xử không tốt với cô ấy. Chắc cô ấy giận tôi lắm, có một người bạn như tôi đúng là đen đủi.”
“Cũng không thể trách chị, là do chúng tôi làm phiền chị ấy, nếu không phải là...” Bách Vũ Trạch quay đầu nhìn Giang Hạo Vũ, không nói tiếp nữa.
Đột nhiên trong đầu Liễu Vân Dật lóe lên một suy nghĩ, anh hỏi Tô Á Nam: “Tối hôm đó Giang Hạo Vũ uống rượu say là đúng rồi, nhưng đầu tiên Lâm Mặc không biết việc này, vì sao cô lại có mặtở nhà Lâm Mặc? Hơn nữa lại cũng uống rượu say?”. Anh nghĩ một lát rồi tiếp tục phân tích: “Nếu nói đó là âm mưu của Lâm Mặc thì chỉ có một khả năng duy nhất, cô ấy biết Giang Hạo Vũ uống rượu say, sau đó gọi cô đến, chuốc rượu cho cô ngủ rồi đưa Giang Hạo Vũ về. Nhưng lúc đó tôi nói với cô ấy, mười phút sau tôi phải đi rồi, thực ra tôi trốn trong xe đợi cô ấy đến, lúc cô ấy đến là vừa tròn mười lăm phút sau khi tôi gọi điện. Trong vòng mười lăm phút, gọi cô đến uống rượu rồi đi đón Giang Hạo Vũ là điều hoàn toàn không thể”.
Lúc đó Liễu Vân Dật chỉ hỏi Giang Hạo Vũ tối qua có tiến triển gì không, anh không ngờ nhận được câu trả lời như thế. Vì muốn Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đến với nhau mà Lâm Mặc làm một việc như vậy với bạn thân của mình sao? Mặc dù không tin lắm nhưng thái độ tức giận của Giang Hạo Vũ và bối rối cùa Tô Á Nam khiến anh không thể không tin. Sau đó đích thân Lâm Mặc thừa nhận nên anh không suy xét nhiều nữa.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả mọi chuyện đều không hợp lý.
Tô Á Nam hoang mang ngẩng đầu lên, sau khi xảy ra chuyện này, cô luôn cho rằng đó là hành động Lâm Mặc nói sẽ giúp cô. Mặc dù hơi giận nhưng Giang Hạo Vũ đồng ý hẹn hò với cô nên sự vui mừng đã xóa nhòa tất cả, cô không nhớ lại câu chuyện giữa cô và Lâm Mặc đêm hôm đó nữa.
Bây giờ nghe Liễu Vân Dật phân tích cô mới nhớ lại, tất cả các cảnh diễn ra tôi hôm đó lần lượt hiện lên trong đầu cô. Trời ơi, rõ ràng là một sự hiểu lẩm, một sự hiểu lầm trùng hợp.
Tô Á Nam càng ngày càng bối rối, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi. Cô đứng dậy, cầm lấy tay Giang Hạo Vũ nói: “Anh hiếu nhầm Lâm Mặc rồi, cô ấy không, cô ấy không...”, cô khóc không thành tiếng.
“Không làm sao?” Liễu Vân Dật hỏi dồn.
Tô Á Nam vừa khóc vừa nói: “Hôm đó em không vui nên mang rượu đến nhà Lâm Mặc uống, vì uống nhiều nên bị đau đầu. Lâm Mặc nhận được điện thoại, em thấy cô ấy có vẻ khó xử nên đấy cô ấy ra ngoài, bảo cô ấy đi giải quyết công việc”. Cô nhìn khuôn mặt tái xanh của Giang Hạo Vũ rồi nói tiếp: “Hạo Vũ, em không biết, em thật sự không biết cô ấy đến chăm sóc anh. Chắc chắn cô ấy nghĩ em đã về nhà rồi nên mới đưa anh về. Xin lỗi, sau đó em vui quá nên không nghĩ gì nhiều. Em nghĩ là cô ấy giúp em, thậm chí còn nghĩ là cô ấy muốn giữ em lại. Hóa ra không phải, hôm đó em ngủ mơ, khi từ nhà vệ s