òn sức để quan tâm nữa. Nhìn nét mặt Đông Tử cũng không thấy có dấu hiệu bị ép buộc, có lúc cậu ta còn có thể to tiếng vài câu với tên đô con Đặng Lũng.
Thạch Đầu ba ngày hai lần qua trông tôi, có lúc đi cùng cô bạn gái xinh xắn. Cậu ta đến thăm thật ra cũng chẳng làm gì nhưng dù sao ghế sô pha ở phòng bệnh khá lớn, có thể cuộn người lại ngủ cả ngày. Cậu ta còn ngủ nhiều hơn người đang dưỡng bệnh là tôi. Hỏi vì sao có thể ngủ như vậy, cậu ta nói hai ngày nay đám học sinh cấp ba tốt nghiệp mặc sức vui chơi, kéo cậu ta đi ăn rồi đi karaoke thâu đêm.
Tôi đờ đẫn gật đầu, vừa uống bát canh mẹ nấu vừa nghĩ tới khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của một cậu thiếu niên.
Điều bất ngờ là tối hôm ấy tôi nhìn thấy Giang Ly. Khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng, sự thờ ơ che mắt người khác khiến người ta cảm thấy không dễ gần. Thực ra, chỉ sau khi tiếp xúc với cậu ta mới có thể phát hiện đây là một chàng trai ngoài lạnh trong ấm, ẩn dưới vẻ ngoài trẻ trung là một trái tim nóng bỏng.
Cậu ta cầm một bó hoa cẩm chướng lớn đứng trước cửa, ánh mắt hơi lo lắng vì lúc này Khang Tử Huyền đang đút táo cho tôi. Nhìn thấy cậu ta, tôi suýt chút nữa phun hết cả nước táo ra.
Tôi nhìn Khang Tử Huyền, cười hì hì nói: “Em muốn uống nước hoa quả, hay là anh đi mua một ít đi!”
Đây đã trở thành cái cớ quen thuộc khi tôi muốn đuổi anh đi. Anh trừng mắt nhìn tôi tức giận, gặm miếng táo đang bón dở cho tôi rồi đi ra ngoài. Miệng tôi cong lên, một người đàn ông đẹp trai như vậy, dù tức giận cắn táo cũng đẹp đến nao lòng.
“Hoa rất đẹp!” Tôi cười mỉm nhìn cậu thiếu niên. “Rất xứng với bà cô già tôi đây!”
Có lẽ đã quen với việc cậu thiếu niên này luôn lấy vẻ ngoài kiêu căng để che giấu sự quan tâm trong lòng, nên tôi nói đùa: “Đúng thế, nhưng tôi vẫn luyến tiếc mấy cậu nhóc đẹp mã các cậu. Sao có thể chết trong luyến tiếc được, thế là tôi lại quay về làm tai họa nhân gian.”
“Chị đúng là tai họa!” Cậu ta ngồi xuống, thẳng thắn nói ra sự thật.
Nghĩ đến chuyện nửa năm nay quanh tôi xảy ra không biết bao chuyện không thể tưởng tượng được, tôi gật đầu đồng tình: “Đúng, tôi đúng là một tai họa!’
Im lặng một lúc, tôi hỏi: “Giang Ly, cậu có hận tôi không?”
Cậu ta cười mỉa: “Hận chị? Mấy bà cô già các chị cứ tự cho mình có số đào hoa.”
“Cái gì chứ, đợi cậu già rồi cậu sẽ hiểu tâm trạng người già. Thứ quý giá nhất của đời người là tuổi thanh xuân.”
“Phải!”
“Vì vậy cậu biết không, tôi rất cảm ơn cậu!”
“Cảm ơn tôi?”
“Đúng thế. Một Phương Lượng Lượng 24 tuổi biến thành Giản Mỹ Đạt 18 tuổi mỗi ngày cuốn lấy anh chàng đẹp trai cũng 18 tuổi, lại được trải qua tuổi thanh xuân nhiệt huyết một lần nữa.”
“Phải!”
“Vì vậy, Giang Ly, đừng hận tôi được không?”
“Được… nhưng tôi sẽ nhớ kỹ chị!”
“Ghi nhớ Giản Mỹ Đạt hay là Phương Lượng Lượng?”
“… Giản Mỹ Đạt. Phương Lượng Lượng chỉ là một người xa lạ.”
Lúc sắp ra về, Giang Ly quay đầu nhìn tôi một cái, định nói gì đó lại thôi. Đợi đến khi ra đến cửa, cuối cùng cậu ta cũng nhíu mày quay lại gọi tôi: “Phương Lượng Lượng!”
Tôi “hả” một tiếng.
Vẻ mặt lo lắng, cậu ta do dự một lúc lâu, cuối cùng hỏi: “Sao lại có thể có một cảnh sát nằm vùng ngu ngốc như chị nhỉ?”
Nghe câu hỏi như vậy, tôi trợn mắt há miệng không nói nên lời.
“Vì vậy sau này cô ấy sẽ không làm cảnh sát nằm vùng nữa.” Phía sau Giang Ly vang lên giọng nói trầm ấm, Khang Tử Huyền nhìn tôi cười khiêu khích.
Tôi tỏ ra tức giận. Anh ấy bước vào, nghiêm túc nói: “Cảnh sát Phương, vì hoà bình thế giới, sau này xin em đừng làm điệp viên nữa được không? Em đúng là cảnh sát tồi nhất mà anh từng gặp!”
Tôi tức giận, tôi kích động, tôi muốn khóc, thế là cắn răng căm giận nói: “Được!”
Khang Tử Huyền nở nụ cười hài lòng. Nhìn thấy trên tay anh đúng là hai túi hoa quả lớn đủ để ăn tám đến mười ngày, tôi kinh ngạc hỏi: “Anh đi mua thật à?”
Giờ đến phiên anh lườm tôi: “Đề phòng nhỡ lần sau em lại muốn đuổi anh đi.”
Ngoài cửa sổ ánh trăng dịu dàng như nước, tiếng nước róc rách như tiếng hát ca, hoa tươi bên cửa sổ nở rất đẹp. Có lẽ lại là một đêm đầy mộng ảo tuyệt vời nữa.