òng tắm, lấy ra một chiếc khăn sạch đưa cho anh, “Lau tóc đi anh”, nước chảy xuống người rồi.
Vi Đào nghiêng đầu, không nói, ánh mắt vẫn xa xôi.
Cố Tịch khẽ thở dài, đứng cạnh giường, cầm khăn lau tóc cho anh.
Vi Đào ngửi mùi hương quyến rũ của cô, trong lòng lại dằn vặt, nắm tay siết chặt rồi cuối cùng không giơ ra, ngửi là được rồi, đừng khao khát quá, nếu không sẽ không thể đảm bảo mình dừng lại được.
Cố Tịch lau tóc anh, đen và sáng, chất tóc rất tốt. Vài sợi rủ xuống trước trán, cô dịu dàng vén chúng sang bên, không phát hiện ra lúc mình hơi nghiêng người tới trước đã khiến phần cổ áo trễ xuống.
Vi Đào thầm rủa một tiếng, cuối cùng túm lấy eo cô, giữ cô trước mặt.
Cố Tịch bị hành động bất ngờ của anh làm giật mình, cầm khăn không dám động đậy. Hơi thở của anh ở ngay trước ngực cô, cô có thể nhạy cảm nhận ra làn hơi nóng đang phả vào ngực mình. Cô ngửi thấy mùi hương ấm áp trên tóc anh, đầu hơi váng vất, liệu anh có ôm cô không? Ôi, suy nghĩ này vừa xuất hiện, Cố Tịch đã xấu hổ đến nỗi toàn thân nóng hực, cô… lại có phần khao khát cánh tay mạnh mẽ của anh.
Vi Đào từ từ dựa vào ngực cô, môi như lướt nhẹ trên đôi gò bồng đào mềm mại qua làn áo pull, giọng khàn khàn cực kỳ gợi cảm, “Tịch Tịch, Tịch Tịch”. Cố Tịch thấy ngực thắt lại, cơ thể trở nên mềm mại vô cùng dưới tay anh, muốn gần gũi anh như trước kia biết bao.
Vi Đào giữ eo cô khoảng mười giây rồi khẽ đẩy ra, “Tịch Tịch, anh buồn ngủ”. Cố Tịch nhìn ngọn lửa trong mắt anh, gương mặt lại tỏ vẻ miễn cưỡng, cô cắn môi, từ từ đứng lên. Nhặt khăn bông rơi xuống cạnh giường, cô đi vào phòng tắm.
Cô vắt khăn trở lại giá, sau đó nhìn mình trong gương, kiều diễm e thẹn, lồng ngực hơi phập phồng, khát vọng đang trỗi dậy. Anh không ôm cô, anh đẩy cô ra. Cố Tịch không thể nói rõ sự khó chịu trong lòng là gì, lý trí đang nói anh làm đúng, nhưng cơ thể lại oán trách anh quá lý trí.
Đến khi cô ra khỏi phòng tắm thì anh đã nằm trên giường, nhắm mắt.
Cố Tịch tắt đèn, chỉ để lại một ngọn ở lối đi. Nhờ ánh sáng yếu ớt, cô nằm lên giường của mình, quấn chăn, quay lưng lại với anh bên giường kia.
Ánh trăng thuần khiết ngoài cửa sổ, căn phòng lặng lẽ như tờ. Cố Tịch nhắm mắt, nghe hơi thở nặng nề của anh, lòng bứt rứt không yên. Sự nóng bức trong ngực không chỉ không lui đi mà ngược lại càng nhiều thêm, cô cắn môi trở mình quay lại.
Còn anh đang ngủ say, hơi thở mỗi lúc một nặng nề.
Cố Tịch thấy quá khó chịu, cuối cùng sau n lần xoay trở, cô ngồi dậy xuống giường.
Cô nhẹ nhàng trèo lên giường anh, lặng lẽ nằm xuống bên cạnh.
Cô nằm nghiêng, lắng nghe hơi thở Vi Đào, gương mặt tuấn tú của anh trong ánh sáng mờ càng quyến rũ. Cố Tịch kê tay sau gáy, lặng lẽ ngắm nhìn.
Ngón tay cô nhẹ nhàng đưa đến mặt anh, đầu ngón tay cách một khoảng cách rất nhỏ, vẽ theo chóp mũi, anh thật đẹp.
Cô nghe thấy hơi thở anh dần nhẹ hơn, thậm chí không thể nghe rõ. Đúng lúc ngón tay cô sắp dừng trên môi anh, thì tấm chăn của anh bỗng chụp lên mặt cô, cô sợ quá hét lên.
“Em đang nghịch lửa hả?”, giọng trầm trầm kìm nén của anh văng vẳng trong bóng tối.
Nhịp tim gấp gáp của Cố Tịch phát ra âm thanh cực lớn, thình thịch, hơi thở ngừng lại. Anh xoay lưng với ánh sáng, cô không nhìn rõ mặt anh, nhưng phần eo được một cánh tay chắc khỏe vòng ôm, cô biết anh đã tỉnh, hoặc anh căn bản là chưa ngủ.
Cố Tịch đưa ngón tay vẽ lên ngực anh, mời gọi lặng lẽ, cô muốn anh.
Chỉ nghe anh khẽ rủa một tiếng rồi trở mình đè cô xuống, cơ thể chắc khỏe hoàn toàn áp sát, tai cô nóng hực, hóa ra anh đã muốn từ lâu.
Nghe tiếng cười khe khẽ của cô, Vi Đào không cần khách sáo nữa. Tiểu yêu tinh, khiêu chiến giới hạn của đàn ông là chuyện rất nguy hiểm.
Cô chìm đắm trong sự điên cuồng của anh, nhưng vẫn không quên nhắc anh lời dì nói. Anh thầm rủa rồi bịt miệng cô lại bằng môi mình. Lúc này bảo anh làm sao dừng được, Cố Tịch nằm bên dưới nũng nịu van xin.
Thực tế thì cô đã đánh giá thấp khả năng chịu đựng của người đàn ông này, anh không quên lời dì nói. Lúc này khi dục vọng đã bùng nổ nhưng anh vẫn không muốn làm gì để sau đó lại khiến cô lo lắng. Dẫu vậy, được gần sát bên nhau thế này, những đụng chạm da thịt, dịu dàng mơn trớn bên ngoài cũng khiến hai người thỏa mãn được phần nào khao khát.
Cuối cùng hai người dừng lại, hơi ấm của anh áp trên bụng cô, cơ thể nặng nề của anh đè hẳn lên cô.
Anh ôm chặt eo cô, nhẹ nhàng ve vuốt, “Bảo bối, lần sau em muốn nghịch lửa thì sớm hơn nhé”. Anh vốn định nhẫn nhịn là xong.
Cố Tịch run lên, anh đang trách cô quá chậm hay sao?
Cảm thấy cô giãy giụa bên dưới, anh cười hì hì, ôm chặt cô, “Anh rất thích”.
Cố Tịch đỏ mặt nằm im, đây là lần đầu tiên cô chủ động.
Tháng Mười ơi, nhanh lên! Lần này là nội tâm Cố Tịch đang gào thét.